Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 36: Kế Hoạch Động Trời, Loa Thành Nguy Cấp
Ánh trăng non yếu ớt cố gắng xuyên qua màn sương độc lục lam đặc quánh, nhưng chỉ càng khiến Dã Vy Dạ Lâm thêm phần quỷ dị. Mùi lưu huỳnh, máu tanh và sự mục rữa nồng nặc đến mức nghẹt thở, hòa quyện với tiếng gầm gừ ghê rợn của những sinh vật biến dị. Đây không còn là rừng thiêng nước độc, mà là một bức tranh thủy mặc bị lỗi màu, một góc địa ngục trần gian đang mở rộng vòng tay ôm lấy sự sống.
Trong vùng trũng sâu nhất, nơi ma khí nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, Tế Đàn cổ xưa và bức tượng Chim Lạc bằng ngọc bích đã hoàn toàn bị ô uế. Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc khổng lồ, cổ xưa, vốn bị phong ấn dưới lòng đất, giờ đây đang xoáy tròn điên cuồng, hút toàn bộ ma khí xung quanh, biến thành một cơn lốc tà khí gầm rú. Từ bên trong cánh cổng, ánh sáng tà ác rực rỡ bùng lên, kèm theo những tiếng gầm gừ ghê rợn của vô số quỷ vật đang chực chờ thoát ra, như một “bug game” đang chuẩn bị “crash server”.
Ma Tướng, với đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã hóa thành hai đốm lửa rực cháy trong hốc mắt sâu hoắm, gầm lên một tiếng giận dữ điên cuồng. “Giết! Giết hết! Hủy tất cả! Không thể để bí mật này lộ ra!” Hắn gào thét, chỉ tay về phía ba đệ tử và khu vực “kho mật” – một tảng đá lớn khắc đầy phù văn cổ xưa, nằm giữa Tế Đàn bị ô uế. Luồng ma khí đen kịt, mạnh mẽ hơn nhiều so với trước, mang theo ý chí hủy diệt tột cùng, không chỉ nhắm vào Tư Không Nguyệt, Mộ Linh Nhi mà còn bao trùm cả khu vực kho mật. Hắn muốn san bằng tất cả, biến mọi thứ thành hư vô.
Lạc Vân Phong, vừa thoát khỏi Hắc Long Uyên Độc Trận, ý thức vẫn còn mơ hồ như chìm trong sương khói, nhưng sự phẫn nộ trong huyết mạch Long Tộc lại bùng cháy dữ dội. Hắn cảm nhận được sự khủng khiếp của những bí mật vừa được hé lộ, và sự điên cuồng của Ma Tướng. Dù thân thể rệu rã, đôi cánh Lạc Vũ rách nát, linh lực cạn kiệt, hắn vẫn cố gắng gượng dậy. “Ngươi… dám…” Hắn gằn giọng, ánh mắt đầy căm phẫn nhưng bất lực. Với một tiếng gầm yếu ớt, hắn lao tới, cố gắng chắn trước Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi. Kiếm khí của hắn, dù đã cố gắng triệu hồi đến cực hạn, vẫn chỉ là một gợn sóng yếu ớt, dễ dàng bị ma khí của Ma Tướng đánh tan. Một ngụm máu lớn trào ra khỏi miệng, hắn ngã gục, thân thể co quắp vì đau đớn, đôi mắt đầy tuyệt vọng.
Tư Không Nguyệt, ôm chặt lấy Lạc Vân Phong đang thoi thóp, cảm thấy một nỗi tuyệt vọng tột cùng nhấn chìm cô. Linh lực bị ma khí áp chế nặng nề, cơ thể tê liệt, cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Ma Tướng đang lao tới như một bóng ma tử thần. Cô cố gắng dùng chút linh lực còn sót lại tạo ra một màn chắn yếu ớt, nhưng nó chỉ như một tờ giấy mỏng manh trước cơn sóng thần ma khí hùng mạnh, gần như ngay lập tức bị xuyên thủng. “Không… không thể nào…” Giọng cô thều thào, đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây chỉ còn ánh lên sự hoảng loạn và hối hận.
Mộ Linh Nhi khóc nức nở, ôm chặt Tiểu Thanh đang run rẩy dữ dội trong vòng tay. Vảy đen trên người Tiểu Thanh đã lan rộng, đôi mắt đục ngầu, và tiếng rít chói tai của nó như một hồi chuông cảnh báo về mối hiểm họa khôn lường đang cận kề. Cô bé sợ hãi nhắm chặt mắt lại, cảm nhận cái chết đang đến gần, không biết phải làm gì ngoài việc nép sát vào Tư Không Nguyệt.
**SCENE 2: BÍ MẬT LỘ DIỆN, KẾ HOẠCH ĐỘNG TRỜI**
Ngay khi mũi giáo ma khí đen kịt của Ma Tướng sắp xuyên thủng Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt, một tia sáng đột ngột lóe lên trong tâm trí Tư Không Nguyệt. Dưới áp lực sinh tử tột cùng, cô nhìn thấy tảng đá “kho mật” bị tấn công. Không phải chống đỡ, mà là một bản năng kỳ lạ thúc đẩy cô. Cô vươn tay, những ngón tay thon dài run rẩy chạm vào một phù văn cổ xưa trên tảng đá.

Một luồng thông tin khổng lồ, hỗn tạp và dồn dập, như một dòng thác dữ dội, ập thẳng vào đầu Tư Không Nguyệt. Đó không chỉ là bản đồ, biểu đồ di chuyển quân đội, các điểm yếu của Long Mạch Âu Lạc, mà còn là hình ảnh chi tiết về Loa Thành Trận Địa bị tấn công, những mũi tên sấm sét bị vô hiệu hóa, và Long Mạch bị xé toạc. Kế hoạch thôn tính Âu Lạc Thần Châu của Ma Tôn U Minh, được ấp ủ từ ngàn năm trước, hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Tư Không Nguyệt choáng váng, máu mũi chảy ra thành dòng, đầu óc đau như búa bổ, nhưng ánh mắt cô lại trở nên sắc bén đến lạ thường, tràn ngập sự kinh hãi và giận dữ. Cả Âu Lạc Thần Châu đang đứng trước nguy cơ diệt vong, và cô, một tiểu thư tinh ranh chỉ thích bày trò, lại vô tình “loot” được “quest item” quan trọng nhất.
Ma Tướng, sau khi phá vỡ màn chắn yếu ớt của Tư Không Nguyệt, nhận ra cô nàng đã hấp thụ thông tin từ “kho mật” của hắn. Hắn gầm lên kinh hãi tột độ, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn. “Tiện nhân! Ngươi… ngươi đã làm gì?!” Hắn biết bí mật đã bị tiết lộ, và mọi công sức của Ma Tộc có thể đổ sông đổ biển.
Ma Tướng không còn quan tâm đến việc giết chóc thông thường nữa. Hắn muốn đảm bảo thông tin không bao giờ được truyền ra ngoài. Với một tiếng gầm điên loạn, hắn dồn toàn bộ ma khí còn lại, tạo thành một mũi giáo đen kịt khổng lồ, không nhắm vào ba đệ tử mà nhắm thẳng vào chính Tư Không Nguyệt, muốn hủy diệt linh hồn và trí nhớ của cô, biến cô thành một cái xác không hồn.
Lạc Vân Phong, dù trọng thương, ý thức vẫn còn mơ hồ, nhưng khi nhìn thấy mũi giáo ma khí sắp xuyên thủng Tư Không Nguyệt, một tiếng gầm đầy tuyệt vọng vang lên từ cổ họng hắn: “Sư muội!” Hắn cố gắng lần cuối dùng thân mình chắn cho Tư Không Nguyệt, nhưng cơ thể hắn đã quá yếu ớt, không thể cử động.
**SCENE 3: SƯ TÔN “LÀM VIỆC”, THAN THỞ CÀ KHỊA**
Mũi giáo ma khí đen kịt của Ma Tướng đã gần như chạm vào lưng Lạc Vân Phong. Cái chết cận kề.
Đúng lúc đó, một cơn gió nhẹ lướt qua, không hề có tiếng động, không hề có tiên quang chói lọi. Thanh Huyền Lão Tổ xuất hiện ngay sau lưng Ma Tướng, vẫn với bộ dạng lười biếng, râu tóc lơ thơ búi củ tỏi lệch lạc, bộ đạo bào cũ kỹ vá víu. Hắn chống cây gậy mục nát, ngáp một cái thật dài, như thể vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ ngon nhất đời. “Ư…m… ồn ào quá.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu bất mãn và lười biếng đến tận xương tủy.
Ma Tướng, đang trong cơn điên loạn, không hề nhận ra sự hiện diện của hắn.

Thanh Huyền Lão Tổ khẽ cau mày, nhìn Ma Tướng đang vung vẩy ma khí. “Ngươi… tên kia… làm phiền lão già này ngủ.” Hắn giơ cây gậy mục nát lên, nhẹ nhàng gõ một cái vào đỉnh đầu Ma Tướng.
*Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang chói lọi, không có phép thuật kinh thiên động địa.* Chỉ một gợn sóng linh khí vô hình lan tỏa. Ma Tướng cứng đờ, đôi mắt đỏ ngầu mất đi tiêu cự, toàn thân hắn từ từ hóa thành một pho tượng đất sét xám xịt, không còn một chút ma khí nào. Ma Binh xung quanh cũng đồng loạt hóa thành tro bụi hoặc các khối đất sét nhỏ, rơi lả tả xuống đất. Một màn “dọn dẹp” gọn gàng, nhanh chóng, và… vô cùng lãng xẹt. Cứ như thể hắn vừa “Ctrl+Z” toàn bộ màn “raid boss” vừa rồi.
Thanh Huyền Lão Tổ liếc nhìn Tiểu Thanh đang run rẩy dữ dội trong tay Mộ Linh Nhi. Hắn thở dài, chìa tay ra. Mộ Linh Nhi sợ hãi, nhưng theo bản năng vẫn đưa Tiểu Thanh cho hắn. Thanh Huyền Lão Tổ dùng ngón tay cái và ngón trỏ, véo nhẹ vào đầu Tiểu Thanh.
Tà khí trên Tiểu Thanh lập tức tiêu tán như băng tuyết gặp nắng hè. Vảy đen co rút, thân hình linh hoạt trở lại, đôi mắt trong veo như ngọc bích. Tiểu Thanh vui vẻ rúc vào tay Sư Tôn, kêu “chiếp chiếp” đầy nũng nịu, như một đứa trẻ vừa thoát khỏi cơn ác mộng.
Hắn nhìn Lạc Vân Phong đang nằm thoi thóp, và Tư Không Nguyệt đang choáng váng vì luồng thông tin khổng lồ. “Đánh đấm không xong thì nằm im đi, đừng có làm hỏng linh mạch của ta.” Hắn tùy tiện ném hai viên đan dược trông như kẹo mút màu sắc sặc sỡ cho Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt. “Uống vào, đừng có mà chết, lão già này không rảnh đi đào mồ cho các ngươi đâu.”
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nuốt viên đan dược. Một luồng linh khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Vết thương của Lạc Vân Phong lành lặn tức thì, kiếm khí cuồn cuộn mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đột phá lên Chúc Đồng Cảnh một cách vững vàng. Tư Không Nguyệt cảm thấy đầu óc minh mẫn chưa từng thấy, linh lực bùng nổ, yểm thuật tinh thông hơn bao giờ hết, và quan trọng nhất, tất cả thông tin hỗn tạp trong đầu cô được sắp xếp rõ ràng, mạch lạc, như một bộ “slide thuyết trình” hoàn chỉnh.
Thanh Huyền Lão Tổ quay lại nhìn Cổng Dịch Chuyển Ma Tộc đang xoáy tròn, vẫn gầm gừ những tiếng rợn người. Hắn thở dài thườn thượt. “Lại còn mở cái cửa này ra nữa chứ. Phiền phức thật. Thôi, để đó cho Hùng Vương tự xử lý. Lão già này không có hứng thú ‘clear game’ hết tất cả.” Hắn phất tay áo, một luồng sương xám tro mờ ảo bao phủ Cổng Dịch Chuyển, khiến nó mờ đi, tiếng gầm gừ dịu xuống, tạm thời ổn định nhưng không biến mất. Hắn không thể đóng nó hoàn toàn, vì nếu không, còn gì để “raid boss” trong các chương sau nữa?
Thanh Huyền Lão Tổ quay sang ba đệ tử đang há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt mở to như muốn rớt ra ngoài. “Được rồi, đám tiểu tử này. Lần này gây họa lớn thật đấy. Kế hoạch của Ma Tộc là gì thì tự mà đi dọn dẹp đi. Cảnh báo Hùng Vương gì đó, tự mà làm. Lão già này mệt lắm rồi, về ngủ bù đây.” Hắn lại ngáp một cái thật dài, như thể màn “dọn dẹp” vừa rồi đã rút cạn toàn bộ năng lượng của hắn. “Nhớ đấy, đừng có làm ta phải ‘tăng ca’ quá nhiều. Lão già này không muốn ‘sập nguồn’ đâu.”

**SCENE 4: CHẠY ĐUA VỚI THỜI GIAN, LOA THÀNH NGUY CẤP**
Thanh Huyền Lão Tổ biến mất không một dấu vết, để lại ba huynh muội Thanh Huyền Phong đứng chết trân trong Dã Vy Dạ Lâm. Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt nhìn nhau, vẫn còn sốc trước màn ra tay “nhanh-gọn-lẹ-nhưng-đầy-uy-lực” của Sư Tôn. Một sự kính trọng pha lẫn sợ hãi tột độ dành cho vị sư tôn lười biếng của mình dâng trào trong lòng họ. Mộ Linh Nhi ôm Tiểu Thanh, ngơ ngác nhìn pho tượng đất sét Ma Tướng, rồi lại nhìn hai sư huynh sư tỷ, đôi mắt to tròn đầy thắc mắc.
Tư Không Nguyệt, với thông tin đã được sắp xếp rõ ràng trong đầu, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Không còn vẻ tinh ranh hay cà khịa thường ngày, chỉ còn lại sự cấp bách và quyết đoán. “Sư huynh, sư muội! Chúng ta không còn thời gian nữa!” Giọng cô vang lên đầy khẩn trương, phá tan sự tĩnh lặng sau cơn bão. “Ma Tộc muốn phá hủy Loa Thành Trận Địa để làm suy yếu Long Mạch Âu Lạc, mở đường thôn tính toàn bộ đại lục! Chúng ta phải cảnh báo Hùng Vương ngay lập tức!”
Lạc Vân Phong, sau khi hấp thụ đan dược và chứng kiến sức mạnh vô biên của Sư Tôn, cảm thấy tràn đầy năng lượng và quyết tâm. Mọi vết thương đã lành, kiếm khí cuồn cuộn, và ý chí chiến đấu bùng cháy. “Loa Thành… Long Mạch… Nguy cấp! Chúng ta phải nhanh lên!” Hắn nhìn về phía Phong Châu Thần Đô, nơi Loa Thành Trận Địa đang ẩn chứa mối hiểm họa khôn lường. Đôi cánh Lạc Vũ của hắn, tuy mới hồi phục, đã mạnh mẽ và uyển chuyển hơn bao giờ hết, sẵn sàng xé toạc không trung.
Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, ánh mắt không còn ngây thơ mà thay vào đó là sự lo lắng tột cùng. “Sư huynh, sư tỷ… Loa Thành sẽ không sao chứ? Long Mạch… có bị đau không?” Cô bé hỏi, giọng run rẩy.
“Không có thời gian giải thích! Đi thôi!” Tư Không Nguyệt thúc giục.
Ba huynh muội không chần chừ. Lạc Vân Phong triệu hồi đôi cánh Lạc Vũ, ôm lấy Mộ Linh Nhi. Tư Không Nguyệt cũng ngự khí phi hành, tốc độ cực nhanh. Chúng lao vút đi khỏi Dã Vy Dạ Lâm, xé toạc màn sương độc lục lam, hướng thẳng về phía Phong Châu Thần Đô như những mũi tên bắn ra từ Nỏ Thần Quy Pháp, mang theo vận mệnh của cả Âu Lạc Thần Châu.
Xa xăm trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đã trở về, lại vắt vẻo trên cành cây cổ thụ mục nát, lim dim mắt. Hắn ngáp một cái thật dài, tay khẽ vuốt chòm râu lưa thưa. “Haiz, cuối cùng cũng yên tĩnh được một lúc. Mong là đám tiểu tử đó không làm ta phải… ‘tăng ca’ quá nhiều. Lão già này mà ‘sập nguồn’ thì ai mà ‘gánh team’ cho cái Âu Lạc Thần Châu này đây chứ.” Hắn khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười bất đắc dĩ, rồi chìm vào giấc ngủ bù của mình, để lại một khoảng lặng bình yên đến lạ thường trên ngọn núi Thanh Huyền, trong khi cả thế giới bên ngoài đang chạy đua với thời gian.