Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 38: Thánh Tử Thiên Cực, Lời Khiêu Khích Mới
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, nơi linh khí vốn dồi dào đến mức có thể ngưng tụ thành sương khói, Lão Quái Vô Trần đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá rêu phong, đôi mắt thâm thúy nhìn về phía chân trời. Râu tóc bạc phơ của ông lay động nhẹ trong làn gió sớm, nhưng tâm trí ông lại đang cuộn sóng dữ dội.
“Lại là một màn kịch mới sao?” Ông lẩm bẩm, ngón tay run rẩy lật trang nhật ký cổ. “Từ vụ Quỷ Mộc Vương, đến Đại Thụ Thần Sơn, rồi Linh Thạch Vương bị ‘mượn’, và giờ là Loa Thành rung chuyển… Âu Lạc Thần Châu này chưa bao giờ yên ổn quá ba ngày kể từ khi ‘hắn’ nhận đám đồ đệ đó.”
Lão Quái Vô Trần khẽ thở dài, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn từ phía Phong Châu Thần Đô đang va đập vào linh thức của mình. Nó không chỉ là sự giận dữ của Hùng Vương, sự hoảng loạn của triều đình, mà còn là một luồng tà khí cổ xưa đang rục rịch, cùng với một cảm giác “drama” sắp bùng nổ, “level up” lên tầm Hoàng gia.
Ông nhớ lại những ghi chép của mình về Thanh Huyền Lão Tổ, người mà ông vẫn gọi là “Kẻ Vô Danh” hay “Thần linh ẩn mình”. Mỗi lần đám đệ tử gây họa, hắn lại xuất hiện như một “Thánh Cứu Net” bất đắc dĩ, dọn dẹp bãi chiến trường một cách lãng xẹt nhưng hiệu quả kinh người.
“Lần này, \’deadline\’ của hắn chắc là ngắn lắm đây.” Lão Quái Vô Trần mỉm cười khổ sở. “Mà \’raid boss\’ lần này có vẻ cũng \’khủng\’ hơn nhiều. Không biết đám tiểu tử kia sẽ \’ăn hành\’ tới mức nào trước khi hắn chịu \’gánh team\’ đây?” Ông lắc đầu, như thể đã nhìn thấy trước một tương lai “tăng ca” không lối thoát của vị Lão Tổ lười biếng. Cảm giác này, thật sự, rất quen thuộc.
***
Trong khi Lão Quái Vô Trần đang trầm tư suy đoán về “số phận” của Thanh Huyền Lão Tổ, ở một nơi cách xa hàng ngàn dặm, bầu trời ráng chiều vàng cam đang dần chuyển sang tím thẫm. Những vệt mây lướt nhanh trên nền trời xanh thẳm, báo hiệu một cơn giông sắp tới. Dưới chân là những ngọn đồi thoai thoải xanh mướt, xa xa đã thấp thoáng kiến trúc cổ kính uy nghi của Phong Châu Thần Đô, điểm đến cuối cùng của ba huynh muội Thanh Huyền Phong.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi đang ngự khí bay nhanh, sắc mặt ai nấy đều căng thẳng nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định đến lạ thường. Lạc Vân Phong ôm chặt Mộ Linh Nhi và Tiểu Thanh vào lòng, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của con rồng non đang dần hồi phục. Vết bỏng rát trên người hắn đã hoàn toàn biến mất, kiếm khí trong đan điền cuồn cuộn mạnh mẽ, báo hiệu hắn đã vững vàng tiến vào ngưỡng cửa Chúc Đồng Cảnh. Hắn nhìn về phía trước, nỗi lo âu về vận mệnh Âu Lạc Thần Châu đè nặng lên vai.
Tư Không Nguyệt bay sát bên cạnh, tay cầm quạt lụa, đôi mắt phượng sắc sảo không ngừng quét ngang dọc, đề phòng mọi mối nguy hiểm. Linh lực trong cơ thể cô nàng không ngừng dao động, vừa là sự hồi phục mạnh mẽ sau đợt “reset” của Sư Tôn, vừa là áp lực từ luồng thông tin khổng lồ về âm mưu Ma Tộc đang cuộn trào trong đầu. Cô bé cũng cảm thấy sự nặng nề của trách nhiệm, và hơn hết là nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một Hùng Vương đầy quyền uy trong khi danh tiếng của Thanh Huyền Phong lại đang “bay màu” thảm hại.
Mộ Linh Nhi nép mình trong vòng tay Lạc Vân Phong, ôm chặt Tiểu Thanh. Con rồng non đã thoát khỏi sự biến dị tà ác, vảy đen trên người nó đã mờ đi rất nhiều, chỉ còn lại những vệt xám tro mờ ảo, và đôi mắt cũng đã trở nên linh hoạt, lanh lợi hơn. Tuy nhiên, cô bé vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, những gì đã xảy ra ở Dã Vy Dạ Lâm vẫn ám ảnh tâm trí non nớt của cô. Linh Thạch Vương trong tay cô bé, vốn là “ngọn hải đăng” rực rỡ, giờ đây đã được Tư Không Nguyệt dùng yểm thuật che giấu tạm thời, chỉ còn tỏa ra ánh sáng xanh tím yếu ớt.

“Sư huynh, chúng ta còn bao lâu nữa thì tới Phong Châu Thần Đô?” Tư Không Nguyệt truyền âm, giọng nói lộ rõ vẻ sốt ruột. “Ma Tộc có thể hành động bất cứ lúc nào. Ta sợ rằng Loa Thành…”
Lạc Vân Phong siết chặt Mộ Linh Nhi, đáp lại bằng truyền âm, giọng trầm khàn nhưng kiên định: “Nhanh thôi, sư muội. Ta đã tăng tốc hết mức rồi. Chúng ta phải báo tin này cho Hùng Vương bằng mọi giá. Không thể để Ma Tôn U Minh thực hiện được âm mưu thôn tính Âu Lạc Thần Châu. Kế hoạch của hắn quá tàn độc, muốn phá hủy Long Mạch, kích hoạt Thiên Địa Chướng Khí, biến linh khí thành tà khí. Loa Thành, Tản Viên Thần Sơn, và cả Phong Châu Thần Đô đều sẽ là mục tiêu của hắn.”
“Thật tàn nhẫn!” Tư Không Nguyệt nghiến răng. “Hắn muốn biến Âu Lạc Thần Châu thành một địa ngục trần gian sao? Ta không thể chấp nhận được!”
“Vậy nên chúng ta phải hành động, sư muội,” Lạc Vân Phong khẳng định. “Dù có bị coi là kẻ gây họa, chúng ta cũng phải nói ra sự thật.”
Đúng lúc đó, một luồng sáng trắng chói lòa từ phía trước đột ngột lao tới, cắt ngang đường bay của ba huynh muội. Luồng sáng tan đi, lộ ra một bóng người quen thuộc, y phục trắng tinh thêu chỉ vàng lấp lánh, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt đầy vẻ khinh thường và đắc ý. Khí tức của hắn mạnh mẽ hơn trước, ẩn chứa sự phẫn nộ bị dồn nén đến cực điểm. Không ai khác, chính là Thánh Tử Thiên Cực.
Lạc Vân Phong lập tức rút thanh trường kiếm ra, kiếm khí sắc bén như băng, kéo Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi ra phía sau, tạo thành thế phòng thủ cảnh giác. Tiểu Thanh trong vòng tay Mộ Linh Nhi khẽ rít lên yếu ớt, thân thể run rẩy, như thể linh thú này đã nhận ra kẻ địch quen thuộc.
“Ồ, đây chẳng phải là ‘anh hùng’ Lạc Vân Phong và đám ‘phá hoại’ Thanh Huyền Phong sao?” Thánh Tử Thiên Cực khoanh tay, giọng điệu châm biếm, đầy vẻ khinh miệt, nhìn xuống ba người như thể họ là lũ sâu kiến. “Nghe đồn các ngươi đang vội vã đi báo tin động trời gì đó à? Hay là lại gây ra tai họa gì rồi muốn đổ tội cho kẻ khác?”
Lạc Vân Phong sắc mặt tối sầm, kiếm chỉ thẳng vào Thánh Tử, gằn giọng: “Thánh Tử Thiên Cực! Ngươi sao lại ở đây? Không phải ngươi đã bị Hùng Vương phán quyết giam lỏng tại Thiên Cực Tông sao?”
Thánh Tử Thiên Cực bật cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt và tự mãn. “Giam lỏng? Ngươi nghĩ một thiên tài như ta có thể bị nhốt dễ dàng vậy sao? Hùng Vương chỉ là tạm thời ‘hiểu lầm’ thôi, và ta đã chứng minh được sự vô tội của mình. Ngược lại, các ngươi, vừa thoát tội phá hoại Đại Thụ Thần Sơn, lại còn ‘mượn’ Linh Thạch Vương quý giá của Hùng Vương, bây giờ lại muốn bịa chuyện về Ma Tộc để che đậy hành vi của mình sao?” Hắn ta cố tình nhấn mạnh từ “mượn”, rồi liếc mắt tham lam về phía Linh Thạch Vương trong tay Mộ Linh Nhi, mặc dù nó đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhưng vẫn không thoát khỏi cặp mắt của hắn.
Tư Không Nguyệt sắc mặt tái mét vì tức giận, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm vào da thịt. “Ngươi vu khống! Ma Tộc đang âm mưu phá hủy Long Mạch, kích hoạt Thiên Địa Chướng Khí! Loa Thành đang gặp nguy hiểm thực sự!”

Thánh Tử Thiên Cực cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không trung, đầy sự khinh thường đỉnh điểm. Hắn phẩy tay như phủi bụi, vẻ mặt đầy mỉa mai. “Nực cười! Loa Thành Trận Địa là Vạn Cổ Trận Pháp được Thần Kim Quy bảo hộ, do chính Hùng Vương đời đầu xây dựng, sao có thể bị Ma Tộc phá hủy dễ dàng như vậy? Các ngươi cứ việc bịa đặt đi, nhưng Hùng Vương sẽ không bao giờ tin những kẻ gây họa như các ngươi đâu. Ngươi nghĩ ta sẽ để các ngươi dễ dàng tiếp cận Hùng Vương sao? Ta sẽ đến trước, vạch trần bộ mặt thật của các ngươi!”
Lạc Vân Phong nắm chặt kiếm, phẫn nộ đến cực điểm nhưng cố kìm nén. “Ngươi không tin thì cứ việc! Nhưng tai họa này không phải chuyện đùa! Nó đe dọa toàn bộ Âu Lạc Thần Châu!”
Mộ Linh Nhi ôm Tiểu Thanh, run rẩy, nước mắt lưng tròng. “Sư huynh nói thật mà… Ma Tộc đáng sợ lắm… Loa Thành… Loa Thành…” Cô bé muốn nói ra sự thật về việc mình đã vô tình kích hoạt trận pháp ở Loa Thành, nhưng lại sợ hãi không dám thốt nên lời.
Không khí giữa không trung càng lúc càng căng thẳng, những vệt mây như bị xé toạc bởi luồng linh khí của các bên. Thánh Tử Thiên Cực lùi lại một bước, không tấn công trực diện mà dùng lời lẽ sắc bén để đả kích. Hắn phất tay áo, một luồng linh khí mạnh mẽ tạo ra một ảo ảnh Loa Thành hùng vĩ, lấp lánh tiên quang, không tì vết, trôi nổi giữa không trung.
“Đây là Loa Thành!” Thánh Tử Thiên Cực chỉ vào ảo ảnh, vẻ mặt ngạo mạn. “Các ngươi nghĩ lũ sâu bọ Ma Tộc có thể làm gì nó sao? Hùng Vương sẽ chỉ tin vào sức mạnh và sự thật, không phải những lời dối trá của lũ tiểu bối các ngươi. Ta đã đến Phong Châu Thần Đô trước các ngươi. Hùng Vương đã biết về những ‘công lao’ của ta trong việc ‘giữ gìn trật tự’. Còn các ngươi… tốt nhất là nên tìm chỗ nào đó ẩn nấp đi, nếu không muốn bị Hùng Vương phán tội chết vì dám bịa đặt tin tức động trời, còn cả vụ Linh Thạch Vương nữa!” Hắn cố tình nhấn mạnh chi tiết Linh Thạch Vương, muốn đổ thêm dầu vào lửa, tạo áp lực tâm lý cực lớn.
Lạc Vân Phong cố gắng trấn tĩnh, nắm chặt chuôi kiếm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Hắn biết Thánh Tử đang cố gắng kích động hắn, nhưng hắn không thể để sự phẫn nộ làm mờ mắt.
Tư Không Nguyệt nhìn vào ánh mắt Thánh Tử, nhận ra sự tự tin mù quáng và sự ích kỷ tột độ của hắn. Hắn không hề quan tâm đến sự thật, chỉ muốn lợi dụng tình thế để lập công chuộc tội và hạ bệ Thanh Huyền Phong. Linh lực trong người cô nàng không ngừng dao động, cơ thể tê liệt, nhưng ý chí lại bùng lên mạnh mẽ.
Tiểu Thanh trên tay Mộ Linh Nhi khẽ rít lên một tiếng đau đớn, vảy đen trên người nó lại mờ đi một chút nữa, như muốn chứng minh lời đám đệ tử là thật, rằng mối nguy Ma Tộc là có thật, rằng nó đang bị tà khí xâm thực.
“Ngươi… ngươi đang chơi đùa với vận mệnh Âu Lạc!” Tư Không Nguyệt thở dốc, phẫn nộ đến run rẩy. “Ngươi sẽ hối hận!”
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Lạc Vân Phong kiên định, ánh mắt rực lửa, giọng nói trầm khàn vang vọng. “Dù Hùng Vương có tin hay không, chúng ta cũng phải nói ra sự thật! Đây không phải là lúc để tranh giành danh lợi!”

Thánh Tử Thiên Cực cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không trung, đầy sự khinh miệt và thách thức. “Ha ha ha! Vậy thì cứ thử đi! Để xem Hùng Vương sẽ tin một Thánh Tử tài giỏi như ta, người đã ‘vạch trần’ âm mưu của các ngươi, hay tin ba kẻ gây họa đã làm loạn cả Âu Lạc!”
Nói xong, Thánh Tử Thiên Cực hóa thành một luồng sáng trắng và biến mất, hướng thẳng về Phong Châu Thần Đô, tốc độ nhanh hơn trước, bỏ lại đám đệ tử trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Không trung dần trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn lại ba đệ tử và Tiểu Thanh. Lạc Vân Phong nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên trán, ánh mắt đầy phẫn nộ và bất lực. Tư Không Nguyệt cắn môi đến bật máu, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhưng cũng pha chút quyết đoán. Mộ Linh Nhi ôm chặt Tiểu Thanh, cúi đầu, nhưng đôi mắt nhỏ lại ánh lên sự kiên cường đến lạ thường. Linh Thạch Vương trong tay cô bé chợt tắt lịm, như thể nó cũng “hiểu” được sự tuyệt vọng của họ.
Họ nhìn nhau, không nói gì, nhưng ý chí đã được truyền đạt qua ánh mắt.
Lạc Vân Phong hít một hơi thật sâu, gạt đi sự mệt mỏi và phẫn nộ. “Chúng ta sẽ đến Phong Châu Thần Đô. Dù có phải liều chết, cũng phải báo được tin này! Sư Tôn đã tin tưởng chúng ta, chúng ta không thể bỏ cuộc!”
Tư Không Nguyệt gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định. “Đúng vậy! Đây là trách nhiệm của chúng ta! Dù có bị phạt chép kinh nghiệm tu luyện 1000 lần, ta cũng chấp nhận!”
Mộ Linh Nhi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định. “Sư huynh, sư tỷ… Linh Nhi sẽ giúp! Linh Nhi không muốn Ma Tộc phá nhà!”
Ba huynh muội tăng tốc độ, lao thẳng về Phong Châu Thần Đô, quyết tâm không từ bỏ, ánh mắt rực lửa hy vọng.
***
Cùng lúc đó, xa xăm trên đỉnh Thanh Huyền Phong, Thanh Huyền Lão Tổ đang ngủ say trên cành cây mục nát. Hắn bỗng nhiên nhíu mày, khóe miệng khẽ giật giật. Một luồng linh khí hỗn loạn từ phía Phong Châu Thần Đô, pha lẫn một chút dao động tà khí từ Dã Vy Dạ Lâm, và một cảm giác “drama” sắp bùng nổ dội vào linh thức của hắn. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Thánh Tử Thiên Cực, sự tuyệt vọng của đám đệ tử, và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của Long Mạch Âu Lạc đang bị tổn thương.
Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm trong giấc ngủ, giọng ngái ngủ, khó chịu: “Haiz… Lại phiền phức nữa rồi… Thánh Tử Thiên Cực… tên tiểu tử này lại chọc thêm rắc rối… Đám oắt con của ta… lại còn muốn ‘liều chết’ sao? Haiz… Lão già này xem ra không chỉ ‘tăng ca’, mà còn phải ‘trực chiến’ nữa rồi…” Hắn trở mình, thở dài thườn thượt, nhưng khóe miệng vẫn ẩn hiện một nụ cười bất đắc dĩ, vừa bất lực vừa đầy ẩn ý, như thể đã nhìn thấy trước một tương lai “tăng ca” dài hạn, và một “deadline” mới toanh đang chờ đợi ở phía chân trời.