Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 44: Ma Tôn U Minh, Bá Vương Khí Tức

Cập nhật lúc: 2026-07-17 18:15:08 | Lượt xem: 5

Tiếng thở dài như một làn gió thoảng qua, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, đè bẹp cả không gian và thời gian. Ma Tộc Chủ Soái, kẻ vừa gầm lên những lời kiêu ngạo và phóng làn sóng xung kích hủy diệt, bỗng dưng cứng người lại. Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và lười biếng đến lạ, bóp nghẹt mọi ý niệm phản kháng. Cái Bá Vương Khí Tức mà hắn tự hào bấy lâu, giờ đây hóa thành ngọn nến le lói trước cơn đại hồng thủy, không ngừng run rẩy và có nguy cơ tắt lịm bất cứ lúc nào.
“Cái gì?!” Ánh mắt đỏ rực như hai hố dung nham của Ma Tộc Chủ Soái co rút mạnh mẽ. Hắn không nhìn thấy bất kỳ ai, nhưng cảm giác bị trấn áp đến tận linh hồn này là có thật. Toàn thân hắn run bần bật, một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng trào, thứ mà ngay cả khi đối mặt với những tồn tại cổ xưa nhất trong Ma giới, hắn cũng chưa từng trải qua. Làn sóng ma khí đen kịt mà hắn vừa phóng ra, thứ lẽ ra phải nuốt chửng ba đệ tử Thanh Huyền Phong, bỗng dưng chững lại giữa không trung, đông cứng như một bức tranh bị thời gian ngưng đọng, rồi tan biến thành những hạt bụi ma mị, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Thánh Tử Thiên Cực, đang trọng thương nằm bẹp, chứng kiến cảnh tượng siêu thực này, đôi mắt hắn trợn tròn đến mức suýt lồi ra. Hắn vừa cảm nhận được luồng khí ấm áp quen thuộc từ Sư Tôn, giờ lại thấy Ma Tộc Chủ Soái, một tồn tại mà hắn coi là bất khả chiến bại, đang run rẩy như cầy sấy. Mọi sự kiêu ngạo, mọi niềm tin vào sức mạnh của bản thân mà hắn gây dựng bấy lâu, giờ đây tan vỡ vụn như thủy tinh. Hắn nhận ra mình nông cạn và yếu ớt đến mức nào. Loa Thành vẫn đổ nát, nhưng một sự kiện còn kinh hoàng hơn đang diễn ra.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt, Mộ Linh Nhi, vẫn nằm đó, bất tỉnh hoặc ý thức mơ hồ, được bao bọc bởi một luồng linh khí ấm áp, an toàn. Tiểu Thanh trên tay Mộ Linh Nhi, ánh sáng xanh biếc yếu ớt trên vảy đã bùng lên mạnh mẽ hơn, như một ngọn đèn được tiếp thêm dầu, rên rỉ nhẹ nhàng như đang gọi tên chủ nhân.
Giữa không trung, nơi tiếng thở dài vừa vang vọng, một làn sương xám tro mờ ảo bắt đầu ngưng tụ lại. Nó không hề có hào quang chói lọi, không có uy áp kinh thiên động địa, chỉ là một làn sương đơn giản, như khói bếp bay lên từ một ngôi nhà tranh. Rồi từ làn sương ấy, một lão già râu tóc lơ thơ, búi củ tỏi lệch lạc, khoác trên mình bộ đạo bào cũ kỹ vá víu, tay chống cây gậy gỗ mục nát, chậm rãi hiện ra. Hắn lim dim mắt, gương mặt đầy vẻ ngái ngủ và bất mãn, như thể vừa bị đánh thức khỏi giấc mơ đẹp nhất đời.
“Đám oắt con này… ồn ào quá. Lão già này chỉ muốn ngủ yên một giấc thôi mà cũng không được.” Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm, giọng điệu khàn khàn, nghe như đang phàn nàn về việc hàng xóm mở nhạc sàn quá lớn vào lúc nửa đêm, chứ không phải đang đối mặt với một Ma Tôn Bá Vương Cảnh. Một mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc khô và nắng sớm, xen lẫn chút mùi… đất ẩm, lan tỏa khắp chiến trường, xua tan đi phần nào mùi máu tanh và ma khí.
Ma Tộc Chủ Soái, kẻ đang run rẩy, nhìn chằm chằm vào lão già trước mặt. Hắn không thể tin vào mắt mình. Đây là kẻ vừa trấn áp hắn sao? Một lão già lôi thôi, tàn tạ, trông như vừa trốn trại dưỡng lão về? Nhưng linh tính của hắn không lừa dối. Luồng áp lực vô hình kia vẫn còn đó, và nó phát ra từ cái lão già đang ngáp ngắn ngáp dài kia.
“Ngươi… ngươi là ai?!” Ma Tộc Chủ Soái cố gắng gằn giọng, nhưng giọng hắn lại lạc đi, run rẩy không kiểm soát. Hắn muốn lùi lại, nhưng toàn thân như bị đóng đinh vào hư không. Hắn cố gắng triệu hồi ma khí, nhưng những luồng ma khí xung quanh hắn, vốn cuồn cuộn như sóng dữ, giờ lại trở nên ngoan ngoãn đến lạ, không thể tụ lại, cứ như thể chúng đang bị một bàn tay vô hình vò nát.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Thanh Huyền Lão Tổ nheo mắt, liếc nhìn Ma Tộc Chủ Soái như thể đang nhìn một con ruồi vo ve làm phiền. “Ngươi gây ồn ào, lại còn phá hỏng chỗ ngủ của ta. Phiền phức.” Hắn nói, giọng điệu vẫn đều đều, không chút cảm xúc. “Thức giấc đã mệt rồi, còn phải động tay động chân nữa chứ.”
Hắn khẽ nhấc cây gậy gỗ mục nát lên. Không có linh lực bùng nổ, không có hào quang chói lọi, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một chiêu thức kinh thiên động địa. Chỉ là một cử động nhẹ nhàng, tự nhiên như một người già chống gậy đi dạo. Nhưng đối với Ma Tôn U Minh, đó lại là khoảnh khắc tận thế. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô biên khóa chặt mình, như thể không gian và thời gian đều bị bóp méo, bị nén lại. Hắn cố gắng gào thét, cố gắng chống cự, nhưng cơ thể hắn cứng đờ, không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn chỉ có thể mở to đôi mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào cây gậy gỗ mục nát đang từ từ được nhấc lên.
*Cộp!*
Một tiếng động khô khốc, nhẹ bẫng, vang lên. Sư Tôn gõ nhẹ cây gậy gỗ xuống hư không.
Không có tiếng nổ long trời lở đất. Không có chấn động rung chuyển thiên địa. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của một trận chiến. Chỉ là một gợn sóng vô hình, mỏng manh như tơ, lan tỏa ra từ điểm chạm của cây gậy.
Ma Tộc Chủ Soái, kẻ vừa tự xưng là Bá Vương, kẻ vừa muốn thôn tính cả Âu Lạc Thần Châu, bỗng dưng hóa thành một làn khói đen mỏng manh. Làn khói đó không tan biến ngay, mà như một đoạn phim bị tua ngược, co lại, rồi biến mất hoàn toàn, không để lại một chút tro tàn, không một dấu vết nào. Như thể hắn chưa từng tồn tại trên thế gian này.
Toàn bộ Ma Binh còn sót lại trên chiến trường, những kẻ đang bị luồng sương xám tro của Thanh Huyền Lão Tổ làm cho cứng đờ, cũng đồng loạt tan biến thành cát bụi, không một tiếng động. Cả chiến trường Loa Thành bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những đổ nát, và hơi thở hổn hển của những người còn sống sót.
Thánh Tử Thiên Cực, với đôi mắt trợn tròn, miệng há hốc, hoàn toàn sụp đổ. Hắn không thốt nên lời. Niềm tin, sự kiêu ngạo, lý tưởng chính đạo, tất cả những gì hắn từng ôm giữ, giờ đây tan vỡ vụn. Hắn vừa chứng kiến một tồn tại Bá Vương Cảnh, kẻ mà hắn từng lầm tưởng là Ma Tôn U Minh, bị xóa sổ chỉ bằng một cái gõ gậy nhẹ nhàng, không một chút khí thế, không một chút phô trương. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé, vô dụng, và ngu xuẩn đến mức nào. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, không phải vì đau đớn, mà vì sự hổ thẹn và kinh sợ tột cùng.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Thanh Huyền Lão Tổ lại thở dài thườn thượt. Hắn liếc nhìn những mảnh vỡ của Loa Thành, nơi Long Mạch Âu Lạc vẫn đang rên rỉ yếu ớt. “Haiz… Lại thêm việc cho lão già này. Mấy đứa nhỏ này đúng là chỉ giỏi gây họa. Cứ tưởng dọn một lần là xong, ai dè lại phải ‘tăng ca’ giữa đêm.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ cam chịu, như một nhân viên văn phòng phải làm thêm giờ.
Hắn vung tay áo. Một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết như suối nguồn khai thiên lập địa, mang theo hơi thở của sự sống và sự tái tạo, tràn ngập không gian. Nó không phải là linh khí bình thường, mà là bản nguyên của vạn vật, cội nguồn của sự tồn tại.
Trước mắt những người chứng kiến, một cảnh tượng thần kỳ diễn ra. Tường thành Loa Thành đổ nát bắt đầu tự động dựng lại, từng viên gạch, từng phiến đá bay lơ lửng rồi khớp vào vị trí cũ một cách hoàn hảo. Những vết nứt sâu hoắm trên mặt đất liền lại, biển lửa ma khí bị dập tắt, thay vào đó là linh khí dồi dào, xanh biếc như ngọc bích, chảy tràn khắp nơi. Loa Thành không chỉ trở lại nguyên trạng, mà còn vững chắc hơn, mỗi viên đá đều lấp lánh linh quang, như thể vừa được “nâng cấp” lên phiên bản “pro max”. Long Mạch Âu Lạc ngừng rên rỉ, những vết nứt trên mặt đất biến mất, mạch khí bắt đầu lưu chuyển mạnh mẽ, dồi dào hơn bao giờ hết, như một dòng sông đang khô cạn bỗng được hồi sinh.
Luồng linh khí cổ xưa đó cũng bao bọc Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt, Mộ Linh Nhi và Thánh Tử Thiên Cực. Vết thương của họ lập tức lành lặn, không để lại sẹo. Linh lực cạn kiệt được phục hồi và thậm chí còn tăng tiến một cách đáng kinh ngạc.
Lạc Vân Phong cảm nhận vết bỏng rát trên người đã biến mất hoàn toàn. Kiếm khí trong đan điền cuồn cuộn mạnh mẽ như một dòng sông lớn, đôi cánh Lạc Vũ sau lưng, vốn rách nát tả tơi, giờ đây trở nên rực rỡ và vững chãi hơn, như thể được đúc lại bằng kim cương. Hắn cảm thấy mình đã vững vàng bước vào Chúc Đồng Cảnh, thậm chí còn chạm tới ngưỡng cửa của Lạc Vũ Cảnh.
Tư Không Nguyệt, y phục đã cháy xém, giờ trở lại nguyên vẹn, thậm chí còn tinh xảo hơn trước. Linh lực trong người cô bùng nổ, yểm thuật tinh thông hơn bao giờ hết, như thể cô vừa được “debug” và “update” lên phiên bản mới nhất. Cô cảm nhận được mọi bí ẩn của trận pháp, mọi ảo ảnh đều nằm trong tầm kiểm soát của mình.
Mộ Linh Nhi từ từ tỉnh dậy, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh. Cô bé dụi dụi mắt, rồi ôm chặt Tiểu Thanh trong lòng.
Tiểu Thanh, linh thú rồng non, giờ đây đã hoàn toàn thoát khỏi sự biến dị tà ác. Lớp vảy đen trên người nó đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là những vảy rồng xanh biếc lấp lánh, mỗi chiếc vảy đều phát ra linh quang dịu nhẹ. Ánh mắt nó linh hoạt, tràn đầy sức sống, không còn chút đục ngầu. Nó rít lên một tiếng vui mừng, dụi dụi đầu vào lòng Mộ Linh Nhi, như một chú mèo con được ôm ấp. Linh Thạch Vương trong tay Mộ Linh Nhi cũng tỏa ra ánh sáng xanh tím dịu nhẹ, ổn định hoàn toàn, không còn chút rung lắc hay ánh sáng chói lọi nào.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Thánh Tử Thiên Cực từ từ mở mắt. Hắn cảm nhận cơ thể mình hoàn toàn bình phục, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Hắn nhìn Loa Thành được tái tạo, nhìn Ma Tôn U Minh biến mất không dấu vết, và nhìn Sư Tôn. Sự kiêu ngạo của hắn tan biến, thay vào đó là sự kính sợ tột cùng và một nỗi hổ thẹn không thể diễn tả. Hắn nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào khi khinh thường Thanh Huyền Phong và cố gắng làm hại những người này. Hắn chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng, còn Sư Tôn… là cả một vũ trụ bao la.
Thanh Huyền Lão Tổ lại ngáp một cái, liếc nhìn đám đệ tử đang ngơ ngác và Thánh Tử Thiên Cực đang quỳ sụp dưới đất. “Được rồi, được rồi. Lần này lão già này đã ra tay rồi đó. Coi như là ‘gánh team’ một lần cho xong chuyện.” Hắn nói, giọng điệu vẫn đầy vẻ bất đắc dĩ. “Nhớ lấy, lần sau mà còn gây ra chuyện lớn thế này… thì tự mà dọn dẹp đi. Lão già này còn phải ngủ bù.” Hắn liếc qua Thánh Tử Thiên Cực, ánh mắt thoáng qua một tia sâu thẳm. “Còn tên tiểu tử này,” hắn chỉ vào Thánh Tử, “lần sau đừng có gây thêm phiền phức. Lo mà tu luyện cho tử tế vào. Đừng có suốt ngày ‘khịa’ mấy đứa nhỏ nhà ta, không thì lão già này lại phải ‘tăng ca’ dạy dỗ ngươi đó.”
Nói xong, Thanh Huyền Lão Tổ không đợi ai trả lời, cũng không cần bất kỳ lời cảm ơn nào. Toàn thân hắn lại bao phủ bởi làn sương xám tro mờ ảo, rồi biến mất không một dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc và nắng sớm vương lại trong không khí, cùng với sự bàng hoàng tột độ của tất cả những người chứng kiến.
Loa Thành đã được phục hồi hoàn toàn, linh khí dồi dào, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Chiến trường im lặng như tờ.
Lạc Vân Phong ngơ ngác nhìn quanh, rồi nhìn Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi. “Sư… Sư Tôn…” Giọng hắn vẫn còn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì kinh ngạc và kính sợ tột cùng.
Tư Không Nguyệt sắc mặt tái mét, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì kinh ngạc tột độ. Cô nàng nghẹn ngào: “Sư Tôn… Sư Tôn của chúng ta… Ngài ấy… Ngài ấy thật sự là…”
Mộ Linh Nhi, hồn nhiên hơn cả, reo lên: “Sư Tôn đến cứu chúng ta kìa! Sư Tôn mạnh quá! Sư Tôn là siêu nhân đó!” Cô bé ôm chặt Tiểu Thanh, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.
Thánh Tử Thiên Cực vẫn quỳ sụp xuống đất, hai tay chống đỡ, toàn thân run rẩy. Hắn không nói một lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Sư Tôn vừa biến mất, trong ánh mắt là sự hỗn loạn của niềm tin tan vỡ, sự kính sợ vô bờ bến, và một nỗi hổ thẹn tột cùng. Hắn nhận ra, mình đã sai lầm quá nhiều.
Tại một nơi ẩn nấp cách đó không xa, Lão Quái Vô Trần đang điên cuồng ghi chép vào cuốn sổ cổ của mình, tay run bần bật, mực nhòe cả trang giấy. “Không thể tin được! Ma Tôn U Minh Bá Vương Cảnh… bị xóa sổ chỉ bằng một cái gõ gậy nhẹ bẫng! Sức mạnh này… đã vượt xa Hùng Đế Cảnh! Vị Thần linh ẩn mình này… rốt cuộc là ai?! Chẳng lẽ… Ngài ấy chính là Tiên Tổ khai thiên lập địa của Âu Lạc Thần Châu?” Ông ta cười khổ, toàn thân run rẩy vì phấn khích và sợ hãi. “Kẻ Vô Danh… Kẻ Vô Danh… Huyền thoại này sẽ phải được viết lại! Âu Lạc Thần Châu… lại có một vị Tiên Tổ ẩn cư kinh khủng đến thế!”
Ba đệ tử của Thanh Huyền Phong nhìn nhau, một cảm giác vừa kính sợ, vừa vui mừng khôn xiết, lại vừa tội lỗi dâng lên. Chúng biết rằng mình đã gây ra một họa lớn đến mức Sư Tôn phải đích thân ra tay, một họa mà cả Âu Lạc Thần Châu cũng không thể chống đỡ. Và điều đó có nghĩa là… hình phạt “chép kinh nghiệm tu luyện 1000 lần” mà Sư Tôn từng đe dọa, có lẽ đã là quá nhẹ nhàng so với những gì chúng đã gây ra. Một tương lai “tăng ca” và “ăn hành” đang chờ đợi chúng ở Thanh Huyền Phong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8