Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 46: Nguyệt Tuyệt Vọng, Lời Cầu Cứu Vô Thanh

Cập nhật lúc: 2026-07-17 18:23:52 | Lượt xem: 7

Dù đã bị Vân Phong làm suy yếu phần nào, làn sóng ma khí vẫn tiếp tục tràn qua, cuốn phăng một số binh sĩ Long Vệ Quân và dân thường phía sau, biến họ thành tro bụi chỉ trong tích tắc. Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi cũng bị ảnh hưởng, ngã vật ra, bất tỉnh. Loa Thành càng thêm đổ nát, Long Mạch Âu Lạc rên rỉ đau đớn đến cực điểm, như một con thú khổng lồ đang hấp hối.
Ma Tộc Chủ Soái cười lớn đầy đắc thắng, tiếng cười vang vọng khắp chiến trường, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Hắn bước tới gần, nhìn xuống thân thể Lạc Vân Phong đang thoi thóp, khinh miệt. “Chỉ là đám sâu kiến nhỏ bé, phản kháng yếu ớt! Ngươi nghĩ có thể ngăn cản bản tọa sao? Ngươi nghĩ có thể cứu được cái Âu Lạc Thần Châu mục nát này sao?” Hắn giơ tay lên, chuẩn bị tung ra đòn cuối cùng để nuốt chửng hoàn toàn Loa Thành và Long Mạch Âu Lạc.
Thánh Tử Thiên Cực, chứng kiến Lạc Vân Phong gục ngã, cảm thấy một nỗi đau đớn và hối hận tột cùng. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể không còn chút sức lực nào. Hắn nhắm mắt lại, nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc. Âu Lạc Thần Châu đã hết. Tất cả đã hết.
Nhưng ngay lúc Ma Tộc Chủ Soái chuẩn bị ra đòn quyết định, một luồng sương xám tro mờ ảo bất ngờ xuất hiện, không một tiếng động, bao phủ toàn bộ chiến trường. Ngay lập tức, tất cả Ma Binh trong phạm vi của nó cứng đờ, không thể cử động, như những bức tượng vô tri.
Ma Tộc Chủ Soái nhíu mày, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ giật mình. Hắn cảm nhận một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và lười biếng, đè nặng lên Bá Vương Khí Tức của mình. Một cảm giác bất an và linh tính rợn người dâng lên trong lòng hắn.
Và rồi, giữa tiếng gầm rú của Ma Tộc Chủ Soái và sự hỗn loạn của chiến trường, một tiếng thở dài đầy vẻ bất đắc dĩ và phiền phức vang vọng khắp không gian.
“Haiz…”
Tiếng thở dài đó, dù nhẹ nhàng, lại mang theo một sức mạnh trấn áp vạn vật, khiến cả Ma Tộc Chủ Soái cũng phải rùng mình. Thế giới dường như dừng lại. Vị Sư Tôn “bất đắc dĩ vô địch” đã đến.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

***
Tư Không Nguyệt tỉnh dậy trong một cơn choáng váng, đầu óc quay cuồng như vừa bị một trận lôi đình đánh trúng. Toàn thân cô tê liệt, từng thớ thịt như bị xé toạc, linh lực trong người bị ma khí áp chế đến mức chỉ còn là một dòng chảy yếu ớt, vô định. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, cảnh tượng trước mắt khiến cô muốn nôn thốc nôn tháo. Loa Thành, một biểu tượng kiên cố của Âu Lạc, giờ chỉ còn là đống đổ nát, những ngọn lửa ma quái bập bùng nhảy múa trên những mảnh tường thành vỡ vụn.
Đôi mắt phượng của Tư Không Nguyệt mở to, tràn ngập kinh hoàng. Cô nhìn thấy Lạc Vân Phong, sư huynh của mình, nằm bất động giữa đống gạch vụn, thân thể rệu rã, máu tươi thấm đẫm bộ chiến bào. Đôi cánh Lạc Vũ từng kiêu hãnh xé gió của hắn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những vết sẹo rướm máu ghê rợn trên lưng. Hơi thở của hắn yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận.
“Sư huynh…!” Tư Không Nguyệt thều thào, cố gắng bò về phía Lạc Vân Phong, nhưng cơ thể không hề nghe lời. Mỗi một cử động nhỏ cũng khiến cô đau đớn tột cùng, như có hàng ngàn kim châm đâm vào xương tủy. Linh lực cạn kiệt, ý chí cũng gần như vỡ vụn.
Bên cạnh cô, Mộ Linh Nhi vẫn bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt bầu bĩnh lấm lem bụi bẩn và nước mắt khô cằn. Trên tay cô bé, Tiểu Thanh, chú rồng non, đang thoi thóp, ánh sáng xanh biếc từ vảy của nó đã tắt ngúm, thay vào đó là những vệt đen ghê rợn lan rộng, như một lời tiên tri về sự biến dị tà ác.
Tư Không Nguyệt nhìn những mảnh đổ nát của Loa Thành, nhìn những binh sĩ Long Vệ Quân và dân thường vô tội đã hóa thành tro bụi. Một nỗi ân hận khổng lồ, lạnh lẽo, trào dâng trong lòng cô, nhấn chìm mọi giác quan.
“Là do mình… là do chúng ta…” Cô lẩm bẩm, nước mắt chảy dài, hòa lẫn với bụi bẩn và máu khô trên má. Những cảnh tượng hỗn loạn ở Dã Vy Dạ Lâm, những trò nghịch ngợm vô tri của huynh muội trên Thanh Huyền Phong, tất cả hiện về trong tâm trí cô như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh.
Sư Tôn đã dặn… đừng gây phiền phức… chỉ cần yên ổn tu luyện… Nhưng chúng đã làm gì? Chúng đã phá hủy Loa Thành, đã gây ra một mối họa kinh thiên động địa, đã đẩy Âu Lạc Thần Châu vào bờ vực diệt vong! Và giờ đây, sư huynh Vân Phong, người luôn chính trực, luôn bảo vệ họ, đã ngã xuống.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Ma Tộc Chủ Soái, với tiếng cười khinh miệt, giơ tay lên cao. Trên đỉnh quyền trượng của hắn, một hố đen ma khí khổng lồ bắt đầu ngưng tụ, xoáy tròn điên cuồng, nuốt chửng từng mảnh đổ nát của Loa Thành, như một con quái vật đói khát chuẩn bị nuốt trọn bữa ăn cuối cùng. Hắn muốn nuốt chửng Long Mạch Âu Lạc, muốn biến vùng đất này thành một vùng đất chết.
Tư Không Nguyệt cảm thấy sự bất lực tột cùng. Nỗi sợ hãi cái chết không bằng nỗi sợ hãi vì đã để Lạc Vân Phong hy sinh, không bằng nỗi sợ hãi vì đã gây ra thảm họa cho Âu Lạc. Cô tuyệt vọng nhắm mắt, nước mắt chảy dài, cảm thấy mọi hy vọng đã vụt tắt. “Không còn cách nào nữa… Thật sự không còn cách nào sao?”
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi hố đen ma khí đã đạt đến kích thước kinh hoàng, một tia sáng yếu ớt, nhưng kiên cường, bừng lên trong tâm trí Tư Không Nguyệt. Cô nhớ lại Sư Tôn. Nhớ lại vẻ mặt lười biếng, ngái ngủ của hắn khi hắn ngủ gật trên cành cây mục nát. Nhớ lại cái cách hắn lẩm bẩm than phiền về sự ồn ào. Và cả cái cách hắn, chỉ bằng một gậy gỗ mục, một viên kẹo mút, đã biến Quỷ Mộc Vương thành cây khô, đã cứu Lạc Vân Phong khỏi cửa tử.
Cô nhớ lại lời hắn dặn: “Đừng gây phiền phức cho lão già này.”
Tư Không Nguyệt nhận ra, Sư Tôn đã ở đây. Cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và lười biếng bao trùm chiến trường, đó chính là khí tức quen thuộc của Sư Tôn, thứ đã cứu mạng cô và sư huynh ở Dã Vy Dạ Lâm. Hắn đã đến, nhưng hắn vẫn đang… lười biếng, vẫn đang chờ đợi.
Cô không thể cất tiếng. Cổ họng cô khô khốc, linh lực cạn kiệt. Nhưng cô có yểm thuật. Yểm thuật không chỉ là ảo ảnh. Yểm thuật là sự thao túng, là sự khuếch đại. Cô dùng toàn bộ ý chí, toàn bộ linh lực còn sót lại, dù yếu ớt, kết hợp với thiên phú bẩm sinh của mình. Cô không tạo ra một ảo ảnh, không tạo ra một tiếng kêu gọi thông thường. Thay vào đó, cô tạo ra một **”Tiếng Vọng Hỗn Loạn Tâm Linh”** (Spiritual Chaos Echo) – một làn sóng cảm xúc thuần túy, hỗn tạp, được khuếch đại đến cực điểm.
Đó là nỗi tuyệt vọng tột cùng của một đồ đệ nhìn sư huynh hy sinh. Đó là sự ân hận sâu sắc vì đã gây ra họa lớn. Đó là nỗi sợ hãi tột đỉnh về sự hủy diệt của Âu Lạc Thần Châu. Và trên tất cả, đó là một niềm tin tuyệt đối, không điều kiện vào Sư Tôn, niềm tin rằng chỉ có hắn mới có thể giải quyết được mớ hỗn độn này.
Làn sóng này không có âm thanh. Nhưng nó trực tiếp xé toạc linh thức, tạo thành một “tiếng ồn” không thể chịu đựng được trong tâm trí của một tồn tại ghét phiền phức như Thanh Huyền Lão Tổ. Nó là lời cầu cứu cuối cùng, không phải để hắn đến, mà để hắn *thực sự hành động* và giải quyết “mớ hỗn độn” này, bởi vì nó quá… *ồn ào* trong linh thức của hắn.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tư Không Nguyệt kiệt sức, toàn thân mềm nhũn, ngất lịm. Nhưng khóe miệng cô, trong khoảnh khắc cuối cùng, khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhẽo, như thể đã trút bỏ được gánh nặng cuối cùng, một niềm tin rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. “Sư Tôn… ngài sẽ không để yên đâu…”
***
Hố đen ma khí của Ma Tộc Chủ Soái đã đạt đến kích thước khổng lồ, bắt đầu nuốt chửng những mảnh đổ nát cuối cùng của Loa Thành. Luồng sương xám tro mờ ảo vẫn bao phủ chiến trường, làm cứng đờ tất cả Ma Binh, biến chúng thành những bức tượng vô tri. Ma Tộc Chủ Soái đang nhíu mày, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ khó chịu, hắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, cổ xưa và lười biếng đang đè nặng lên hắn.
Đúng lúc đó, tiếng thở dài “Haiz…” vang vọng khắp không gian, trấn áp vạn vật, khiến hố đen ma khí đang ngưng tụ cũng phải khựng lại, như một con thú khổng lồ bị đánh thức bởi một tiếng động bất ngờ.
Từ trong làn sương xám tro mờ ảo, Thanh Huyền Lão Tổ chậm rãi hiện ra. Hắn vẫn với bộ dạng lười biếng thường ngày: râu tóc lơ thơ, búi củ tỏi lệch lạc, khoác đạo bào cũ kỹ màu xám tro, tay chống cây gậy gỗ mục nát. Hắn lim dim mắt, liếc nhìn chiến trường tan hoang, Lạc Vân Phong nằm bất động, Mộ Linh Nhi bất tỉnh, và Tư Không Nguyệt vừa ngất đi với nụ cười nhạt trên môi. Rồi hắn nhìn Ma Tộc Chủ Soái đang run rẩy vì sợ hãi nguyên thủy, như một con chuột đối diện với mèo.
Ánh mắt hắn dừng lại trên Tư Không Nguyệt, người vừa ngất đi. Hắn khẽ lắc đầu, lẩm bẩm, đủ để người đọc nghe thấy: “Đúng là đồ phiền phức. Lão già này chỉ muốn ngủ yên một giấc thôi mà cũng không xong. Lại còn làm cái trò ‘tiếng vọng tâm linh’ ồn ào này nữa chứ. Haiz… Đúng là đám oắt con của ta, chuyên gia gây họa!” Giọng hắn đầy vẻ khó chịu và bất lực, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự bao dung đến khó hiểu.
Ma Tộc Chủ Soái cảm nhận luồng áp lực vô hình, cổ xưa và lười biếng trấn áp hắn, khiến Bá Vương Khí Tức của hắn run rẩy và có nguy cơ tắt lịm. Làn sóng ma khí đen kịt mà hắn vừa phóng ra bị đông cứng giữa không trung rồi tan biến thành bụi ma mị, như chưa từng tồn tại. Hắn kinh hoàng tột độ, đôi mắt đỏ rực co rút lại, lùi lại vài bước, như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Hắn không thể triệu hồi ma khí, các luồng ma khí xung quanh hắn trở nên ngoan ngoãn, không thể tụ lại theo ý muốn của hắn.
Thánh Tử Thiên Cực, dù trọng thương, cũng cảm nhận được luồng khí ấm áp quen thuộc từ viên đan dược kẹo mút của Sư Tôn, giúp hắn tạm ngừng đau đớn và nhen nhóm hy vọng. Hắn ngước nhìn vị lão giả lười biếng vừa xuất hiện, nhận ra sự nông cạn và yếu ớt của bản thân, cảm thấy hối hận và kính phục tột cùng. “Vị tiền bối… Người… người là ai?” Hắn thầm nghĩ, giọng run rẩy.
Lạc Vân Phong, dù ý thức mơ hồ, cũng cảm nhận được luồng linh khí quen thuộc, an toàn, mang lại cảm giác bình yên. Khóe môi hắn khẽ mấp máy, như muốn gọi: “Sư Tôn…” Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt mờ đục của hắn.
Tiểu Thanh trên tay Mộ Linh Nhi khẽ rên rỉ, ánh sáng xanh biếc trên vảy bùng lên mãnh liệt hơn, bắt đầu hồi phục một cách thần kỳ. Những vảy đen ghê rợn đang co rút lại, nhường chỗ cho vẻ xanh biếc lấp lánh vốn có.
Kinh ngạc, sợ hãi, hy vọng, kính phục – một loạt các cảm xúc đối lập bùng nổ trên chiến trường, tất cả đều hướng về vị lão giả lười biếng vừa xuất hiện. Toàn bộ Loa Thành, vốn đang chìm trong hủy diệt, bỗng nhiên được bao phủ bởi một làn gió mát lành, mang theo mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc và nắng sớm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8