Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 49: Hùng Vương Tuyệt Vọng, Di Ngôn Khẩn Cấp
Sau khi Thanh Huyền Lão Tổ phẩy tay áo, Loa Thành từ một đống đổ nát ngổn ngang đã trở lại nguyên vẹn, thậm chí còn rực rỡ và vững chãi hơn xưa, như thể vừa được “nâng cấp” lên một phiên bản “pro max”. Linh khí dồi dào, tươi tốt, Long Mạch Âu Lạc cũng được chữa lành, ổn định và mạnh mẽ chưa từng thấy. Đám đệ tử và Thánh Tử Thiên Cực, sau màn “buff” toàn diện, đã ngự khí bay về Thanh Huyền Phong để chuẩn bị “ăn hành” 1000 bản chép phạt. Nhưng ở một nơi xa xôi, tại trung tâm quyền lực của Âu Lạc Thần Châu, bi kịch vẫn đang diễn ra, bởi vì… tin tức chưa cập nhật kịp.
***
**SCENE 1: CHÍNH ĐIỆN PHONG CHÂU THẦN ĐÔ – CƠN ÁC MỘNG CỦA ĐẾ VƯƠNG**
Chính điện Phong Châu Thần Đô, nơi vốn luôn ngập tràn uy nghiêm và linh khí hùng vĩ, giờ đây chìm trong một bầu không khí u ám đến đáng sợ. Từng cột trụ chạm khắc hình rồng phượng, từng viên ngói lưu ly lấp lánh, tất cả đều như bị bao phủ bởi một lớp bụi vô hình của sự tuyệt vọng. Hơi thở nặng nề của các quan lại, tiếng nức nở kìm nén của vài vị Lạc Hầu nữ, và cả sự im lặng đến rợn người của những vị Lạc Tướng già dặn, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi thương, báo hiệu một thảm kịch đang diễn ra.
Trên ngai vàng cao quý, Hùng Vương ngồi đó, nhưng không còn là vị Vạn Cổ Nhân Đế uy nghi thường thấy. Sắc mặt Ngài tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi, hằn rõ những đêm trắng không ngủ. Toàn thân Ngài run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn tột cùng đang xé nát Long Mạch Âu Lạc. Một nỗi đau mà chỉ có Ngài, người mang trong mình huyết mạch đế vương và ý chí của cả một dân tộc, mới có thể cảm nhận sâu sắc đến vậy. Nó không chỉ là đau đớn thể xác, mà là sự dằn vặt của linh hồn, khi chứng kiến “con” mình – Âu Lạc Thần Châu – đang hấp hối.
Xung quanh Ngài, các Lạc Tướng, Lạc Hầu, cùng hàng trăm cận thần đều đứng hoặc quỳ gối, vẻ mặt ai nấy đều thảm sầu, như vừa trải qua một trận bão tố kinh hoàng. Một vài vị Lạc Hầu trẻ tuổi, chưa từng chứng kiến cảnh tượng bi thương đến thế, đã không kìm được mà bật khóc nức nở, tiếng thút thít vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
“Bẩm Hùng Vương…”
Một vị Lạc Hầu già, râu tóc bạc phơ, quỳ sụp xuống, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng. Khuôn mặt ông hốc hác, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc cạn nước mắt. “Tiền tuyến Loa Thành… đã hoàn toàn thất thủ! Ma Tộc Chủ Soái đã tung đòn cuối cùng… không còn hy vọng!”
Lời ông vừa dứt, một tiếng nức nở tập thể vang lên từ phía các quan lại. Tin tức này, dù đã được dự đoán từ lâu, vẫn giáng xuống như một nhát búa chí mạng, đập tan chút hy vọng cuối cùng của triều đình. Loa Thành, biểu tượng của sự kiên cường, tấm khiên bảo vệ Âu Lạc, nay đã… biến mất.
Hùng Vương nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt trong suốt, nóng hổi, lăn dài trên gò má gầy gò của Ngài. Ngài cảm nhận rõ ràng, từng tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng của Long Mạch, như một con thú khổng lồ đang hấp hối, từng mạch máu của nó đang bị xé toạc, bị ăn mòn bởi tà khí. Ngài cảm nhận được sự tan rã của từng viên gạch, từng bức tường thành của Loa Thành, như thể chính cơ thể Ngài đang bị nghiền nát. Luồng ma khí đen kịt từ phía Đông, dù cách xa vạn dặm, vẫn cuồn cuộn dội vào linh thức của Ngài, lạnh lẽo và đầy chết chóc, che khuất cả bầu trời phía Đông, biến nó thành một bức màn tang tóc.
“Trẫm… Trẫm cảm nhận được…” Giọng Hùng Vương khàn đặc, đầy bi thương, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua hàng ngàn lưỡi kiếm cứa vào cổ họng. “Long Mạch… đang bị xé nát. Loa Thành… đã không còn nữa.”
Ngài mở mắt, ánh mắt đỏ ngầu, nhưng không còn là sự giận dữ hay căm hờn, mà là nỗi đau tột cùng của một vị vua mất đi vương quốc, một người cha mất đi đứa con thân yêu. Cả chính điện chìm vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng nức nở thầm kín của những người đã mất đi hy vọng.
***
**SCENE 2: DI NGÔN CỦA VẠN CỔ NHÂN ĐẾ**

Giữa không khí bi thương đến tận cùng, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Hùng Vương, với thân thể vẫn còn run rẩy, bất ngờ đứng thẳng dậy khỏi ngai vàng. Từng bước chân Ngài vững chãi, uy nghi, như thể một vị thần linh vừa giáng thế. Ánh mắt Ngài, từ bi thương tột độ, dần chuyển sang kiên định, ánh lên sự bất khuất, quật cường của một vị Vạn Cổ Nhân Đế, người mang trong mình ý chí sắt đá của hàng ngàn năm lịch sử Âu Lạc. Một ánh sáng le lói, yếu ớt nhưng không thể dập tắt, bắt đầu bùng cháy trong đôi mắt ấy.
“Truyền lệnh!” Giọng Hùng Vương vang vọng khắp chính điện, không còn khàn đặc hay run rẩy, mà trầm hùng, mạnh mẽ, xuyên thẳng vào trái tim của mỗi người. “Lạc Hầu văn quan, chuẩn bị bút mực! Trẫm có di ngôn!”
Vị Lạc Hầu văn quan, người vừa nức nở không ngừng, giật mình ngẩng đầu lên. Ông vội vàng lau nước mắt, run rẩy tiến lên, đặt bút sẵn sàng trên tấm lụa vàng quý giá. Bàn tay ông vẫn còn run, nhưng trong ánh mắt đã ánh lên một tia hy vọng mong manh, một niềm tin vào vị vua của mình.
Hùng Vương đưa mắt quét một lượt khắp chính điện, nhìn từng gương mặt quen thuộc, từng ánh mắt đang hướng về Ngài. Ngài hít một hơi thật sâu, như thể đang hấp thụ toàn bộ linh khí còn sót lại của Âu Lạc, và bắt đầu đọc di ngôn.
“Hỡi con dân Âu Lạc!” Giọng Ngài vang vọng, trầm hùng, như tiếng trống đồng cổ xưa đang giục giã, như tiếng chim Lạc đang vỗ cánh giữa trời. “Loa Thành đã mất, Long Mạch bị thương, nhưng ý chí của Hùng Vương ta, của tổ tiên ta, vĩnh viễn bất diệt! Trẫm kêu gọi toàn bộ các bộ lạc, các Lạc Tướng, Lạc Hầu… đoàn kết lại! Dù phải đổ máu đến giọt cuối cùng, dù phải hóa thành tro bụi… cũng không được phép khuất phục Ma Tộc! Hãy bảo vệ huyết mạch Long Tiên, bảo vệ linh hồn Âu Lạc! Trẫm… sẽ cùng các ngươi tử chiến đến hơi thở cuối cùng!”
Từng lời của Hùng Vương như những mũi tên lửa, xuyên thẳng vào tâm can của các quan lại. Nỗi tuyệt vọng tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa căm thù và ý chí quật cường. Các Lạc Tướng, Lạc Hầu quỳ sụp xuống, nước mắt lưng tròng, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quật cường, sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
“Thần nguyện sống chết cùng Hùng Vương! Bảo vệ Âu Lạc!”
Hàng trăm tiếng hô vang vọng, đồng thanh, dứt khoát, rung chuyển cả chính điện. Đó không chỉ là lời thề, mà là ý chí của cả một dân tộc đang đứng trước bờ vực diệt vong, nhưng vẫn không chịu khuất phục. Hùng Vương gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy bi tráng nở trên môi. Ngài biết, dù Loa Thành đã mất, dù Long Mạch đang hấp hối, nhưng linh hồn Âu Lạc vẫn còn đó, vẫn đang cháy bỏng trong trái tim của mỗi con dân.
***
**SCENE 3: TIN TỨC ĐỘT NGỘT – CÚ SỐC TỪ LOA THÀNH**
Ngay khi lời di ngôn bi tráng của Hùng Vương vừa dứt, và cả triều đình đang chìm trong không khí bi tráng nhưng đầy quyết tâm tử chiến, một tiếng “RẦM!” lớn bất ngờ vang lên, phá vỡ sự trang nghiêm của khoảnh khắc đó. Cánh cửa chính điện, vốn được canh gác cẩn mật, bất ngờ bị đẩy mạnh, bật tung vào phía trong, tạo ra một tiếng động lớn khiến tất cả giật mình.
Hai binh sĩ Long Vệ Quân, toàn thân lấm lem bụi bẩn, y phục rách rưới nhưng không hề có vết thương rõ rệt, lao vào. Họ thở dốc, hai tay chống đầu gối, vẻ mặt kinh hãi tột độ nhưng lại pha lẫn sự mừng rỡ điên cuồng, như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng và tỉnh dậy trong một giấc mơ đẹp.
“Bẩm… bẩm Hùng Vương!” Binh sĩ thứ nhất lắp bắp, chỉ tay ra ngoài, giọng nói lạc đi vì quá sốc và vui mừng. “Loa Thành… Loa Thành…”
“Không sụp đổ!” Binh sĩ thứ hai vội vàng tiếp lời, khuôn mặt đỏ bừng, mắt trợn tròn. “Ma Tộc… Ma Tộc đã bị diệt vong! Loa Thành… đã phục hồi!”

Cả chính điện chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía hai binh sĩ, đầy hoài nghi và khó hiểu. Phục hồi? Diệt vong? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có phải họ đã phát điên rồi không? Ai đó đã “bug game” à?
Ngay sau đó, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Thánh Tử Thiên Cực, y phục hắn có chút xộc xệch, tóc tai hơi rối bời, nhưng không hề có một vết thương nào. Sắc mặt hắn vẫn còn pha chút kinh ngạc và kính sợ, nhưng ánh mắt nhanh chóng chuyển sang tự tin và muốn thể hiện, như một “drama queen” vừa tìm thấy sân khấu của mình. Hắn lao vào, quỳ xuống, vẻ mặt “anh hùng cứu thế” nhưng ẩn chứa sự tính toán.
“Bẩm Hùng Vương!” Giọng hắn gấp gáp, cố gắng giành quyền phát ngôn, như sợ ai đó sẽ cướp “content” của mình. “Thần đã cố gắng hết sức chống đỡ Ma Tộc tại Loa Thành! Và một vị tiền bối bí ẩn đã xuất hiện, đánh tan Ma Tộc Chủ Soái, phục hồi Loa Thành trong chớp mắt! Ngài đã cứu Âu Lạc!”
Hắn cố tình không nhắc đến ba đệ tử Thanh Huyền Phong, hoặc chỉ nói qua loa về việc họ “cố gắng chống đỡ” nhưng thất bại. Dù sao thì, “Thánh Tử Thiên Cực anh dũng chống Ma Tộc” nghe vẫn oai hơn là “Thánh Tử Thiên Cực bị một đám ‘trẻ trâu’ Thanh Huyền Phong gánh team”.
Cả triều đình vẫn sững sờ. Không ai dám tin vào những lời vừa nghe. Các Lạc Hầu nhìn nhau hoài nghi, cho rằng những binh sĩ kia đã bị ảo giác do sợ hãi, hoặc Thánh Tử Thiên Cực đang nói dối để nhận công. Chuyện “phục hồi Loa Thành trong chớp mắt” nghe còn hoang đường hơn cả việc Sư Tôn Thanh Huyền Lão Tổ chịu dậy sớm.
Hùng Vương, sắc mặt trắng bệch, giọng thì thầm, như thể đang nói mơ. “Ngươi… ngươi nói gì? Loa Thành… phục hồi?” Ngài cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ vượt quá sức tưởng tượng của Ngài.
***
**SCENE 4: PHÉP MÀU TRƯỚC MẮT – LONG MẠCH TÁI SINH**
Hùng Vương không trả lời thêm. Ngài nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi lời nói hoang đường vừa nghe, và tập trung toàn bộ linh thức vào việc cảm nhận Long Mạch một lần nữa. Toàn bộ triều đình nín thở, không khí căng như dây đàn. Mỗi người đều đang chờ đợi một phán quyết, một lời xác nhận từ vị vua của mình.
Khoảnh khắc im lặng kéo dài, dài đến nỗi mỗi giây trôi qua đều như một thế kỷ. Rồi, một luồng năng lượng thuần khiết, hùng vĩ, tràn đầy sinh khí bất ngờ ập đến, bao trùm toàn bộ Chính điện. Nó không phải là linh khí bình thường, mà là linh khí hồng hoang cổ xưa, mạnh mẽ và tinh khiết đến mức khiến mọi người cảm thấy như được gột rửa tâm hồn.
Hùng Vương mở bừng mắt. Đôi mắt Ngài, vốn đã thâm quầng và đỏ ngầu, giờ đây rực sáng một cách kinh ngạc và vui sướng tột độ. Tiếng rên rỉ đau đớn của Long Mạch đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là tiếng reo vui mạnh mẽ, hùng tráng hơn bao giờ hết, như một con rồng khổng lồ vừa thức tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm, đang vươn mình bay lượn trên bầu trời Âu Lạc. Ngài cảm nhận được Loa Thành đã không còn chìm trong ma khí, mà linh khí dồi dào, vững chãi, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước, như thể nó vừa được “buff” lên một cảnh giới mới, “level up” không thể tin nổi.
“Thật… thật là…” Giọng Hùng Vương run rẩy, đầy kinh ngạc và vui sướng, như thể Ngài đang mơ giữa ban ngày. “Long Mạch đã lành lại! Loa Thành… đã phục hồi!”
Một vị Lạc Hầu, sau khi tự mình kiểm tra bằng linh thức và cảm nhận được sự thay đổi kinh thiên động địa của Long Mạch, cũng kinh hãi hét lên, giọng lạc đi vì quá sốc: “Bẩm Hùng Vương! Đúng là như vậy! Loa Thành… đã trở lại nguyên vẹn! Thậm chí… còn vững chắc hơn trước! Linh khí… còn thuần khiết và dồi dào hơn cả trước khi bị Ma Tộc tấn công!”
Cả triều đình vỡ òa trong tiếng kinh ngạc, rồi hò reo mừng rỡ. Nỗi tuyệt vọng, bi thương tan biến như sương khói gặp nắng, thay vào đó là niềm hân hoan tột độ. Nhiều người bật khóc vì sung sướng, vì phép màu đã xảy ra, vì Âu Lạc của họ đã được cứu vớt khỏi bờ vực diệt vong. Đây là một cú “plot twist” mà không ai có thể lường trước được.

Hùng Vương đứng dậy, toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì quá đỗi vui mừng và kinh ngạc. Ngài nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Đông, nơi Loa Thành vừa trải qua một “reset” hoàn hảo. “Ai… rốt cuộc là ai đã làm được điều này?” Ngài lẩm bẩm, ánh mắt đầy sự kính sợ, như thể đang đối diện với một vị thần thực sự, chứ không phải một “kẻ vô danh” nào đó.
***
**SCENE 5: HUYỀN THOẠI KHỞI ĐẦU – LỆNH ĐIỀU TRA**
Trong khi cả triều đình vẫn còn chìm trong niềm vui sướng tột độ và sự kinh ngạc không thể diễn tả, Thánh Tử Thiên Cực, với khả năng “đánh hơi” cơ hội thượng thừa của mình, thấy mọi người vẫn còn bối rối, liền cố gắng kể lại câu chuyện. Hắn tất nhiên là phóng đại công lao của mình lên gấp trăm lần, biến mình thành “người hùng thầm lặng” đã “cố gắng chống đỡ” cho đến khi “vị tiền bối bí ẩn” xuất hiện. Hắn khéo léo giảm nhẹ vai trò của Thanh Huyền Lão Tổ, chỉ nói Ngài xuất hiện bất ngờ, hành động thần bí và biến mất nhanh chóng, như một “easter egg” trong game. Và tất nhiên, hắn hoàn toàn không nhắc đến việc ba đệ tử Thanh Huyền Phong cũng được “buff” toàn diện.
Hùng Vương lắng nghe, ánh mắt đầy suy tư. Ngài là một vị vua minh mẫn, trải qua bao sóng gió, Ngài cảm nhận được sự thật trong lời Thánh Tử, nhưng cũng nhận ra có điều gì đó không đúng. Việc Loa Thành được “nâng cấp” một cách thần kỳ, mạnh mẽ hơn cả trước kia, không phải là điều mà một cường giả thông thường có thể làm được chỉ bằng một “cái phẩy tay” như lời Thánh Tử miêu tả. Hơn nữa, sự “tự tin” quá mức của Thánh Tử, cùng với việc hắn không hề bị thương tích, khiến Hùng Vương càng thêm nghi ngờ.
“Thánh Tử Thiên Cực,” Hùng Vương trầm tĩnh lên tiếng, giọng nói uy nghiêm trở lại. “Ngươi nói vị tiền bối kia xuất hiện và biến mất nhanh chóng, không để lại dấu vết?”
Thánh Tử Thiên Cực giật mình, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Dạ bẩm Hùng Vương! Ngài như một làn gió thoảng qua, thần thông quảng đại, không ai có thể với tới.” Hắn thầm nghĩ, “Chắc lão già kia đã về Thanh Huyền Phong ngủ rồi, giờ mình cứ tha hồ mà \’buff\’ profile.”
“Vậy sao Loa Thành lại… \’vững chắc hơn trước\’ và Long Mạch lại \’mạnh mẽ hơn xưa\’?” Hùng Vương nheo mắt, ánh mắt sắc như dao cạo, xuyên thẳng vào tâm can Thánh Tử. “Chuyện này, không phải là \’chống đỡ\’ hay \’diệt Ma Tộc\’ đơn thuần.”
Thánh Tử Thiên Cực cứng họng, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra. Hắn không ngờ Hùng Vương lại tinh tường đến vậy.
“Dù là ai, người đó chính là vị thần hộ mệnh của Âu Lạc!” Hùng Vương không truy cứu Thánh Tử thêm nữa, Ngài đứng thẳng dậy, giọng vang vọng khắp chính điện. “Truyền lệnh! Toàn bộ Âu Lạc Thần Châu phải tìm kiếm tung tích của vị cường giả vô danh này! Không được bỏ qua bất kỳ manh mối nào! Đồng thời, kiểm tra lại toàn bộ thông tin về Ma Tộc U Minh, không được lơ là! Kẻ địch vẫn còn ẩn nấp đâu đó!”
Các Lạc Tướng, Lạc Hầu đồng thanh chấp hành, giọng nói đầy nhiệt huyết và quyết tâm.
Thánh Tử Thiên Cực lộ vẻ thất vọng vì không được Hùng Vương tin tưởng hoàn toàn, và còn bị giao thêm nhiệm vụ “kiểm tra lại thông tin Ma Tộc” – một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự thiếu sót của hắn. Nhưng hắn vẫn cố gắng che giấu, cúi đầu nhận lệnh.
Hùng Vương nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Thanh Huyền Phong xa xôi, ánh mắt đầy kính sợ và tò mò. “Âu Lạc Thần Châu ta, rốt cuộc còn ẩn chứa những bí mật nào? Vị Tiên Tổ ẩn cư kia… rốt cuộc là ai?” Ngài thầm nghĩ, “Chắc chắn không phải là một \’kẻ vô danh\’ bình thường. \’Gánh team\’ cả Âu Lạc mà vẫn giữ profile ẩn danh, đúng là \’boss cuối\’ có khác!”
Cả Phong Châu Thần Đô từ tuyệt vọng tột cùng chuyển sang hân hoan tột độ, nhưng ẩn chứa một sự bí ẩn lớn về vị “Thủ Hộ Thần Vô Danh”. Huyền thoại về vị Tiên Tổ ẩn cư, người đã cứu Âu Lạc, bắt đầu được thêu dệt, và chắc chắn sẽ sớm trở thành một “trend” hot trên khắp các diễn đàn tu tiên của Âu Lạc Thần Châu.