Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị
Chương 67: Phân Tích Mẫu Năng Lượng Địch

Cập nhật lúc: 2026-09-05 17:29:30 | Lượt xem: 7

— Các ngươi nghĩ chút tàn lực này có thể lay chuyển được bánh xe vĩ đại của thành phố sao?

Giọng nói của Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh rít lên qua màn sương đỏ, lạnh lẽo và sắc lạnh như một lưỡi dao rạch vào khoảng không vặn vẹo.

Linh cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá vô hình đè nặng, không khí trong phổi bị rút cạn theo từng nhịp thở dốc. Nỗi đau đớn từ sự hy sinh của Khánh vẫn đang day dứt trong lòng cô, biến thành một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng sâu thẳm trong cô, ngọn lửa phẫn nộ lại bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Cô không thể ngã xuống lúc này. Ý chí của Khánh, của cha cô, của Hùng… tất cả đang đặt nặng lên đôi vai gầy guộc của cô. Cô siết chặt dị vật đang phát sáng trong lòng bàn tay, cảm nhận từng đợt sóng nhiệt nóng bỏng rồi lạnh buốt truyền qua da thịt, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của những người đã khuất.

An Tôn đứng bên cạnh Linh, ánh mắt đen sâu thẳm của anh không ngừng thu hẹp lại dưới áp lực của những luồng sáng đỏ rực đang nhảy múa điên cuồng. Trực giác Sentient mới thức tỉnh của anh đang gào thét, bắt anh phải xử lý một lượng thông tin khổng lồ nằm ngoài mọi thuật toán máy tính mà anh từng biết. Thiết bị cảm biến trên cổ tay anh chớp nháy liên tục, các con số nhảy loạn xạ rồi biến thành những ký tự lỗi vô nghĩa. Lớp vỏ lý trí lạnh lùng của một chuyên gia phân tích dữ liệu đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một trạng thái nhận thức mới — một sự thấu cảm bản năng với dòng chảy năng lượng đang cuộn xoáy xung quanh.

Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh không để họ có thời gian định thần. Hắn khẽ vẫy tay, và ngay lập tức, thực tại xung quanh họ bắt đầu biến dạng một cách tàn bạo. Những bức tường đá cổ kính của đại sảnh Đền Thờ Vọng bỗng chốc mềm ra như đất sét, rồi co rút, kéo giãn thành những hình thù kỳ dị. Không gian bị bẻ cong tạo ra một lực hút khủng khiếp, cố gắng tách rời An Tôn và Linh ra hai hướng khác nhau.

Cùng lúc đó, hàng loạt mảnh vỡ thực tại lơ lửng trong không trung đột ngột biến thành những lưỡi dao sắc bén bằng năng lượng đỏ rực, lao vút về phía họ với tốc độ xé gió. Tiếng rít gào của không khí bị xé rách lẫn trong mùi ozone nồng nặc và mùi kim loại nóng chảy khiến không gian trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.

— Cẩn thận! — An Tôn hét lên, giọng anh khàn đặc dưới áp lực vô hình.

Anh không còn nghĩ đến các phép tính an toàn hay các chỉ số trên màn hình nữa. Bản năng của một người bảo vệ trỗi dậy mạnh mẽ. Anh vươn tay, nắm lấy bàn tay run rẩy của Linh, kéo mạnh cô về phía sau một cột đá lớn ngay khi một loạt lưỡi dao năng lượng sượt qua, chém nát nền đá nơi họ vừa đứng thành những vệt sâu hoắm, bốc khói nghi ngút.

Linh cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh ngọt của máu đánh thức sự tỉnh táo cuối cùng trong cô. Cô đưa dị vật hợp nhất lên cao. Ánh sáng xanh lục của Lăng Kính Giải Mã hòa quyện với sắc vàng kim của La Bàn Thời Gian bùng phát mạnh mẽ, dựng lên một lá chắn hình vòm bao bọc lấy cả hai. Những lưỡi dao đỏ rực tiếp theo va chạm vào lá chắn, tạo ra những tiếng nổ chát chúa và những làn sóng xung kích khiến nền đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội.

Nhưng Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh chỉ nhếch mép cười khinh bỉ. Thân thể chập chờn như ảo ảnh của hắn lướt đi trên không trung, dải sáng đỏ rực xung quanh cuộn xoáy dữ dội, liên tục rút cạn năng lượng từ cột pha lê khổng lồ ở trung tâm đại sảnh để gia tăng áp lực lên lá chắn của Linh.

— Vô ích thôi, những kẻ phá hoại, — giọng hắn vang vọng, mang theo một sức mạnh tinh thần cực mạnh dội thẳng vào tâm trí họ. — Các ngươi chỉ là những con kiến cố gắng ngăn cản dòng chảy của lịch sử. Trật tự mới đã được định hình, và sự hy sinh của tên gác cổng kia chỉ là khởi đầu cho sự thanh trừng của chúng ta.

Dưới áp lực tinh thần khủng khiếp đó, những hình ảnh ám ảnh từ quá khứ đột ngột dội về trong tâm trí Linh. Cô thấy Hùng bị bóng đen của Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh nuốt chửng, thấy cha cô bị trói chặt trong những xiềng xích năng lượng đỏ rực, và đỉnh điểm là cái chết của Khánh vừa diễn ra ngay trước mắt. Cơn đau nhói ở thái dương bùng lên dữ dội như muốn nổ tung, Linh loạng choạng quỵ xuống, lá chắn năng lượng bắt đầu rạn nứt, nhấp nháy yếu ớt.

— Linh! Đừng nhìn vào những ảo ảnh đó! — An Tôn quỳ xuống bên cạnh cô, một tay đỡ lấy bả vai đang run rẩy của cô, tay kia giữ chặt thiết bị cảm biến.

Anh biết, nếu để nỗi sợ hãi và đau thương chiếm hữu, họ sẽ bị thực tại bóp méo này nghiền nát hoàn toàn. Nhưng làm thế nào để chống lại một kẻ có thể thao túng chính nhận thức của họ? Công nghệ thông thường đã hoàn toàn vô dụng. Thiết bị của anh chỉ hiển thị một màu đỏ chết chóc của sự quá tải.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, An Tôn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Linh đang siết chặt tay anh. Một dòng năng lượng dịu nhẹ, thuần khiết từ dị vật hợp nhất len lỏi qua các ngón tay cô, truyền vào cơ thể anh. Nó không phải là dữ liệu, nó là cảm xúc, là ý chí kiên cường không chịu khuất phục của cô và của cả những người đã ngã xuống.

Truyện Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị: Ám chỉ những thế giới song song, những quy luật ngầm, những âm mưu hoặc những câu chuyện không bao giờ được kể ra bên dưới vẻ ngoài trật tự và hào nhoáng của thành phố. - Phân Tích Mẫu Năng Lượng Địch

Sự kết nối đó như một tia chớp đánh thẳng vào tâm trí An Tôn, phá vỡ hoàn toàn rào cản cuối cùng trong nhận thức của anh. Anh buông bỏ mọi nỗ lực phân tích bằng các thuật toán cũ kỹ. Anh nhắm mắt lại, để mặc cho giác quan Sentient mới thức tỉnh dẫn dắt ý thức của mình hòa vào khoảng không hỗn loạn.

Khi anh mở mắt ra một lần nữa, thế giới xung quanh không còn là những khối đá hay màn sương đỏ đơn thuần. Anh đã bước vào “thị giác năng lượng”.

Trước mắt anh, Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh hiện hình dưới dạng một thực thể cấu trúc phức tạp. Nhưng điều kỳ lạ là, dòng năng lượng đỏ rực bao quanh hắn không hề trơn tru, đồng nhất. Nó chằng chịt những vết rạn nứt mờ ảo, và ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc đỏ rực kia là những luồng sáng mang màu sắc hoàn toàn khác biệt — màu xanh lam u uất, màu xám tro tịch mịch, và cả sắc tím lạnh lẽo của những ký ức bị lãng quên.

An Tôn nín thở, dồn toàn bộ sự tập trung vào các điểm giao thoa năng lượng trên cơ thể chập chờn của đối thủ. Anh nâng thiết bị cảm biến lên, điều chỉnh tần số quét dựa trên sự cảm nhận trực tiếp của giác quan Sentient.

— Không phải tự nhiên… — An Tôn lẩm bẩm, giọng anh run lên vì kinh ngạc xen lẫn căm phẫn. — Những luồng năng lượng đó… chúng không thuộc về hắn.

— Anh thấy gì sao, An Tôn? — Linh thều thào, cô cố gắng gượng dậy, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán nhưng đôi mắt cô đã lấy lại vẻ kiên định khi nhìn thấy sự tập trung cao độ của anh.

An Tôn không trả lời ngay. Anh di chuyển thiết bị cảm biến, ghi nhận ba “điểm nóng” năng lượng đen kịt, tỏa ra những xung lực tàn bạo nhưng đầy rạn nứt, găm chặt vào các vị trí trọng yếu trên cơ thể Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh: một điểm ở khớp vai trái, một điểm ngay giữa lồng ngực, và một điểm ở vùng gáy phía sau đầu.

Mỗi điểm nóng đó đang phát ra một tần số Sentient riêng biệt, nhưng tất cả đều mang một đặc điểm chung: chúng đang gào thét đau đớn dưới sự cưỡng bức.

— Linh, nhìn vào bản đồ này, — An Tôn kích hoạt chức năng hiển thị của thiết bị, chiếu ra một sơ đồ 3D holographic mờ ảo nhưng đủ rõ ràng về cấu trúc năng lượng của kẻ thù. Trên sơ đồ, ba điểm nóng màu xám đen nổi bật lên như những khối u đang ăn mòn thực thể của hắn. — Hắn không chỉ mạnh nhờ năng lượng của bản thân hay cột pha lê. Hắn đã cấy ghép, hợp nhất cưỡng bức các dị vật đô thị vào chính cơ thể mình!

Linh bàng hoàng nhìn vào màn hình chiếu. Với kiến thức của một kiến trúc sư và trực giác của một Sentient thuần túy, cô lập tức nhận ra bản chất của những điểm nóng đó.

— Chiếc chìa khóa cổ của khu phố phía Tây… bánh răng đồng của tháp đồng hồ cũ… và cả mảnh gương vỡ của nhà hát cổ… — Linh thì thầm, giọng cô run lên vì phẫn nộ tột độ. — Bọn chúng… bọn chúng đã thu thập những dị vật mang theo ký ức hàng thế kỷ của thành phố này, rồi găm thẳng chúng vào cơ thể hắn như những bộ phận khuếch đại sức mạnh!

— Đúng vậy, — An Tôn nói, ánh mắt anh sắc bén như dao cạo, khóa chặt vào Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh đang lơ lửng phía xa. — Chúng biến những mảnh linh hồn của đô thị thành những cỗ máy sống để rút cạn Dòng Chảy Ngầm. Đó là lý do tại sao sức mạnh bẻ cong thực tại của hắn lại vượt trội và tàn bạo đến thế. Hắn đang dùng chính nỗi đau và ký ức bị bóp méo của thành phố để tấn công chúng ta.

Sự thật này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng căm thù của Linh, biến nó thành một ngọn lửa rực cháy. Những dị vật kia vốn là những mảnh ghép thiêng liêng, là nhân chứng cho sự thăng trầm của biết bao thế hệ cư dân, nay lại bị biến chất, bị chà đạp và biến thành công cụ giết chóc cho những kẻ ngự trị trong bóng tối. Cô cảm nhận được tiếng rên rỉ vô thanh của những dị vật đó thông qua sự cộng hưởng của dị vật hợp nhất trong tay mình. Chúng đang cầu cứu. Chúng muốn được giải thoát khỏi lồng giam thịt da của kẻ thù.

Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh dường như nhận ra sự im lặng bất thường của hai người, và cả việc An Tôn đang dùng thiết bị quét thẳng vào cơ thể hắn. Hắn dừng đợt tấn công bẻ cong không gian lại, dải sáng đỏ rực xung quanh khẽ dao động.

Truyện Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị: Ám chỉ những thế giới song song, những quy luật ngầm, những âm mưu hoặc những câu chuyện không bao giờ được kể ra bên dưới vẻ ngoài trật tự và hào nhoáng của thành phố. - Phân Tích Mẫu Năng Lượng Địch

— Ồ? Kẻ phân tích dữ liệu bé nhỏ của các ngươi cuối cùng cũng nhìn ra được điều gì đó sao? — Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự tự phụ lạnh lẽo. — Đúng vậy, đây là sự tiến hóa tối thượng mà các ngươi không bao giờ hiểu được. Sự kết hợp hoàn hảo giữa công nghệ định hình của chúng ta và linh hồn của thành phố này. Ta chính là thành phố! Mỗi hơi thở của ta là một nhịp đập của đô thị, và các ngươi không thể chống lại chính nơi các ngươi đang đứng!

— Ngươi không phải là thành phố! — Linh hét lên, cô đứng thẳng dậy, tư thế kiêu hãnh và đầy uy lực. Ánh sáng xanh lục – vàng kim từ dị vật hợp nhất bùng lên dữ dội, xua tan hoàn toàn màn sương đỏ xung quanh họ. — Ngươi chỉ là một ký sinh trùng tàn bạo đang hút máu nó! Những dị vật đó đang gào thét vì sự ghê tởm đối với ngươi!

An Tôn bước lên đứng song song với cô, bàn tay anh giữ chặt thiết bị cảm biến, hiển thị các thông số phân tích chi tiết vừa hoàn tất.

— Linh, hắn nói đúng một điều: sự hợp nhất này mang lại cho hắn sức mạnh khổng lồ. Nhưng hắn đã sai ở một điểm cực kỳ chí mạng, — An Tôn nói, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối của một kẻ đã tìm ra lỗ hổng trong hệ thống bảo mật nghiêm ngặt nhất. — Sự cấy ghép cưỡng bức không bao giờ có thể tạo ra sự hài hòa tuyệt đối. Các dị vật đó đang phản kháng. Hắn phải dùng một lượng lớn năng lượng Sentient từ cột pha lê để liên tục trấn áp sự nổi loạn bên trong cơ thể mình. Đó là một hệ thống quá tải đang mấp mé bờ vực sụp đổ.

Linh quay sang nhìn An Tôn, ánh mắt cô sáng lên:

— Ý anh là… chúng ta có thể lợi dụng sự phản kháng đó?

— Chính xác, — An Tôn gật đầu, ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình, gửi các dữ liệu tần số vừa phân tích được sang dị vật hợp nhất của cô thông qua sự cộng hưởng năng lượng giữa hai người. — Anh đã định vị được ba điểm neo găm dị vật trên người hắn. Nếu em có thể dùng dị vật hợp nhất để phát ra một xung kích cộng hưởng đặc biệt, khớp với tần số nguyên bản của các dị vật bị giam cầm kia, chúng ta sẽ đánh thức ý chí tự do của chúng. Khi chúng trỗi dậy phản kháng từ bên trong, lớp vỏ bảo vệ thực tại của hắn sẽ tự động vỡ vụn. Hắn sẽ bị chính sức mạnh mà hắn cướp đoạt phản phệ!

Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh nghe thấy những lời phân tích của An Tôn, nụ cười trên môi hắn bỗng chốc đông cứng lại. Đôi mắt đen ngòm không tròng của hắn nheo lại, dải sáng đỏ rực xung quanh bùng lên một cách cuồng loạn như để che giấu sự dao động tinh thần đột ngột. Hắn nhận ra, kẻ lập dị chỉ biết dựa vào các con số này đã thực sự tìm thấy điểm yếu chí mạng mà ngay cả những kẻ ngự trị trong bóng tối cũng luôn cố gắng che giấu.

— Lũ kiến hôi hám! Các ngươi nghĩ mình là ai mà dám phán xét kiệt tác của chúng ta? — Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh gầm lên, giọng hắn không còn vẻ lạnh lùng tính toán nữa mà đã pha lẫn sự tức giận cuồng nộ. — Ta sẽ nghiền nát các ngươi trước khi các ngươi kịp chạm vào một sợi lông tơ của ta!

Hắn dang rộng hai tay, và toàn bộ đại sảnh Đền Thờ Vọng bỗng chốc rơi vào một cơn địa chấn kinh hoàng. Không gian xung quanh Linh và An Tôn hoàn toàn bị đảo lộn. Trần nhà cao vút biến mất, thay vào đó là một hố đen khổng lồ đang xoáy tròn, hút ngược mọi vật chất lên phía trên. Những cột đá khổng lồ đổ sập xuống, nhưng thay vì rơi xuống đất, chúng lại lơ lửng rồi lao thẳng về phía họ như những mũi tên khổng lồ. Thực tại bị xé rách thành hàng ngàn mảnh vỡ lấp lánh sắc đỏ tàn bạo, tạo thành một lồng giam không gian khép chặt, không để lại bất kỳ lối thoát nào.

Nhưng lần này, cả Linh và An Tôn đều không còn chút sợ hãi hay nghi ngờ nào nữa.

Linh siết chặt tay An Tôn, cảm nhận luồng năng lượng mạnh mẽ và sự trấn an tuyệt đối từ anh. Cô đưa dị vật hợp nhất lên cao, hướng thẳng về phía Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh đang lao xuống giữa cơn bão thực tại sụp đổ.

— An Tôn, hãy dẫn đường cho em! — Linh nói, giọng cô vang lên đanh thép, át cả tiếng gầm rú của không gian vặn vẹo.

— Sẵn sàng cộng hưởng, Linh! Điểm đầu tiên: khớp vai trái của hắn! — An Tôn hét lên, đôi mắt anh rực sáng, tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì bản đồ định vị năng lượng.

Ánh sáng xanh lục và vàng kim từ dị vật hợp nhất bùng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, tạo thành một mũi tên ánh sáng khổng lồ, sẵn sàng xuyên thủng màn đêm đỏ rực của Đền Thờ Vọng. Trận chiến định mệnh cuối cùng đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, nơi một kẻ bẻ cong thực tại bằng sự tàn bạo phải đối mặt với sức mạnh của sự thấu cảm và linh hồn thức tỉnh của cả một đô thị.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8