Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 66: Bài Học Về Sự Mất Mát
“Đừng dừng lại, Khánh! Chạy đi, bằng mọi giá phải đưa nó cho họ!”
Giọng nói của Bà Lan vang vọng trong tâm trí Khánh, rạn vỡ và méo mó như một dải băng từ bị hỏng dưới sức nóng.
Khánh nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, dưới tầng hầm ngập tràn mùi giấy cũ và dầu máy của viện bảo tàng. Bà Lan đã đặt vào tay cậu viên pha lê Sentient bé nhỏ này, đôi mắt bà trầm buồn nhưng chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Bà bảo cậu rằng, khi thời khắc then chốt đến, khi hai kẻ được chọn tiến vào lõi của Đền Thờ Vọng, họ sẽ cần đến mảnh ghép cuối cùng này để ổn định dòng năng lượng. Lúc đó, Khánh chỉ là một Người Canh Gác Ký Ức cấp thấp, cậu chưa từng nghĩ mình sẽ phải gánh vác một trọng trách nặng nề đến thế. Cậu chỉ biết gật đầu, ôm lấy viên pha lê và thề sẽ bảo vệ nó bằng cả mạng sống của mình.
Nhưng giờ đây, thực tại đang nghiền nát lời thề ấy thành trăm mảnh.
Khánh thở dốc, lồng ngực như bị thiêu đốt bởi luồng khí ozone nồng nặc và mùi kim loại nóng chảy đặc trưng nơi Đền Thờ Vọng. Cậu đang chạy, hay đúng hơn là đang lôi kéo một thân thể đã rách nát qua những khúc quanh của hành lang vặn vẹo. Năng lượng Sentient màu xanh lam – thứ ánh sáng đại diện cho sinh mệnh và ký ức của cậu – đang rò rỉ ra ngoài qua những vết rách lớn trên vai và hông, để lại một vệt sáng mờ ảo, yếu ớt trên nền đá lạnh buốt.

Phía sau cậu, không gian không ngừng phát ra những tiếng *rắc, rắc* khô khốc. Đó là âm thanh của thực tại bị bẻ cong, của những bức tường gạch đá đang co giãn một cách phi lý như những thớ thịt co quắp. Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh đang ở ngay phía sau. Hắn không vội vã. Hắn di chuyển như một bóng ma lững lờ, nhưng mỗi bước đi lại khiến khoảng cách giữa hai người thu hẹp một cách không tưởng, bởi chính không gian dưới chân Khánh đang bị kéo lùi về phía sau.
“Ngươi không thoát được đâu, kẻ gác cổng của những tàn dư,” một giọng nói không có cao độ, lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm vang lên trực tiếp trong tâm trí Khánh, khiến hai tai cậu rỉ máu. “Ký ức của ngươi, lòng trung thành của ngươi… tất cả sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho Nghi Thức Định Hình.”
Khánh nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng mà lao về phía trước. Cậu có thể cảm nhận được một luồng năng lượng Sentient vô cùng mạnh mẽ, thuần khiết đang bùng lên ở phía cuối hành lang – nơi cột pha lê khổng lồ ngự trị. Họ đang ở đó. Linh và An Tôn đang ở đó. Cậu phải đến được chỗ họ. Chỉ một chút nữa thôi…
***
Tại trung tâm đại sảnh Đền Thờ Vọng, Linh đang áp chặt lòng bàn tay vào bề mặt lạnh ngắt của cột pha lê khổng lồ. Dị vật hợp nhất trong tay cô – sự kết hợp giữa Lăng Kính Giải Mã, La Bàn Thời Gian và chiếc Hộp nhạc cổ – đang rung lên bần bật. Ánh sáng xanh lục dịu nhẹ của lăng kính hòa quyện với sắc vàng kim ấm áp của la bàn, tạo thành một quầng hào quang rực rỡ, cố gắng đẩy lùi sắc đỏ tàn bạo, cuồng nộ đang cuộn xoáy bên trong khối pha lê.
An Tôn đứng ngay sát bên cạnh cô, một tay đỡ lấy eo cô để giữ thăng bằng trước những rung động dữ dội của nền đất, tay còn lại không ngừng thao tác trên thiết bị cảm biến cầm tay. Màn hình holographic chớp nháy liên tục, hiển thị các chỉ số Sentient đang tăng vọt vượt mức kiểm soát.
“Tần số cộng hưởng đang dần đồng điệu, em Linh!” An Tôn nói lớn để át đi tiếng gầm rú vô thanh của Dòng Chảy Ngầm đang bị bóp nghẹt. “Nhưng chúng ta cần một điểm neo ổn định ở phía bên kia của lõi năng lượng. Nếu không, khi nút thắt vỡ ra, phản lực sẽ nghiền nát cả đại sảnh này!”
Linh gật đầu, mồ hôi rịn ra trên trán, chảy dài xuống gò má thanh tú. Cô nhắm mắt lại, cố gắng dùng trực giác Sentient của mình để dò tìm điểm neo đó. Nhưng ngay khi ý thức của cô vừa chạm vào rìa của dòng năng lượng đỏ rực, một cơn đau nhói dữ dội như hàng ngàn cây kim châm thẳng vào thái dương khiến cô loạng choạng.
“Anh An Tôn… có thứ gì đó… một tín hiệu khác…” Linh thều thào, giọng run lên vì đau đớn.
An Tôn lập tức cau mày. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh co rút lại khi nhìn vào màn hình thiết bị. Một dải sóng Sentient màu xanh lam, vô cùng yếu ớt nhưng mang một tần số khẩn cấp đến điên cuồng, đang cố gắng xuyên qua màn nhiễu loạn đỏ ngầu của Đền Thờ Vọng. Nó không phải là sóng năng lượng của Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh, cũng không phải của cột pha lê.
“Có người đang cố gắng tiếp cận chúng ta từ hành lang phía Tây,” An Tôn lẩm bẩm, ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím ảo để cô lập dải sóng đó. “Tín hiệu bị mã hóa sâu bằng thuật toán cổ tự của Hội Ký Ức. Chết tiệt, nó đang suy giảm rất nhanh! Người này đang cận kề cái chết!”
Ngay lúc đó, Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh – kẻ vừa lùi lại vào bóng tối sau thất bại trước đó – bỗng nhiên phát ra một tiếng cười khẩy trầm đục. Dải sáng đỏ rực xung quanh thân thể chập chờn của hắn bùng lên đầy phấn khích.
“Lại một con thiêu thân tự tìm đường chết,” hắn thì thầm, đôi mắt đen ngòm không tròng hướng về phía lối vào hành lang. “Một kẻ canh giữ những đống tro tàn của quá khứ.”
*XOẢNG!*
Một tiếng động chói tai vang lên khi một vệt nứt không gian màu xanh lam xé toạc bầu không khí phía bên trái bệ đá. Từ trong vết rách đó, một bóng người mặc áo choàng xám tro ngã nhào ra nền đá.
“Anh An Tôn… em Linh…”
Khánh thều thào, một tay cậu ôm lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội, nơi một vết thương Sentient màu đỏ rực đang không ngừng ăn mòn da thịt cậu. Gương mặt cậu hốc hác, xám xịt như người chết, nhưng đôi mắt cậu vẫn khóa chặt vào Linh. Trong bàn tay run rẩy đang rỉ ra thứ ánh sáng xanh lam nhạt dần, cậu giơ lên một viên pha lê nhỏ nhấp nháy.
“Bà Lan… gửi… cái này… Điểm neo… cuối cùng…”
“Khánh!” Linh thốt lên. Dù chưa từng gặp mặt trực tiếp, nhưng sự đồng điệu của những Kẻ Cảm Nhận thuộc Hội Ký Ức lập tức giúp cô nhận ra danh tính và ý nguyện của người đàn ông trước mặt. Cô muốn lao đến đỡ lấy cậu, nhưng áp lực từ cột pha lê khổng lồ đang giữ chặt lấy dị vật hợp nhất trên tay cô, khiến cô không thể rời nửa bước.
“Đừng cử động, em Linh!” An Tôn hét lên, anh định lao ra thì một luồng áp lực vô hình từ phía Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh đã khóa chặt lấy không gian xung quanh bệ đá, biến không khí thành một bức tường keo đặc quánh, nặng nề đến mức mỗi bước chân của An Tôn như phải gánh hàng tấn sắt.
Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh từ từ bước ra từ màn sương đỏ. Hắn nhìn Khánh bằng một sự khinh miệt tột cùng.
“Ngươi đã mang nó đến tận đây, thật đáng khen ngợi,” KKTẢ cất giọng, những ngón tay vô hình của hắn khẽ gảy vào không trung như đang gảy những sợi dây đàn vô hình. “Nhưng hành trình của ngươi kết thúc ở đây rồi. Và nó sẽ kết thúc bằng thứ mà ngươi sợ hãi nhất.”
Khánh trợn mắt. Cậu muốn đứng dậy, nhưng không gian xung quanh cậu đột ngột thay đổi. Nền đá của Đền Thờ Vọng biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ hư không.
Mùi tro tàn, mùi gỗ cháy, và tiếng gào thét của phụ nữ và trẻ em đột ngột lấp đầy không gian. Đó là vụ hỏa hoạn mười năm trước tại khu phố cổ – nơi toàn bộ gia đình của Khánh đã bị thiêu rụi trong một âm mưu xóa sổ ký ức của Phái Kiến Trúc Sư Ám. Cậu đã trốn thoát, nhưng nỗi tội lỗi của kẻ sống sót đã gặm nhấm cậu suốt mười năm qua.
“Không… không phải lúc này! Làm ơn… tránh ra!” Khánh gào lên, hai tay ôm chặt lấy đầu khi những bóng ma lửa cháy rực rỡ lao vào cậu, cào xé tâm trí cậu bằng những lời buộc tội: *“Tại sao ngươi lại sống? Tại sao ngươi không cứu chúng ta?”*
Linh chứng kiến cảnh tượng đó, và qua sự kết nối Sentient, toàn bộ nỗi đau, sự tự tàn phá và nỗi tuyệt vọng của Khánh dội thẳng vào tâm trí cô như một trận lũ quét. Cơn đau đầu của cô bùng lên dữ dội đến mức cô hét lên một tiếng đau đớn, nước mắt và máu mũi đồng thời chảy ra. Dị vật hợp nhất trong tay cô phát ra ánh sáng xanh lục cuồng loạn, cố gắng phóng ra những làn sóng năng lượng để phá vỡ ảo ảnh xung quanh Khánh, nhưng dải sáng đỏ rực của cột pha lê đã kiềm tỏa hoàn toàn sức mạnh của cô.
“Anh An Tôn… cứu cậu ấy… làm ơn… cứu cậu ấy…” Linh khóc nghẹn, giọng cô xé lòng.
An Tôn nhìn cảnh tượng trước mắt, và lần đầu tiên trong đời, bộ não phân tích logic của anh hoàn toàn đình trệ. Thiết bị cảm biến trên tay anh đang hiển thị những con số biểu thị sự suy sụp tinh thần của Khánh – các chỉ số synesthetic đang hỗn loạn, các kết nối thần kinh Sentient đang đứt gãy từng sợi một dưới sự tra tấn của ảo ảnh.
Trước đây, An Tôn luôn nhìn thế giới qua những con số, những dòng code vô tri. Đối với anh, cái chết hay sự mất mát chỉ là những byte dữ liệu biến mất khỏi hệ thống. Nhưng giờ đây, khi giác quan Sentient của anh đã thức tỉnh, anh không chỉ “thấy” mà còn “nghe” và “cảm nhận” được sự tàn bạo đó.
Anh nghe thấy tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ trong ảo ảnh của Khánh. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy tính toán của KKTẢ khi hắn thản nhiên bóp nghẹt một linh hồn sống. Lớp vỏ lý trí lạnh lùng, ngăn nắp đến ám ảnh mà An Tôn dày công xây dựng suốt 28 năm qua bỗng chốc rạn nứt dữ dội. Một luồng luân lưu nóng rực, mang theo sự căm phẫn nguyên thủy và một lòng thấu cảm sâu sắc, trào dâng từ sâu thẳm lồng ngực anh, lan tỏa khắp các mạch máu.
“Hắn… hắn đang giết cậu ấy bằng chính ký ức của cậu ấy…” An Tôn lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, đôi mắt đen sâu thẳm hằn lên những tia máu đỏ rực. Bàn tay anh siết chặt đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. “Không phải là dữ liệu… Đây là một con người!”
“Ngươi có cảm nhận được không, nhà phân tích?” KKTẢ quay sang nhìn An Tôn, giọng hắn đầy vẻ chế giễu. “Đây là số phận của những kẻ cố gắng giữ lại những thứ đáng lẽ phải bị xóa bỏ. Sự tồn tại của các ngươi chỉ là một lỗi hệ thống cần được dọn dẹp.”
Khánh, giữa ngọn lửa ảo ảnh, đột ngột ngẩng đầu lên. Bằng một nghị lực phi thường vượt qua mọi sự tra tấn tinh thần, cậu nhìn thẳng vào Linh. Đôi mắt cậu, dù đã bị ảo ảnh làm cho mờ đục, vẫn bừng lên một tia sáng cuối cùng của lòng kiêu hãnh.
“Linh… nhận lấy…”
Khánh dùng hết chút sức tàn cuối cùng, ném mạnh viên pha lê về phía bệ đá. Viên pha lê vẽ nên một đường cong màu xanh lục tuyệt đẹp giữa không gian rực đỏ.
Nhưng KKTẢ đã nhanh hơn.
Hắn khẽ búng ngón tay. Một luồng xung kích Sentient đỏ rực, sắc lẹm như một lưỡi dao khổng lồ, phóng ra từ cột pha lê, trực tiếp cắt ngang đường bay của viên pha lê và găm thẳng vào lồng ngực Khánh.
*ẦM!*

Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong không gian ý niệm.
Viên pha lê bé nhỏ vỡ tan thành trăm mảnh ngay trước khi chạm đến bệ đá, ánh sáng xanh lục bên trong tắt ngấm, rơi lả tả xuống nền đất như những giọt nước mắt vô vọng.
Và Khánh… cậu không hề gào thét nữa. Thân thể cậu run lên một nhịp, rồi dưới tác động của luồng xung kích tàn bạo, toàn bộ hình thể của cậu bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt phát ra ánh sáng xanh lam thuần khiết, trước khi cậu hoàn toàn tan biến thành hàng ngàn hạt bụi Sentient lấp lánh. Những hạt bụi ấy không biến mất vào hư không, mà bị lực hút tàn bạo của cột pha lê khổng lồ kéo tuột vào bên trong, bị nuốt chửng bởi dòng năng lượng đỏ rực của Nghi Thức Định Hình.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm đại sảnh. Chỉ còn lại tiếng rên rỉ đau đớn, giờ đây đã có thêm một âm sắc mới – âm sắc của Khánh – vang vọng trong tâm trí Linh.
Linh ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo, hai tay ôm lấy ngực. Nỗi đau thể xác từ cơn quá tải Sentient không là gì so với sự trống rỗng và căm phẫn đang cào xé tâm can cô. Cô nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ của viên pha lê trên nền đất, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Một người đồng đội, một người gác cổng canh giữ ký ức của thành phố, đã hy sinh ngay trước mắt cô mà cô không thể làm gì để cứu giúp.
“Khánh…” Linh thầm gọi tên cậu, giọng cô nghẹn ngào trong tiếng khóc.
An Tôn quỳ xuống bên cạnh cô. Anh không nói lời nào, nhưng bàn tay anh đang run rẩy dữ dội khi chạm vào vai cô. Khi anh nhìn xuống những mảnh vỡ pha lê vô tri, rồi nhìn lên Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh đang đứng đó với vẻ mặt thản nhiên như vừa dẫm chết một con kiến, một thứ gì đó trong An Tôn đã vĩnh viễn thay đổi.
Lý trí của anh không còn bảo anh phải rút lui để bảo toàn mạng sống hay phân tích các chỉ số an toàn nữa. Sự thấu cảm sâu sắc mà anh có được sau khi thức tỉnh giác quan Sentient đã biến lòng căm thù của anh thành một nguồn năng lượng tinh thần khổng lồ.
“Các ngươi… coi linh hồn của thành phố này, coi mạng sống của những người bảo vệ nó… chỉ là những công cụ sao?” An Tôn từ từ đứng dậy. Giọng anh không còn lạnh lùng, mà trầm thấp, run lên vì sự giận dữ tột độ. Đôi mắt anh khóa chặt vào KKTẢ, sắc bén như hai lưỡi dao cạo sẵn sàng xẻ rách màn đêm.
KKTẢ cười khẩy, dải sáng đỏ rực quanh hắn lại bắt đầu uốn lượn.
“Một bài học nhỏ về cái giá của sự can thiệp, An Tôn. Các ngươi cũng sẽ sớm tan biến như thế thôi, trở thành một phần của trật tự mới mà Hội Đồng Bóng Tối xây dựng. Sự hy sinh của hắn chỉ là một sự lãng phí vô ích.”
“Không phải vô ích!”
Linh đột ngột đứng dậy. Dù thân thể cô vẫn còn run rẩy, dù khóe mắt cô vẫn còn đẫm lệ, nhưng tư thế của cô lúc này lại mang một vẻ kiêu hãnh và mạnh mẽ chưa từng có. Cô siết chặt dị vật hợp nhất trong tay. Như để đáp lại sự phẫn nộ của cô, dị vật bùng lên một luồng ánh sáng xanh lục và vàng kim rực rỡ, mạnh mẽ đến mức ép lui sắc đỏ của cột pha lê ra xa một khoảng.
“Cậu ấy không tan biến vô ích,” Linh nói, giọng cô vang vọng khắp đại sảnh Đền Thờ Vọng, đanh thép và đầy uy lực. “Cậu ấy đã hòa vào Dòng Chảy Ngầm. Ký ức của cậu ấy, ý chí của cậu ấy, và cả sự hy sinh của cậu ấy… giờ đây là một phần của linh hồn thành phố này. Và chúng tôi sẽ mang theo tất cả những điều đó để nghiền nát các ngươi!”
An Tôn bước lên một bước, đứng song song với Linh. Anh nắm chặt lấy bàn tay đang cầm dị vật của cô, truyền vào đó toàn bộ năng lượng Sentient mà anh có được, không còn sự e dè hay phân tích phòng thủ.
“Đúng vậy, em Linh,” An Tôn nhìn thẳng vào KKTẢ, ánh mắt anh rực lửa quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích nữa. Trận chiến này… chúng ta quyết tử!”
KKTẢ nhếch mép cười, nhưng lần này, trong đôi mắt đen ngòm không tròng của hắn thoáng qua một tia dao động. Dải sáng đỏ rực xung quanh hắn bỗng chốc nhiễu loạn nhẹ khi đối mặt với sự cộng hưởng năng lượng chưa từng có từ hai người.
*RẮC! RẮC!*
Cột pha lê khổng lồ ở trung tâm đại sảnh đột ngột xuất hiện những vết nứt lớn. Luồng năng lượng đỏ tàn bạo và ánh sáng xanh lục – vàng kim của dị vật hợp nhất va chạm dữ dội vào nhau, tạo ra những tia sét Sentient xé toạc không gian xung quanh. Thực tại của Đền Thờ Vọng bắt đầu vỡ vụn từng mảng, để lộ ra khoảng không vô định của Thế Giới Bóc Tách phía sau.
Trận chiến định mệnh cuối cùng đã chính thức châm ngòi, và cái giá của nó đã được viết bằng máu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: