Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 196: Lời xin lỗi của cả thế gian.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:12:15 | Lượt xem: 4

Đỉnh Vạn Tiên, nơi vốn dĩ là thánh địa cao nhất của giới tu chân, giờ đây chỉ còn là một vùng phế tích hoang tàn. Mây mù vĩnh hằng đã tan biến, để lộ ra bầu trời xanh ngắt một cách lạ kỳ, như thể tấm màn che đậy sự thối nát suốt vạn năm qua vừa bị một bàn tay vô hình xé toạc.

Giữa tâm chấn của cuộc chiến, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" cắm sâu vào mặt đá cứng, thân kiếm đen kịt vẫn còn lượn lờ những sợi ma khí mỏng manh. Lục Trầm Chu đã tan biến, tan biến vào hư vô sau khi tung ra nhát kiếm cuối cùng trảm đứt thiên mệnh.

Xung quanh đó, hàng vạn tu sĩ thuộc "Liên minh diệt Ma" đang đứng ngây dại. Họ vừa thắng, hay là vừa thua? Kẻ đại ma đầu mà họ căm ghét nhất, kẻ mà họ từng thề phải băm vằn thành muôn mảnh, vừa cứu mạng tất cả bọn họ.

Đúng lúc này, trên bầu trời bỗng xuất hiện một luồng ánh sáng kỳ dị. Những mảnh vỡ của Thiên Đạo bị sụp đổ không tan biến mà kết tinh lại thành một tấm gương khổng lồ, phủ bóng xuống toàn bộ giới tu chân. Đó là "Nhân Quả Chi Kính" – thứ chỉ xuất hiện khi một vị Đạo Tổ ra đời hoặc một kỷ nguyên kết thúc.

Hệ thống trong tâm thức của tất cả sinh linh bất ngờ vang lên một âm thanh khô khốc:
*“Nhiệm vụ cuối cùng: Hoàn tất quá trình nghịch chuyển danh phận. Chân tướng… bắt đầu hiển lộ.”*

Vù!

Bức màn ký ức của Lục Trầm Chu tràn ra như thác lũ, không gì ngăn cản nổi, chiếu rọi trực tiếp vào thức hải của mỗi người đang có mặt.

Hình ảnh đầu tiên hiện ra là tại Thanh Vân Tông năm đó. Cả thế gian đều nhớ Lục Trầm Chu đã tàn nhẫn phế đi tu vi của Diệp Thần trên lôi đài, khiến hắn từ thiên tài rớt xuống vực thẳm. Nhưng giờ đây, trong ký ức chân thực này, họ nhìn thấy khi Lục Trầm Chu đánh xuống một chưởng đó, hắn đã lén dùng *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* để hút ra chín đạo "Thiên Đạo Tỏa Ma Trận" đang ẩn giấu trong cơ thể Diệp Thần.

Mọi người sững sờ. Hóa ra, Diệp Thần không phải là thiên tài bị phế, mà là một kẻ vốn đã bị Thiên Đạo gieo mầm để làm vật tế. Nếu không có chưởng kia của Lục Trầm Chu phá vỡ rào cản, Diệp Thần sớm đã nổ xác mà chết từ mười năm trước.

Tiếp sau đó, hình ảnh chuyển đến mười đại tông môn bị Lục Trầm Chu tàn sát năm xưa. Khung cảnh máu chảy thành sông hiện lên, nhưng lần này, người ta nhìn thấy thứ dưới tầng hầm của những ngôi điện chính đạo trang nghiêm ấy. Hàng vạn thi cốt trẻ nhi, những vũng máu đỏ thẫm được dùng để luyện chế "Huyết Đan" nộp cho thượng giới.

Lục Trầm Chu đứng giữa vũng máu, tay cầm kiếm run rẩy, trong mắt là nỗi đau thấu xương nhưng hành động lại lạnh lùng tột độ. Hắn gầm lên trong cô độc: *"Hệ thống, nếu ta giết sạch bọn họ, thế gian sẽ gọi ta là ma. Nhưng nếu ta không giết, hàng vạn mạng người phàm này sẽ hóa thành hư vô. Ta chọn làm ma!"*

Cả đỉnh Vạn Tiên im lặng như tờ. Một vị tông chủ tóc trắng xóa quỳ sụp xuống, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Tông môn của ông ta chính là một trong số mười tông môn bị diệt năm đó. Suốt mấy trăm năm, ông ta nuôi chí phục thù, thề giết Lục Trầm Chu để tế linh hồn sư phụ. Nhưng giờ đây, ông nhìn thấy sư phụ mình – một bậc tiên phong đạo cốt – lại đang nhe răng cười ác độc khi dìm một đứa trẻ vào vạc máu.

"Sư phụ… hóa ra người… mới là ma." Ông lão bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào tan vào gió trời.

Những hình ảnh cứ thế tiếp diễn. Cảnh Lục Trầm Chu cướp hôn Tô Thanh Loan cũng được hé lộ. Đó không phải là sắc dục, mà là khi hắn nhìn thấy "Thiên Đạo Chúc Phúc" đang hút dần sinh mệnh lực của nàng. Để cứu nàng, hắn phải đóng vai kẻ phản đồ, dùng ma khí của mình làm mồi nhử để trục xuất ký sinh của Thiên Đạo ra khỏi cơ thể nàng, dẫu cho cái giá phải trả là bị nàng đâm một kiếm xuyên tim.

Tô Thanh Loan đứng cạnh thanh kiếm gãy "Thánh Tội", nàng không khóc, vì nước mắt đã cạn từ lâu. Nàng vuốt ve thân kiếm lạnh lẽo, miệng thầm thì: "Trầm Chu… tại sao huynh không nói? Tại sao lúc nào huynh cũng để mình ta sống trong sự hận thù ngọt ngào đó?"

Đỉnh điểm của sự bàng hoàng là khi Diệp Thần – "Khí Vận Chi Tử", vị minh chủ chính nghĩa – hiện ra trong gương thần. Nhưng không phải là hình ảnh hào quang, mà là cảnh hắn lén lút giao dịch với ý chí Thiên Đạo, sẵn sàng hy sinh toàn bộ tu sĩ giới tu chân để đổi lấy một tấm vé thăng tiên.

"Không! Tắt nó đi! Tắt ngay cho ta!" Diệp Thần phát điên, hắn vung kiếm chém vào không trung nhưng vô ích. Hào quang trên đầu hắn đang nhạt dần, khí vận của trời đất đang rời bỏ hắn để quay về với chủ nhân thực sự của nó.

Đám đông bắt đầu chuyển hướng nhìn về phía Diệp Thần. Những ánh mắt từng sùng bái giờ chỉ còn sự khinh bỉ và phẫn nộ. Diệp Thần lùi lại, vấp phải một tảng đá, ngã ngồi dưới đất, vẻ ngoài nhếch nhác không khác gì một tên tiểu nhân hèn hạ.

Cùng lúc đó, từ nơi Lục Trầm Chu tan biến, một luồng hào quang vàng rực bắt đầu tụ hội. Những oán khí tích tụ vạn năm từ chúng sinh, sau khi được hóa giải bởi sự thật, đã nghịch chuyển thành một nguồn năng lượng thuần khiết nhất nhân gian.

Một giọng nói thanh thản, không còn chứa đựng gánh nặng hay u uất, vang lên khắp vạn giới:
"Ta từng nghĩ thế gian này là một bàn cờ, và ta chỉ là một con tốt bị ép phải đi những nước cờ đen tối. Nhưng giờ đây, ta thấy… bàn cờ đã nát, chỉ còn lại lòng người."

Trong ánh hào quang rực rỡ, bóng dáng một nam tử áo đen thêu chỉ vàng dần dần ngưng tụ. Không còn ma khí cuồn cuộn, không còn u ám lạnh lùng, Lục Trầm Chu bước ra từ trong ánh sáng, khí chất thanh cao thoát tục, tựa như vị thần cai quản cả càn khôn.

Toàn bộ tu sĩ trên đỉnh Vạn Tiên đồng loạt quỳ xuống. Không ai bảo ai, hàng vạn người đồng thanh hô vang, tiếng hô chấn động đến tận cửu thiên:

"Chúng ta… đắc tội với Đạo Tổ!"
"Cầu Đạo Tổ thứ tội!"
"Thế gian này… nợ ngài một lời xin lỗi!"

Hàng vạn tiếng người khóc lóc, cầu khẩn. Đó không phải là sự tôn thờ sức mạnh, mà là sự hối hận chân thành nhất của những kẻ từng bị mù quáng bởi định kiến. Cả thế gian này đã sỉ nhục hắn, truy sát hắn, nguyền rủa hắn suốt mấy trăm năm, trong khi hắn một mình bước đi trong bóng tối để che chắn cho họ trước cơn bão táp diệt thế.

Lục Trầm Chu đứng trên hư không, nhìn xuống biển người đang dập đầu dưới chân. Hắn nhìn thấy Khương Ngân đang lau nước mắt, nhìn thấy Tô Thanh Loan với ánh mắt đầy tình ý, nhìn thấy cả thế gian đang cúi đầu trước mình.

Trong tâm trí hắn, âm thanh của Hệ thống vang lên lần cuối, lần này không còn là những nhiệm vụ cưỡng ép lạnh lẽo, mà mang theo một chút nhẹ nhàng của sự giải thoát:
*“Nhiệm vụ: Trở thành Đạo Tổ của giới tu chân. Trạng thái: Hoàn thành hoàn mỹ. Phần thưởng: Tự do.”*

Lục Trầm Chu mỉm cười. Nụ cười đầu tiên sau hai kiếp người, rạng rỡ như nắng mai sau cơn mưa dài vạn kỷ. Hắn giơ tay ra, một làn gió ấm áp thổi qua, đỡ toàn bộ tu sĩ đứng dậy.

"Từ hôm nay, thế gian không còn Thiên Đạo, cũng không còn Ma đạo. Mỗi người các ngươi, chính là đạo của chính mình."

Hắn nói xong, nhẹ nhàng bước tới trước mặt Tô Thanh Loan, nắm lấy bàn tay run rẩy của nàng.

"Đi thôi."

"Đi đâu?" Nàng ngẩn ngơ hỏi.

"Làm một người tốt." Lục Trầm Chu nheo mắt nhìn về phía chân trời xa tắp. "Hệ thống bảo rằng, nhiệm vụ đó là khó nhất. Ta muốn thử xem sao."

Bóng dáng của hai người mờ dần vào hư không, để lại sau lưng một thế giới cũ đã sụp đổ và một kỷ nguyên mới đang bắt đầu nảy mầm từ những giọt nước mắt hối hận của cả thế gian. Thanh kiếm gãy "Thánh Tội" lúc này bỗng vang lên một tiếng ngân trong trẻo, gỉ sét đen kịt rụng xuống, để lộ ra thân kiếm sáng ngời như gương, phản chiếu một bầu trời thái bình thịnh thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8