Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 195: Gặp lại sư muội năm xưa.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:11:47 | Lượt xem: 3

Dưới chân núi Thanh Vân, sương mù mùa thu bảng lảng như những dải lụa mềm vắt ngang sườn núi. Khác với vẻ uy nghiêm, thoát tục của những đỉnh cao mây phủ nơi các tu tiên giả cư ngụ, dưới chân núi này là hơi thở nồng đậm của nhân gian. Tiếng gà gáy trưa, tiếng trẻ con nô đùa và cả mùi khói bếp ngai ngái quện vào không gian, tạo nên một bản nhạc đời thường mà từ rất lâu rồi, Lục Trầm Chu chưa từng được nghe bằng một tâm thế bình thản như thế.

Hắn lúc này không còn khoác lên mình bộ hắc y thêu chỉ vàng quyền uy, cũng chẳng cầm theo thanh kiếm "Thánh Tội" nồng nặc sát khí. Lục Trầm Chu mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xanh xám, mái tóc dài được búi gọn bằng một cây trâm gỗ đơn sơ. Đi bên cạnh hắn, Tô Thanh Loan khẽ kéo lại chiếc khăn choàng, bàn tay nàng vẫn đan chặt lấy tay hắn không rời.

Hôm nay, tu vi của Lục Trầm Chu dường như đã hoàn toàn nội liễm. Trong mắt người phàm, hắn chỉ là một thư sinh thanh tú nhưng có phần xanh xao, còn nàng là một người vợ hiền thục, xinh đẹp một cách thầm lặng.

“Chúng ta ghé vào đây nghỉ một chút chứ?” Tô Thanh Loan chỉ tay về phía một y quán nhỏ nằm nép mình dưới gốc cây đa cổ thụ ở đầu trấn Lạc Diệp.

Lục Trầm Chu khẽ gật đầu: “Được. Đôi chân này thực sự không còn quen với việc đi bộ lâu như thế.”

Hắn mỉm cười, một nụ cười không còn sự mỉa mai hay cay độc, chỉ có sự mệt mỏi đầy tận hưởng. Khi không còn nghịch thiên cải mệnh, khi không còn hệ thống gào thét trong đầu, hắn mới nhận ra trọng lực của trần gian hóa ra lại nặng nề đến vậy, nhưng cũng vững chãi biết bao.

Y quán mang tên "An Nhiên Đường". Không gian bên trong phảng phất mùi nồng của thảo dược sấy khô, mùi của quế và xuyên khung. Một vài người dân quê đang ngồi chờ bốc thuốc, tiếng chuyện trò râm ran về vụ mùa sắp tới.

Phía sau quầy thuốc, một người phụ nữ đang cúi đầu cẩn thận cân đo từng lạng cam thảo. Nàng vận một bộ áo nâu sồng, động tác nhanh nhẹn và chuyên nghiệp. Dù dấu vết của thời gian đã hằn lên đuôi mắt vài nếp nhăn li ti, nhưng khí chất ôn nhu, thanh sạch vẫn không cách nào giấu giếm được.

Lục Trầm Chu khựng lại. Đôi mắt hắn khẽ dao động.

Ký ức của hàng chục năm trước, như một cuốn phim cũ bám đầy bụi bặm, bất ngờ bị một cơn gió thổi tung.

Năm ấy, tại ngoại môn Thanh Vân Tông, có một cô bé nhỏ nhắn luôn chạy theo sau hắn, miệng không ngừng gọi "Đại sư huynh". Nàng là người duy nhất dám lẻn vào bếp để trộm bánh cho hắn khi hắn bị phạt quỳ ở linh đài. Nàng cũng là người đã khóc đến xưng cả mắt khi thấy hắn lần đầu tiên xuống tay sát hại một đệ tử đồng môn vì nhiệm vụ của Hệ thống.

Năm đó, để "hoàn thành" nhiệm vụ làm phản diện, Lục Trầm Chu đã đích thân phế bỏ tu vi của nàng, ném nàng xuống núi với một tội danh không thực: đánh cắp linh dược của tông môn. Hắn đã mắng nàng là "đồ rác rưởi không xứng đáng bước chân vào tiên đạo", nhìn nàng lê bước trong đau đớn và tuyệt vọng rời khỏi Thanh Vân.

Hệ thống khi đó đã thông báo: *"Nhiệm vụ hoàn thành: Triệt để đoạn tuyệt nhân duyên. Điểm Nghịch Mệnh +500."*

Nhưng sự thật là, linh dược nàng "trộm" thực chất là hắn lén nhét vào túi áo nàng để giữ mạng cho nàng trước trận đại chiến tàn khốc mà hắn đã tiên liệu được. Phế bỏ tu vi, chính là để nàng đời này không thể tham gia vào cuộc chiến chính tà, có thể an ổn mà sống đến già.

Người phụ nữ phía sau quầy dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình quá lâu. Nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Lục Trầm Chu.

Cả không gian như đông cứng lại. Chiếc cân tiểu ly trên tay nàng run nhẹ, những mảnh cam thảo rơi vãi trên mặt gỗ.

"Vị tiên sinh này… ông cần mua thuốc gì?"

Giọng nói của nàng khẽ run, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

"Tôi thấy hơi nhức mỏi xương cốt, muốn mua ít thuốc hoạt huyết." Lục Trầm Chu cố giữ giọng mình thật bình thản, nhưng trái tim đã bình lặng từ lâu của hắn lúc này lại nhói lên một nhịp.

Thẩm Tĩnh Nghi nhìn kỹ người đàn ông trước mặt. Gương mặt kia có chút giống với vị ác ma trong cơn ác mộng những năm tháng thanh xuân của nàng, nhưng đôi mắt thì không phải. Ma quân Lục Trầm Chu có đôi mắt sắc lạnh như băng, chứa đựng sự tàn nhẫn và điên cuồng. Còn người này, đôi mắt lại sâu thẳm như hồ nước mùa thu, tĩnh lặng và bao dung đến lạ thường.

"Mời ông… mời ông ngồi chờ một chút."

Nàng cúi đầu, cố giấu đi sự bối rối, đôi bàn tay gầy gò bốc thuốc một cách máy móc.

Tô Thanh Loan đứng bên cạnh, nàng nhạy cảm vô cùng nên lập tức nhận ra sự khác lạ. Nàng nhìn Lục Trầm Chu, rồi nhìn Thẩm Tĩnh Nghi, trong lòng chợt hiểu ra điều gì đó. Nàng khẽ siết tay Lục Trầm Chu như một lời an ủi thầm lặng.

Trong lúc chờ đợi, một cậu bé chừng bảy, tám tuổi từ sân sau chạy vào, tay cầm một con cào cào bằng lá cỏ hớn hở khoe:

"Nương, xem này! Con vừa làm xong!"

Thẩm Tĩnh Nghi mỉm cười, vẻ mặt hiền từ hiện rõ: "Tiểu Bảo, ra sau nhà chơi đi, nương đang tiếp khách."

Lục Trầm Chu nhìn đứa trẻ, nhìn cuộc sống đơn sơ của người sư muội năm xưa. Một đời phàm nhân, có chồng, có con, có một y quán nhỏ để cứu người. Đây chẳng phải là điều mà năm xưa hắn đã chấp nhận mang danh ác nhân để đổi lấy cho nàng sao?

Khi cầm túi thuốc từ tay nàng, ngón tay họ vô tình chạm vào nhau. Thẩm Tĩnh Nghi rùng mình một cái, ánh mắt nàng đột nhiên trở nên cương quyết lạ thường. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ hỏi bằng một giọng chỉ đủ hai người nghe:

"Đã bao giờ… ông thấy hối hận chưa?"

Câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng Lục Trầm Chu hiểu. Hắn biết nàng đã nhận ra hắn. Một người từng thân thuộc đến thế, dù có thay đổi dung mạo, hơi thở linh hồn cũng khó lòng che giấu hết.

Lục Trầm Chu im lặng một lúc, rồi khẽ lắc đầu, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười nhẹ:

"Chưa từng. Những việc phải làm đều đã làm, những người cần bảo vệ… dường như đều đang sống tốt. Như thế là đủ."

Thẩm Tĩnh Nghi bàng hoàng. Đôi mắt nàng đỏ hoe. Năm xưa nàng hận hắn thấu xương, hận hắn đã đạp nát ước mơ tu tiên của nàng, hận hắn đã tàn nhẫn đoạn tuyệt tình đồng môn. Nhưng sau này, khi danh tiếng "Trầm Chu Ma Quân" vang khắp thiên hạ, nàng bắt đầu nghe được những câu chuyện khác. Những nơi hắn đi qua, tông môn bị diệt nhưng dân thường lại thoát nạn. Những kẻ bị hắn giết đa phần đều là những kẻ mang danh đạo đức giả.

Nàng dần nhận ra, nếu nàng còn ở lại Thanh Vân Tông năm đó, có lẽ nàng đã sớm tan xương nát thịt trong trận huyết tẩy do chính các "vị thánh nhân" thực hiện rồi.

"Sư…" Nàng định gọi, nhưng tiếng gọi kẹt lại trong cổ họng.

Lục Trầm Chu nhẹ nhàng đặt lên bàn một thỏi bạc nhỏ, nhiều hơn giá trị túi thuốc gấp mấy lần. Hắn lắc đầu ra hiệu nàng đừng nói tiếp.

"Cảm ơn y sư. Thuốc rất tốt. An nhiên, quả thực là cái tên hay."

Nói rồi, hắn quay người đi cùng Tô Thanh Loan ra khỏi quán.

Bóng chiều tà đổ dài trên đường trấn. Thẩm Tĩnh Nghi chạy vội ra cửa y quán, nhìn theo bóng lưng đơn độc của người đàn ông thanh nhã ấy đang khuất dần trong sương sớm.

Nàng biết, vị sư huynh tài hoa nhất, tàn bạo nhất, và cũng khổ độc nhất của Thanh Vân Tông sẽ không bao giờ trở lại nữa. Thế giới này không còn Ma quân, cũng chẳng còn Đạo Tổ. Chỉ có một lữ khách đang tìm lối về nhà.

Đi được một đoạn xa, Tô Thanh Loan mới khẽ nói:

"Huynh đã giúp nàng ấy một việc lớn."

Lục Trầm Chu hít một hơi thật sâu khí trời trong lành, cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết:

"Ta không giúp nàng, ta chỉ đang giúp chính mình. Thanh Loan, ta từng nghĩ rằng trở thành Đạo Tổ là để nắm giữ vận mệnh của vạn vật. Nhưng giờ ta mới hiểu, nắm giữ vận mệnh của chính mình mới là đạo quả thực sự."

Hắn dừng lại, nhìn vào hư không như đang nói với chính Hệ thống đã im lìm từ lâu:

"Ngươi ép ta làm ác để thành đạo. Nhưng cuối cùng, thiện niệm duy nhất của ta trong cơn ác mộng đó, lại là thứ giúp ta nhìn thấu chân lý."

Hệ thống không trả lời. Có lẽ nó cũng đã biến mất vào hư không khi sứ mệnh hoàn thành.

Lục Trầm Chu dắt tay Tô Thanh Loan, bóng hai người chìm vào ráng chiều đỏ rực dưới chân núi Thanh Vân. Phía trước họ, con đường đời còn dài, không có hào quang, không có khí vận, chỉ có sự bình yên mà họ đã phải đánh đổi bằng cả một thiên niên kỷ máu và nước mắt mới có được.

Trấn Lạc Diệp chiều hôm ấy, lá vàng rơi đầy ngõ nhỏ. Có một người y sư lặng lẽ đứng nhìn về phía xa, nước mắt rơi lã chã, nhưng môi lại mỉm cười. Nàng nhặt con cào cào lá cỏ mà đứa con trai đánh rơi, thầm thì với chính mình:

"Đại sư huynh, bảo trọng."

Mọi ân oán, đến đây, cuối cùng cũng thực sự kết thúc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8