Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 194: Trở về Thanh Vân Tông cũ.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:11:17 | Lượt xem: 3

**Chương 194: Trở về Thanh Vân Tông cũ**

Gió Thiên Nam không còn mang theo mùi tanh nồng của huyết sát, cũng chẳng còn sự lạnh lẽo u linh của thiên kiếp đã qua. Gió hôm nay mặn mòi hương đất cát và nhàn nhạt hương hoa dại bên sườn đồi, thứ mùi hương mà Lục Trầm Chu của nhiều năm về trước, khi còn là một "phản diện" tung hoành thiên hạ, chưa từng một lần để tâm đến.

Hắn đang bước đi trên đôi chân trần rớm máu.

Dưới tán rừng già nằm ở phía chân núi Thanh Vân, một bóng người thanh tú mặc thanh y đơn sơ đang lẳng lặng quan sát hắn. Tô Thanh Loan đi cách hắn ba bước, thỉnh thoảng nàng lại đưa tay lên vén những lọn tóc bị gió thổi loạn. Nàng không dùng tu vi để che chở cho hắn, cũng không dùng tiên pháp để chữa lành đôi chân đang rỉ máu của Lục Trầm Chu. Bởi nàng hiểu, đây là con đường mà hắn nhất định phải tự mình bước đi.

Đây là con đường cứu rỗi.

"Trầm Chu, nếu mệt quá, chúng ta có thể nghỉ một lát." Tô Thanh Loan dịu dàng lên tiếng. Giọng nói của nàng như suối trong róc rách giữa tiết trời đầu hạ.

Lục Trầm Chu dừng bước, đứng trên một phiến đá lớn đã mòn vẹt vì rêu xanh. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng những nhịp đập nặng nề của một người phàm trần. Mất đi tu vi nghịch thiên, mất đi sự hỗ trợ từ Hệ thống Phản Diện Cực Hạn, hắn giờ đây thực sự chỉ là một kẻ bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Hắn lau mồ hôi trên trán, nhìn lên đỉnh núi đang chìm trong mây mù phía trước, khàn giọng cười: "Thanh Loan, nàng thấy không? Ngày xưa chỉ cần một cái nhón chân là có thể đứng trên đỉnh núi ấy. Bây giờ đi mãi, đi mãi… hóa ra đỉnh Thanh Vân lại cao đến thế."

Thanh Vân Tông – nơi khởi đầu của mọi nghiệp duyên, nơi hắn từng đóng vai một kẻ ác ôn, hống hách sỉ nhục vị sư đệ là khí vận chi tử, cũng là nơi hắn đã chính thức bị trục xuất khỏi con đường "chính đạo" để bắt đầu hành trình đơn độc trong bóng tối.

Càng tiến gần tới cổng tông môn, khung cảnh càng hiện ra rõ nét.

Lục Trầm Chu khựng lại trước một ngôi miếu nhỏ nằm ven đường. Đó không phải miếu thờ thần Phật, cũng chẳng phải thờ những vị tông sư đời trước của Thanh Vân Tông. Bên trong miếu chỉ có một bức tượng gỗ được chạm khắc thô sơ, miêu tả một nam tử trẻ tuổi mặc hắc y, chân đạp mây đen, tay cầm thanh kiếm gãy.

Trước bức tượng, khói nhang nghi ngút, bên cạnh còn có vài đĩa trái cây tươi do dân làng dưới núi dâng cúng.

"Bọn họ… đang thờ phụng ta sao?" Lục Trầm Chu nhìn bức tượng mà cảm thấy lồng ngực thắt lại. Trên bảng gỗ đặt cạnh tượng có ghi hàng chữ: *“Trầm Chu Ma Quân – Vạn Đạo Chi Tổ. Kẻ gánh vác tội nghiệt thay trời đất.”*

Tô Thanh Loan đi tới bên cạnh hắn, khẽ đặt tay lên vai người thương: "Sau trận chiến ở Đỉnh Vạn Tiên, sự thật về huynh đã được truyền khắp Cửu Tiêu. Thế gian không còn ai oán hận huynh nữa. Những người từng chửi rủa huynh, giờ đây đều coi huynh là ân nhân lớn nhất đời họ. Thanh Vân Tông cũng vậy… họ đã lập lại tôn vị cho huynh trong từ đường."

Lục Trầm Chu nhắm mắt, lắc đầu cay đắng: "Nhưng ta thực sự đã giết người, thực sự đã làm việc ác. Dù cho mục đích cuối cùng là gì, bàn tay này vẫn nhuốm máu. Nhang khói này, ta làm sao gánh nổi?"

"Huynh không gánh nổi, nhưng Thiên Đạo mới sẽ gánh." Nàng mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự sùng kính và bao dung. "Trầm Chu, huynh chính là người đã định nghĩa lại sự lương thiện bằng một trái tim sắt đá. Đó mới chính là đại đức."

Họ tiếp tục leo núi. Khi mặt trời đứng bóng, cổng chính của Thanh Vân Tông cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

Khác với vẻ hoang tàn mà Lục Trầm Chu mường tượng, Thanh Vân Tông giờ đây đã được tu sửa lại, mang một vẻ uy nghiêm và thanh tịnh chưa từng có. Những vết tích của trận chiến năm xưa giữa hắn và Diệp Thần – những vết nứt sâu trên bậc đá lôi đài, những cây cột bị kiếm khí chẻ đôi – đều được giữ nguyên trạng nhưng đã được phủ lên một lớp cấm chế bảo vệ.

Nơi đây đã trở thành một di tích linh thiêng.

Họ bước vào qua cổng sơn môn, lạ lùng thay, không một đệ tử tuần tra nào ngăn cản họ. Giống như mọi thứ trong tông môn này đều đang dang tay đón người con lạc lối trở về.

Lục Trầm Chu đi thẳng tới Lôi đài diễn võ của Thanh Vân Tông.

Nơi đây, ký ức chợt ùa về như thác đổ. Tiếng nói chanh chua của hắn năm xưa, tiếng rống giận tuyệt vọng của Diệp Thần, những ánh mắt khinh bỉ của đồng môn… Tất cả giống như một bộ phim đã lỗi thời, mờ nhạt nhưng lại hằn sâu trong linh hồn.

Lúc này, một nhóm đệ tử trẻ tuổi đang vây quanh lôi đài nghe một vị lão sư giảng bài. Lão sư ấy có gương mặt phúc hậu, râu tóc đã bạc phơ.

"Các con thấy vết nứt dưới chân mình chứ?" Lão sư chỉ tay vào vết kiếm dài mười trượng đâm sâu vào mặt đá lôi đài. "Năm đó, chính tại đây, Lục tổ sư đã phế bỏ tu vi của Diệp Thần tiền bối. Thế gian ai cũng nói Người tàn ác, ai cũng nói Người đố kỵ hiền tài. Nhưng sự thật thì sao? Nếu không có kiếm ấy phá bỏ những điểm nghẽn kinh mạch cũ nát của Thiên Đạo lạc hậu, làm sao Diệp tiền bối có thể đạt tới cảnh giới cực hạn về sau?"

Đám đệ tử nghe đến say mê, ánh mắt sáng ngời. Một tiểu thiếu niên tò mò hỏi: "Thưa trưởng lão, vậy Lục tổ sư bây giờ đang ở đâu? Người thực sự đã tan biến vào cõi hư vô rồi sao?"

Vị lão sư vuốt râu, mắt nhìn xa xăm, giọng đượm buồn: "Hệ thống Thiên Đạo đã xóa sổ sự tồn tại của Người để bù đắp cho lỗi lầm của nó. Người không thuộc về quá khứ, cũng không có tương lai. Người chính là linh hồn của thế giới này. Ở đâu có hơi thở, ở đó có Lục Trầm Chu."

Lục Trầm Chu đứng trong góc khuất, nghe những lời ấy mà không nén nổi một tiếng thở dài.

Bỗng nhiên, vị lão sư già dường như cảm thấy điều gì đó, xoay người lại. Ánh mắt ông ta quét qua hai lữ khách giản dị đang đứng sau gốc tùng già. Lão sư hơi khựng lại, trong mắt lóe lên sự kinh nghi nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang một sự thấu hiểu kỳ lạ.

Ông không chạy tới bái lạy, cũng không kêu lên kinh động cả tông môn. Lão sư chỉ lặng lẽ gập người hành lễ về phía Lục Trầm Chu – một cái lễ sâu nhất, thành kính nhất theo đúng quy cách dành cho tông chủ.

Lục Trầm Chu khẽ gật đầu đáp lễ, rồi cùng Tô Thanh Loan lướt qua sân diễn võ để tiến sâu vào phía sau núi.

Hắn muốn đến nơi mà cả đời này hắn vẫn luôn cảm thấy mắc nợ nhất: Ngôi mộ của sư phụ hắn, người đã vì lỗi lầm "giả" của hắn mà phải uất ức qua đời trong sự phỉ nhổ của đồng môn.

Trên đỉnh vách đá nhìn ra biển mây Thiên Nam, ngôi mộ cô độc vẫn nằm đó. Xung quanh mộ cỏ dại được nhổ sạch sẽ, trên bia đá được gắn một viên Minh Châu tỏa ra ánh sáng ấm áp ngày đêm.

Lục Trầm Chu quỳ sụp xuống. Đôi bàn tay của người phàm chạm vào mặt đá lạnh ngắt, hắn nghẹn ngào: "Sư phụ… Chu nhi về rồi."

Hệ thống đã mất, nhiệm vụ đã xong. Hắn không cần phải giấu giếm cảm xúc sau lớp vỏ lạnh lùng nữa. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào lớp đất dưới chân bia mộ.

"Năm đó, hệ thống ép ta phải lấy trộm bí kíp của người, khiến người bị toàn tông môn trách phạt. Con đã im lặng, nhìn người chịu nhục. Năm đó, nó ép con phải đầu độc nước suối để giá họa cho người… Sư phụ, tất cả những chuyện ấy… Chu nhi là kẻ đại bất hiếu…"

Tiếng khóc của Lục Trầm Chu tan vào gió núi.

Tô Thanh Loan đứng bên cạnh, cũng nhẹ nhàng dâng một nén hương. Nàng không nói lời an ủi, vì nàng biết sự dằn vặt này là gông xiềng mà Lục Trầm Chu đã mang suốt hai mươi năm qua. Chỉ có sự đối diện trực tiếp này mới có thể giúp hắn tháo bỏ nó.

Đúng lúc đó, từ trong gió lạnh bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc, nhưng già dặn và trầm mặc hơn xưa rất nhiều.

"Nếu là vì Thiên hạ, sư phụ nhất định sẽ không trách huynh."

Lục Trầm Chu giật mình quay lại.

Dưới tán cây cổ thụ cách đó không xa, một người đàn ông trung niên mặc cẩm y rực rỡ, mang khí chất chí tôn đứng đó. Đôi mắt người nọ sắc sảo như kiếm, nhưng lúc này lại đong đầy một sự u sầu và kính trọng khó tả.

"Diệp Thần…" Lục Trầm Chu lẩm bẩm.

Đúng là Diệp Thần – "Khí vận chi tử" năm xưa, người mà Lục Trầm Chu đã từng phải đối đầu trong suốt hành trình tu luyện. Giờ đây, Diệp Thần là người đứng đầu thiên hạ, nắm giữ quyền sinh quyền sát trong tay.

Diệp Thần tiến lại gần, nhìn người đại sư huynh từng là nỗi kinh hoàng của mình. Thấy Lục Trầm Chu đã mất sạch tu vi, già đi và suy yếu, ánh mắt Diệp Thần không hề có sự đắc ý của kẻ thắng cuộc, chỉ có sự xót xa tột cùng.

Hắn không quỳ lạy, nhưng hắn cúi đầu thấp hơn bất cứ ai: "Đại sư huynh, huynh rốt cuộc đã chịu xuất hiện."

Lục Trầm Chu lau nước mắt, gượng cười đứng dậy: "Minh chủ hiện tại sao lại có thời gian rảnh rỗi lên đây tìm một phế nhân như ta?"

"Ở đây không có Minh chủ, chỉ có sư đệ Diệp Thần." Diệp Thần lấy từ trong tay áo ra một vò rượu lâu năm, rót vào hai chén sành. Hắn đặt một chén trước mộ sư phụ, một chén đưa cho Lục Trầm Chu. "Huynh nói đúng, ngày đó huynh cướp dâu, huynh đánh ta tàn phế, huynh giết sạch gia tộc phản đồ của ta… ta từng hận huynh đến xương tủy. Nhưng sau tất cả, khi Thiên Đạo sụp đổ, khi ký ức chân thực được giải phong… ta mới hiểu mình đã sống một đời giả dối thế nào."

Diệp Thần uống một hơi cạn sạch, giọng run rẩy: "Đại sư huynh, huynh đã đóng vai kẻ ác để ta trở thành anh hùng. Nhưng cái danh anh hùng của ta được xây dựng trên sự cô độc và hy sinh của huynh. Ta… hổ thẹn vô cùng."

Lục Trầm Chu nhận lấy chén rượu, nhấp một ngụm. Vị rượu cay xè xộc lên mũi khiến hắn ho khẽ. Cơ thể người phàm quả thực rất yếu ớt.

"Diệp Thần, đừng tự trách. Đó là thiên mệnh." Lục Trầm Chu bình thản nói. "Ta chưa bao giờ làm những việc đó vì đệ. Ta làm vì chính ta, vì muốn sống sót dưới áp lực của Hệ thống. Chúng ta đều là quân cờ, nhưng may mắn là, bàn cờ ấy cuối cùng đã bị lật tung."

Diệp Thần nhìn Tô Thanh Loan, rồi lại nhìn Lục Trầm Chu: "Bây giờ huynh tính thế nào? Tu vi của huynh… ta có thể dùng Tiên linh khí của thiên hạ giúp huynh hồi phục. Với quyền năng của ta hiện giờ, tái tạo linh căn cho huynh không phải chuyện khó."

Lục Trầm Chu xua tay, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn về phía bầu trời xa xăm nơi những con chim thiên di đang bay về tổ.

"Thôi đi. Tu hành hàng trăm năm, tranh đấu hàng nghìn trận, ta mệt rồi. Bây giờ ta chỉ muốn nếm thử vị cơm canh hằng ngày, muốn cảm nhận mùa đông thực sự lạnh thế nào, muốn được cùng Thanh Loan già đi theo năm tháng."

Hắn nắm lấy tay Tô Thanh Loan, ánh mắt lấp lánh sự tự do mà chưa một bậc Đạo Tổ nào có được.

"Linh căn mạnh đến đâu cũng không bằng đôi chân được bước đi trên đất mẹ. Quyền năng lớn đến mấy cũng chẳng bằng một giấc ngủ yên không mộng mị."

Diệp Thần lặng thinh hồi lâu, rồi đột ngột mỉm cười – một nụ cười rạng rỡ của một thiếu niên Thanh Vân Tông năm nào chưa vướng bụi trần.

"Huynh vẫn luôn nhìn thấu hơn ta, Đại sư huynh."

Diệp Thần lui lại hai bước, chấp tay hành lễ theo đúng quy tắc đệ tử Thanh Vân: "Sư đệ sẽ không quấy rầy huynh nữa. Nhưng huynh hãy nhớ, cả vạn dặm giang sơn này là do huynh cứu về. Bất cứ khi nào huynh cần, chỉ cần một ý niệm, vạn tiên sẽ hạ giới nghênh đón."

Lục Trầm Chu chỉ cười không đáp. Hắn xoay người, dắt tay Tô Thanh Loan đi xuống núi theo một lối nhỏ khác – con đường dẫn về những bản làng bình dị phía dưới.

Bóng lưng họ nhỏ dần, nhỏ dần giữa những đám mây trắng xóa của đỉnh Thanh Vân.

Dưới chân núi, sương mù phủ kín lối về.

Lục Trầm Chu đột nhiên dừng lại, hắn khẽ rùng mình vì một cơn gió lạnh lướt qua. Tô Thanh Loan nhanh chóng choàng thêm lớp áo mỏng lên vai hắn.

"Lạnh sao?" nàng hỏi.

Lục Trầm Chu gật đầu, nhưng đôi mắt hắn lại bừng sáng lạ kỳ: "Lạnh… cảm giác thật tuyệt, Thanh Loan ạ. Hóa ra lạnh chính là thế này."

Hắn ngước nhìn lên cao. Nơi đó, tầng mây của Cửu Tiêu dường như vừa thoáng qua một tia hào quang cuối cùng của hệ thống xưa cũ như một lời chào biệt vĩnh viễn.

Hắn không còn là Trầm Chu Ma Quân bị thiên hạ nguyền rủa, cũng không phải Vạn Đạo Chi Tổ đứng trên đỉnh vạn vật.

Hắn là Lục Trầm Chu. Một người phàm đang yêu, và được yêu.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng của hai người họ đổ dài trên con đường mòn, quấn quýt lấy nhau không rời. Sau bao nhiêu kiếp nạn, sau bao nhiêu vai diễn phản diện đầy đau thương, vở kịch của Thiên Đạo cuối cùng đã hạ màn, để lại một chương hồi chân thực nhất: chương về cuộc đời của một con người.

Tiếng chuông chiều của Thanh Vân Tông vọng lại, trầm mặc và an nhiên, tiễn đưa những quá khứ đau thương vào vào hư ảo, mở ra một bình minh của sự tự do thực sự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8