Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 193: Trầm Chu từ bỏ ngai vàng Đạo Tổ.**
**CHƯƠNG 193: THẾ GIAN KHÔNG CÒN ĐẠO TỔ**
Trận chiến tại đỉnh Vạn Tiên đã kết thúc trong một sự im lặng đến đáng sợ.
Bầu trời Cửu Tiêu từng bị xé rách bởi những kẽ nứt không gian đen ngòm, giờ đây đang dần khép lại, để lộ ra những dải lụa mây ngũ sắc mờ ảo. Thiên Đạo cũ – ý chí lạnh lùng và tàn nhẫn từng coi chúng sinh là quân cờ – đã tan biến hoàn toàn dưới nhát kiếm cuối cùng của Lục Trầm Chu.
Thanh kiếm *Thánh Tội* trong tay hắn run lên bần bật, những vết nứt trên thân kiếm tỏa ra thứ ánh sáng trắng thuần khiết, rửa sạch đi lớp ma khí đặc quánh đã bám trụ hàng trăm năm qua. Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y rách nát, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Máu từ khóe môi hắn nhỏ xuống, thấm vào lớp bụi tiên phong sương, đỏ đến nhức mắt.
Xung quanh hắn, vạn vị tu sĩ của cả chín tầng trời đang quỳ rạp dưới đất. Họ vốn là những kẻ từng lập ra "Liên minh diệt Ma", từng thề sẽ băm vằn hắn ra vạn mảnh để thay trời hành đạo. Nhưng lúc này, ánh mắt họ nhìn hắn không còn là sự căm thù hay khinh bỉ, mà là một sự sùng bái xen lẫn kinh hoàng.
Vì họ đã thấy tất cả. Qua tấm gương nhân quả chiếu rọi khắp bầu trời lúc nãy, họ đã thấy người đàn ông bị cả thế giới nguyền rủa này đã đơn độc chống lại sự thu hoạch của Thiên Đạo như thế nào. Họ đã thấy mỗi một lần hắn "giết người đoạt bảo" thực chất là để cắt đứt những mắt xích tà ác, mỗi một lần hắn "đồ sát tông môn" thực chất là để xóa sổ những hang ổ tà tu đội lốt chính đạo.
Hắn mang trên mình tiếng xấu thiên cổ, chỉ để giữ lại cho thế gian một tia hy vọng sống sót.
[Ding! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng: Nghịch Chuyển Thiên Mệnh, Đồ Diệt Thiên Đạo.]
[Phần thưởng: Thái Sơ Đạo Quả đã ngưng tụ thành công.]
[Trạng thái: Ký chủ có thể ngay lập tức dung hợp Đạo Quả, trở thành vị Đạo Tổ duy nhất của Cửu Tiêu Vạn Giới, thống trị luân hồi, bất sinh bất diệt.]
Tiếng điện tử của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, không còn sự cà khịa hay thúc ép như mọi khi, mà mang một sự trang trọng lạ thường.
Phía trên đỉnh đầu hắn, một khối cầu ánh sáng trong suốt, chứa đựng toàn bộ chân lý của vũ trụ đang xoay tròn, từ từ hạ xuống. Chỉ cần hắn đưa tay ra, hắn sẽ là thần, là chúa tể, là người nắm giữ vận mệnh của hàng tỷ sinh linh.
"Lục Trầm Chu…"
Một giọng nói thanh thản, dịu dàng vang lên giữa tiếng gió hú. Tô Thanh Loan, nàng thánh nữ của Dao Trì giờ đây tóc mai rối loạn, sắc diện tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực như vì tinh tú, đang đứng cách hắn không xa. Nàng không quỳ. Nàng là người duy nhất nhìn hắn với tư cách một con người, chứ không phải một vị thần.
Lục Trầm Chu quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt ấy. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn sự băng lãnh, cũng không còn sự mệt mỏi của một kẻ đóng kịch.
"Hệ thống," Lục Trầm Chu lên tiếng trong tâm thức, giọng nói mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển, "Ngươi từng nói, nhiệm vụ của ta là trở thành Đạo Tổ, đúng không?"
[Xác nhận. Ngài đã đạt tới đỉnh cao nhất của con đường tu hành.]
"Vậy sau khi thành Đạo Tổ, ta phải làm gì?"
[Ngài sẽ duy trì trật tự mới. Ngài sẽ là người phán xét công lý, phân định thiện ác. Ngài sẽ ngồi trên ngai vàng cao nhất, chứng kiến vạn vật sinh sôi rồi lụi tàn trong hàng triệu năm…]
"Nghe thật… vô vị," Lục Trầm Chu ngắt lời. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đầy sẹo của mình. "Ta đã dành cả đời mình để diễn vai kẻ ác dưới sự chỉ đạo của ngươi. Ta đã mệt mỏi với việc phải làm theo ý chí của kẻ khác, dù đó là ý chí của ngươi hay của Thiên Đạo."
[Ký chủ có ý gì?]
Lục Trầm Chu không trả lời Hệ thống nữa. Hắn đột nhiên tiến lên một bước, đối diện với khối Thái Sơ Đạo Quả đang lơ lửng. Vạn chúng tu sĩ nín thở, chờ đợi khoảnh khắc một vị tân thần ra đời.
Nhưng, thay vì dung hợp nó vào trán mình, Lục Trầm Chu lại giơ tay lên, nắm chặt lấy Đạo Quả.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Dưới sự kinh hãi của toàn bộ giới tu chân, khối Đạo Quả tượng trưng cho quyền năng tối thượng bỗng nhiên xuất hiện những vết rạn.
"Hắn đang làm gì vậy?!"
"Hắn định bóp nát Đạo Quả sao? Điên rồi! Đó là cơ duyên vạn kiếp không gặp!"
Tiếng ồn ào nổi lên như sóng triều. Lục Trầm Chu nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới đang ló dạng. Hắn dùng hết tu vi của mình, gầm lên một tiếng chấn động chín tầng trời:
"Thiên đạo vốn không nên có chủ! Vận mệnh của chúng sinh, nên trả lại cho chúng sinh tự mình định đoạt!"
Dứt lời, Lục Trầm Chu dùng sức bóp mạnh.
*Oanh!*
Thái Sơ Đạo Quả nổ tung thành hàng triệu mảnh vụn ánh sáng. Nhưng chúng không biến mất, mà hóa thành những cơn mưa linh khí tinh thuần nhất, đổ xuống khắp mười phương tám hướng. Những mảnh vụn ấy len lỏi vào từng đại lục, từng khe núi, hòa vào huyết quản của những đứa trẻ vừa chào đời, tưới mát cho những vùng đất cằn cỗi.
Hắn đã tán đi quyền năng của Đạo Tổ, trả lại khí vận cho thiên hạ. Từ nay về sau, thế gian không còn ai là "Khí vận chi tử" độc nhất, cũng không còn "Phản diện" bị định sẵn cái chết. Mỗi một phàm nhân, mỗi một cọng cỏ đều có cơ hội như nhau để chạm đến đỉnh cao.
Cùng với sự vỡ tan của Đạo Quả, mái tóc đen tuyền của Lục Trầm Chu trong nháy mắt biến thành một màu trắng bạc như tuyết. Tu vi nghịch thiên của hắn bắt đầu tiêu tán, khí chất bá đạo tan biến, chỉ còn lại một nam tử gầy gò, thanh thản giữa gió mây.
[Cảnh báo! Ký chủ tự hủy Đạo Quả. Hệ thống sẽ tự động giải trừ trói buộc trong 60 giây…]
[59… 58…]
Lục Trầm Chu thở dài một hơi trường thản, cảm giác như một tảng đá đè nặng trên ngực ngàn năm cuối cùng cũng được dỡ bỏ. Hắn buông rơi thanh kiếm *Thánh Tội*, để nó cắm vào khe đá của đỉnh Vạn Tiên. Thanh kiếm cũng mất đi hào quang, trở lại hình dạng của một thanh sắt cũ kỹ, chứng nhân cho một thời đại máu lửa đã qua.
Hắn lảo đảo bước đi, vượt qua đám tu sĩ đang sững sờ như hóa đá. Hắn tiến về phía Tô Thanh Loan.
Nàng nhìn hắn, nước mắt trào ra khỏi hàng mi. Nàng biết, hắn vừa bỏ đi thứ mà bất kỳ kẻ nào cũng khao khát đến phát điên. Nàng biết, lúc này hắn chỉ là một kẻ bình thường, không còn tu vi, không còn thọ nguyên vĩnh cửu.
"Tại sao?" Nàng nghẹn ngào hỏi.
Lục Trầm Chu dừng lại trước mặt nàng, đưa bàn tay run rẩy lau đi giọt nước mắt trên má nàng. Hắn cười, một nụ cười chân thành nhất mà hắn từng có:
"Làm Đạo Tổ quá cô đơn, Thanh Loan ạ. Ngồi trên cao nhìn xuống thế gian, rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ tù tội cao cấp mà thôi. Ta đã làm kẻ ác quá lâu, giờ ta chỉ muốn… được làm người tốt."
Hệ thống trong đầu hắn vang lên tiếng đếm ngược cuối cùng.
[3… 2… 1… Giải trừ thành công. Ký chủ Lục Trầm Chu, cảm ơn vì đã đồng hành. Chúc ngài… một đời bình an.]
Một luồng ánh sáng nhạt lướt qua, mọi dấu vết của Hệ thống hoàn toàn biến mất khỏi linh hồn hắn. Lục Trầm Chu cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, cảm nhận được từng cơn gió lạnh thực sự, nghe được tiếng nhịp tim mình đang đập chậm lại.
"Đi thôi," Lục Trầm Chu nói nhỏ, "Thế giới này không còn cần Ma Quân, cũng không còn cần Đạo Tổ nữa. Nó thuộc về họ rồi."
Hắn chỉ về phía dưới núi, nơi con người đang bắt đầu dựng lại nhà cửa sau đại kiếp.
Tô Thanh Loan mỉm cười qua nước mắt, nàng bước tới, chủ động nắm lấy bàn tay thô ráp của hắn. "Dù huynh đi đâu, ta cũng sẽ đi theo. Cho dù huynh chỉ còn lại vài mươi năm ngắn ngủi của một phàm nhân, ta cũng sẽ bù đắp lại tất cả những uất ức mà huynh đã phải chịu."
Hai bóng người, một trắng tuyết, một xanh nhạt, chậm rãi dìu nhau bước xuống con đường mòn đầy rẫy mảnh vỡ của đỉnh Vạn Tiên.
Vạn vị tu sĩ phía sau bỗng nhiên đồng loạt dập đầu. Tiếng hô vang vọng khắp bầu trời:
"Cung tống Đạo Tổ!"
"Cung tống Lục tiền bối!"
Lục Trầm Chu không quay đầu lại. Hắn xua xua tay, bóng lưng cô độc năm nào giờ đây hài hòa giữa ánh hoàng hôn ấm áp.
Thế gian này không còn vị thần mang tên Lục Trầm Chu nữa, nhưng khắp nhân gian, đâu đâu cũng là đạo pháp của hắn.
Hắn rốt cuộc đã làm được. Hắn không bị hệ thống ép buộc trở thành thần, mà hắn đã tự dùng cách của "phản diện" để khai sáng cho cả một thời đại.
Dưới chân núi, hoa dại đang nở. Lục Trầm Chu hít một hơi sâu mùi hương đất cát, nhìn về phía chân trời xa xăm, thì thầm với chính mình:
"Thanh Loan, ta chợt nhận ra… làm người tốt, hình như cũng không khó như ta tưởng."
Ánh nắng chiều kéo dài bóng của hai người họ trên con đường mòn, xóa nhòa đi ranh giới giữa chính và tà, giữa thần và người, chỉ còn lại sự bình yên vĩnh hằng giữa trần gian khói lửa.