Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 192: Một thế giới không còn khí vận chi tử độc tôn.**
**CHƯƠNG 192: MỘT THẾ GIỚI KHÔNG CÒN KHÍ VẬN CHI TỬ ĐỘC TÔN**
Gió lạnh gào thét bên tai, từng luồng hắc khí cuồn cuộn vây quanh Lục Trầm Chu như những con ác long đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Hắn đạp trên hư không, mỗi bước đi đều khiến không gian dưới chân rạn nứt. Phía sau hắn, bóng dáng của Tô Thanh Loan và vùng vực thẳm linh thiêng của Dao Trì đã khuất dần sau lớp sương mù của cấm địa.
Cảm giác ấm áp từ vết thương nơi lồng ngực vừa được xoa dịu bởi linh khí của nàng dần tan biến, thay vào đó là sự lạnh lẽo thấu xương của Ma đạo công pháp đang cắn trả.
[Ding! Chúc mừng ký chủ thành công cứu rỗi nữ chính trong nghịch cảnh, đồng thời gieo rắc sự nghi ngờ vào nền tảng chính đạo của nàng. Thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh. Ma tính tăng lên 5%.]
[Nhiệm vụ chính tuyến mới: "Cắt đứt nguồn thức ăn của Thiên Đạo".]
[Mục tiêu: Ngăn chặn Lâm Phàm – Khí Vận Chi Tử đời thứ 7 – kế thừa Thái Sơ Kiếm Ý tại Kiếm Thánh Chủng. Phương thức: Phá hủy linh mạch nghìn năm của Kiếm Tông, gánh chịu tội danh "Vạn Cổ Đồ Phu".]
Lục Trầm Chu nghe tiếng hệ thống vang lên trong đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm.
"Vạn Cổ Đồ Phu sao? Danh hiệu này nghe chừng còn oai phong hơn cả Trầm Chu Ma Quân đấy."
Hắn đưa tay lên, nhìn những đường chỉ tay dần bị ám đen bởi ma紋 (ma văn). Hắn hiểu rõ cái gọi là "Khí Vận Chi Tử". Trong mắt thế gian, đó là những thiên tài gánh vác hy vọng của nhân loại, là con cưng của trời đất. Nhưng trong mắt Lục Trầm Chu, và qua sự phân tích lạnh lùng của Hệ Thống, những kẻ đó thực chất chỉ là những chiếc "vòi hút" của Thiên Đạo.
Thiên Đạo nuôi dưỡng họ bằng tài nguyên của thế gian, bồi đắp cho họ bằng máu của vô số người làm đá lót đường, để rồi khi họ đạt đến đỉnh cao, Thiên Đạo sẽ thu hoạch tất cả, duy trì sự thống trị độc tài của mình lên vạn vật sinh linh. Mỗi một Khí Vận Chi Tử trỗi dậy, là một đại lục sẽ lâm vào cảnh linh khí khô kiệt, là hàng triệu tu sĩ bình thường mất đi cơ hội chạm tới thiên cơ.
"Thế gian này vốn không nên có những kẻ được lựa chọn sẵn." Lục Trầm Chu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lẹm.
…
Tại Đỉnh Kiếm Vân, nơi được mệnh danh là thánh địa của Kiếm tu, không khí lúc này trang nghiêm đến nghẹt thở.
Hàng vạn đệ tử Kiếm Tông đang quỳ mọp dưới sân rộng, hướng về phía thiếu niên đang đứng giữa trận pháp khổng lồ. Đó là Lâm Phàm, thiên tài nghìn năm có một, người vừa được Kiếm Thánh Chủng thừa nhận. Chung quanh hắn, từng thanh kiếm cổ thụ cắm sâu dưới đất đang rung rinh bần bật, cộng hưởng với linh lực bát ngát đang từ dưới lòng đất tuôn trào lên.
"Phàm nhi, hôm nay ngươi kế thừa Kiếm Ý, chính là phúc phận của cả Kiếm Tông, là ý chí của trời xanh!" Một vị trưởng lão râu tóc trắng xóa, ánh mắt đầy tự hào hô lớn.
Lâm Phàm nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận được một nguồn sức mạnh vô tận đang chảy vào kinh mạch. Hắn ta thấy mình cao thượng, thấy mình như thần linh đang nhìn xuống chúng sinh. Hắn không hề hay biết rằng, để cung cấp nguồn sức mạnh này, linh mạch huyết mạch của mười thành trì xung quanh đang bị hút cạn, hàng vạn mẫu ruộng đất sẽ trở thành hoang mạc, và tuổi thọ của chính những đồng môn đang quỳ dưới kia đang âm thầm bị cắt xén để làm chất dẫn.
"Ý chí của trời xanh?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo ma lực xuyên thấu tâm can đột ngột vang lên giữa bầu trời tĩnh mịch.
Trời đất rung chuyển. Đám mây trắng xóa phía trên Đỉnh Kiếm Vân trong nháy mắt bị nhuộm thành một màu máu đỏ quạch. Một vệt đen dài xé toạc hư không, Lục Trầm Chu xuất hiện, hắc bào tung bay, tay cầm thanh kiếm gãy Thánh Tội, khí thế bá liệt khiến vạn kiếm đang cộng hưởng bỗng nhiên im bặt, phát ra tiếng kêu thê lương.
"Lục Trầm Chu! Ma đầu nhà ngươi dám dẫn xác tới đây?" Vị trưởng lão Kiếm Tông kinh hãi, rút kiếm chỉ về phía bầu trời.
Lục Trầm Chu không nhìn ông ta, ánh mắt hắn chỉ dừng lại ở Lâm Phàm đang ở trong trạng thái giác ngộ. Hắn thấy được trên đầu Lâm Phàm là một cột khí vận màu vàng ròng, đang như một con quái vật tham lam nuốt chửng linh khí của vùng đất này.
"Các ngươi tôn thờ một kẻ cướp, lại gọi đó là thiên mệnh." Lục Trầm Chu lạnh lùng nói, giọng hắn như tiếng chuông vương nứt truyền khắp bốn phương. "Hôm nay, ta sẽ để các ngươi thấy, cái gọi là Thiên Đạo thực chất thối nát đến mức nào."
"Ngông cuồng! Kiếm trận khởi!"
Hàng vạn kiếm tu đồng loạt ra tay. Vạn đạo kiếm khí rực rỡ như sao sa lao vể phía Lục Trầm Chu.
Hắn đứng đó, không hề tránh né. Thánh Tội kiếm trong tay rung lên, một luồng sóng âm màu đen lan tỏa.
"Nghịch Mệnh – Vạn Vật Điểu Linh!"
Oanh!
Không có những tiếng nổ kinh thiên động địa như người ta tưởng tượng. Thay vào đó, tất cả kiếm khí khi chạm vào vòng tròn màu đen xung quanh Lục Trầm Chu đều bị phân rã, tan biến thành bụi phấn hư không.
Lục Trầm Chu bước ra từ trong đống đổ nát của kiếm ý, thân hình nhanh như một tia chớp đen kịt, lướt thẳng tới trung tâm trận pháp.
"Dừng lại!" Lâm Phàm lúc này rốt cuộc cũng mở mắt, ánh mắt hắn tràn ngập phẫn nộ và chính khí lẫm liệt. "Lục Trầm Chu, ngươi vì đố kỵ tài năng của ta mà muốn phá hoại cơ duyên của ta sao? Đồ ma đầu hạ đẳng!"
Lâm Phàm rút ra Thái Sơ Kiếm, một thanh thần binh tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Hắn chém ra một kiếm, chính là đòn mạnh nhất mà hắn vừa lĩnh ngộ được: "Thiên Đạo Trừng Phạt!"
Lục Trầm Chu không lùi mà tiến, hắn đưa tay không bắt lấy lưỡi kiếm của Lâm Phàm.
Xẹt!
Máu tươi chảy ra từ lòng bàn tay Lục Trầm Chu, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng đến tàn khốc. Hắn áp sát tai Lâm Phàm, thì thầm với tông giọng chỉ có hai người nghe thấy:
"Ngươi nghĩ mình là anh hùng? Nhìn xuống dưới chân ngươi đi. Kiếm ý của ngươi đang uống máu của chính sư đệ ngươi đó."
Lâm Phàm sững sờ. Theo hướng tay của Lục Trầm Chu chỉ, hắn thấy dưới nền đá của Kiếm Tông, những sợi dây linh mạch đỏ rực như mạch máu đang xuyên thấu vào chân của những đệ tử đang quỳ lạy. Họ đang héo hon đi từng chút một, nhưng thần trí lại bị che mờ bởi "Hào quang chính đạo" do trận pháp tạo ra.
"Không… không thể nào! Đây là thiên tứ!" Lâm Phàm hét lên, tâm thần dao động.
[Ding! Tâm tính Khí Vận Chi Tử rạn nứt. Khí vận giảm sút 20%. Ký chủ, ra tay ngay lúc này!]
Lục Trầm Chu không chần chừ. Hắn xoay người, một chân đạp mạnh xuống tâm nhãn của trận pháp. Ma khí từ cơ thể hắn phun trào như núi lửa, len lỏi sâu vào lòng đất.
"Nghịch chuyển linh mạch, táng thiên địa linh căn!"
Một tiếng nổ trầm đục từ sâu trong lòng núi vang lên. Cả Đỉnh Kiếm Vân rung chuyển dữ dội như muốn sụp đổ. Những sợi dây hút linh khí đang nối với Lâm Phàm bị Lục Trầm Chu cưỡng ép bẻ gãy.
"A!!!"
Lâm Phàm rú lên đau đớn khi bị sức mạnh phản phệ. Thái Sơ Kiếm trong tay hắn nứt toác.
Nhưng đồng thời, những đệ tử bên dưới cũng thoát khỏi trạng thái mê hoặc. Họ cảm nhận được sinh mệnh lực của mình đang chảy ngược trở lại, hơi thở dần hồng hào hơn. Thế nhưng, điều họ thấy trước mắt lại là: Lục Trầm Chu đang điên cuồng phá hủy linh mạch ngàn năm của tông môn, khiến núi non lở loét, khiến tiên cảnh biến thành địa ngục máu.
"Ma đầu! Ngươi phá hủy tương lai của Kiếm Tông ta!"
"Hắn giết chết cơ duyên của chúng ta!"
Tiếng chửi bới, nguyền rủa vang lên như triều dâng.
Lục Trầm Chu đứng giữa sự phẫn nộ của cả thế giới, hắn không giải thích. Giải thích làm gì? Hệ thống yêu cầu hắn làm phản diện, và thực tế, làm một vị cứu tinh trong lớp áo phản diện mới là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Thiên Đạo.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi một con mắt khổng lồ bằng sấm sét đang dần hình thành. Thiên Đạo đã giận dữ. Nó không cho phép bất kỳ kẻ nào phá hoại "trang trại" của nó.
"Ngươi muốn tiêu diệt ta sao?" Lục Trầm Chu ngẩng đầu, cười ha hả. Tiếng cười đầy vẻ phóng khoáng và cô độc. "Một ngày nào đó, ta sẽ khiến thế giới này không còn cái gọi là Khí Vận Chi Tử. Ai cũng có thể trở thành Long, ai cũng có thể hóa thành Phượng, chứ không phải dựa vào sự bố thí rác rưởi của ngươi!"
Bất chợt, một bóng người từ xa bay tới. Tô Thanh Loan đứng trên một mỏm đá gãy, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn này. Nàng nhìn thấy Lục Trầm Chu bị vạn người phỉ nhổ, thấy hắn một mình đối mặt với thiên phạt, và nhìn thấy cả những linh khí đang thầm lặng quay về với đám người phàm tu bình thường nhờ vào sự "phá hoại" của hắn.
Trái tim nàng thắt lại. Một sự thật đắng cay rõ mồn một: Người hùng thực sự đang bị cả thế giới căm ghét, còn kẻ cướp đoạt lại đang được tôn thờ như thánh nhân.
-40… -30… -20…
[Ding! Độ hảo cảm của nữ chính tăng mạnh. Hệ thống cảnh báo: Ký chủ đang làm 'ác' quá lộ liễu sự lương thiện, xin hãy điều chỉnh lại phong thái phản diện ngay lập tức!]
Lục Trầm Chu nghe tiếng hệ thống hối thúc, lập tức lấy lại vẻ mặt lạnh lùng. Hắn vung tay, một luồng ma khí đánh bay những đệ tử đang tiến lại gần, khiến họ trọng thương nhưng không mất mạng.
"Lũ kiến hôi, tài nguyên của thế giới này chỉ xứng đáng thuộc về kẻ mạnh nhất!" Hắn gầm lên, diễn tròn vai một kẻ bá đạo muốn độc chiếm mọi thứ. "Lâm Phàm, hôm nay ta không giết ngươi, ta muốn ngươi sống để thấy ta dẫm nát tất cả những thứ ngươi coi là tự hào!"
Nói đoạn, Lục Trầm Chu cuộn lấy hắc vân, phóng vút lên không trung, nghênh tiếp lôi kiếp của Thiên Đạo.
Phía dưới mặt đất, giữa những đổ nát, Tô Thanh Loan siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt nhìn theo bóng lưng đơn độc ấy. Nàng thầm thề: *Lục Trầm Chu, nếu thiên hạ muốn làm địch nhân của ngươi, thì ta… sẽ là người cuối cùng đứng bên cạnh nhìn thấu sự thật này.*
Một thế giới không còn khí vận chi tử độc tôn… Đó không phải là lời sấm truyền của một ác ma, mà là lời tuyên ngôn của một vị tổ sư tương lai, kẻ đang dùng máu của mình để tẩy rửa một trật tự đã thối rữa từ lâu.
Trong bóng tối của trời đêm bị xé toạc bởi sét đánh, bóng lưng Lục Trầm Chu hiện lên hiên ngang hơn bao giờ hết. Hắn là phản diện, nhưng hắn chính là tia sáng duy nhất thực sự dám đối đầu với bầu trời tăm tối.