Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 198: Cuộc sống bình phàm của một Ma Quân.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:13:32 | Lượt xem: 5

CHƯƠNG 198: CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM CỦA MỘT MA QUÂN

Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu rủ xuống trấn Thanh Thủy, nhuộm thắm những rặng liễu rủ bên bờ sông nhỏ. Tiếng búa nện trên đe sắt vang lên đều đặn: “Keeng! Keeng! Keeng!”, nhịp nhàng và khô khốc, xua tan cái tĩnh mịch của một chiều tà cuối thu.

Ở góc phố phía Tây, một tiệm rèn lụp xụp treo tấm biển gỗ sờn rách, vỏn vẹn hai chữ: “Lục Ký”.

Lục Trầm Chu mình trần nửa thân trên, cơ bắp cuồn cuộn không quá phô trương nhưng mỗi lần chuyển động đều ẩn chứa một lực lượng bộc phát kinh người. Những giọt mồ hôi lăn dài trên làn da rám nắng, bốc hơi ngay khi vừa rơi xuống gần khối thép đỏ hồng. Ánh lửa từ lò rèn phản chiếu vào đôi mắt hắn, sâu thẳm và lạnh lẽo như mặt hồ không đáy, nhưng thi thoảng lại lóe lên một chút u uất khó nhận ra.

Đã ba tháng kể từ khi hắn rời khỏi Trung Giới sau khi tàn sát chín môn phái của Thiên Hà Minh. Cả giới tu chân lúc này chắc hẳn vẫn còn đang treo thưởng thủ cấp của hắn với cái giá có thể mua được cả một thành trì, nhưng có ai ngờ rằng “Trầm Chu Ma Quân” khét tiếng lại đang ngồi đây, tỉ mỉ rèn một cái lưỡi liềm cho lão nông cách nhà ba căn hộ.

[Đinh! Nhiệm vụ hằng ngày đã được làm mới.]

Một âm thanh máy móc khô khốc đột ngột vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, phá nát sự bình yên hiếm hoi.

Hắn khựng lại, tay búa dừng giữa không trung. Một nụ cười khổ hiện lên nơi khóe môi. Hắn thầm nghĩ: “Đến rồi sao? Để xem lần này ngươi định ép ta làm điều ác đức gì đây.”

[Nhiệm vụ Phản Diện: “Ức hiếp kẻ già yếu”.
Nội dung: Trong vòng 1 canh giờ, hãy cướp lấy con gà mái duy nhất của bà lão mù ở cuối phố và khiến đứa cháu trai duy nhất của bà ta phải khóc lóc thảm thiết.
Phần thưởng: 500 Điểm Nghịch Mệnh, 1 viên Tủy Ma Đan.
Hình phạt thất bại: Thiên lôi tẩy tủy (Cấp độ 3), đau đớn gấp mười lần.]

Lục Trầm Chu ném búa xuống đất, vang lên một tiếng “ầm” nặng nề. Hắn thở dài, lấy tấm vải thô lau mồ hôi trên trán, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

– Hệ thống, ngươi càng ngày càng quá đáng. Bà lão đó đã gần đất xa trời, đứa trẻ kia mới lên năm. Ngươi thực sự muốn ta trở thành hạng người bỉ ổi như vậy sao?

[Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ là Phản Diện tiềm năng lớn nhất lịch sử. Đạo Tổ tương lai phải bước đi trên xương cốt của sự trắc ẩn. Xin hãy nhanh chóng thực hiện.]

Lục Trầm Chu không đáp, hắn mặc vào chiếc hắc y giản dị, lẳng lặng bước ra khỏi tiệm rèn. Bước chân hắn nặng nề, mỗi nhịp dẫm xuống dường như đều khiến mặt đất run rẩy theo ý chí của một vị cường giả hóa thần đang ẩn mình.

Cuối phố Thanh Thủy, dưới bóng một cây đa già, có một gian nhà tranh lụp xụp. Bà lão mù họ Vương đang run rẩy dùng đôi bàn tay khô héo như vỏ cây để rải những hạt cám cuối cùng cho con gà mái già. Đứa nhỏ tên Tiểu Bảo đang ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn con gà một cách thèm thuồng nhưng đầy yêu thương.

“Rầm!”

Cánh cửa tre vốn đã yếu ớt bị Lục Trầm Chu đá văng. Hắn bước vào với khuôn mặt hằm hằm, khí chất sát phạt bao trùm cả căn sân nhỏ khiến nhiệt độ dường như giảm xuống dưới điểm đóng băng.

– Bà già! – Lục Trầm Chu gằn giọng, thanh âm chứa đầy “ma khí” khiến lũ chim trên cành cây gần đó kinh hãi bay tứ tán. – Con gà này, ta lấy!

Bà lão Vương giật mình, run rẩy vươn tay ra không trung:
– Ai… ai đó? Đại nhân, lão già này chỉ có mỗi con gà này để đẻ trứng cho Tiểu Bảo… xin ngài…

Lục Trầm Chu không nói hai lời, bước tới xách cổ con gà mái đang cục tác loạn xạ. Hắn liếc nhìn đứa bé. Tiểu Bảo sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi nhỏ run run.

Hệ thống vang lên: [Tiếp tục đi, hãy làm nó khóc. Sự tuyệt vọng của trẻ thơ là liều thuốc bổ cho tâm ma của ngươi.]

Lục Trầm Chu nhìn đứa trẻ, trong lòng hắn dâng lên một sự ghê tởm đối với cái hệ thống này. Nhưng hắn nhìn thấy trong mắt đứa nhỏ có gì đó không ổn. Đôi môi nó hơi xanh tím, hơi thở rít lên từng hồi ngắn. Với thần thức của một tu sĩ cấp cao, hắn lập tức nhận ra: Tiểu Bảo đang bị một viên kẹo cứng mắc kẹt ở cuống họng, nếu không xử lý ngay, trong vòng vài phút nữa đứa trẻ sẽ chết ngạt.

Lục Trầm Chu ánh mắt lạnh thấu xương, hắn bước tới chộp lấy cổ áo Tiểu Bảo, nhấc bổng đứa trẻ lên như nhấc một con gà.

– Đồ nhóc con, khóc cái gì? Nhìn con gà này đi, hôm nay ta sẽ làm thịt nó trước mặt ngươi! – Hắn gầm lên một tiếng đầy bạo ngược.

Đồng thời, lòng bàn tay hắn ẩn chứa một luồng linh lực ôn nhu, nhẹ nhàng nhưng chuẩn xác vỗ mạnh vào lưng đứa trẻ.

“Oẹ!”

Một viên đường lớn màu nâu đỏ văng mạnh ra khỏi miệng Tiểu Bảo. Đứa nhỏ lập tức hít được một hơi dài, nỗi sợ hãi tột cùng cộng với phản xạ cơ thể khiến nó bắt đầu gào khóc thảm thiết. Tiếng khóc vang động cả một góc phố, đau đớn và nức nở.

Lục Trầm Chu thô bạo quẳng đứa bé xuống đất, một tay xách con gà, một tay lạnh lùng quay lưng bước đi, để lại bà lão mù đang khóc lóc cầu xin và đứa trẻ đang gào khóc trên đất.

Vừa bước ra khỏi cổng, một bóng người thanh mảnh, mặc thanh y đơn sơ nhưng không giấu nổi khí chất thoát tục đã đứng đó tự bao giờ. Tô Thanh Loan.

Nàng đứng dưới bóng hoàng hôn, đôi mắt trong veo như suối nguồn nhìn chằm chằm vào Lục Trầm Chu, nhìn vào con gà mái tội nghiệp đang giãy giụa trong tay hắn.

– Lục đạo hữu, đây là cách huynh tìm kiếm “đạo” của mình sao? – Giọng nàng thanh tao nhưng mang theo chút thất vọng khó che giấu.

Lục Trầm Chu khựng lại một chút, nhưng khuôn mặt vẫn không đổi sắc, lạnh lùng đáp:
– Ta là Ma. Ma làm việc ác, chẳng lẽ còn cần lý do?

Hắn lướt qua nàng, mùi nhang trầm nhẹ nhàng trên người nàng thoảng qua cánh mũi, khiến tâm hồn vốn đang dậy sóng của hắn bình lặng đi đôi chút.

– Con gà đó bị dịch bệnh. – Thanh Loan đột ngột nói nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe. – Huynh mang nó đi, là để tránh cho bà cháu họ bị lây nhiễm, đúng không? Và đứa nhỏ đó… nếu không có cái vỗ lưng “tàn bạo” của huynh, nó đã chết ngạt rồi.

Lục Trầm Chu dừng bước, nhưng không quay đầu lại. Hắn bóp chặt cổ con gà, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay:
– Ngươi nói quá nhiều rồi, Thánh nữ Dao Trì. Ta chỉ là muốn ăn thịt gà mà thôi.

Nói xong, hắn biến mất vào bóng tối của con ngõ hẻm.

[Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Phần thưởng đã được gửi vào không gian kho đồ.]
[Nhận xét hệ thống: Ngươi quả thực là một kẻ phản diện tàn nhẫn, không tha cho cả người già và trẻ nhỏ. Độ ác danh tăng thêm 100 điểm.]

Lục Trầm Chu đi sâu vào rừng hoang phía sau trấn. Hắn nhìn con gà mái trong tay, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một tia mệt mỏi. Hắn đặt con gà xuống đất, ngón tay điểm nhẹ vào trán nó, truyền vào một tia linh khí thuần khiết để giải trừ dịch bệnh. Con gà rùng mình một cái, ánh mắt lờ đờ trở nên tinh anh, nó cục tác hai tiếng rồi chạy biến vào bụi rậm.

Lục Trầm Chu ngồi xuống một tảng đá phẳng, lấy ra viên Tủy Ma Đan vừa nhận được. Viên đan dược đen kịt, tỏa ra một mùi tanh nồng của máu và ma khí. Hắn bóp nát nó, để dược lực hóa thành những luồng khói xám thấm vào lỗ chân lông. Mỗi khi hấp thụ thứ này, hắn lại cảm thấy như có ngàn vạn con kiến đang cắn xé cốt tủy mình. Đó là cái giá của việc đi ngược lại Thiên Đạo.

– Tại sao không nói cho họ biết? – Một giọng nói quen thuộc lại vang lên bên cạnh.

Tô Thanh Loan không biết bằng cách nào đã theo kịp hắn. Nàng ngồi xuống bên cạnh tảng đá, tà váy xanh trải rộng trên nền cỏ úa.

– Nói để làm gì? – Lục Trầm Chu nhắm mắt, cố gắng áp chế cơn đau do dược lực mang lại. – Để họ biết ơn ta? Để họ gọi ta là đại nhân? Thế gian này cần một Ma Quân để căm ghét, hơn là cần một thợ rèn nghèo khổ để thương hại.

Thanh Loan lặng lẽ nhìn góc nghiêng của hắn. Dưới ánh trăng mới lên, khuôn mặt của Lục Trầm Chu trông sắc sảo như tạc từ đá lạnh, nhưng nàng thấy được sự cô độc vô cùng tận bao quanh hắn.

– Huynh cứu cả mười tông môn ở Trung Giới, giết chết những kẻ luyện Huyết Đan, vậy mà huynh lại để mặc cho họ bôi nhọ mình là kẻ giết người không gớm tay. Giờ đây đến một bà lão mù, huynh cũng muốn gánh tiếng xấu. Lục Trầm Chu, huynh rốt cuộc là đang tu “Ma” hay là đang tu “Khổ hạnh”?

Lục Trầm Chu mở mắt, một tia tử khí lóe lên rồi biến mất. Hắn quay sang nhìn nàng, khoảng cách gần đến mức hắn có thể thấy hình bóng mình trong đồng tử của nàng.

– Thanh Loan, thế gian này đã bị Thiên Đạo định sẵn vận mệnh. Những “Khí Vận Chi Tử” như Diệp Thần được hưởng vinh hoa, được muôn người kính ngưỡng, dù hắn có giết người thì đó cũng là “vì đại nghĩa”. Còn ta, ta bị chọn làm vật hy sinh, làm bàn đạp cho các ngươi. Hệ thống bắt ta làm ác, nếu ta không làm, ta sẽ tan biến. Nhưng nếu ta làm ác thật sự, ta sẽ mất đi nhân tính.

Hắn cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm:
– Cho nên, ta chọn cách của riêng mình. Ta đóng vai phản diện mà nó muốn, nhưng ta thực thi chính nghĩa mà ta tin. Càng bị cả thế giới căm ghét, tu vi của ta càng tăng mạnh. Chỉ có mạnh đến mức có thể bóp nát Thiên Đạo, ta mới có thể thực sự… làm người tốt.

Tô Thanh Loan run rẩy. Nàng đưa tay lên, dường như muốn chạm vào vết sẹo dài trên cánh tay hắn, vết sẹo để lại sau trận chiến ở Đỉnh Vạn Tiên khi hắn gánh chịu một đòn hủy diệt thay cho một nhóm đệ tử nhỏ của chính đạo.

– Huynh quá cô đơn. – Nàng khẽ thở dài.

Lục Trầm Chu đứng dậy, rũ sạch bụi trên áo. Hắn khôi phục lại vẻ lãnh đạm thường ngày.
– Cô đơn là cái giá của kẻ nghịch mệnh. Ngươi không nên ở gần ta, thánh nữ Dao Trì. Nếu để người khác thấy nàng đi cùng Trầm Chu Ma Quân, danh tiếng của nàng sẽ tan thành mây khói.

Nói rồi, hắn không quay đầu lại, bước thẳng về phía tiệm rèn của mình.

Trong bóng tối phía xa, một bóng đen cao gầy luôn đứng đó như một pho tượng. Khương Ngân. Đôi mắt hắn sắc lẹm như chim ưng, luôn quan sát mọi động tĩnh xung quanh chủ nhân. Thấy Lục Trầm Chu đi tới, Khương Ngân cúi đầu, cung kính đến mức tuyệt đối.

– Chủ nhân, Diệp Thần đã tiến vào hóa thần kỳ. Hắn đang dẫn theo đệ tử của ba đại thánh địa tiến về phía Thanh Thủy Trấn. Bọn chúng lấy cớ “tìm kiếm ma tích”.

Lục Trầm Chu khựng lại, ánh mắt nheo lại đầy nguy hiểm.
– Diệp Thần? Thằng nhóc đó tiến bộ nhanh thật. Có lẽ kiếm ý của ta lần trước phế bỏ tu vi hắn, vô tình đã giúp hắn tống khứ hết tạp chất trong kinh mạch.

– Chủ nhân, có cần thuộc hạ ra tay? – Khương Ngân lạnh lùng hỏi, bàn tay đã đặt lên chuôi đao đen kịt.

– Không cần. – Lục Trầm Chu xua tay. – Hắn là con cưng của trời, mạng hắn cứng lắm, ngươi không giết nổi đâu. Để bọn chúng đến đi. Ta cũng muốn xem, sau ba tháng không gặp, vị “Chính đạo ánh sáng” này đã học được thêm những trò đạo đức giả gì rồi.

Hắn trở về tiệm rèn, đốt lại lò lửa. Lửa lại rực lên, xua đi cái se lạnh của màn đêm.

Hệ thống lại vang lên: [Đã phát hiện khí vận chi tử đang tới gần. Nhiệm vụ chính tuyến: Đánh bại Diệp Thần, cướp đi thần binh “Thanh Long Kiếm” của hắn và sỉ nhục hắn trước mặt mọi người. Phần thưởng: Ma Thần Chi Nhãn.]

Lục Trầm Chu cầm lấy cây búa sắt nặng hàng nghìn cân, quăng lên hạ xuống đều đặn trên miếng thép.

“Keeng! Keeng!”

– Sỉ nhục sao? – Lục Trầm Chu thầm nghĩ, một tia sáng quỷ dị xẹt qua đáy mắt. – Được thôi, ta sẽ cho hắn một bài học mà hắn sẽ ghi nhớ cả đời. Nhưng theo cách của Lục Trầm Chu ta, không phải theo cách của ngươi, hệ thống ạ.

Tiếng búa rèn vang vọng trong đêm thanh vắng, hòa cùng tiếng thở dài của gió. Ở cuối phố, trong gian nhà tranh lụp xụp, bà lão mù đang ôm lấy Tiểu Bảo đã ngủ say, lẩm bẩm cầu nguyện cho vị “đại nhân” nóng tính lúc chiều. Bà lão tuy mù mắt nhưng tâm linh minh mẫn, bà cảm nhận được hơi ấm của viên kẹo được nhổ ra, cảm nhận được hơi thở đều đặn của cháu trai mình.

Bà không biết người đó là ai, bà chỉ biết đó là ân nhân của nhà mình.

Giữa đêm khuya, Tô Thanh Loan vẫn đứng trên ngọn cây đa già, nhìn về phía tiệm rèn luôn rực lửa. Nàng khẽ nhặt một chiếc lá vàng rơi, trên môi hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng và thâm trầm.

– Lục Trầm Chu, rốt cuộc huynh định giấu cả thế gian đến bao giờ?

Trong khi đó, ngoài vạn dặm, một toán tu sĩ mặc giáp trắng, khí thế hừng hực đang cưỡi phi kiếm vượt mây. Dẫn đầu là một thanh niên anh tuấn, lông mày kiếm, mắt sáng như sao, khí chất hào sảng. Hắn chính là Diệp Thần.

– Lần này, ta nhất định phải tiêu diệt Trầm Chu Ma Đầu, vì dân trừ hại, trả lại sự bình yên cho Cửu Tiêu! – Diệp Thần vung tay hô lớn, tiếng vang rúng động cả tầng mây.

Nhưng hắn không hề biết rằng, kẻ mà hắn gọi là “ma đầu” đang ngồi rèn lưỡi liềm cho nông dân, và chính kẻ đó đã âm thầm mở ra con đường tu hành thực sự cho hắn bằng những cú đánh mà hắn cho là sỉ nhục.

Vận mệnh là một vòng quay trớ trêu. Ở thế giới này, chính và tà đôi khi chỉ là một tấm màn che. Kẻ đứng trong ánh sáng chưa chắc đã sạch sẽ, và người bước đi trong bóng tối, có lẽ lại đang mang trên vai gánh nặng cứu rỗi cả nhân gian.

Lục Trầm Chu đặt miếng thép đã thành hình vào bể nước lạnh. “Xèo!” một tiếng, hơi nước mù mịt bao trùm lấy hắn. Hắn đứng đó, trong làn sương trắng, cô độc nhưng kiên định như một ngọn núi vững chãi giữa bão tố sắp đến.

Cuộc sống bình phàm này, xem ra cũng chẳng kéo dài được lâu hơn nữa.

Hắn khẽ lầm bầm một câu mà chỉ chính mình nghe thấy:
– Đạo Tổ… thực sự phải tàn nhẫn như thế sao?

Không ai trả lời hắn. Chỉ có tiếng lửa cháy lách tách và tiếng bóng đêm đáp lại bằng một sự im lặng vô biên.

— HẾT CHƯƠNG 198 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8