Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 199: Đám cưới của Lục Trầm Chu và Tô Thanh Loan.**
**CHƯƠNG 199: MA DIỄM ĐỈNH HỈ – NHẤT THẾ TỘI DANH**
Trời đất vùng cực Bắc hôm nay không có tuyết rơi, nhưng mây mù lại đỏ rực như máu nhỏ.
Trên đỉnh U Minh Sơn, vốn là vùng đất chết nghìn năm không một bóng cỏ cây, nay lại được phủ kín bởi mười vạn dặm lụa hồng. Những dải lụa đỏ tươi tung bay trong gió lốc, trông từ xa chẳng khác nào những vệt máu dài vắt ngang bầu trời u ám. Đây là nơi tọa lạc của Vạn Ma Điện, và hôm nay, cũng chính là ngày “Trầm Chu Ma Quân” Lục Trầm Chu cử hành đại lễ thành hôn với Thánh nữ Dao Trì Thánh Địa – Tô Thanh Loan.
Dưới chân núi, sáu vạn dặm sơn hà rung chuyển bởi tiếng trống trận dồn dập. Đó không phải tiếng trống hỉ, mà là tiếng trống của “Liên minh Diệt Ma”. Hàng vạn tu sĩ chính đạo, dẫn đầu bởi mười đại trưởng lão Hóa Thần kỳ và vô số thiên kiêu thế hệ mới, đang vây chặt lấy U Minh Sơn như nêm cối.
“Lục Trầm Chu! Đồ ma đầu máu lạnh! Ngươi dám bắt cóc Thánh nữ, ép nàng làm thê thiếp, hôm nay Diệp Thần ta thề sẽ khiến ngươi hồn bay phách tán, san bằng cái tổ quỷ này!”
Tiếng gào thét của Diệp Thần vang dội khắp chín tầng mây, mang theo ý chí bất khuất của một vị “Khí Vận Chi Tử” vừa đột phá cảnh giới. Hắn đứng trên lưng một con Kim Long rực rỡ, thanh thần kiếm trong tay phát ra quang mang chính nghĩa lóa mắt.
Thế nhưng, đáp lại tiếng gào thét đầy chính nghĩa ấy chỉ là một tràng cười nhạt lẽo vang lên từ đỉnh núi.
Trên đỉnh điện, Lục Trầm Chu đứng đó.
Hắn mặc một thân hắc y thêu những đường chỉ vàng uốn lượn như ma long, bên ngoài khoác một chiếc cẩm bào màu đỏ thẫm như huyết ngọc. Mái tóc đen dài không buộc, tung bay trong gió, làm nổi bật khuôn mặt góc cạnh nhưng nhợt nhạt, mang theo một vẻ đẹp tà mị và cô độc đến cực hạn. Đôi mắt hắn trầm mặc như đầm nước cổ, không gợn một chút sóng tạt nào trước đại quân áp sát.
Trong đầu Lục Trầm Chu, âm thanh lạnh lẽo của Hệ thống vang lên liên hồi:
[Keng! Nhiệm vụ Phản diện tối thượng phát động: Công khai làm nhục Thánh nữ Dao Trì trước mặt liên minh chính đạo, đoạt lấy niềm tin cuối cùng của bọn họ. Phần thưởng: Ma Thần Pháp Tướng (Hoàn chỉnh). Hình phạt thất bại: Vạn tiễn xuyên tâm, tu vi về không.]
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ tự giễu thầm kín. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vốn dĩ muốn cầm lấy lưỡi cày rèn liềm, nay lại phải vấy máu thiên hạ. Hắn xoay người, bước về phía cung điện lộng lẫy phía sau, nơi có một bóng hình đang ngồi tĩnh lặng.
Tô Thanh Loan ngồi trên chiếc ghế chạm rồng bằng ngọc đen. Nàng mặc bộ phượng quan hà bí đẹp nhất thiên hạ, nhưng trên cổ lại quấn một sợi xích màu tím sẫm bằng “Vạn Năm U Minh Thiết”. Sợi xích ấy tỏa ra khí tức ma đạo, ngăn cản linh lực của nàng, khiến nàng trông chẳng khác nào một món đồ chơi bị cầm tù.
Trong mắt người ngoài, nàng là Thánh nữ chịu nhục. Chỉ có nàng biết, sợi xích này đang liên tục truyền vào cơ thể nàng luồng tiên khí thuần khiết nhất mà Lục Trầm Chu đã dùng bản mệnh tu vi để chắt lọc, nhằm gột rửa chất độc “Thiên Đạo Chúc Phúc” đang ăn mòn linh hồn nàng.
Lục Trầm Chu bước tới, đưa ngón tay thon dài nâng cằm nàng lên. Hành động của hắn trông đầy vẻ thô bạo và chiếm hữu.
“Thanh Loan, nàng thấy không? Ngoài kia, những kẻ tự xưng là đồng môn của nàng, là những vị trưởng lão đạo cao đức trọng, đang gọi tên nàng đấy.” Giọng nói hắn trầm thấp, khàn khàn, cố tình phóng đại để vang tận tai những người dưới núi.
Tô Thanh Loan nhìn vào mắt hắn. Trong ánh mắt u buồn của nàng không có sự oán hận, chỉ có một nỗi xót xa vô tận. Nàng khẽ mấp máy môi, thanh âm chỉ đủ hai người nghe thấy: “Trầm Chu… đủ rồi. Đừng làm vậy nữa. Để họ giết ta đi, đừng để bản thân bị gánh nặng tội nghiệt này nhấn chìm thêm nữa.”
Lục Trầm Chu hơi khựng lại, trái tim thắt chặt, nhưng khuôn mặt vẫn lãnh khốc như băng: “Giết nàng? Thiên hạ này chưa ai có quyền đó khi ta chưa cho phép.”
Nói đoạn, hắn quay mặt về phía đại quân bên dưới, âm thanh hóa thành sấm nổ:
“Diệp Thần! Ngươi nói ta bắt cóc nàng? Sai rồi! Nàng là người phụ nữ của ta, từ hơi thở đến linh hồn. Ngươi muốn cứu nàng? Vậy hãy xem hôm nay, Ma Quân ta hành lễ hợp cẩn như thế nào!”
Dứt lời, Lục Trầm Chu vung tay áo. Hàng vạn lá bùa đen ngòm bay ra, hóa thành những đóa hoa sen máu khổng lồ nở rộ giữa không trung. Mỗi cánh hoa đều mang theo sát khí nghẹt thở, tạo thành một đại trận che trời lấp đất.
“Nhiệm vụ: Làm nhục Thánh nữ…” – Hắn lẩm nhẩm lại yêu cầu của hệ thống.
Đột nhiên, trước sự chứng kiến của vạn người, Lục Trầm Chu cúi xuống, không phải để tát, không phải để sỉ nhục, mà là đặt một nụ hôn mạnh bạo lên môi Tô Thanh Loan.
Cả không gian như ngưng trệ.
Trong mắt giới tu tiên, đó là hành vi vấy bẩn lên sự thanh khiết của Thánh nữ Dao Trì. Nhưng đối với Tô Thanh Loan, khoảnh khắc môi chạm môi, nàng cảm nhận được một luồng ấm áp chưa từng có. Lục Trầm Chu đang truyền cho nàng một mảnh “Nghịch Mệnh Thần Phù”, thứ có thể giúp nàng thoát ly khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo khi trận chiến nổ ra.
Hắn đẩy nàng ra, cố tình để lại một vệt đỏ trên khóe môi nàng, rồi cười lớn:
“Thánh nữ của các ngươi, vị đắng quá!”
“Súc sinh!” Diệp Thần phát điên, hai mắt đỏ ngầu. Hắn vung kiếm, vạn đạo kim quang từ trời cao chém xuống, trực chỉ đỉnh núi. “Giết! San bằng U Minh Sơn! Không để một tên ma tu nào sống sót!”
Trận chiến nổ ra ngay lập tức. Lâu đài rực đỏ hỉ sự bỗng chốc biến thành chiến trường khốc liệt. Máu của tu sĩ rơi xuống hòa vào những dải lụa đỏ, biến không gian thành một màu đỏ thẫm rợn người.
Khương Ngân – vị Ảnh Tử trung thành nhất – xuất hiện từ hư không, cầm đôi đoản đao rực lửa bảo vệ bên cạnh hỉ đường. Hắn không hỏi đúng sai, không cần biết đạo lý, hắn chỉ biết lệnh của chủ nhân là tuyệt đối. Hắn hóa thành một cơn lốc đen, cứ thế gặt hái mạng sống của những kẻ định xông vào đại điện.
Lục Trầm Chu nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, nhìn những vị trưởng lão chính đạo đang dùng những thủ đoạn tàn độc nhất nhân danh chính nghĩa để sát hại thủ hạ của mình. Hắn biết, trong số những người kia, có kẻ đang luyện chế nhân hồn, có kẻ đang mưu cầu bất tử bằng máu của trẻ thơ, nhưng vì họ đứng dưới bóng của Thiên Đạo, nên họ được gọi là “Chính”.
[Keng! Độ phẫn nộ của Khí Vận Chi Tử đạt đỉnh. Khí vận của Diệp Thần giảm 20%. Điểm Nghịch Mệnh tăng thêm 500,000.]
Hệ thống rít lên vui sướng, nhưng Lục Trầm Chu chẳng hề thấy nhẹ lòng.
“Trầm Chu…” Tô Thanh Loan bỗng đứng dậy, sợi xích quanh cổ nàng rơi xuống. Nàng không bỏ trốn, nàng bước tới nắm lấy tay hắn giữa cơn mưa máu và hào quang pháp bảo. “Hôm nay, nếu là ngày ta chết, ta cũng muốn chết với tư cách là vợ của huynh, không phải Thánh nữ của Dao Trì.”
Lục Trầm Chu khựng lại. Ánh mắt tàn nhẫn vốn dĩ được dựng lên như một lớp vỏ bọc bỗng chốc nứt vỡ. Hắn nhìn nữ nhân trước mặt, người duy nhất nhìn thấu linh hồn đầy thương tích của hắn. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, đưa nàng lên đỉnh cao nhất của điện thờ.
“Được. Vậy thì trước sự chứng kiến của mười vạn kẻ đạo đức giả kia, chúng ta bái đường.”
Lục Trầm Chu đứng thẳng người, hắc y rực cháy một ngọn lửa đen thẫm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi Thiên Đạo đang âm thầm vận hành những sợi dây tơ định mệnh để bóp nghẹt hắn.
“Nhất bái Thiên Địa!”
Giọng hắn vang dội, áp đảo cả tiếng binh đao. Lục Trầm Chu và Tô Thanh Loan cùng cúi người. Một luồng uy áp khủng khiếp bộc phát từ cơ thể hắn, đẩy lùi hàng trăm tu sĩ đang định xông tới. Thiên địa rúng động, sấm sét đen ngòm giáng xuống đỉnh núi như thể sự phẫn nộ của ông trời đối với cuộc hôn nhân này.
“Nhị bái… Nghịch Mệnh!”
Hắn không bái cao đường, vì cao đường của hắn đã bị chính giới tu tiên tiêu diệt. Hắn bái vào vận mệnh khốn nạn đã ép hắn phải trở thành ma đầu. Lúc này, thanh kiếm “Thánh Tội” trên lưng hắn thoát vỏ, rung động bần bật, tỏa ra luồng kiếm khí vừa tà ác lại vừa thánh khiết một cách kỳ dị.
“Lục Trầm Chu, nộp mạng đi!” Diệp Thần lúc này đã vượt qua đại trận, Kim Long Kiếm mang theo sức mạnh diệt thế chém thẳng vào đầu Lục Trầm Chu.
Nhưng Lục Trầm Chu không thèm nhìn. Hắn chỉ xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Tô Thanh Loan. Thế giới xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại màu đỏ thẫm của tà áo và sự ấm áp trong đôi mắt đối phương.
“Phu thê đối bái!”
Hai người gập người cúi xuống. Đúng lúc đó, kiếm của Diệp Thần chém tới. Lục Trầm Chu giơ một bàn tay lên, hóa thành một cái lồng trùm khổng lồ bằng sương đen, chặn đứng thần kiếm. Áp lực kinh người khiến mười ngón tay hắn ứa máu, nhưng hắn không lùi bước, cũng không thay đổi tư thế.
“Lễ thành!”
Lục Trầm Chu ngẩng đầu lên, mái tóc bạc đi trông thấy trong tích tắc. Một đóa Ma Thần Đạo Quả rực đỏ như lửa ngục hiện ra sau lưng hắn, đối chọi gay gắt với kim quang của Thiên Đạo.
Hắn nhìn Diệp Thần, ánh mắt giờ đây không còn là sự mỉa mai, mà là sự thương hại vô hạn đối với một quân cờ chưa tỉnh ngộ.
“Náo hôn đến đây là đủ rồi.” Lục Trầm Chu lãnh đạm nói. “Hôm nay là ngày vui của ta, ta không muốn giết quá nhiều người. Nhưng nếu ai bước thêm một bước vào U Minh Sơn, ta sẽ khiến kẻ đó vĩnh viễn không được luân hồi.”
Hắn nắm chặt lấy tay Tô Thanh Loan, dắt nàng bước vào trong đám mây mù màu máu. Phía sau hắn, thanh kiếm Thánh Tội cắm sừng sững giữa sân điện, tạo thành một lạch trời không ai có thể vượt qua.
Hệ thống vang lên điên cuồng:
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt: Đám cưới bị nguyền rủa. Điểm Nghịch Mệnh bùng nổ! Cấp độ phản diện đạt mức ‘Vạn Cổ Độc Nhất’!]
Lục Trầm Chu không trả lời. Hắn dẫn vợ mình vào sâu trong nội điện, bỏ lại sau lưng cả thiên hạ đang sục sôi căm hận.
Một đám cưới nhuốm đầy máu và sự hiểu lầm. Một buổi lễ mà cả thế giới gọi là nhục nhã, nhưng lại là sự giải thoát cuối cùng cho hai linh hồn cô độc.
Đêm nay, sương mù trên U Minh Sơn càng thêm dày đặc. Tiếng gào thét của chính đạo bên ngoài vẫn vang vọng, nhưng bên trong phòng tân hôn vắng lặng, Lục Trầm Chu chậm rãi gỡ chiếc khăn che đầu màu đỏ của Tô Thanh Loan xuống.
Dưới ánh nến bập bùng, hắn nhìn thấy những giọt lệ trong vắt trên gương mặt Thánh nữ.
“Phu nhân, bắt nàng phải gánh lấy tiếng xấu cùng ta, nàng có hận không?”
Tô Thanh Loan khẽ lắc đầu, nụ cười đẹp đến đau lòng: “Thế gian này gọi huynh là Ma Tổ, ta liền làm Ma Hậu. Nếu huynh muốn trở thành Đạo Tổ, ta sẽ là Đạo duy nhất của huynh.”
Lục Trầm Chu nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm. Trò chơi phản diện này, xem ra mới chỉ là bắt đầu cho một màn lật đổ thiên hạ chân chính.