Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 200: Kết thúc: Đạo Tổ thực chất là người biết yêu thương thế gian nhất.**
**CHƯƠNG 200: ĐẠO TỔ THỰC CHẤT LÀ NGƯỜI BIẾT YÊU THƯƠNG THẾ GIAN NHẤT**
Đỉnh Vạn Tiên, nơi vốn dĩ là thánh địa cao nhất của giới tu tiên, lúc này chỉ còn là một mảnh phế tích tiêu điều. Bầu trời không còn màu xanh biếc, mà bị xé toạc ra bởi những vết nứt không gian đen ngòm, từ đó tuôn trào ra thứ dịch bệnh xám xịt của sự hủy diệt. Đó là hơi thở của Thiên Đạo khi đến kỳ "thu hoạch" – một vòng lặp tàn khốc mà mọi sinh linh trong Cửu Tiêu Vạn Giới chỉ là những bông lúa chín chờ bị hái lượm.
Dưới chân núi, "Liên Minh Diệt Ma" với hàng vạn tu sĩ đang run rẩy. Diệp Thần, vị Khí Vận Chi Tử từng được ca tụng là cứu tinh của nhân loại, giờ đây đang quỳ rạp dưới đất, tóc tai rũ rượi, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía cung điện sụp đổ. Hắn phát hiện ra thanh thần kiếm trong tay mình – thứ được coi là thiên mệnh – hóa ra lại là ống dẫn khí vận, đang điên cuồng hút cạn sinh mệnh lực của chính hắn để dâng nộp cho bầu trời.
"Tại sao… Tại sao lại như vậy? Ta là thiên mệnh… ta là chính nghĩa cơ mà?" Diệp Thần gầm lên trong tuyệt vọng, nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng sấm sét vô tình.
Giữa khung cảnh tận thế ấy, một bóng hình hắc y chầm chậm bước ra từ trong hư không. Lục Trầm Chu.
Mái tóc trắng của hắn bay múa trong gió lốc, thanh kiếm gãy Thánh Tội cầm trên tay không còn phát ra ma khí đen kịt như trước, mà thay vào đó là một thứ ánh sáng xám tro đầy u uất. Mỗi bước chân hắn đi, không gian xung quanh dường như đông cứng lại.
[Ting! Nhiệm vụ cuối cùng khởi động: 'Đại Từ Bi Của Kẻ Phản Diện'.]
[Mô tả: Hấp thụ toàn bộ oán khí, nghiệp chướng và sự mục nát của Thiên Đạo vào bản thân. Trở thành mục tiêu duy nhất của tai ương để đổi lấy sự tồn tại cho vạn vật.]
[Phần thưởng: Thái Sơ Đạo Quả. Hình phạt: Vĩnh viễn bị thế gian phỉ nhổ, linh hồn tan biến vào hư vô.]
Hệ thống trong đầu hắn vang lên tiếng cười khàn đặc, một thứ âm thanh như vừa chế nhạo lại vừa mang chút bi lương: "Ký chủ, ngươi có hối hận không? Làm ác cả đời để cuối cùng lại chết cho lũ kiến cỏ từng đòi uống máu lột da ngươi?"
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, ánh mắt hắn lướt qua đám đông tu sĩ đang run rẩy bên dưới, dừng lại một chút ở hình bóng nữ tử vận huyết y đang quỳ phía xa – Tô Thanh Loan. Nàng không sợ hãi tai ương, nàng chỉ nhìn hắn, đôi mắt đẹp đến nao lòng ấy ngập tràn đau thương và thấu hiểu.
"Ta chưa bao giờ làm người tốt theo quy chuẩn của bọn họ," Lục Trầm Chu lẩm bẩm, giọng nói không lớn nhưng át cả tiếng sấm rền. "Nhưng nếu cái thế giới thối nát này cần một kẻ ác để gánh vác sự sụp đổ, thì để ta làm."
Hắn đột ngột giơ cao thanh kiếm gãy. Một luồng lực lượng kinh thiên động địa bùng nổ. Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết vận chuyển đến mức cực hạn, nhưng không phải để giết người, mà để hóa bản thân thành một hố đen vô tận.
Toàn bộ dịch bệnh xám xịt trên bầu trời, toàn bộ oán niệm tích tụ vạn năm của Thiên Đạo đột ngột chuyển hướng, điên cuồng trút xuống thân thể Lục Trầm Chu.
"A…!!!"
Lục Trầm Chu gầm lên, làn da hắn nứt toác, máu chảy ra chưa kịp rơi xuống đã bị oán khí ăn mòn. Hắn đang gánh chịu nỗi đau của hàng tỷ sinh linh bị tàn sát qua các thời kỳ. Thế gian rúng động. Đám đông bên dưới bàng hoàng nhìn thấy kẻ mà họ gọi là "Ma Đầu" đang dùng xương tủy của mình để vá lại bầu trời.
Ngay vào giây phút ấy, thanh kiếm Thánh Tội nổ tung. Những mảnh vỡ của nó biến thành vạn ngàn mảnh gương linh hồn, bay vút đi khắp bốn phương tám hướng, đâm xuyên qua thức hải của mỗi người dân phàm trần lẫn tu sĩ cao tột đỉnh.
Đó là một sự cộng hưởng nhân quả thần thánh. Toàn bộ hồi ức của Lục Trầm Chu – thứ mà hắn luôn giấu kín, luôn bị hệ thống che đậy – đột ngột phơi bày trước toàn thế gian.
Mọi người thấy gì?
Họ thấy cảnh Lục Trầm Chu "tàn sát" mười đại tông môn thực chất là để cứu hàng vạn hài nhi sắp bị tế sống. Họ thấy cảnh hắn "phế" tu vi của Diệp Thần là để cứu Diệp Thần khỏi việc bị tẩu hỏa nhập ma do công pháp lỗi. Họ thấy cảnh hắn cô độc đứng trong đêm tối, ho ra máu đen vì gánh chịu thay nhân loại những lời nguyền của Thiên Đạo, rồi lặng lẽ lau đi, khoác lên mình lớp mặt nạ tàn độc để bước tiếp.
Thì ra, mọi hành động "ác" của hắn, đều là một đường kiếm xé nát cái lồng kìm hãm vận mệnh.
"Trần Chu…" Tô Thanh Loan gào khóc, nàng muốn lao tới nhưng một bức tường ánh sáng nhu hòa đẩy nàng lại.
Diệp Thần ngây người nhìn những hình ảnh đó. Thanh kiếm chính nghĩa trong tay hắn rơi choang xuống đất. Hắn chợt nhận ra mình nhỏ bé và nực cười biết bao. Hắn là con cưng của trời, còn Lục Trầm Chu là người yêu thương thế gian này hơn cả trời.
Bầu trời đã vá xong, oán khí đã tan biến, nhưng thân thể Lục Trầm Chu cũng bắt đầu tan thành những đốm sáng li ti.
[Ting! Nhiệm vụ hoàn thành. Ký chủ… vĩnh biệt.]
Hệ thống lần đầu tiên rung lên một âm thanh lạ, không giống như tiếng máy móc, mà giống như hơi thở của một lão giả đã đợi chờ vạn năm để thấy được màn này.
Thế nhưng, ngay khi linh hồn Lục Trầm Chu sắp sửa quy hư, một đóa hoa sen màu vàng rực rỡ đột ngột nở rộ giữa lòng bàn tay hắn. Oán khí sau khi bị tinh lọc qua linh hồn thanh khiết nhất đã nghịch chuyển thành lực lượng khởi nguyên của vũ trụ.
Đạo tổ thực sự, không phải là người đứng trên cao nhìn xuống vạn vật, mà là người bò đi trong bùn nhơ để nâng đỡ vạn vật lên.
Hào quang vạn trượng bùng nổ, rũ bỏ hết thảy ma khí. Lục Trầm Chu đứng đó, trong bộ hắc y thêu chỉ vàng nguyên vẹn, hơi thở không còn là sự tàn bạo của Ma Thần, mà là sự bao dung vô biên của Thái Sơ Đạo Tổ.
Hắn mở mắt. Ánh mắt ấy đi qua dòng sông thời gian, khiến thời không nghẽn mạch, khiến Thiên Đạo mới phải thần phục dưới chân.
Mọi người trên Đỉnh Vạn Tiên, cả vạn vật chúng sinh khắp Cửu Tiêu đồng loạt quỳ xuống. Không phải vì sợ hãi sức mạnh, mà vì sự kính trọng tận cùng thấm sâu vào linh hồn.
"Tham kiến Đạo Tổ!"
Tiếng hô vang dậy thấu tận trời cao.
Lục Trầm Chu không nhìn họ. Hắn bước một bước, thu ngắn nghìn dặm không gian, xuất hiện ngay trước mặt Tô Thanh Loan. Nàng vẫn đang nức nở, đôi mắt đỏ hoe.
Hắn khẽ đưa tay quẹt đi giọt lệ trên má nàng, mỉm cười nhẹ nhàng: "Đã nói rồi, đừng khóc. Ma Hậu của ta mà khóc thì thế gian này lại mưa to mất."
Tô Thanh Loan nắm chặt lấy tay hắn, cảm nhận được hơi ấm thực thụ, không còn sự lạnh lẽo của tử vong: "Huynh… huynh về rồi?"
"Về rồi. Ta đã trả xong nợ cho thiên hạ."
Lục Trầm Chu ngẩng đầu nhìn vào hư không, nơi Hệ thống vẫn đang hiện lên một dòng chữ vàng óng ánh.
[Chúc mừng Đạo Tổ. Ngài đã thay đổi luật chơi của vạn giới. Nhiệm vụ mới: 'Học cách làm một người chồng tốt'. Độ khó: SSS. Ký chủ có chấp nhận không?]
Lục Trầm Chu khẽ cười, một cái cười ngông cuồng và tự tại như thuở mới xuyên không. Hắn nắm tay nàng, đi về phía chân trời xa xăm, nơi một kỷ nguyên mới đang bắt đầu.
"Chấp nhận."
Từ đó về sau, thế gian không còn Ma Tổ giết người không ghê tay, cũng không còn Thiên Đạo vô tình tàn khốc. Chỉ còn một vị Đạo Tổ bình thản nhất, kẻ từng bị cả thế giới hận, nhưng lại là người vì cả thế giới mà nguyện ý trầm luân trong bóng tối dài lâu nhất.