Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 37: Khương Ngân
**CHƯƠNG 37: KHƯƠNG NGÂN – LƯỠI GƯƠM TRONG TỐI**
Màn đêm buông xuống U Minh Thành không mang lại sự tĩnh lặng, trái lại, nó như một tấm vải liệm đen kịt trùm lên những tội ác đang âm ỉ sục sôi. Gió rít qua những khe đá hẹp, mang theo mùi của máu khô và rêu mốc. Ở một góc khuất sâu nhất của phủ đệ, nơi ánh sáng của những viên linh thạch phát quang cũng không thể chạm tới, có một bóng người đang đứng lặng im như một pho tượng tạc từ hư vô.
Đó là Khương Ngân.
Hắn không thở, không cử động, khí tức hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối xung quanh. Đôi mắt hắn không có chút cảm xúc, lạnh lẽo và sắc lẹm như lưỡi đoản đao gài bên hông. Hắn đang đợi. Đợi một mệnh lệnh, một cái gật đầu, hoặc đơn giản là một ý niệm từ người đàn ông đang ngồi phía sau tấm rèm lụa đen kia.
Lục Trầm Chu đang ngồi tựa lưng vào ghế bành, ngón tay thanh mảnh gõ nhịp nhàng lên thành ghế gỗ đàn hương. Trong không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập, giọng nói của Hệ Thống vang lên trong đầu hắn, khô khốc và máy móc:
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện khởi động: "Nội Bộ Thanh Trừng". 】
【 Miêu tả: Hắc Thiết Liên Minh gồm ba tên trưởng lão đang âm thầm liên lạc với đệ tử của Thiên Đạo Minh, ý đồ bán đứng tọa độ hầm mỏ linh thạch của ký chủ. 】
【 Yêu cầu: Hành hạ và tiêu diệt kẻ phản bội bằng phương thức tàn bạo nhất để duy trì uy danh Ma Quân. 】
【 Phần thưởng: 5000 Điểm Nghịch Mệnh, công pháp Ám Thuộc Tính "Thiên Ảnh Độn Thuật". 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Tu vi sụt giảm một tầng lớn. 】
Lục Trầm Chu nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn không ngạc nhiên. Trong thế giới tu chân này, sự trung thành là một loại hàng hóa xa xỉ, và kẻ đi theo con đường ma đạo lại càng coi trọng lợi ích hơn cả mạng sống. Những kẻ kia nghĩ rằng hắn chỉ là một tên thiếu gia thất thế, may mắn có được chút thực lực và danh tiếng "hờ" từ những việc làm tàn ác sao?
Hẳn là họ đã quên mất một điều: Con hổ dù có bị thương, vẫn không phải là thứ mà lũ linh cẩu có thể xâu xé.
"Khương Ngân." Lục Trầm Chu lên tiếng, giọng trầm thấp và bình thản như thể đang hỏi về thời tiết.
"Có thuộc hạ." Bóng đen rục rịch, Khương Ngân quỳ một gối xuống sàn, đầu cúi thấp, vẻ mặt thành kính như thể đang đối diện với thần minh duy nhất của mình.
"Bọn chuột nhắt ở Hắc Thiết Liên Minh hình như cảm thấy bóng tối ở U Minh Thành này chưa đủ lạnh. Ngươi đi giúp chúng… tìm một chỗ ấm áp hơn đi."
Khương Ngân không hỏi "ấm áp hơn" là ở đâu. Hắn hiểu. Với kẻ phản bội, nơi ấm áp duy nhất chính là vạc dầu dưới cửu u địa ngục.
"Rõ."
Chỉ một chữ ngắn gọn. Khương Ngân đứng dậy, thân hình hắn nhòa đi rồi biến mất hoàn toàn, không để lại dù chỉ là một gợn không khí dao động. Lục Trầm Chu nhìn vào khoảng không trước mặt, thở dài một hơi. Hắn lẩm bẩm: "Hệ thống, ngươi nói xem, tại sao ta muốn làm người tốt mà cứ có kẻ ép ta phải giết người?"
【 Hệ thống: Bởi vì cái gọi là "người tốt" trong mắt thiên hạ thường chết sớm. Ngài đang trên con đường trở thành Đạo Tổ, con đường đó được xây dựng bằng xương trắng và máu tươi, không phải bằng lòng từ bi giả tạo. 】
Lục Trầm Chu cười nhạt, đôi mắt u buồn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng xám xịt đang bị những đám mây ma khí che khuất.
***
Cách đó ba dặm, tại một mật thất nằm dưới lòng đất của khu chợ đen, tiếng cười nói và tiếng chạm chén sành xoạch vang lên liên hồi. Ba lão già tóc muối tiêu, vận hắc y rách nát, đang ngồi vây quanh một tấm bản đồ da thú.
"Lục Trầm Chu dù sao cũng chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa." Lão già có vết sẹo trên mặt, tên gọi Thiết Quỷ, nốc cạn một bát rượu mạnh, giọng khàn đặc: "Hắn nghĩ hắn giết vài người, diệt vài tiểu tông môn là có thể ngồi lên đầu chúng ta sao? Nếu không có mỏ linh thạch đó, chúng ta việc gì phải làm tay sai cho hắn?"
"Đúng vậy." Một tên khác có bộ râu dê gật gù: "Đại đệ tử của Thiên Đạo Minh đã hứa, chỉ cần chúng ta giao ra hỏa ấn điều khiển hầm mỏ, họ sẽ bảo đảm cho chúng ta vào trấn giữ một thành trì thuộc địa bàn chính đạo. Làm quan ở chính đạo, vẫn sướng hơn làm ma ở cái xó xỉnh này."
"Nhưng… Trầm Chu Ma Quân đó ra tay rất tàn nhẫn." Kẻ thứ ba có chút run sợ, hắn liếc nhìn xung quanh theo bản năng: "Ta nghe nói mười hai linh hồn hôm trước…"
"Hừ, dọa người mà thôi!" Thiết Quỷ đập mạnh bát rượu xuống bàn. "U Minh Thành này ai chẳng biết hắn thích làm màu. Chỉ cần tối nay…"
Tiếng nói của Thiết Quỷ đột ngột khựng lại. Một giọt chất lỏng màu đỏ sẫm, đặc quánh, rơi thẳng vào bát rượu vừa cạn của lão.
*Tách… Tách…*
Cả ba tên khựng lại. Chúng đồng loạt ngẩng đầu lên.
Trên trần đá của mật thất, một bóng đen đang treo ngược như loài dơi, hai chân bám chặt vào khe đá, toàn thân không có một chút sinh khí. Khương Ngân đang nhìn xuống chúng với đôi mắt không có tròng trắng, chỉ một màu đen sâu thẳm của vực thẳm.
Trong tay hắn là một thi thể. Đó là tên thủ vệ đứng ngoài cửa mật thất, đầu của gã đã bị vặn ngược 180 độ, nhưng không có một tiếng động nào phát ra lúc gã chết.
"Ngươi… Khương Ngân!" Thiết Quỷ hét lên, kinh hoàng định vung tay tung ra một đạo phù chú.
Nhưng tốc độ của Khương Ngân nhanh đến mức vượt qua sự hiểu biết của những tên tu sĩ bình thường. Hắn buông tay, cơ thể như một luồng khói đen lao xuống. Không có một âm thanh nào của binh khí va chạm, chỉ có tiếng gió xé rách không gian.
*Xoẹt!*
Cánh tay đang cầm phù chú của Thiết Quỷ rơi bịch xuống đất. Vết cắt ngọt lịm, thậm chí máu còn chưa kịp phun ra.
"Aaaaa!" Tiếng thét đau đớn vang vọng trong mật thất nhỏ hẹp.
Hai tên còn lại hoảng loạn, lập tức vận khởi ma công. Tên râu dê phun ra một ngụm hắc hỏa, muốn đốt cháy kẻ xâm nhập. Nhưng Khương Ngân không hề né tránh, hắn bước một bước lạ lùng, thân hình phân tách thành ba cái bóng ma. Hắc hỏa xuyên qua ảo ảnh, còn bản thể của Khương Ngân đã áp sát sau lưng tên râu dê từ bao giờ.
"Chủ nhân nói…" Giọng Khương Ngân khàn đặc, nhỏ đến mức như tiếng thì thầm của tử thần ngay sát bên tai gã: "Dưới đó, sẽ ấm hơn."
Lưỡi đoản đao găm sâu vào gáy của tên râu dê, đoạn cắt ngang tủy sống, tước đoạt toàn bộ khả năng phản kháng nhưng lại không để gã chết ngay. Khương Ngân rút dao ra, xoay người đá văng tên thứ ba đang định bỏ chạy vào tường đá.
Sức mạnh của Khương Ngân vốn dĩ không thuộc về cảnh giới tu vi hiện tại. Hắn được Lục Trầm Chu dùng những viên đan dược tinh túy nhất từ hệ thống để cải tạo cơ thể, và quan trọng hơn, hắn sở hữu "Tuyệt Đối Trung Thành". Một kẻ chiến đấu không sợ chết, không có nỗi đau, chính là vũ khí đáng sợ nhất.
Chỉ trong chưa đầy mười nhịp thở, mật thất đầy rẫy sự phản bội vừa nãy đã trở thành một lò mổ thực sự. Khương Ngân không giết chúng ngay. Theo lệnh của Lục Trầm Chu, hắn bắt đầu thực hiện "nghi thức".
Tiếng thét xé gan xé phổi kéo dài suốt một canh giờ. Những kẻ ngoài kia đi qua khu chợ đen đều vội vàng bước nhanh hơn, họ run rẩy nghĩ thầm: *Lại thêm những kẻ chọc giận Ma Quân rồi.*
***
Lục Trầm Chu vẫn ngồi đó, tay cầm một cuốn kinh thư cũ nát nhưng tâm trí lại không đặt vào đó. Trong đầu hắn, liên tục hiện lên các dòng thông báo:
【 Điểm Nghịch Mệnh +500. 】
【 Điểm Nghịch Mệnh +800… 】
Cảm giác tội lỗi nhẹ nhàng trôi qua, thay thế vào đó là một sự chai sạn đến lạnh người. Hắn biết mình đang cứu lấy mạng sống của hàng trăm đệ tử trung thành khác ở hầm mỏ linh thạch. Nếu ba lão già này thành công, Thiên Đạo Minh sẽ mang quân đến, và máu sẽ chảy thành sông. Để cứu hàng trăm người, hắn phải giết ba kẻ này. Nhưng trong mắt Thiên Đạo, giết ba lão già "trung thần" của chính đạo tương lai lại là hành động ma đạo cực ác.
"Đúng là mỉa mai." Lục Trầm Chu nhấp một ngụm trà nguội.
Gió lạnh lùa vào phòng, mang theo một mùi máu tươi thoang thoảng. Khương Ngân lại xuất hiện, lần này hắn quỳ dưới chân Lục Trầm Chu, chiếc đoản đao dính máu đã được lau sạch sẽ. Trên tay hắn là ba cái hỏa ấn – chìa khóa của mỏ linh thạch.
"Đã xử lý xong?" Lục Trầm Chu hỏi.
"Thuộc hạ đã làm theo yêu cầu. Linh hồn bọn chúng… sẽ không bao giờ được luân hồi." Khương Ngân cúi đầu.
Lục Trầm Chu thở dài, vươn tay vỗ nhẹ lên vai Khương Ngân. Một hành động cực kỳ bình thường giữa người với người, nhưng với Khương Ngân, nó lại giống như một sự ban ân vĩ đại nhất thế giới này. Cơ thể cứng nhắc của "Ảnh Tử" khẽ run nhẹ.
"Ngân, ngươi có bao giờ cảm thấy ta tàn ác quá không?"
Khương Ngân ngẩng đầu, đôi mắt đen kịt kia lần đầu tiên có chút gợn sóng, nhưng không phải là sự sợ hãi, mà là một sự sùng bái điên cuồng: "Chủ nhân cứu mạng thuộc hạ từ vũng bùn nô lệ. Chủ nhân cho thuộc hạ lý do để tồn tại. Nếu thế gian gọi Ngài là ác ma, thuộc hạ sẽ là cái móng vuốt của ác ma. Ngài là mặt trời trong bóng tối của thuộc hạ. Những gì Ngài làm, đều là đúng đắn."
Lục Trầm Chu sững lại một chút, rồi cười khổ. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, trắng trẻo và thanh tú, nhưng trong ánh mắt của Khương Ngân, đôi bàn tay đó đang gánh vác cả vận mệnh của giới tu chân.
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ. Phần thưởng đã được gửi vào không gian hệ thống. 】
【 Gợi ý: Khí vận chi tử Diệp Thần đang tiến về hướng Thiên Bảo Các để tìm mua 'Long Huyết Thảo' nhằm chữa trị kinh mạch. Nhiệm vụ tiếp theo: Chặn đường và cướp lấy bảo vật ngay trước mặt hắn. 】
Lục Trầm Chu đứng dậy, tà áo đen chỉ vàng tung bay. Vẻ u buồn biến mất, thay vào đó là khí chất ngang tàng của một vị quân vương ma đạo.
"Đi thôi Khương Ngân. 'Người bạn cũ' của ta đang cần một chút giáo huấn về việc thế nào là thế gian tàn khốc."
Bóng hai người tan biến vào màn đêm, chỉ để lại những vệt khói đen uốn lượn. U Minh Thành lại một lần nữa chìm vào im lặng, nhưng cái im lặng ấy chứa đựng bão tố đang chực chờ bùng nổ. Lục Trầm Chu biết, mỗi bước đi của mình đang kéo thế giới này thoát khỏi sự thao túng của Thiên Đạo, nhưng cái giá phải trả chính là việc hắn phải trở thành kẻ thù lớn nhất của nó.
Thanh kiếm "Thánh Tội" đeo sau lưng hắn khẽ rung lên một tiếng ngân u uất, như thể nó cũng đang đồng cảm với chủ nhân của mình. Một kẻ gánh tội thay cho thánh nhân, một ác ma xây dựng thiên đường.
Trong bóng tối vĩnh hằng, Đạo Tổ tương lai đang lẳng lặng tiến bước, bỏ lại sau lưng tiếng khóc của những kẻ phản bội và sự căm hờn của một Thiên Đạo đã bắt đầu mục nát.