Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 38: Diệp Thần tìm thấy hang động Thái Cổ**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:07:11 | Lượt xem: 3

Đêm đen như mực, dãy núi Thập Vạn Đại Sơn như một con cự thú viễn cổ nằm phủ phục dưới ánh trăng mờ ảo. Những tán cây cổ thụ vươn cành lá khẳng khiu như những cánh tay quỷ mị, chực chờ kéo lấy bất kỳ sinh linh nào lỡ bước vào lãnh địa của chúng.

Giữa sự im lặng chết chóc ấy, một bóng dáng thiếu niên gầy gò, quần áo rách rưới nhưng đôi mắt rực sáng như lửa đuốc đang chật vật leo lên vách đá dựng đứng của đỉnh Thiên Tố. Đó là Diệp Thần. Trên vai hắn, những vết thương do yêu thú cào xé vẫn còn rỉ máu, thấm đẫm tấm áo thô. Hắn nghiến răng, lồng ngực phập phồng thở dốc, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo chì nhưng ý chí lại kiên định đến lạ thường.

“Lục Trầm Chu… nợ máu của gia tộc ta, nợ sỉ nhục của ta tại Thanh Vân Tông, hôm nay ta sẽ tìm được Thái Cổ Đạo Diễn tàng thư, ngày sau nhất định sẽ khiến ngươi phải quỳ dưới chân ta!” Diệp Thần lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc chứa đựng hận thù sâu sắc.

Hắn không biết rằng, cách đó không xa, giữa tầng mây mù bảng lảng, một bóng người hắc y đang tĩnh lặng đứng trên đỉnh một ngọn tùng cô độc. Gió núi rít gào thổi tung vạt áo thêu chỉ vàng tinh xảo, nhưng người ấy vẫn bất động như một pho tượng tạc từ băng lạnh. Lục Trầm Chu nhàn nhạt nhìn bóng dáng thấp bé của Diệp Thần đang bò trườn bên dưới, ánh mắt không hề có lấy một gợn sóng.

【 Đinh! Phát hiện Khí Vận Chi Tử Diệp Thần đã đến gần lối vào Hang động Thái Cổ. 】
【 Nhiệm vụ Phản diện mới: Ngăn cản Diệp Thần tiến vào hang động bằng phương thức tàn bạo nhất, đánh gãy một chiếc xương sườn của hắn, sau đó "vô tình" để lại một kẽ hở cho hắn thoát thân vào trong. 】
【 Phần thưởng: 5000 Điểm Nghịch Mệnh, Công pháp: Cửu U Minh Đồng (Cấp bậc: Thiên). 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Trái tim thối rữa, tu vi giảm sút một cảnh giới lớn. 】

Lục Trầm Chu trong lòng thầm thở dài. Hệ thống này đúng là không lúc nào để hắn yên bình làm người tốt. Đánh gãy xương sườn? Nếu hắn thật lòng muốn giết Diệp Thần, chỉ cần một cái búng tay là tên "con cưng của trời" kia sẽ tan thành mây khói. Nhưng nhiệm vụ chính là nhiệm vụ, và quan trọng hơn, hang động Thái Cổ này chứa đựng vô vàn cấm chế sát phạt viễn cổ. Với tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của Diệp Thần lúc này, xông thẳng vào chẳng khác nào tự sát.

“Khương Ngân.” Lục Trầm Chu khẽ gọi.

Một cái bóng đen từ dưới tàn cây hiện ra, quỳ một gối, im lặng như một cái bóng của chính Lục Trầm Chu.

“Chủ nhân có gì sai bảo?”

“Đi trước một bước, tiêu diệt toàn bộ ‘U Hồn Độc Chu’ trong đường hầm số ba của hang động. Hãy nhớ, giữ lại xác của chúng để tạo ra hiện trường chiến đấu giả, tuyệt đối không được để tên phế vật phía dưới kia nhận ra có dấu vết của người thứ ba.” Lục Trầm Chu lãnh đạm ra lệnh.

Khương Ngân hơi khựng lại, trong lòng dâng lên một sự thán phục khó tả. Chủ nhân của hắn luôn vậy, vẻ ngoài hành hạ Diệp Thần nhưng thực chất là đang "dọn dẹp" những mối nguy hiểm cấp độ chết người để đối thủ có thể vừa đủ sức vượt qua thử thách. Hắn phục tùng tuyệt đối: “Tuân lệnh.”

Bóng dáng Khương Ngân biến mất nhanh như một tia chớp.

Lục Trầm Chu khẽ vuốt ve chuôi kiếm “Thánh Tội” đen kịt, lẩm bẩm: “Diệp Thần ơi Diệp Thần, ta đóng vai kẻ ác mệt mỏi thế này, ngươi tốt nhất đừng để ta thất vọng. Hãy mạnh mẽ lên một chút, để khí vận của ngươi đủ lớn cho ta ‘thu hoạch’ chứ.”

Dưới vách núi, Diệp Thần rốt cuộc cũng leo được đến một cái hang nhỏ ẩn sau thác nước chảy xiết. Hắn lau đi mồ hôi trên trán, ánh mắt lộ vẻ vui mừng điên cuồng khi nhìn thấy những văn tự cổ xưa khắc trên vách đá.

“Chính là nó! Truyền thừa của Thái Cổ Đạo Nhân!”

Nhưng ngay khi chân hắn vừa chạm vào thềm đá khô ráo bên trong, một luồng áp lực nặng nề như trời sập đột ngột giáng xuống. Một luồng ma khí đặc quánh tràn ngập không gian, che lấp đi cả ánh sáng từ bên ngoài thác nước.

“Đại sư huynh… thật tình cờ nha. Không ngờ một phế vật bị ta phế bỏ tu vi lại có thể mò mẫm đến tận nơi thâm sơn cùng cốc này.”

Giọng nói thanh lãnh, mang theo sự trêu đùa đầy tàn nhẫn vang lên. Diệp Thần cứng đờ người, đồng tử co rút lại. Hắn từ từ quay đầu, thấy Lục Trầm Chu đang ngồi vắt vẻo trên một phiến đá nhẵn thín, trên tay cầm một chiếc bình ngọc nhỏ, thản nhiên rót rượu, khí chất tiêu sái như một vị trích tiên, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vực vực vạn trượng của Ma giới.

“Lục… Trầm… Chu!” Diệp Thần nghiến răng hét lên, tay nắm chặt lấy chuôi đoản kiếm cũ kỹ, “Tại sao? Tại sao ngươi luôn ám hồn không tan như vậy?”

Lục Trầm Chu đặt ly rượu xuống, bóng dáng hắn nhạt nhòa đi rồi ngay lập tức xuất hiện trước mặt Diệp Thần. Tốc độ này nhanh đến mức Diệp Thần không kịp phản ứng. Một bàn tay thon dài, trắng trẻo đột ngột bóp lấy cổ Diệp Thần, nhấc bổng hắn lên không trung.

“Vì ngươi là quân cờ thú vị nhất trong tay ta.” Lục Trầm Chu mỉm cười, nụ cười đẹp đến mê hồn nhưng lại khiến người ta sởn tóc gáy, “Ngươi tưởng mình có thể chạm vào truyền thừa này sao? Khí vận của ngươi… ta sẽ cướp sạch. Ý chí của ngươi… ta sẽ nghiền nát.”

Diệp Thần vùng vẫy, mặt đỏ gay vì nghẹt thở. Hắn cố gắng đâm đoản kiếm vào lồng ngực Lục Trầm Chu, nhưng kẻ đối diện chỉ nhẹ nhàng vung tay.

“Rắc!”

Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên trong không gian yên tĩnh của hang động. Lục Trầm Chu dùng một lực đạo cực kỳ chuẩn xác, đủ để làm gãy xương sườn nhưng không tổn thương đến nội tạng và không làm ảnh hưởng đến khả năng di chuyển của Diệp Thần.

“Aaaa!” Diệp Thần gầm lên đau đớn, cơ thể bị ném văng về phía vách hang sâu thẳm.

“Yếu ớt quá. Thật đáng thất vọng.” Lục Trầm Chu quay lưng đi, bộ dáng như thể đã mất hết hứng thú với một món đồ chơi hỏng. Hắn giả vờ đi về phía cửa hang, nhưng thực tế là đang dùng linh lực bí mật kích hoạt một cơ quan ẩn dưới chân Diệp Thần.

“Ngươi đứng lại đó cho ta! Lục Trầm Chu! Ta sẽ không bao giờ đầu hàng!” Diệp Thần gượng dậy, cơn đau thấu xương khiến hắn run rẩy, nhưng lòng căm thù lại tiếp thêm sức mạnh. Đúng lúc đó, phiến đá dưới chân hắn sụp đổ, để lộ ra một con đường hầm dẫn sâu vào lòng đất. Theo bản năng sinh tồn, Diệp Thần lăn mình vào trong, không quên hét lớn: “Ngươi hãy đợi đấy! Món nợ hôm nay ta sẽ trả gấp mười!”

Cửa hầm đóng lại sầm một tiếng.

Lục Trầm Chu dừng bước, vẻ mặt tàn ác lập tức biến mất, thay vào đó là một sự mệt mỏi cùng cực. Hắn tựa lưng vào vách đá, một ngụm máu bầm không kìm nạt được mà trào ra nơi khóe miệng.

【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Đã đánh gãy xương sườn của Khí Vận Chi Tử, ép hắn tiến vào tuyệt lộ. 】
【 Phần thưởng đã phát放. Hệ thống ghi nhận độ hảo cảm của Khí Vận Chi Tử đối với Ngài hiện là: -10,000 (Hận không thể băm vằm). 】
【 Đánh giá: Ngài là một phản diện bẩm sinh! 】

“Câm miệng.” Lục Trầm Chu lau đi vệt máu, ánh mắt nhìn sâu vào nơi cửa hầm vừa đóng lại.

Hắn vừa dùng linh lực bảo vệ tâm mạch cho Diệp Thần trong khoảnh khắc va chạm, đồng thời lén đưa một sợi khí tức của “Thánh Tội” vào người hắn để giúp hắn ổn định thương thế và kháng lại ma chướng bên trong hang động. Việc cưỡng ép nghịch chuyển công pháp để “vừa đánh vừa cứu” khiến nội phủ của Lục Trầm Chu bị chấn động không nhẹ.

“Chủ nhân, thuộc hạ đã dọn xong đường phía trước.” Khương Ngân hiện ra, trao cho Lục Trầm Chu một viên đan dược lục sắc.

Lục Trầm Chu nuốt đan dược, cảm giác dịu mát lan tỏa. Hắn phẩy tay: “Chúng ta đi. Để hắn tự mình sinh tồn trong đó ba ngày. Ba ngày sau, chúng ta sẽ quay lại để ‘giúp’ hắn bước lên đỉnh cao tiếp theo.”

Trong sâu thẳm hang động, Diệp Thần đang bò trườn trong bóng tối. Hắn không hề biết rằng, những con yêu thú cấp cao vốn dĩ phải hiện diện ở đây đã bị quét sạch bởi một kẻ hắn coi là ác ma. Hắn chỉ thấy kỳ lạ rằng, mặc dù vết thương ở sườn rất đau, nhưng một dòng năng lượng ấm áp nào đó đang từ xương sườn bị gãy lan tỏa khắp cơ thể, khiến tu vi của hắn đột ngột dâng cao.

“Hắn đánh gãy xương ta, nhưng không ngờ lại khiến kinh mạch ta thông suốt? Hắc hắc, Lục Trầm Chu, Thiên Đạo không tuyệt đường ta! Ngươi càng hành hạ ta, ta càng mạnh mẽ!” Diệp Thần cười lên sảng khoái, trong lòng tràn ngập cảm giác mình là người hùng của một huyền thoại vĩ đại, đang vượt qua thử thách của kẻ phản diện hung ác để đạt được vinh quang.

Cách đó mười dặm, trên một đỉnh núi khác, Lục Trầm Chu nghe thấy tiếng cười của Diệp Thần truyền qua thuật cảm ứng. Hắn khẽ mỉm cười một cách mỉa mai.

“Đúng rồi, hãy cứ tin rằng ngươi là kẻ được ông trời chọn đi. Có như thế, khi ngươi đối mặt với cái sự thật thối nát của Thiên Đạo, ngươi mới đủ sức để vung kiếm.”

Gió lạnh thổi qua, mang theo hương vị của một thời đại mới sắp bắt đầu. Một kẻ phản diện cô độc gánh vác tội danh thiên hạ, dẫn dắt một anh hùng ảo tưởng tiến vào trò chơi của những vị thần. Lục Trầm Chu nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi ý chí Thiên Đạo đang lẳng lặng quan sát, và hắn biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

Hắn phải mạnh hơn nữa, ác hơn nữa, để một ngày nào đó, khi hắn ngồi trên ngai vàng của Đạo Tổ, dưới chân hắn không còn là xác chết của kẻ thù, mà là một thế giới mới đã được gột rửa bởi chính bàn tay nhuốm máu này.

“Nghịch mệnh mà đi, làm phản diện thì có sao? Nếu chính nghĩa là giả tạo, ta thà làm chân thực ma đầu.”

Lục Trầm Chu xoay người, bước vào màn sương mù mịt, bóng lưng cô độc và vĩ đại như gánh vác cả bầu trời đêm. Diệp Thần sẽ tìm thấy Thái Cổ truyền thừa, sẽ trở thành anh hùng của giới tu chân, nhưng linh hồn thực sự dẫn dắt nhân loại vượt qua kiếp nạn sắp tới, lại là kẻ đang bị cả thế gian phỉ nhổ vào lúc này.

Sáng hôm sau, một tin tức chấn động lan truyền khắp các tông môn: Trầm Chu Ma Quân của Thanh Vân Tông lại ra tay tàn sát tại đỉnh Thiên Tố, ép đệ tử đồng môn vào cửa tử. Khắp nơi vang lên tiếng chửi rủa, các đại tông môn bắt đầu thành lập minh hội thảo phạt.

Lục Trầm Chu nghe tin, chỉ nhàn nhạt nhấp một ngụm trà đắng trong tòa thành tối tăm của mình, ánh mắt vẫn luôn u buồn và sắc lạnh như vậy. Hắn biết, đó mới chính là khởi đầu hoàn hảo nhất cho kế hoạch của hắn. Bởi vì, một Đạo Tổ không được sinh ra từ những lời chúc phúc, mà được tôi luyện từ sự thù ghét của cả thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8