Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 42: Gia tộc Lục thị**
**CHƯƠNG 42: GIA TỘC LỤC THỊ**
Thành Lạc Vân.
Ánh hoàng hôn vàng vọt như mật ong đặc quánh rủ xuống những mái ngói rêu phong của tòa thành cổ kính nhất vùng biên cảnh Trung Giới. Đây là địa bàn của Lục gia – một gia tộc từng có thời kỳ huy hoàng với danh hiệu "Trường Sinh thế gia", nhưng nay đã sớm rơi vào cảnh chợ chiều, chỉ còn sót lại cái vỏ bọc hào nhoáng để che đậy sự mục nát từ bên trong.
Hôm nay là đại thọ bảy mươi tuổi của gia chủ Lục Trường Thiên. Tiếng trống kèn rộn rã, lụa đỏ treo cao, tân khách ra vào tấp nập. Thế nhưng, đằng sau sự náo nhiệt ấy là những ánh mắt soi mói, những lời xì xào bàn tán về sự suy sụp của gia tộc họ Lục.
Đúng lúc buổi tiệc đang ở hồi cao trào, một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trước cổng lớn.
"Oanh!"
Cánh cổng gỗ tử đàn quý giá bị một luồng khí kình bá đạo đánh văng sang hai bên. Giữa làn khói bụi mịt mù, một nam tử trẻ tuổi mặc hắc y thêu chỉ vàng chậm rãi bước vào. Hắn có khuôn mặt tuấn tú nhưng u uất, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một vực sâu không đáy. Theo sau hắn là một thiếu niên lầm lì, thanh đoản kiếm bên hông tỏa ra sát khí khiến người ta phải rùng mình.
Lục Trầm Chu đã trở về.
Sự xuất hiện của hắn khiến cả sảnh đường đang ồn ào bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Những chén rượu trên tay quan khách khựng lại giữa không trung.
"Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: [Đứa Con Hư Hỏng Phá Gia Chi Tử]. Ký chủ cần thực hiện chuỗi hành động ngông cuồng, sỉ nhục uy nghiêm gia tộc tại thọ yến. Phần thưởng: 50.000 điểm Nghịch Mệnh, mảnh vỡ công pháp 'Hỗn Độn Chân Thân'. Hình phạt nếu thất bại: Linh căn héo rút, tu vi tụt dốc."
Lục Trầm Chu thầm chửi thề trong lòng. Cái hệ thống quái quỷ này chưa bao giờ để hắn được yên bình dù chỉ một giây. Nhìn mái tóc điểm bạc của phụ thân trên cao, tim hắn thắt lại, nhưng ánh mắt bên ngoài lại càng thêm phần ngạo mạn và khinh khỉnh.
"Lục Trầm Chu! Ngươi còn dám vác mặt về đây sao?" Một tiếng quát đầy nộ khí vang lên.
Người lên tiếng là Lục Thành, Nhị thúc của Lục Trầm Chu. Lão ta đứng phắt dậy, mặt đỏ gay vì tức giận nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên tia đắc ý. Lục Trầm Chu càng đại náo, con trai của lão – Lục Thiên Vũ – càng có cơ hội vững ghế người kế thừa vị trí gia chủ.
Lục Trầm Chu không thèm nhìn lão một cái, hắn đi thẳng tới giữa sảnh, vẫy tay một cái, một chiếc ghế dựa bằng gỗ sưa của một vị khách mời bị hắn dùng linh lực kéo về phía sau mình rồi thản nhiên ngồi xuống, gác hai chân lên bàn tiệc đầy sơn hào hải vị.
"Trở về? Đây là nhà của ta, ta muốn về lúc nào chẳng được?" Hắn cười nhạt, giọng nói mang theo sự lười biếng đến cực điểm. "Huống hồ, nghe nói lão già sắp chết kia làm đại thọ, ta về để xem lão đã chuẩn bị xong quan tài chưa."
"Xôn xao!"
Cả sảnh đường nổ tung. Lục Trường Thiên, người vốn đang giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giờ đây tay run rẩy, chén trà trên tay vỡ nát thành từng mảnh. Ông nhìn đứa con trai trưởng mà ông từng kỳ vọng nhất, nay lại trở thành một tên ma đầu sặc mùi sát nghiệp, lòng đau như cắt.
"Nghịch tử… ngươi nói cái gì?" Lục Trường Thiên trầm giọng, uy áp của cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ lan tỏa, khiến không khí đặc quánh lại.
Lục Trầm Chu cảm nhận được áp lực đó, nhưng với tu vi *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*, hắn chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng đã hóa giải sạch sành sanh. Hắn nhìn vòng quanh, ánh mắt dừng lại trên hộp quà lộng lẫy mà Lục Thành vừa dâng tặng.
Đó là một viên "Tụ Linh Châu" lục phẩm, tỏa ra ánh sáng ôn nhuận. Thế nhưng, trong mắt Lục Trầm Chu, bên trong viên châu đó ẩn chứa một vệt hắc khí nhạt đến mức không thể nhận ra – "Phệ Hồn Cổ". Nếu Lục Trường Thiên nhận nó, chẳng quá ba tháng, thần hồn ông sẽ bị ăn mòn sạch sẽ.
"Đồ chơi rẻ tiền này mà cũng mang ra tặng sao?"
Lục Trầm Chu đột ngột ra tay. Hắn chỉ tay một cái, một tia hắc mang bắn ra, "Oanh" một tiếng, viên Tụ Linh Châu nổ tung thành mảnh vụn ngay trước mặt Lục Trường Thiên.
"Ngươi! Ngươi dám phá hỏng lễ vật của ta!" Lục Thành gầm lên, tâm can run rẩy vì sợ hãi việc "Phệ Hồn Cổ" bị phát hiện, đồng thời đau xót cho món bảo vật đắt giá.
"Phá thì đã sao?" Lục Trầm Chu đứng dậy, tung người một cái đã đứng trên bàn tiệc chính. Hắn túm lấy vò rượu ngon nhất, dốc ngược vào miệng rồi ném mạnh vò rượu xuống đất. "Lục gia mục nát thế này, chút tài nguyên tu luyện đó giữ lại làm gì? Khương Ngân, đem toàn bộ bảo khố của ngoại viện ra đây cho ta!"
Khương Ngân không nói một lời, như một cái bóng biến mất, chỉ vài hơi thở sau đã trở lại với một chiếc nhẫn trữ vật đầy ắp linh thạch và dược liệu của tộc đệ tử.
Lục Trầm Chu cầm lấy chiếc nhẫn, cười ha hả rồi ném mạnh ra ngoài cổng thành, nơi đám người nghèo khổ và tán tu đang đứng xem náo nhiệt.
"Hôm nay Lục đại thiếu gia ta vui, phát chẩn cho các ngươi! Lục gia chúng ta giàu lắm, cần gì mấy thứ rác rưởi này!"
Đám tán tu bên ngoài điên cuồng tranh đoạt, tiếng hò reo vang dội, đối lập hoàn toàn với bầu không khí chết chóc bên trong phủ. Các đệ tử Lục gia uất ức đến phát khóc, đó là tài nguyên tu luyện cả năm trời của bọn họ.
"Lục Trầm Chu! Ta phải giết ngươi để thanh lý môn hộ!" Lục Thiên Vũ, thiên tài đương đại của Lục gia, rốt cuộc không nhịn được nữa. Hắn tuốt kiếm, một chiêu "Thanh Vân Trảm" mang theo kiếm khí sắc lẹm lao thẳng về phía Lục Trầm Chu.
Lục Trầm Chu nhếch môi khinh bỉ. Hắn thậm chí không buồn dùng vũ khí, chỉ giơ tay không tóm gọn lấy lưỡi kiếm sắc bén. "Keng" một tiếng, thanh kiếm hạng cực phẩm bị hắn bóp gãy như bóp một cọng bún.
"Quá yếu. Loại phế vật như ngươi mà cũng xứng danh thiên tài?"
Hắn bồi thêm một cú đá, khiến Lục Thiên Vũ bay ngược ra sau, đâm sầm vào cột đình, hộc máu ngất xỉu.
Lục Trường Thiên rốt cuộc không nhịn nổi nữa, ông đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu: "Cút! Cút ngay khỏi Lục gia! Từ nay về sau, ngươi không còn là người của họ Lục nữa! Ta… ta coi như chưa từng sinh ra đứa con này!"
Lục Trầm Chu khựng lại. Một thoáng u sầu lướt qua đôi mắt hắn nhanh đến mức không ai kịp thấy. Hắn thu lại bộ dạng ngông cuồng, quay lưng về phía phụ thân, tà áo hắc y bay lật phật trong gió.
"Tốt thôi. Cái xó xỉnh mục nát này, mời ta cũng chẳng thèm ở lại."
Hắn sải bước đi ra khỏi cửa, mỗi bước chân đều nặng nề nhưng dứt khoát. Khương Ngân lặng lẽ đi theo sau chủ nhân.
"Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ: [Đứa Con Hư Hỏng Phá Gia Chi Tử]. Đánh giá: SSS. Ký chủ đã khiến gia tộc mất sạch thể diện, gây phẫn nộ toàn diện. Phần thưởng đang được chuyển phát…"
Đi ra khỏi cửa phủ, Lục Trầm Chu không dừng lại mà đi thẳng về phía rừng phong đỏ phía sau thành. Khương Ngân lúc này mới khẽ lên tiếng:
"Chủ nhân, Phệ Hồn Cổ trong viên châu đã bị người dùng chân khí thiêu rụi rồi. Nhị thúc hắn…"
"Hừ, lão ta không sống quá đêm nay đâu." Lục Trầm Chu lạnh lùng ngắt lời. Hắn đã bí mật gieo một mầm mống "Ma Sát" vào người Lục Thành lúc nổ viên châu. Kẻ muốn hại cha hắn, hắn sẽ khiến kẻ đó chết không có chỗ chôn.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, những mảnh vỡ linh thạch phát chẩn ra ngoài ban nãy thực chất mang theo những dấu ấn bảo vệ. Những kẻ tán tu nhận được linh thạch đó sẽ vô tình tạo thành một vòng tròn phòng thủ bảo vệ thành Lạc Vân trước thú triều sắp tới – một đại họa mà hệ thống đã cảnh báo hắn.
Mọi người gọi hắn là kẻ phá gia chi tử, gọi hắn là ma đầu nghịch tử. Nhưng có ai biết, trong túi trữ vật rỗng tuếch của hắn lúc này là toàn bộ gánh nặng mệnh vận của cả cái gia tộc đang thối rữa kia?
Lục Trầm Chu ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhìn về hướng kinh thành, nơi ánh sáng hào quang của "Khí Vận Chi Tử" Diệp Thần đang ngày một mạnh mẽ.
"Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu thôi."
Trong bóng đêm, một giọt nước mắt vô tình rơi xuống tà áo đen, thấm đẫm vào chỉ vàng, lạnh lẽo và đơn độc. Hắn buộc phải trở thành ác ma, để cho thế giới này còn có cơ hội được nhìn thấy ánh mặt trời của chính đạo.
Bởi vì hắn, là Đạo Tổ dưới lớp vỏ của Ma Quân.