Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 43: Nhiệm vụ: Hủy hoại tài sản gia tộc**
**CHƯƠNG 43: NHIỆM VỤ: HỦY HOẠI TÀI SẢN GIA TỘC**
Màn đêm buông xuống thành Lạc Vân như một tấm lụa đen dày đặc, nuốt chửng những ánh đèn leo lét cuối cùng của những ngôi nhà ven phố. Trên tầng cao nhất của Vọng Nguyệt Lầu, Lục Trầm Chu đứng độc hành, gió đêm thổi tung tà hắc y thêu chỉ vàng của hắn, tạo nên những tiếng phần phật khô khốc.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, những đầu ngón tay hơi run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì luồng sức mạnh cuồng bạo của Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết đang không ngừng cắn xé kinh mạch.
"Đinh!"
Âm thanh lạnh lẽo của Hệ thống đột ngột vang lên trong thức hải, đánh vỡ sự tĩnh lặng.
[Nhiệm vụ cấp độ Thiên: Phản Diện Cuồng Ngạo.]
[Nội dung: Trong vòng hai canh giờ, hủy hoại ít nhất 80% tài sản tích lũy trăm năm của Lục gia. Ký chủ phải đóng vai kẻ phá gia chi tử, điên cuồng vì sắc hoặc bạc, khiến phụ thân đoạn tuyệt, gia tộc phẫn nộ.]
[Mục đích: Cắt đứt nhân quả gia tộc, tích lũy Ma tính.]
[Phần thưởng: 50.000 điểm Nghịch Mệnh, thăng tiến tu vi Ma Quân một tiểu cảnh giới, một lọ 'Thiên Cấp Chúc Cơ Đan'.]
[Hình phạt thất bại: Hồn phi phách tán.]
Khóe môi Lục Trầm Chu giật nảy một cái. Hắn khẽ lầm bầm: "Hệ thống, ngươi quả thực muốn bức ta vào đường cùng sao? Hủy hoại Lục gia vào lúc này, khác nào dâng đầu cho kẻ thù?"
[Ký chủ có mười giây để chấp nhận…]
"Chấp nhận." Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, che giấu sự cay đắng sâu thẳm. Hắn biết, bản thân không có quyền lựa chọn. Nhưng hắn cũng biết một sự thật mà cả gia tộc này vẫn còn đang mơ ngủ: Sáng sớm ngày mai, đoàn người của Thanh Hà Phái – một tông môn danh môn chính đạo nổi danh với sự tham lam vô độ – sẽ nhân danh "điều tra ma tung" để tới tịch biên toàn bộ tài sản của Lục gia.
Nếu để chúng rơi vào tay bọn đạo đức giả đó, Lục gia chẳng những trắng tay mà còn bị diệt môn để bịt đầu mối. Nếu phải phá, chi bằng để hắn tự tay phá.
"Khương Ngân."
"Có thuộc hạ!" Một cái bóng đen kịt từ góc khuất hiện ra, quỳ một gối, giọng nói không chút gợn sóng.
"Chuẩn bị xe ngựa. Mang theo toàn bộ 'Vạn Hồn Hương' ta mới chế luyện. Đêm nay, Lục gia sẽ có một màn kịch lớn."
…
Lục phủ lúc nửa đêm vốn tĩnh lặng, đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng sủa kinh thiên động địa của bầy linh khuyển bảo vệ cổng. Cánh cửa chính bằng gỗ lim ngàn năm bị một luồng khí kình màu đen oanh kích, nổ tung thành từng mảnh nhỏ.
Lục Trầm Chu hiên ngang bước vào, tay cầm một vò rượu mạnh, dáng đi lảo đảo, khuôn mặt tràn đầy vẻ cuồng vọng và bại hoại. Đi theo sau hắn là Khương Ngân cùng một đám hộ vệ mặt mày bặm trợn.
"Lục Trầm Chu! Ngươi làm cái gì thế này?"
Lục Thành – vị Nhị thúc lúc nào cũng rình rập ngôi vị gia chủ – dẫn theo một nhóm trưởng lão hớt hải chạy ra. Khi nhìn thấy cánh cửa nát vụn và bộ dạng của Lục Trầm Chu, lão ta vừa kinh hãi vừa có chút đắc ý ngầm. Đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất để hạ bệ phụ tử hắn sao?
Lục Trầm Chu nấc cụt một cái, ném vò rượu sang một bên, rượu bắn tung tóe lên bức bình phong quý giá từ thời thượng cổ. Hắn cười lơ đãng:
"Làm gì ư? Bản thiếu gia đột nhiên cảm thấy tu vi đình trệ, hóa ra là do phong thủy Lục gia quá nặng nề. Mấy thứ rác rưởi này, không đập bỏ thì lấy đâu ra chỗ cho ta đột phá?"
"Ngươi… ngươi nói cái gì? Đó là 'Sơn Thủy Trấn Trạch Đồ', là bảo vật trấn giữ gia vận!" Một trưởng lão gào lên, râu tóc dựng ngược.
"Trấn giữ cái rắm!"
Lục Trầm Chu vung tay, một luồng hắc hỏa bùng lên. Không ai kịp ngăn cản, bức tranh quý giá trị giá hàng vạn linh thạch cấp cao liền chìm trong ngọn lửa thần bí. Điều kỳ lạ là, trong ngọn lửa hắc ám đó, Lục Trầm Chu đã bí mật dùng linh thức để cuốn lấy cốt lõi của linh trận trấn trạch, ném thẳng vào nhẫn trữ vật của Khương Ngân. Thứ cháy rụi chỉ là lớp vỏ hào nhoáng bên ngoài.
"Đinh! Ký chủ phá hủy Sơn Thủy Trấn Trạch Đồ. Điểm phá hoại +10%. Gia tộc căm phẫn +200."
Lục Trầm Chu không dừng lại. Hắn như một cơn lốc đen tràn vào Tàng Bảo Các.
"Dừng tay lại cho ta!" Tiếng gầm của Lục Thiên Đỉnh vang lên. Gia chủ Lục gia hiện thân, khuôn mặt già nua của ông tràn đầy vẻ thất vọng và đau đớn. "Trầm Chu, con đã hoàn toàn đánh mất bản tính rồi sao?"
Lục Trầm Chu nhìn phụ thân, trái tim hắn co thắt lại như bị ngàn mũi kim châm. Hắn nhìn thấy trong mắt ông không chỉ là sự giận dữ, mà còn là một sự bảo bọc yếu ớt. Nhưng hắn biết, sau lưng ông là vô số cặp mắt của lũ mật thám từ Thanh Hà Phái đang theo dõi qua các khe hở. Nếu tối nay hắn không "ác" tới tận cùng, ngày mai ông sẽ chết dưới tay chúng.
"Phụ thân, lão già nhà ông đã lỗi thời rồi!" Lục Trầm Chu hét lên, thanh âm khản đặc và ngông cuồng. "Giữ đống tài sản này làm gì? Để ta mang đi đổi lấy mỹ tửu và nụ cười của hoa khôi say đắm!"
Hắn xông vào Tàng Bảo Các, gạt bay mọi rào chắn. Hắn bắt đầu ném mọi thứ ra cửa sổ. Những bình dược liệu thượng hạng, những thanh kiếm quý, những chồng bí tịch lâu đời bị hắn ném xuống đất như rác rưởi.
"Đinh! Hủy hoại linh dược Bách Niên Linh Sâm. Điểm phá hoại +5%."
"Đinh! Phá hủy cực phẩm phi kiếm. Điểm phá hoại +8%."
Thế nhưng, dưới lớp vỏ của sự phá hoại đó là một nghệ thuật đánh tráo đỉnh cao. Những bình thuốc rơi xuống đất thực chất chỉ chứa nước trắng và một chút bột sâm rác. Cực phẩm linh dược đã bị Khương Ngân thu dọn một cách thầm lặng trong bóng tối của màn "Vạn Hồn Hương" – một loại hương liệu gây ảo giác cực mạnh mà Lục Trầm Chu đã rải ra trước đó.
Hành động của Lục Trầm Chu trong mắt người ngoài là điên cuồng, là tận cùng của sự mục nát. Lục Thành và các trưởng lão giả vờ xông lên ngăn cản, nhưng thực tế bọn chúng lại âm thầm cướp đoạt những mảnh vụn còn sót lại. Lục Trầm Chu thấy vậy, trong lòng cười lạnh. Hắn cố tình ném những bảo vật "có độc" – những vật phẩm đã được hắn yểm ma khí phản phệ – về phía Lục Thành.
"Nhị thúc, ngài không phải muốn kiếm này sao? Tặng ngài đấy!"
Lục Trầm Chu cười gằn, ném thanh kiếm "Tuyết Phách" vốn dĩ thanh khiết về phía lão ta. Lục Thành vui mừng chộp lấy, nhưng ngay giây phút tay lão chạm vào chuôi kiếm, một luồng sát khí đen kịt từ lòng bàn tay luồn vào kinh mạch, nhưng lão chỉ thấy tê rần một chút, hoàn toàn không biết rằng sau một canh giờ nữa, tu vi của lão sẽ bị ma khí này ăn mòn sạch sẽ.
Cả đêm hôm ấy, Lục gia rúng động. Tiếng nổ, tiếng lửa cháy, và tiếng gào thét của các trưởng lão tạo nên một khung cảnh như ngày tận thế.
Cho đến khi canh giờ cuối cùng sắp hết, Lục Trầm Chu đi tới trước Tàng Kinh Các – trái tim tri thức của toàn bộ gia tộc.
Lục Thiên Đỉnh run rẩy đứng chắn trước cửa, kiếm trong tay ông rỉ máu – vết máu từ việc phải chiến đấu với những kẻ thừa cơ đục nước béo cò. "Muốn đốt Tàng Kinh Các, trừ phi bước qua xác ta!"
Lục Trầm Chu đứng đối diện cha mình. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, hệ thống biến mất, tiếng ồn ào biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của hai tâm hồn đối diện nhau. Hắn truyền âm một câu duy nhất vào tai cha mình, câu nói chứa đựng toàn bộ sự thật và nỗi đau mà hắn đang gánh vác:
"Thanh Hà Phái đang phục kích cách đây mười dặm. Phụ thân, con là kẻ tội nhân, nhưng Lục gia phải sống. Đốt thư viện này là cách duy nhất để họ thấy chúng ta chẳng còn gì để cướp. Con đã giấu hết thư tịch thực sự trong hầm ngầm phủ đệ ở thành Đông."
Lục Thiên Đỉnh sững sờ. Đôi mắt già nua của ông nhìn sâu vào đôi mắt "u uất" của con trai. Ông nhìn thấy sự tuyệt vọng của một đứa trẻ đang phải hy sinh cả linh hồn để bảo vệ gia đình. Thanh kiếm trong tay ông chậm rãi hạ xuống.
Lục Trầm Chu hét lên cho tất cả cùng nghe: "Lão già, ngay cả ông cũng không ngăn nổi ta! Cháy đi!"
Hắn tung ra một đạo phù chú khổng lồ, "Hỏa Long Phù". Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thiêu rụi toàn bộ Tàng Kinh Các thành tro bụi ngay trước mặt toàn thể gia tộc và những mật thám đang ẩn nấp. Tất nhiên, đống thư tịch bị đốt chỉ là giấy trắng được bọc bằng vỏ sách cũ.
"Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Đánh giá: SSS. Điểm phá hoại đạt 95%. Toàn bộ tài sản công khai của Lục gia đã bị hủy hoại hoàn toàn."
"Chúc mừng ký chủ đạt danh hiệu 'Đệ Nhất Phá Gia'. Ma tính tăng mạnh. Đang chuyển hóa phần thưởng…"
Một luồng khí lạnh cực độ tràn vào cơ thể Lục Trầm Chu. Tu vi của hắn nổ tung trong thức hải, bước từ Ma Quân sơ kỳ lên thẳng Trung kỳ. Sức mạnh này không mang lại cho hắn niềm vui, chỉ mang lại cái lạnh lẽo thấu xương.
Lục Trầm Chu lảo đảo lùi lại, nhìn về đống tro tàn, nhìn về phía phụ thân đang giả vờ gục xuống vì uất hận. Hắn biết, kể từ giây phút này, danh tiếng của hắn sẽ mãi mãi đóng đinh vào cây thánh giá của tội ác.
Hắn sẽ bị coi là kẻ đã phá nát cơ nghiệp trăm năm của tổ tiên chỉ vì một trận rượu.
"Trầm Chu Ma Quân… thật là một cái tên hay." Lục Trầm Chu tự giễu, môi mím chặt để không cho mình bật khóc.
Sáng sớm hôm sau, đúng như hắn dự liệu, phái đoàn của Thanh Hà Phái rầm rộ kéo tới. Vị trưởng lão cầm đầu nhìn Lục gia hoang tàn, nhìn Tàng Bảo Các trống rỗng và Tàng Kinh Các còn nghi ngút khói đen, sắc mặt hắn tái mét từ trắng sang xanh, rồi lại sang đỏ.
"Lục Thiên Đỉnh! Toàn bộ sổ sách đâu? Bảo vật đâu?"
Lục Thiên Đỉnh lúc này ngồi trên đống đổ nát, gương mặt già đi chục tuổi, giọng nói khàn khàn: "Nghịch tử nhà ta… nó đã ném tất cả vào lò lửa, mang đi đánh bạc và ném xuống sông cả rồi. Các vị đến trễ, Lục gia… giờ chỉ còn nợ nần và gạch vụn."
Tên trưởng lão Thanh Hà Phái tức giận đến mức vỗ nát bàn trà bên cạnh, nhưng hắn không thể tìm ra lý do gì để giết người khi Lục gia hiện giờ chỉ là một cái xác không hồn. Chúng tìm kiếm cả buổi sáng nhưng chỉ thu được những mảnh vỡ linh khí vô dụng. Chúng không biết rằng, hàng vạn linh thạch và tài nguyên quý nhất hiện đang nằm trong nhẫn trữ vật của một "ma đầu" đang thong thả ngồi trên xe ngựa hướng về biên cảnh.
Trên xe ngựa, Lục Trầm Chu lặng lẽ nhìn Khương Ngân đang sắp xếp lại những món tài bảo thực sự.
"Chủ nhân, người làm vậy… có đáng không?" Khương Ngân khẽ hỏi. "Mọi người trong thành giờ đều đang chửi rủa người. Gia tộc cũng hận người thấu xương."
Lục Trầm Chu chống tay lên cằm, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những rặng phong đỏ đang lùi dần về phía sau.
"Trên đời này, làm người tốt quá khó. Thiên Đạo thích kẻ phục tùng, thích kẻ yếu đuối để nó dễ dàng thao túng qua hai chữ 'Vận Mệnh'. Nếu ta không làm kẻ ác, cha ta đã chết vào sáng nay, và hàng vạn tộc nhân Lục gia sẽ biến thành nô lệ cho Thanh Hà Phái."
Hắn nhắm mắt lại, nụ cười nhạt thếch:
"Hệ thống ép ta làm phản diện, nhưng nó không biết rằng, khi một kẻ ác cầm kiếm, mục đích của hắn có thể sạch sẽ hơn cả vạn tên thánh nhân. Lục Trầm Chu ta muốn trở thành Đạo Tổ, không phải để thiên hạ quỳ lạy, mà để từ nay về sau, thế gian này không còn ai bị 'Thiên Đạo' bức tới mức phải tự tay đốt nhà mình như ta."
Bầu trời xa xăm bỗng vang lên một tiếng sấm rền, như thể ý chí của Thiên Đạo đang giận dữ trước lời tuyên ngôn thầm lặng đó.
"Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: [Tẩu tán vạn bảo dưới mũi tên địch]. Đánh giá: Nghịch thiên. Phần thưởng đặc biệt: Kiếm khí 'Thánh Tội' tăng lên bậc thứ hai."
Lục Trầm Chu cảm nhận được thanh kiếm gãy nằm trong ngực áo rung lên bần bật. Nó đang hấp thụ oán khí của thế gian, đang hấp thụ sự ghét bỏ của mọi người nhắm vào hắn để chuyển hóa thành sát thương thần bí.
"Lên đường thôi." Lục Trầm Chu ra lệnh.
Chiếc xe ngựa tiếp tục lăn bánh trong màn sương mờ của buổi sớm. Lạc Vân thành đã ở xa, nhưng cái danh "Đệ nhất nghịch tử" của Lục Trầm Chu thì đã bay xa hơn cả vạn dặm, mở màn cho một truyền thuyết về một kẻ phản diện tàn độc nhất, người mà sau này sẽ đứng trên đỉnh cao vạn trượng để sửa lại luật trời.
Tài sản Lục gia đã mất trên danh nghĩa, nhưng sức mạnh thực sự của Lục Trầm Chu – hạt giống của một Đạo Tổ nghèo khổ và bị cả thế giới xua đuổi – đã chính thức nảy mầm. Hắn sẽ lấy bóng tối để che chở ánh sáng, lấy tội ác để chuộc lỗi cho thế gian.
Và đây, mới chỉ là khởi đầu cho cuộc ép buộc vĩ đại nhất của lịch sử tu chân.