Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 47: Một đêm diệt ba tông**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:13:15 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 47: MỘT ĐÊM DIỆT BA TÔNG**

Đêm.

Trăng treo trên đỉnh đầu không phải màu vàng rực rỡ thường thấy, mà là một sắc trắng bệch lạnh lẽo, tựa như con mắt của kẻ chết không nhắm được, trừng trừng nhìn xuống nhân gian. Gió rít qua các khe núi, mang theo tiếng gào rú của bão tố sắp đến.

Dưới chân núi của Vân Hải Tông, Lục Trầm Chu đứng một mình, chiếc áo bào màu đen thêu chỉ vàng tung bay phần phật trong gió. Gương mặt hắn được ánh trăng phản chiếu, nửa sáng nửa tối, đôi mắt vốn u buồn nay chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn.

“Đinh! Nhiệm vụ hệ thống phát động: Trong vòng sáu canh giờ, đồ sát Vân Hải Tông, Kiếm Tâm Các, Linh Ảnh Môn. Nhiệm vụ yêu cầu: Hành động phải tàn bạo, lưu lại tên tuổi, triệt để gây dựng danh vọng phản diện cho bản thân.”

“Phần thưởng: Mười vạn Điểm Nghịch Mệnh, nâng cấp công pháp ‘Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết’ tầng thứ năm.”

“Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị nghiền nát trong U Minh Chi Hỏa vĩnh viễn.”

Tiếng nói của hệ thống lạnh lẽo như vang lên từ cõi vô tận, không chút tình người. Lục Trầm Chu khẽ nhắm mắt, bàn tay đang đặt trên chuôi kiếm “Thánh Tội” hơi run rẩy, nhưng ngay sau đó đã bình tĩnh lại. Hắn thở ra một hơi dài, khói trắng tan vào đêm tối.

“Lại là những tên ‘thánh nhân’ này sao?” Hắn lẩm bẩm, thanh kiếm gãy Thánh Tội đột ngột phát ra một tiếng ngâm khẽ, sát khí màu đen tuôn trào như thác lũ.

Hắn tiến bước. Mỗi bước đi, tuyết dưới chân không phải tan ra vì nhiệt độ mà là héo hon rồi vụn vỡ dưới áp lực của tà khí.

Tại Vân Hải Tông, tiếng chuông báo động vang lên xé toạc không gian tĩnh lặng. Trưởng lão chấp pháp của Vân Hải Tông, Vân Thiên Chi, vội vã dẫn theo hàng trăm đệ tử xông ra ngoài điện.

“Lục Trầm Chu! Ngươi còn dám vác xác đến đây? Quy Nhất Môn bị ngươi làm loạn còn chưa đủ sao?” Vân Thiên Chi hét lớn, thanh trường kiếm trên tay tỏa ra linh lực lam sắc như sóng biển tràn trề.

Lục Trầm Chu không đáp. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, rồi nhìn về phía sâu trong lòng đất của Vân Hải Tông – nơi mà Thiên Nhãn của hắn đang thấy rõ một tòa đại trận đang âm thầm vận chuyển, hút cạn khí huyết của hàng ngàn phàm nhân ở làng mạc dưới núi để cung phụng cho cái gọi là “Linh Thạch Trường Sinh” của đám người này.

“Một đám rác rưởi đội lốt thần tiên.” Lục Trầm Chu lạnh nhạt buông một câu.

Hắn rút kiếm.

Thánh Tội vừa xuất hiện, bầu trời đang trắng bệch đột nhiên nhuộm một màu đỏ ngầu. Một nhát kiếm vung ra, không có hoa mỹ pháp thuật, chỉ có sự tàn sát thuần túy. Kiếm ý hắc ám hóa thành một con giao long khổng lồ, quét ngang qua cổng sơn môn.

Rầm!

Dãy kiến trúc đồ sộ sụp đổ trong tích tắc. Tiếng la hét, tiếng xương gãy, tiếng linh lực vỡ vụn hòa vào nhau. Vân Thiên Chi trợn trừng mắt, thậm chí chưa kịp xuất ra chiêu thức mạnh nhất đã thấy ngực mình lạnh ngắt. Kiếm gãy của Lục Trầm Chu đã xuyên qua hộ thân linh khí, đâm thẳng vào tim ông ta.

“Tại… tại sao…” Vân Thiên Chi lắp bắp, máu tràn ra khóe miệng.

Lục Trầm Chu ghé sát tai lão, giọng nói trầm thấp như ác ma thủ thỉ: “Vì lão để ta ngửi thấy mùi hôi thối của những phàm nhân chết oan dưới hầm tông môn. Đi xuống đó mà sám hối với họ đi.”

Hắn xoay kiếm, linh lực nổ tung, nghiền nát linh căn của đối phương. Một đêm trảm sát bắt đầu. Hắn ra tay vô cùng tàn nhẫn, mỗi lần di chuyển đều là một mảnh máu thịt rơi xuống, khiến những đệ tử vốn còn lòng dũng cảm cũng phải quỳ xuống run rẩy vì sợ hãi.

Nhưng Lục Trầm Chu không giết đệ tử bình thường, hắn chỉ phế bỏ tu vi của họ rồi ném ra ngoài, đồng thời dùng hắc hỏa đốt sạch mọi bí tịch, linh dược và đại trận bí mật. Thế gian sẽ chỉ thấy hắn cướp bóc và đồ sát, nhưng họ không thấy đống xương khô của người phàm được giải thoát.

Rời khỏi đống đổ nát của Vân Hải Tông, Lục Trầm Chu không dừng lại một giây. Hắn hóa thành một vệt sáng đen lao thẳng về phía Kiếm Tâm Các.

Kiếm Tâm Các nằm trên đỉnh núi đá sắc nhọn, nơi nổi tiếng với những tu sĩ coi kiếm đạo là chính nghĩa tuyệt đối. Các chủ của Kiếm Tâm Các là Mạc Vô Kiếm, người được xưng tụng là “Đệ nhất nhân hậu kiếm”.

Khi Lục Trầm Chu đến nơi, mười hai vị kiếm thủ đứng thành trận pháp “Vạn Kiếm Quy Tông”. Hàng vạn thanh phi kiếm lơ lửng trên không trung, phản chiếu ánh trăng trông như một rừng bạc sáng loáng.

“Trầm Chu Ma Quân, nơi này không phải nơi để ngươi vấy bẩn!” Mạc Vô Kiếm hét lớn, kiếm khí dâng cao.

Lục Trầm Chu cười lạnh, một nụ cười đầy sự giễu cợt: “Kiếm tâm? Kiếm của các người nếu thật sự là kiếm tâm, thì tại sao lại muốn đem ‘Khí Vận Chi Tử’ Diệp Thần làm vật hy sinh, mượn thân xác hắn để hồi sinh một lão tổ đã chết từ nghìn năm trước?”

Mạc Vô Kiếm sắc mặt đại biến: “Ngươi… sao ngươi biết?”

“Cả thiên hạ này đều mù quáng, nhưng mắt của ta lại nhìn thấy rõ nhất sự bẩn thỉu của thế đạo này.”

Lục Trầm Chu đưa tay lên cao, tà khí từ Thánh Tội kiếm ngưng tụ thành một đóa sen đen khổng lồ giữa không trung. Đóa sen ấy nở rộ, mỗi một cánh hoa rụng xuống là một đợt sóng âm nghiền nát kiếm khí chính đạo.

Hắn bước đi giữa rừng kiếm, tay không bóp nát từng thanh linh kiếm. Cảm giác đau đớn từ hệ thống khi phải vận hành “Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết” khiến mồ hôi hắn chảy dài, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn lạnh lùng như tượng đá. Hắn buộc mình phải trở nên tàn bạo nhất có thể để hoàn thành yêu cầu “phản diện cực hạn”.

Hắn chặt đứt đôi tay của Mạc Vô Kiếm, phế bỏ đôi mắt kẻ đứng đầu để hắn ta không còn nhìn thấy ánh sáng mà hắn vẫn thường rêu rao. Kiếm Tâm Các, một nơi vốn hào nhoáng chính khí, trong một giờ ngắn ngủi biến thành một địa ngục đầy máu.

Tông môn cuối cùng: Linh Ảnh Môn.

Nơi này khác với hai nơi trước, đây là một tông môn của những kẻ chuyên ám sát và dùng ảo thuật. Nhưng đối mặt với sự tàn bạo tuyệt đối của Lục Trầm Chu, mọi chiêu trò đều trở nên vô nghĩa.

Linh Ảnh Môn nằm trong một thung lũng sương mù dày đặc. Lục Trầm Chu đi tới đâu, sương mù tan biến tới đó, bị ngọn lửa đen từ cơ thể hắn nuốt chửng.

Hệ thống vẫn liên tục nhắc nhở trong đầu: “Gia tăng độ tàn nhẫn! Hãy treo đầu môn chủ lên cổng chào! Hãy băm nát linh vị của tổ tiên bọn họ!”

Lục Trầm Chu nghiến răng, cơ hàm siết chặt đến mức bật máu. Hắn là một con người hiện đại, sâu trong tâm hồn vẫn còn những quy tắc đạo đức. Nhưng vì cái mục tiêu cứu vớt đại cục, vì để trở thành Đạo Tổ đủ sức lật đổ Thiên Đạo này, hắn buộc phải bóp chết chút lòng nhân từ cuối cùng ấy.

Phập!

Kiếm gãy Thánh Tội đâm xuyên qua vòm họng môn chủ Linh Ảnh Môn, dập tắt mọi lời nguyền rủa cuối cùng của lão ta. Lục Trầm Chu đứng giữa quảng trường đầy xác chết, máu tươi nhuộm đen tà áo hắc y.

“Hoàn thành… chưa?” Hắn thều thào hỏi hệ thống.

“Chúc mừng ký chủ. Một đêm diệt ba tông, danh tiếng ‘Trầm Chu Ma Quân’ đã chính thức trở thành nỗi khiếp sợ hàng đầu của Tu chân giới. Điểm Nghịch Mệnh đang cộng thêm…”

Lục Trầm Chu không thèm nghe kết quả phần thưởng. Hắn tra kiếm vào bao, lảo đảo bước ra khỏi thung lũng.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của tán cây, một bóng dáng thanh tú bước ra. Tô Thanh Loan đứng đó, trên tay nàng vẫn cầm thanh ngọc kiếm, ánh mắt nhìn Lục Trầm Chu đầy phức tạp, có sự phẫn nộ, có sự ghê tởm, nhưng ẩn sâu nhất là một sự hoang mang không thể diễn tả.

“Lục Trầm Chu… rốt cuộc ngươi đã điên đến mức nào rồi?” Nàng run giọng hỏi, thanh kiếm trong tay nàng không thể đâm ra nổi.

Lục Trầm Chu khựng lại, tấm lưng cô độc dưới trăng càng vẻ gầy guộc. Hắn không quay đầu lại, giọng nói khàn đặc và lãnh lẽo:

“Thánh nữ, đây mới chỉ là bắt đầu. Thế gian gọi ta là ma, ta sẽ là con ma tàn độc nhất. Đừng tìm ta nữa, lần sau gặp lại, ta không chắc sẽ nể tình cũ mà để nàng sống sót.”

“Tại sao?” Tô Thanh Loan thét lên: “Huynh từng là Đại sư huynh của ta! Huynh từng nói muốn dùng kiếm bảo vệ nhân gian!”

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, một nụ cười đắng chát mà nàng không nhìn thấy được.

“Bảo vệ nhân gian… phải cần một người anh hùng sạch sẽ như Diệp Thần kia. Còn con đường này của ta, vốn dĩ chỉ toàn là máu và nước mắt. Đi thôi!”

Dứt lời, hắc khí bùng lên, thân ảnh hắn biến mất vào trong đêm tối.

Chỉ còn lại một mình Tô Thanh Loan đứng giữa thung lũng đầy máu. Nàng cúi xuống nhìn, đột nhiên thấy bên dưới thi thể của vị môn chủ tà ác kia là một căn hầm chứa đầy thi hài trẻ em bị mổ lấy tạng để luyện thuật trường sinh.

Trái tim nàng đột nhiên thắt lại. Một sự thật đáng sợ hiện ra trong trí óc nàng. Lục Trầm Chu đã giết chết toàn bộ thủ lĩnh của ba tông môn, đốt sạch mọi bằng chứng về những hành động tàn ác này, nhưng cái giá là chính hắn gánh chịu mọi oán hận của cả thế gian.

Hắn đang tự mình đi vào vực thẳm để che chắn cho ánh mặt trời của thế giới.

Trong lúc đó, tin tức “Một đêm diệt ba tông” như một quả bom dội xuống Tu chân giới. Khắp nơi vang lên tiếng chửi rủa, tiếng thề nguyền sẽ băm vằm Lục Trầm Chu thành vạn đoạn.

Lục Trầm Chu đang ngồi trên một mỏm đá đơn độc, bên cạnh là Khương Ngân đang lặng lẽ băng bó vết thương cho chủ nhân.

“Chủ thượng, cả thiên hạ đang truy nã ngài.” Khương Ngân thấp giọng.

Lục Trầm Chu nhìn về phía xa xăm, nơi hừng đông đang ló rạng – một buổi bình minh đầy rẫy sát cơ.

“Cứ để họ đến. Nếu muốn tái tạo thiên địa, thì cái tên Lục Trầm Chu này phải chết đi ngàn vạn lần trong sự nguyền rủa.”

Tiếng của hệ thống lại vang lên, lạnh lẽo và thúc giục: “Nhiệm vụ tiếp theo: Truy sát Diệp Thần tại Bí Cảnh Thái Cổ, đoạt lấy Thánh Linh Quả trước mặt hắn. Hình phạt: Bị xé xác bởi vạn thú…”

Lục Trầm Chu đứng dậy, đón lấy tia nắng đầu tiên của ngày mới, nhưng hào quang của hắn lại tăm tối hơn bao giờ hết. Con đường trở thành Đạo Tổ, chỉ mới đi được một phần mười quãng đường đầy xương trắng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8