Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 48: Thế gian phẫn nộ**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:13:46 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 48: THẾ GIAN PHẪN NỘ**

Gió tuyết cuồng loạn thổi qua đỉnh Vạn Tiên, mang theo hơi lạnh thấu xương của một mùa đông tu chân giới tàn khốc nhất trong trăm năm qua. Nhưng cái lạnh của thiên nhiên không thể nào so sánh được với bầu không khí đang sôi sục tại quảng trường nghênh môn của Thanh Vân Tông.

"Lục Trầm Chu! Súc sinh này không chết, trời xanh khó dung!"

"Đáng hận cho một kẻ vốn là Đại sư huynh của chúng ta, vậy mà lòng dạ còn hiểm độc hơn cả độc phụ, tàn nhẫn hơn cả dã thú!"

"Ba tông môn… trọn vẹn ba tông môn! Hơn một ngàn nhân mạng, già trẻ không tha, chỉ trong một đêm đều hóa thành tro bụi. Ma đạo chưa làm được điều đó, mà hắn – một kẻ tự xưng là truyền nhân chính thống – lại có thể xuống tay!"

Tiếng chửi rủa, tiếng gào thét hòa lẫn vào nhau tạo thành một làn sóng phẫn nộ cuộn trào. Những đệ tử của các tiểu tông môn đứng đó, mắt đỏ hoe, tay nắm chặt binh khí đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Tin tức về việc Lục Trầm Chu thảm sát Thiên Quy Môn, Linh Tự Viện và Thanh Phong Đạo Phái đã lan rộng khắp Trung Giới như một bệnh dịch. Hình ảnh "Trầm Chu Ma Quân" tay cầm thanh kiếm gãy Thánh Tội, tắm trong máu tươi đứng giữa đống đổ nát, đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất của Tu chân giới.

Trên bục cao được dát bằng bạch ngọc, một thanh niên mặc trường bào trắng tinh khôi, khí chất hiên ngang như tùng, chắp tay đứng đó. Diệp Thần – "Khí Vận Chi Tử" được cả giới tu hành sùng bái hiện nay – đang nhìn xuống đám đông với ánh mắt chất chứa nỗi u uất và lòng từ bi vô hạn.

"Các vị đạo hữu, xin hãy bớt giận." Giọng nói của Diệp Thần không lớn, nhưng nhờ tu vi Nguyên Anh trung kỳ thâm hậu, nó vang dội bên tai mỗi người như tiếng chuông đại hồng chung, khiến đám đông đang náo loạn bỗng chốc im bặt.

Diệp Thần thở dài, vẻ mặt đầy đau đớn: "Lục Trầm Chu vốn là sư huynh của ta. Năm xưa hắn phế bỏ tu vi của ta, ta không hận. Hắn sỉ nhục ta trên lôi đài, ta cũng không hận. Vì ta tin rằng đó là sự tôi luyện của bề trên. Nhưng hôm nay…" Hắn dừng lại, đôi mắt hiện lên tia sáng chính nghĩa lẫm liệt: "Nhưng hôm nay hắn vì tu luyện ma công tà ác, vì cái gọi là Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết mà sẵn sàng lấy huyết nhục của hàng ngàn đồng đạo làm bàn đạp, Diệp mỗ tuyệt đối không thể đứng nhìn!"

"Minh chủ! Xin hãy dẫn dắt chúng ta tiêu diệt Ma Đầu!"

"Thề giết Lục Trầm Chu! Bảo vệ chính đạo!"

Tiếng hô vang rung trời chuyển đất. Diệp Thần nhìn thấy sự cuồng nhiệt này, sâu trong đáy mắt lóe lên một tia thỏa mãn khó nhận ra. Hắn biết, khí vận trên đầu mình đang điên cuồng tăng trưởng theo mỗi tiếng hô của đám đông. Lục Trầm Chu càng ác, danh tiếng của Diệp Thần càng cao. Sự tồn tại của "Trầm Chu Ma Quân" chính là tảng đá kê chân tốt nhất để hắn bước lên ngôi vị Thiên Hạ Minh Chủ.

Cùng lúc đó, tại một khe nứt không gian tối tăm ở biên thùy của Cấm Khu.

Lục Trầm Chu ngồi tựa lưng vào một tảng đá xám xịt. Hắc y của hắn rách nát, thấm đẫm thứ máu khô đen sẫm. Khuôn mặt hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt u buồn ấy vẫn thanh triệt như nước hồ thu, không hề có vẻ gì là phát điên hay tà ác như những lời đồn đại bên ngoài.

"Chủ thượng, vết thương của ngài lại nứt ra rồi."

Khương Ngân lầm lì bước đến, trên tay là những lá thuốc rẻ tiền mà hắn vừa hái được trong rừng sâu. Khương Ngân nhìn vào lồng ngực Lục Trầm Chu – nơi bị kiếm khí của những vị "thánh nhân" chính đạo chém phải, để lại một vết sẹo dài đến ghê người.

"Không sao." Lục Trầm Chu nhàn nhạt nói, thanh âm khản đặc: "Ba tông môn đó xử lý xong chưa?"

"Dạ xong. Toàn bộ huyết trận nuôi dưỡng quỷ thai của tụi tà tu giả danh đó đã bị hỏa lực đốt sạch. Không để lại dấu vết." Khương Ngân cúi đầu, trong giọng nói ẩn chứa một sự uất ức tột cùng: "Nhưng… họ vẫn tin là ngài giết người cướp của. Thánh nữ của Dao Trì cũng… cũng đã tin theo Diệp Thần."

Lục Trầm Chu khẽ nhắm mắt lại. Hình ảnh Tô Thanh Loan nhìn hắn bằng ánh mắt căm thù ở thung lũng đêm đó lại hiện về. Đau chứ? Đau chứ. Nhưng hắn có lựa chọn nào sao?

*【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ phản diện cấp A: "Tàn sát đồng đạo, gánh chịu oán hận toàn cầu". 】*

Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu hắn, vô hồn và đầy tính châm chọc.

*【 Điểm Nghịch Mệnh hiện tại: 50.000 điểm. Tu vi đang được đồng bộ: Bước vào Hóa Thần sơ kỳ. 】*

Một luồng linh lực đen kịt và bá đạo bất thần bùng nổ từ đan điền của Lục Trầm Chu, ép cho Khương Ngân phải lùi lại mấy bước. Hắn có thể cảm nhận được tu vi của mình đang thăng tiến một cách phi lý. Thế giới này là vậy, ngươi càng bị vạn người phỉ nhổ, "Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết" càng cho ngươi sức mạnh vượt bậc.

"Cái giá phải trả để bảo vệ một đám người luôn muốn mình chết… quả thực không hề rẻ." Lục Trầm Chu cười nhạt, nụ cười cô độc đến thê lương.

*【 Cảnh báo! Ký chủ không được có tâm lý tiêu cực. Thiên Đạo đang vận hành Đại Kiếp Nạn. Diệp Thần – con cưng của Thiên Đạo – cần "Thánh Linh Quả" để hoàn thiện căn cơ Thánh Nhân. Nếu hắn có được nó, hắn sẽ trở thành vật tế hoàn hảo nhất để Thiên Đạo hút cạn sinh cơ của thế giới này. 】*

*【 Nhiệm vụ mới: Tiến vào Bí Cảnh Thái Cổ. Truy sát Diệp Thần. Trước mặt toàn bộ quần hùng, hãy đánh bại Diệp Thần và cướp đoạt Thánh Linh Quả. 】*

*【 Yêu cầu: Không được tiết lộ chân tướng về việc Thánh Linh Quả thực chất là "Thiên Đạo Chúc Phúc" mang độc tính. Phải khiến thế gian tin rằng ngươi vì thèm khát sức mạnh mà bất chấp tất cả. 】*

*【 Phần thưởng: Thần khí "Thái Sơ Chi Mâu". Hình phạt: Tan biến cả linh hồn lẫn thể xác. 】*

Lục Trầm Chu bóp chặt thanh kiếm gãy Thánh Tội trong tay. Thánh Tội vốn là thần khí thái cổ, nhưng nay nó phủ một lớp sát khí đen đặc, gào thét như muốn xé nát bầu trời.

"Thánh Linh Quả…" Hắn trầm ngâm. Hắn biết loại quả đó. Trong mắt thế nhân, đó là vật báu vạn năm có một giúp người đột phá cảnh giới Tiên Nhân. Nhưng qua lăng kính của hệ thống, hắn nhìn thấy đó là một loại hạt giống ký sinh của Thiên Đạo. Kẻ nào ăn vào sẽ trở thành một con "heo béo" được Thiên Đạo vỗ béo, đợi ngày thu hoạch.

Hắn phải cướp lấy nó. Không phải để cho mình, mà để… hủy diệt nó, hoặc gánh chịu thay cho kẻ khác.

"Khương Ngân, chuẩn bị đi." Lục Trầm Chu đứng dậy, khí chất ma đạo xung quanh hắn đột ngột co rụt lại, khiến hắn trông giống như một khối đá lạnh lẽo đứng vững giữa bão tố.

"Chủ thượng định đi đâu?"

"Bí Cảnh Thái Cổ. Nơi đó đang có một buổi kịch hay chuẩn bị diễn ra. Ta – Ma Quân của họ, sao có thể vắng mặt?"

Trong khi đó, tại trung tâm Trung Giới, một cánh cửa không gian khổng lồ đang từ từ mở ra, tỏa ra ánh sáng rực rỡ và tiên khí dạt dào. Đó là lối vào Bí Cảnh Thái Cổ.

Diệp Thần đứng đầu hàng ngàn tu sĩ, tay cầm trường kiếm vàng ròng, áo bào bay phấp phới trong gió. Bên cạnh hắn là Tô Thanh Loan – người mà gương mặt xinh đẹp giờ đây dường như được phủ một lớp sương lạnh giá.

"Thanh Loan sư muội, đừng lo lắng." Diệp Thần dịu dàng an ủi: "Lần này vào bí cảnh, ta nhất định sẽ tìm được Thánh Linh Quả. Có nó, chúng ta sẽ có đủ sức mạnh để thanh trừng Lục Trầm Chu, đòi lại công đạo cho những linh hồn đã khuất."

Tô Thanh Loan gật đầu, nhưng trong thâm tâm nàng lại hiện lên một mảnh nghi hoặc không cách nào xóa bỏ. Đêm hôm đó, tại đống đổ nát của ba tông môn, khi nàng đối diện với Lục Trầm Chu, nàng đã thấy gì? Nàng thấy đôi mắt hắn chảy máu, nàng thấy hắn đứng giữa những thi thể tà tu đầy tội ác mà không hề mang theo vẻ thỏa mãn của một kẻ sát nhân.

"Diệp sư huynh, huynh có từng nghĩ… Lục Trầm Chu vì sao lại thay đổi nhanh như vậy không?" Nàng khẽ hỏi.

Diệp Thần thoáng cứng người, nhưng rồi lại mỉm cười chính trực: "Lòng người khó đoán, Thanh Loan. Quyền lực và ma công luôn là thứ khiến người ta sa ngã. Chúng ta không thể nhân từ với quỷ dữ."

Tô Thanh Loan không nói gì thêm, nàng quay đi, ánh mắt hướng về phía đường chân trời xa xăm. Nàng không biết rằng, ở phía bên kia chân trời ấy, "Quỷ dữ" mà họ đang nói đến, thực chất đang gánh trên vai gông xiềng của cả thiên hạ, lặng lẽ tiến vào hang cọp.

Giới tu hành sục sôi. Thế gian phẫn nộ.

Tất cả những cảm xúc cực đoan đó đều nhắm vào một cái tên duy nhất. Và đó, cũng chính là ý muốn của Hệ thống Phản Diện – biến Lục Trầm Chu thành kẻ thù của nhân loại, để rồi từ trong đống tro tàn của sự thù hận, rèn giũa ra một vị Đạo Tổ chưa từng có trong lịch sử.

Cuộc chơi lớn nhất ở Bí Cảnh Thái Cổ, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8