Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 65: Diệp Thần thống nhất chính đạo**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:41:57 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 65: DIỆP THẦN THỐNG NHẤT CHÍNH ĐẠO**

Trời cao nghìn dặm, mây trắng như bông, ánh nắng vàng rực rỡ bao phủ lên đỉnh Côn Luân Thánh Địa – nơi được coi là huyết mạch linh thiêng nhất của Trung Giới. Thế nhưng, đằng sau vẻ tĩnh lặng thoát tục ấy là một bầu không khí sục sôi, căng thẳng đến nghẹt thở.

Hôm nay là ngày hội tụ của vạn tông, là thời khắc "Thiên Hạ Tru Ma Liên Minh" chính thức được thành lập.

Tiếng chuông đồng vang vọng chín tầng mây, mỗi tiếng ngân dài như đánh vào linh hồn của những người có mặt. Trên quảng trường bằng đá bạch ngọc rộng lớn, hàng vạn tu sĩ từ các tông môn lớn nhỏ khắp Cửu Tiêu đang đứng xếp hàng chỉnh tề. Những lá cờ phướn đủ màu sắc, thêu biểu tượng của các đại giáo, thánh địa bay phần phật trong gió, tạo nên một khung cảnh hoành tráng chưa từng có trong vòng vạn năm qua.

Trên khán đài cao nhất, những vị lão quái vật cấp Hóa Thần, Luyện Hư vốn thường ngày ẩn mình trong hang sâu, nay đều xuất hiện. Ánh mắt họ đều đổ dồn về phía trung tâm, nơi một thanh niên đang đứng.

Đó là Diệp Thần.

Hôm nay hắn mặc một bộ trường bào màu xanh ngọc bích thêu chỉ bạc, tóc dài được bối gọn bằng một chiếc trâm bạch ngọc giản đơn. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt sáng quắc như sao trời, quanh thân lưu chuyển một tầng hào quang vàng nhạt khiến hắn trông như một vị tiên nhân hạ phàm. Khí chất "Khí Vận Chi Tử" vào lúc này phát tiết đến mức cực hạn, chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến người ta nảy sinh lòng kính ngưỡng, muốn quy phục.

Diệp Thần nhìn xuống biển người phía dưới, trong lòng dâng lên một luồng khoái cảm khôn cùng.

"Lục Trầm Chu, ngươi thấy chưa?" – Diệp Thần thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ mà không ai nhận ra. – "Ngươi tàn sát tông môn, làm điều ác khắp thiên hạ, cuối cùng cũng chỉ làm bàn đạp để ta bước lên đỉnh cao này. Ngươi là bóng tối, còn ta… ta chính là mặt trời duy nhất của thế gian này!"

Hắn bước lên một bước, thanh âm tuy không lớn nhưng lại được linh lực tinh thuần khuếch đại, vang vọng vào tai từng người:

– Chư vị đạo hữu! Chư vị tiền bối!

Toàn trường im phắt. Hàng vạn cặp mắt hướng về phía hắn, chờ đợi một lời tuyên ngôn.

– Trong những tháng ngày qua, Cửu Tiêu Vạn Giới đã phải trải qua những cơn ác mộng kinh hoàng nhất. Trầm Chu Ma Quân – cái tên đó chắc hẳn vẫn còn là nỗi ám ảnh của nhiều người. Hắn tàn phá mười đại tông môn, máu chảy thành sông, biến những nơi linh thiêng thành vùng đất chết. Hắn không chỉ giết người, mà còn muốn hủy diệt niềm tin vào chính nghĩa, vào Thiên Đạo của chúng ta!

Tiếng xì xào phẫn nộ nổi lên như sóng triều. Diệp Thần rất hài lòng với phản ứng này, hắn tiếp tục bằng giọng điệu đau xót, đầy căm phẫn:

– Ta, Diệp Thần, vốn chỉ là một đệ tử ngoại môn nhỏ bé của Thanh Vân Tông. Ta từng bị hắn sỉ nhục, từng bị hắn phế bỏ tu vi, từng bị hắn cướp đi người thương nhất. Thế nhưng, trời không tiệt đường người, Thiên Đạo không dung kẻ ác! Chính vì những đau khổ đó, ta mới thấu hiểu hơn ai hết cái giá của sự tự do và chính nghĩa.

– Diệp minh chủ vạn tuế! – Một vị trưởng lão của một tiểu tông môn đột ngột hô vang. Hắn vốn đã được Diệp Thần mua chuộc từ trước bằng một ít đan dược thượng phẩm.

Ngay lập tức, hàng ngàn người khác cũng bắt đầu tung hô:
– Diệp minh chủ! Diệp minh chủ! Tru sát Ma Quân, cứu giúp chúng sinh!

Diệp Thần giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người im lặng. Hắn từ từ rút thanh kiếm thiên mệnh của mình ra. Lưỡi kiếm sáng lòa, phản chiếu ánh mặt trời khiến không ít người phải nheo mắt.

– Hôm nay, trước mặt vạn tổ tiên linh, ta xin tuyên bố thành lập Thiên Hạ Tru Ma Liên Minh. Diệp Thần ta nguyện đứng ra lĩnh đầu, thề sẽ tìm ra tàn hồn của Lục Trầm Chu, san phẳng Cấm Khu, trả lại sự thanh bình cho giới tu chân! Nếu có kẻ nào tâm mang tà niệm, cấu kết với ma đạo, chính là kẻ thù chung của chúng ta!

Ở một góc khán đài, các vị tông chủ của những đại tông môn danh tiếng nhìn nhau. Họ đều là những lão hồ ly sống nghìn năm, đương nhiên thấy được tham vọng của Diệp Thần. Thế nhưng vào lúc này, "người dân đang phẫn nộ", "thiên đạo đang gia trì", ai dám đứng ra phản đối Diệp Thần chính là tự sát về mặt chính trị và danh tiếng.

Hơn nữa, sau trận chiến cuối cùng với Lục Trầm Chu, thực lực các đại tông môn đều bị tổn hại nghiêm trọng. Diệp Thần lại bất ngờ thăng tiến một cách điên cuồng, trên người còn có nhiều món thần khí thái cổ bí ẩn. Kẻ này, dường như thật sự được trời chọn.

Thánh chủ Côn Luân Thánh Địa, một lão giả tóc trắng xóa, bước tới trước mặt Diệp Thần, trao cho hắn một tấm lệnh bài vàng ròng, bên trên khắc chữ "Minh".

– Diệp tiểu hữu, từ hôm nay, mệnh vận của tu chân giới giao lại cho ngươi. Hy vọng ngươi không phụ sự kỳ vọng của chúng sinh.

Diệp Thần quỳ một gối, hai tay đón lấy lệnh bài, thái độ vô cùng khiêm cung:
– Diệp Thần thề đến chết cũng không phụ lòng tiền bối!

Khoảnh khắc Diệp Thần cầm lấy minh chủ lệnh, một luồng khí vận vàng rực rỡ từ trên bầu trời đổ xuống như một thác nước, bao bọc lấy cơ thể hắn. Tiếng rồng ngâm nhàn nhạt vang lên giữa tầng không. Đây chính là biểu tượng của Thiên Đạo thừa nhận.

Trong đám đông, có những người đang rơi lệ vì xúc động. Họ tin rằng từ nay sẽ có một "Đạo Tổ" chân chính dẫn dắt họ, thay thế cho cái bóng đen ma quái Lục Trầm Chu đã gieo rắc suốt thời gian qua.

Thế nhưng, ít ai để ý thấy rằng, sau lưng Diệp Thần, bóng của hắn dưới ánh nắng gay gắt dường như dài hơn bình thường, và trong một tích tắc, nó vặn vẹo như một con mãng xà đang chờ đợi cơ hội để nuốt chửng tất cả.

Cùng lúc đó, tại một không gian hoàn toàn khác biệt.

Ở sâu trong Cấm Khu – vùng đất mà người đời chỉ dám nhắc tên trong hơi thở run rẩy. Tại đây, không có ánh mặt trời vàng vọt của Côn Luân, chỉ có những màn sương mù màu xám đục ngầu và những dải ma khí lượn lờ như những sợi tơ độc.

Giữa rừng đá xám xịt, có một gian nhà gỗ nhỏ trông vô cùng lạc quẻ.

Lục Trầm Chu đang ngồi trên một phiến đá lớn. Hắn không còn mặc hắc y thêu chỉ vàng uy nghiêm thường ngày, mà chỉ khoác một bộ đạo bào đơn sơ bằng vải thô. Mái tóc hắn xõa tung, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt thì vẫn sâu thẳm như biển cả.

Hắn đang dùng một thanh dao nhỏ, tỉ mẩn gọt vỏ cho một quả linh quả dại.

"Ting!"

Âm thanh khô khốc của Hệ Thống vang lên trong đầu hắn, cắt ngang sự yên bình.

[Cảnh báo cấp độ SSS! Khí vận chi tử Diệp Thần chính thức thống nhất chính đạo, thành tựu danh hiệu 'Vạn Tiên Minh Chủ'.]
[Khí vận của Diệp Thần đã đạt đến ngưỡng bùng nổ: 99.999 điểm.]
[Điểm Nghịch Mệnh của Ký chủ đang tụt dốc thê thảm. Nếu khí vận của Diệp Thần đạt mức 100.000, thế giới này sẽ bị Thiên Đạo định vị hoàn toàn dưới trướng hắn, Ký chủ sẽ bị 'Thanh trừng nhân quả'.]
[Nhiệm vụ Phản diện mới phát động: Chặn đứng buổi lễ tống tế tại Côn Luân, đánh tan danh tiếng của Diệp Thần ngay lúc hắn đang lên cao nhất.]
[Hình phạt thất bại: Linh hồn bị nghiền nát trong Lục Đạo Luân Hồi.]

Lục Trầm Chu không thèm liếc nhìn bảng thông báo ảo trước mặt. Hắn tiếp tục đưa dao gọt quả, động tác vững chãi như một nghệ nhân.

– Im lặng một chút đi. – Lục Trầm Chu bình thản nói. – Ngươi làm Thanh Loan thức giấc bây giờ.

Hệ thống im lặng một giây, sau đó gầm rú lên bằng giọng điện tử:
[Ký chủ! Ngài có hiểu tình hình hiện tại không? Ngài ở đây nuôi hoa gọt quả, còn tên đạo đức giả kia đang lấy hết lòng tin của thiên hạ. Ngài không còn đường lùi đâu!]

– Ta đã bao giờ có đường lùi đâu? – Lục Trầm Chu nhàn nhạt trả lời.

Đúng lúc này, cửa gian nhà gỗ mở ra. Tô Thanh Loan bước ra ngoài. Sắc mặt nàng đã hồng hào hơn rất nhiều, mái tóc dài tung bay trong gió nhẹ của Cấm Khu – thứ gió vốn là độc dược với người khác, nhưng với nàng hiện tại lại chỉ như làn hơi mát mẻ. Nàng đã bắt đầu thích nghi với nguồn sức mạnh mới mà Lục Trầm Chu truyền cho.

– Trầm Chu, huynh lại nói chuyện với cái thứ vô hình kia à? – Tô Thanh Loan mỉm cười, đi lại gần hắn.

Lục Trầm Chu thu lại thanh dao gọt, đưa quả linh quả đã gọt sạch cho nàng:
– Ừ, nó cứ than vãn là chúng ta lười biếng.

Tô Thanh Loan đón lấy quả, ngồi xuống bên cạnh hắn, đôi mắt đẹp nhìn về phía chân trời mù sương. Nàng biết, bên ngoài vùng đất chết này, thế gian đang cuồng nhiệt vì kẻ thù của họ.

– Ta cảm nhận được… – Nàng khẽ nói. – Một luồng sức mạnh rất lớn đang hội tụ ở phương Đông. Đó là của Diệp Thần phải không?

Lục Trầm Chu gật đầu:
– Hắn thắng rồi. Ít nhất là trong mắt vạn dân, hắn đã chiến thắng ma đầu vạn ác là ta. Bây giờ, hắn là người đại diện cho công lý, cho lẽ phải. Hắn chỉ cần chỉ tay một cái, hàng vạn người sẽ lao vào chỗ chết vì hắn.

– Huynh không lo sao? – Nàng hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn vào vết thương ẩn sau lớp áo của hắn. Một kiếm kia của Diệp Thần, dù là Lục Trầm Chu cố ý để bị đâm, nhưng sát thương là thật.

Lục Trầm Chu đột nhiên đứng dậy, đi tới bên cạnh một gốc cây khô héo đã chết từ lâu. Hắn đặt tay lên lớp vỏ cây nhám sần.

– Thanh Loan, muội có biết sự khác biệt giữa 'Ánh sáng giả tạo' và 'Bóng tối chân thật' là gì không?

Nàng lắc đầu.

– Ánh sáng của Diệp Thần rực rỡ, nhưng nó được duy trì bằng sự ích kỷ của Thiên Đạo và sự mù quáng của vạn dân. Khi hắn càng leo cao, cái bóng hắn để lại càng đen tối. Hắn đang hút cạn linh khí của đại địa này để đổi lấy cái danh hiệu minh chủ đó. – Hắn vừa nói, linh lực trong tay vừa khẽ rung động. – Còn bóng tối của ta… muội nhìn xem.

Dưới bàn tay hắn, từ gốc cây khô chết chóc kia, một chồi non xanh mướt đột nhiên đâm chồi. Nó vươn lên mạnh mẽ, bất chấp xung quanh là ma khí ăn mòn.

– Diệp Thần muốn cứu thế bằng cách cai trị nó. Ta muốn cứu thế bằng cách phá hủy cái trật tự cũ kỹ đang bóp nghẹt nó. Thế gian cần một anh hùng để tôn thờ, nhưng thế gian cũng cần một ma đầu để tỉnh ngộ.

Đôi mắt Lục Trầm Chu bỗng chốc trở nên sắc lạnh lạ thường. Áp lực vô hình tỏa ra từ hắn khiến những sinh vật tà ác trong Cấm Khu xung quanh đều phủ phục xuống đất, run rẩy.

– Hắn tưởng rằng hắn đã thống nhất được chính đạo, nhưng thực ra, hắn chỉ đang gom tất cả những gì mục nát nhất vào một chỗ để ta tiện tay… thiêu rụi một lần mà thôi.

Lục Trầm Chu quay đầu lại nhìn Tô Thanh Loan, giọng nói hắn trở nên nhu hòa:
– Muội ở đây đợi ta. Có một vài việc, ta phải đích thân đi hoàn thành. Hệ thống nói đúng, cũng đến lúc cho Diệp minh chủ của chúng ta biết, cảm giác đang ở trên mây xanh mà rơi xuống bùn lầy là như thế nào.

Tô Thanh Loan đứng dậy, không ngăn cản, chỉ dịu dàng chỉnh lại cổ áo cho hắn:
– Đi đi. Ta biết huynh sẽ trở về. Ma đầu hay Đạo Tổ cũng được, chỉ cần là huynh là tốt rồi.

Lục Trầm Chu cười khẽ, rồi xoay người bước đi.

Mỗi bước chân của hắn đạp trên mặt đất Cấm Khu, ma khí xung quanh đều tự động tách ra tạo thành một con đường. Sau lưng hắn, Khương Ngân như một bóng ma lặng lẽ xuất hiện, quỳ xuống:

– Chủ nhân, đội quân trong bóng tối đã chuẩn bị xong. Chỉ chờ một lệnh của ngài, vạn tiên minh sẽ trở thành vạn tiên mộ.

– Không cần dùng đến bọn họ. – Lục Trầm Chu nhàn nhạt ra lệnh. – Một mình ta là đủ.

– Nhưng Diệp Thần có sự gia trì của Thiên Đạo, lại có vạn tông bảo hộ…

– Vậy thì sao? – Lục Trầm Chu nhìn về phía bầu trời xa xăm, nơi hào quang vàng vẫn đang rực rỡ. – Thiên Đạo gia trì hắn, ta sẽ chém Thiên Đạo. Vạn tông bảo hộ hắn, ta sẽ nghiền nát vạn tông.

Tiếng gió rít gào, bóng lưng Lục Trầm Chu dần tan biến vào màn sương xám. Hắn không chọn con đường chính đạo vinh quang, hắn chọn bước đi trong bóng tối, gánh trên vai mọi oán hận của thế gian, để thực hiện một sứ mệnh mà không một ai hiểu được.

Tại Côn Luân Thánh Địa, Diệp Thần đang ngồi trên ngai vàng của Minh Chủ, nhấp một chén rượu linh, tận hưởng sự cung kính của các cường giả. Hắn không hề biết rằng, cái người mà hắn tưởng đã bị mình đánh bại, người mà cả thiên hạ đang nguyền rủa, đang lầm lũi bước ra khỏi tử địa.

Lần này, Lục Trầm Chu không còn là một kẻ điên cuồng tàn sát.

Lần này, hắn đi để định nghĩa lại thế nào là "Đạo".

Chương 65 khép lại trong sự đối lập tột cùng: Một bên rực rỡ vàng son, tưng bừng hội nghị; một bên u ám lạnh lẽo, cô độc hành trình. Hai đường thẳng song song ấy sắp sửa giao nhau tại một điểm duy nhất, và lần này, máu của ai sẽ nhuộm đỏ bầu trời Cửu Tiêu?

Số mệnh đã an bài, nhưng Lục Trầm Chu là người… chuyên đi phá vỡ an bài.

Hệ thống: [Đếm ngược thời gian Diệp Thần 'đăng đỉnh': 24 giờ. Ký chủ, xin hãy bắt đầu màn trình diễn phản diện lớn nhất lịch sử của ngài!]

Lục Trầm Chu biến mất trong hư không, chỉ còn lại tiếng cười lạnh lùng vang vọng giữa đất trời. Hắn sắp làm một việc mà hệ thống mong muốn, nhưng theo cách của một vị Đạo Tổ tương lai – tàn nhẫn nhất, nhưng cũng đại từ đại bi nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8