Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 66: Sự mục nát của hào quang chính nghĩa**
**CHƯƠNG 66: SỰ MỤC NÁT CỦA HÀO QUANG CHÍNH NGHĨA**
Đỉnh Côn Luân, nơi được mệnh danh là “Xương sống của Trung Giới”, hôm nay được bao phủ bởi một tầng hào quang vàng óng ánh như mật ong. Vạn dặm mây lành kết thành hình rồng phượng, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mỏng manh, lượn lờ quanh những điện thờ bằng ngọc thạch trắng muốt.
Tiếng chuông đồng vang vọng chín tiếng, thanh âm trầm hùng như từ thượng cổ truyền về, báo hiệu sự bắt đầu của “Đại Hội Tuyên Dương Vạn Tiên”.
Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng Bạch Vân Thạch, hàng vạn tu sĩ từ khắp các đại lục tụ hội. Ai nấy đều khoác trên mình trang phục trang trọng nhất, gương mặt lộ rõ vẻ hân hoan. Trong mắt họ, bóng tối che phủ Trung Giới suốt mười năm qua – Ma quân Lục Trầm Chu – cuối cùng đã tan biến dưới mũi kiếm chính nghĩa của Khí Vận Chi Tử.
Ở vị trí cao nhất, nơi chiếc ngai bằng hoàng kim lơ lửng giữa không trung, Diệp Thần đang ngồi đó.
Hắn mặc một bộ đạo bào thêu vân rồng mạ vàng, mái tóc đen được búi gọn bằng chiếc trâm bằng gỗ ngô đồng cổ thụ. Quanh thân hắn, từng sợi tơ vàng li ti của “Thiên Đạo Chúc Phúc” không ngừng lưu chuyển, khiến hắn trông giống như một vị thần giáng thế, uy nghiêm và không thể xâm phạm.
Nhưng, nếu có kẻ nào đủ tinh vi như Lục Trầm Chu quan sát, họ sẽ thấy sâu trong đôi mắt chứa đầy lôi điện ấy của Diệp Thần là một sự ham muốn quyền lực đến cuồng loạn.
Diệp Thần đứng dậy, vung tay lên. Một đạo gợn sóng vàng óng khuếch tán ra xung quanh, làm dịu đi những tiếng xầm xì dưới khán đài.
“Chư vị đạo hữu!” – Giọng hắn trầm ấm, truyền cảm, nhờ vào lực lượng của Thiên Đạo mà đi vào thẳng trái tim từng người. “Thế giới này đã chịu quá nhiều khổ đau. Ma chướng hoành hành, trật tự sụp đổ. Kẻ ác nghịch thiên Lục Trầm Chu tuy đã chết, nhưng cái ác hắn gieo rắc vẫn còn tiềm tàng. Để vĩnh viễn bảo vệ hòa bình cho Cửu Tiêu, hôm nay Diệp mỗ đề nghị thành lập ‘Thiên Đạo Pháp Quy’ mới.”
Dưới đài, mọi người nín thở lắng nghe.
“Mọi tông môn, mọi gia tộc, từ nay phải giao nộp 50% linh mạch thượng hạng và tất cả các thiên tài mang tiên cốt cho Thiên Đạo Minh quản lý. Chúng ta sẽ tập trung nguồn lực để xây dựng ‘Thiên Phủ’, nơi huấn luyện ra những chiến thần bảo vệ công lý.”
Một sự im lặng chết chóc bao trùm. 50% linh mạch? Đó là huyết mạch của một tông môn. Giao nộp toàn bộ thiên tài? Đó là chặt đứt tương lai của họ.
Tại một góc của khán đài, một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào sờn cũ của Thanh Vân Tông – nơi Lục Trầm Chu từng xuất thân – chậm rãi đứng dậy. Đó là Thanh Vân Tử, một vị trưởng lão luôn giữ đạo trung dung.
Lão run rẩy, chấp tay nói: “Minh chủ, việc này… liệu có quá cực đoan chăng? Các tông môn nhỏ vốn đã kiệt quệ sau trận chiến với Ma Quân, nay lại mất đi linh mạch và nhân tài, e rằng sẽ tự diệt vong trước khi thấy được thái bình.”
Ánh mắt Diệp Thần hơi nheo lại. Một tia sát cơ vụt qua nhưng ngay lập tức được che đậy bằng vẻ đau xót đại từ đại bi.
“Trưởng lão, ta biết ngài lo lắng.” – Diệp Thần thở dài, giọng nói như tiếng thở dài của trời đất. “Nhưng ngài không hiểu sao? Cái ác vẫn luôn ẩn nấp. Nếu chúng ta không lớn mạnh hơn, nếu chúng ta không quy nhất quyền lực, chẳng lẽ ngài muốn thấy một Lục Trầm Chu thứ hai xuất hiện? Sự hy sinh nhỏ của các vị là để đổi lấy tương lai vĩnh hằng.”
“Nhưng…” Thanh Vân Tử định nói thêm.
“Đủ rồi!” – Diệp Thần cắt ngang. Lần này, áp lực từ cơ thể hắn bùng nổ, khiến những tu sĩ yếu ớt xung quanh cảm thấy nghẹt thở. “Ta nhìn thấy trong linh hồn ngài có một vết đen… Phải chăng vì Lục Trầm Chu từng là đệ tử của Thanh Vân Tông, nên ngài vẫn còn tâm tư luyến tiếc với ma đạo?”
Lời vừa thốt ra, cả quảng trường ồ lên kinh hãi.
Trong thế giới này, chỉ cần bị dán nhãn “dính líu tới Ma Quân”, đó chính là án tử.
“Ta không có! Ta chỉ vì lợi ích của giới tu hành…” Thanh Vân Tử bàng hoàng biện minh.
“Thiên Đạo không nói dối!” – Diệp Thần lạnh lùng tuyên bố. Hắn phất tay, một bàn tay bằng năng lượng vàng rực từ trên cao giáng xuống. “Thanh Vân Tử, ta thay mặt trời xanh, thanh tẩy ma căn trong lòng ngươi!”
“Ầm!”
Tiếng nổ vang rền. Vị trưởng lão tội nghiệp chưa kịp phản ứng đã bị đè bẹp xuống mặt đá Bạch Vân. Xương cốt vỡ vụn, tu vi nghìn năm tích lũy bị tước đoạt một cách thô bạo. Máu tươi bắn tung tóe lên những vạt áo trắng muốt của các vị “thánh nhân” ngồi gần đó.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự tàn nhẫn, mà là phản ứng của đám đông.
Họ không bất bình. Họ sợ hãi. Và để xoa dịu nỗi sợ đó, họ bắt đầu hò reo.
“Minh chủ anh minh! Diệt trừ mầm mống ma đạo!”
“Thiên Đạo bất diệt! Diệp Minh chủ vạn tuế!”
Tiếng hô vang dội cả đỉnh Côn Luân, át đi tiếng rên rỉ yếu ớt của lão già đang nằm trong vũng máu. Hào quang vàng của Diệp Thần càng lúc càng rực rỡ, nhưng trong mắt một người đang đứng trong bóng tối, cái màu vàng ấy hôi thối vô cùng.
…
Ở một không gian song song, chỉ cách quảng trường vài mét nhưng dường như thuộc về một thế giới khác, Lục Trầm Chu đang khoanh tay đứng nhìn.
Hắn ẩn thân trong “Hư Vô Sát Vực”, đôi mắt đen láy bình thản nhìn cảnh tượng nực cười kia.
[Đinh! Hệ thống nhắc nhở: Khí vận chi tử đang thực hiện hành vi ‘Đại tịnh hóa’. Mức độ thối nát của Thiên Đạo tăng thêm 5%.]
[Nhiệm vụ Phản diện mới: Hãy chứng kiến Thanh Vân Tông bị tiêu diệt hoàn toàn mà không được trực tiếp cứu giúp. Phần thưởng: 50.000 điểm Nghịch Mệnh, Công pháp cấp Thần – Thái Sơ Thần Hồn.]
[Hình phạt nếu thất bại: Trái tim bị rò rỉ ma khí, chịu cảnh vạn kiến cắn xé trong 100 năm.]
Lục Trầm Chu nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai cay đắng.
“Hệ thống, ngươi quả thật rất hiểu cách ép người ta làm kẻ ác.” – Hắn thầm nói trong đầu.
[Ký chủ, đây là quy tắc. Càng nhiều kẻ lương thiện chết dưới tay chính nghĩa giả tạo, oán khí của thế gian sẽ càng đậm đặc. Đó là chất dinh dưỡng tốt nhất để ngài phá vỡ Thiên Đạo này.]
Lục Trầm Chu nhìn về phía Thanh Vân Tử. Đó là vị trưởng lão duy nhất từng bí mật cho hắn một bình đan dược khi hắn bị sư môn ruồng bỏ mười năm trước. Lão già đó thực sự là một người tốt, một kẻ lỗi thời giữa cái giới tu chân lạnh lẽo này.
Bây giờ, hắn phải đứng nhìn người đó chết?
Hắn siết chặt kiếm gãy “Thánh Tội”. Sát khí xung quanh hắn bắt đầu dao động khiến không gian xung quanh xuất hiện những vết nứt đen ngòm.
“Chủ nhân…” – Khương Ngân từ trong cái bóng dưới chân Lục Trầm Chu hiện ra, giọng trầm đục. – “Ngài muốn thuộc hạ ra tay không? Diệp Thần hiện giờ chưa hoàn toàn dung hợp đạo quả, thuộc hạ có thể gây náo loạn để mang người đi.”
“Không cần.” – Lục Trầm Chu lạnh nhạt nói. – “Diệp Thần có Thiên Đạo che chở, ngươi ra tay chính là chịu chết. Hơn nữa… hệ thống bắt ta chứng kiến Thanh Vân Tông bị tiêu diệt mà.”
“Vậy ngài thực sự bỏ mặc?” – Khương Ngân hơi sững sờ. Hắn đi theo Lục Trầm Chu đủ lâu để biết vị chủ nhân này chưa bao giờ thực sự là một con quỷ máu lạnh như thế gian vẫn đồn.
Lục Trầm Chu không trả lời ngay. Hắn dõi mắt nhìn về phía Tô Thanh Loan đang đứng cách Diệp Thần không xa.
Nàng đứng đó, khuôn mặt tuyệt mỹ như được điêu khắc từ băng tuyết, nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự mờ mịt và đau đớn tột cùng. Nàng là Thánh nữ Dao Trì, nàng yêu lẽ phải, nhưng những gì đang diễn ra trước mắt đang đập nát niềm tin của nàng.
Tô Thanh Loan nhìn Thanh Vân Tử, rồi nhìn Diệp Thần – người mà nàng từng cho rằng là hy vọng của nhân loại. Giây phút Diệp Thần ra tay sát hại lão già vô tội kia, nàng thấy trên gương mặt hắn không phải là sự nghiêm minh, mà là sự hưng phấn của một kẻ cai trị.
Lục Trầm Chu hít sâu một hơi khí lạnh lùng của Cấm Khu còn sót lại trong người.
“Ta nói là không trực tiếp cứu giúp.” – Lục Trầm Chu đột ngột mở lời, giọng nói mang theo một kế hoạch thâm sâu. – “Nhưng ta không nói là ta sẽ không ‘lợi dụng’ cái chết của bọn họ.”
Hắn xoay người, tà áo hắc y tung bay giữa không trung xám xịt.
“Khương Ngân, chuẩn bị ‘Minh Ảnh Trận’. Ta muốn từng lời Diệp Thần nói, từng giọt máu của Thanh Vân Tử rơi xuống hôm nay, đều phải được ghi lại vào linh hồn của toàn bộ sinh linh Cửu Tiêu. Hắn muốn dùng ánh sáng để che mắt thế gian? Vậy ta sẽ dùng bóng tối để chiếu rọi sự thật.”
Lục Trầm Chu dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng đỏ rực.
“Hệ thống, ngươi muốn ta làm phản diện? Được. Ta sẽ trở thành cơn ác mộng lớn nhất của Diệp Thần. Ta sẽ để hắn leo lên đỉnh cao nhất của vinh quang, sau đó để hắn tận mắt thấy thần dân mà hắn huyễn hoặc tự tay xé nát lớp da mặt người của mình.”
[Cảnh báo: Ký chủ đang lách luật nhiệm vụ. Mức độ nguy hiểm tăng cao.]
“Nguy hiểm? Ta chính là nguy hiểm nhất thế giới này rồi.”
Dưới quảng trường, cuộc thanh trừng vẫn tiếp tục. Diệp Thần không dừng lại ở Thanh Vân Tử. Với sự hùa theo của đám đông bị thao túng, hắn bắt đầu gọi tên những tông môn từng có quan hệ thân thiết với Lục Trầm Chu hoặc những người không chịu quỳ lạy hắn.
“U Minh Tông, phản nghịch!”
“Kiếm Tâm Các, tàng trữ ma khí!”
“Thiên Phù Môn, tư thông với giặc!”
Mỗi lời nói ra là một cơn mưa máu. Những vị tông chủ, những đệ tử thiên tài vốn là niềm tự hào của giới tu tiên, lúc này như những con cừu non bị lôi ra tế đàn.
Tiếng la hét, tiếng khóc than vang vọng. Diệp Thần vẫn mỉm cười, đôi mắt hắn hấp thu oán khí từ những người chết, biến nó thành một loại năng lượng vàng kim giả tạo. Đây chính là cách Thiên Đạo vận hành: Nuôi dưỡng kẻ cầm quyền bằng máu của người lương thiện, sau đó bọc nó dưới lớp vỏ thần thánh.
Tô Thanh Loan cuối cùng không chịu nổi nữa, nàng bước tới một bước, thanh kiếm băng trong tay rung lên bần bật: “Diệp Thần, dừng lại! Ngươi đang làm cái gì vậy? Họ đều là những người từng chiến đấu chống lại ma giáo cùng chúng ta!”
Diệp Thần quay sang nhìn nàng, ánh mắt lộ vẻ sủng ái đầy tính chiếm hữu: “Thanh Loan, nàng quá ngây thơ. Muốn thế giới sạch bóng ma quỷ, phải dùng ngọn lửa tàn nhẫn nhất để thanh tẩy. Sau hôm nay, giới tu tiên sẽ chỉ còn một ý chí, một tiếng nói. Đó là ta, và nàng sẽ là vương hậu bên cạnh ta.”
“Ngươi… ngươi điên rồi!” – Tô Thanh Loan lùi lại, nước mắt rơi lã chã.
Trong giây phút nàng tuyệt vọng nhất, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng nhưng cực kỳ quen thuộc bỗng vang lên bên tai nàng, chỉ mình nàng nghe thấy:
“Thấy chưa, đại mỹ nhân? Cái kẻ mà nàng dốc lòng bảo vệ, kẻ mà nàng cùng hắn đuổi giết ta ba vạn dặm… so với ta, ai mới thực sự là ma?”
Tô Thanh Loan sững sờ. Trái tim nàng như ngừng đập. Cái hơi lạnh này, cái khí chất cao ngạo tột cùng này…
“Lục… Lục Trầm Chu?” – Nàng thầm thốt lên trong vô thức, ánh mắt dáo dác nhìn quanh hư không.
Nhưng không có ai. Chỉ có cơn gió lạnh rít qua kẽ răng.
Bên dưới quảng trường, trận đại tàn sát đã đến hồi cao trào. Đám đệ tử Thanh Vân Tông đang bị áp giải ra, quỳ thành một hàng dài. Lưỡi đao tử thần của chấp pháp giả Thiên Đạo Minh đã giơ cao.
Lục Trầm Chu đứng trong bóng tối, tay nắm chặt Thánh Tội đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
“Nhìn cho kỹ, Khương Ngân.” – Hắn thì thầm. – “Đây chính là lý do vì sao ta phải trở thành Đạo Tổ. Vì trên đời này không có đạo, nên ta mới phải giết ra một con đường đạo.”
Hắn đưa tay lên, một đạo phù văn màu đen kỳ bí bay ra, biến mất vào mặt đất đỉnh Côn Luân.
“Hệ thống, nhiệm vụ của ngươi ta đã hoàn thành một nửa. Thanh Vân Tông sẽ chết ở đây… nhưng hồn của họ, ta đặt cọc trước.”
Màn sương vàng của Diệp Thần đột nhiên dao động một cách kỳ lạ. Hắn cảm thấy có cái gì đó không ổn, như thể có một đôi mắt tử thần đang quan sát mình từ sau gáy. Nhưng nhìn lại, vẫn chỉ là đám tu sĩ đang hò reo tôn thờ.
Diệp Thần tự mãn cười lớn: “Chết đi! Để máu các ngươi làm lễ khai sinh cho trật tự mới!”
Lưỡi đao chém xuống.
Nhưng, thay vì tiếng đầu rơi chạm đất, một tiếng nổ đen kịt bùng phát từ ngay dưới sàn đá Bạch Vân.
Khói đen cuồn cuộn không rõ từ đâu đến, mang theo tiếng gào thét của vạn quỷ, đột ngột nuốt chửng toàn bộ khu vực hành hình. Những tên chấp pháp giả vừa mới vung đao đã thấy tay mình bị đóng băng trong bóng tối, rồi tan rã thành tro bụi.
“Kẻ nào?!” – Diệp Thần gầm lên, đứng bật dậy từ ngai vàng. Hào quang vàng trên người hắn phát ra luồng ánh sáng chói mắt để xua tan màn sương đen.
Nhưng màn sương ấy không hề lùi bước. Nó ngưng tụ lại thành một bóng người mơ hồ giữa quảng trường.
Kẻ đó không mang theo hơi thở của sự sống, nhưng sát khí thì kinh khủng đến mức khiến vạn dân phải quỳ lạy vì bản năng sợ hãi.
Mái tóc đen tung bay trong gió dữ, một nửa gương mặt ẩn trong bóng tối, một nửa lộ ra vẻ đẹp thanh tú nhưng sắc lạnh như băng ngàn năm. Hắn cầm một thanh kiếm gãy, thân kiếm chảy dài những dòng huyết mạch màu tím đen sền sệt.
Lục Trầm Chu – người đáng lẽ đã phải hồn phi phách tán – đang đứng đó, giữa vạn quân của chính nghĩa, mỉm cười với Khí Vận Chi Tử.
“Diệp Minh Chủ, lâu rồi không gặp.” – Giọng hắn không cao, nhưng lại đè ép tất cả mọi âm thanh khác của thiên hạ. “Màn trình diễn của ngươi thật sự… quá thối nát. Ta xem đến mức buồn nôn rồi.”
Hệ thống trong đầu hắn vang lên liên tục:
[Cảnh báo! Ký chủ xuất hiện quá sớm! Rủi ro bị Thiên Đạo xóa sổ tăng lên 200%!]
[Điểm Nghịch Mệnh đang nhảy số điên cuồng: +10.000, +20.000, +50.000…]
Lục Trầm Chu hoàn toàn ngó lơ. Hắn bước lên một bước, mỗi bước chân đều khiến một đóa sen đen nảy nở trên sàn ngọc, biến Côn Luân Thánh Địa thành một khu mộ địa âm u.
Hắn nhìn Diệp Thần, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: “Ngươi muốn thanh lý ma đạo sao? Vậy nhìn xem, ta chính là Thiên ma mạnh nhất thế gian này. Ngươi… có dám rút kiếm không?”
Cả đỉnh Côn Luân rúng động. Sự im lặng kéo dài trong vài nhịp thở, trước khi một tiếng gào thét căm hận bùng nổ từ phía Diệp Thần.
Cuộc chiến thực sự, lúc này mới bắt đầu. Sự mục nát của hào quang chính nghĩa sẽ bị xé bỏ, thay vào đó là sự trỗi dậy của một vị Đạo Tổ đi lên từ hố sâu của địa ngục.