Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 67: Trầm Chu trở lại**
CHƯƠNG 67: TRẦM CHU TRỞ LẠI – VẠN ĐÓA HẮC LIÊN NGHỊCH CHUYỂN THIÊN KHÔNG
Gió trên đỉnh Côn Luân trước nay vốn mang theo hơi lạnh thanh khiết của mây ngàn, nhưng lúc này, nó lại nồng nặc mùi máu tươi và sự mục nát ẩn giấu dưới lớp hào quang vàng óng.
Trên quảng trường ngọc thạch rộng lớn, Diệp Thần ngồi chễm chệ trên ngai vàng rồng cuộn, khoác trên mình bộ đạo bào thêu vân khí bát quái, tay cầm Trảm Yêu Kiếm lấp lánh linh quang. Hắn chính là hóa thân của công lý, là "Khí Vận Chi Tử" được vạn người cung phụng sau khi "tiêu diệt" được đại ma đầu Lục Trầm Chu một năm về trước.
Phía dưới lôi đài, hàng ngàn đệ tử chính đạo đang hò reo, ánh mắt họ tràn đầy vẻ hưng phấn cuồng loạn khi chứng kiến mười hai vị tu sĩ ma đạo bị trói chặt vào cột trụ, chờ đợi bị hành hình bằng lôi hỏa.
"Hành hình!"
Giọng nói của Diệp Thần vang lên, uy nghiêm như phán quyết của Thiên Đạo. Các chấp pháp giả giơ cao đao lớn, linh lực sấm sét bắt đầu tụ hội, sẵn sàng nghiền nát những kẻ tội đồ.
Nhưng, ngay khoảnh khắc đạo lôi điện đầu tiên chuẩn bị giáng xuống, không gian đột ngột ngưng đọng.
Một luồng khí lạnh thấu xương từ hư không tràn ra, nhanh chóng đóng băng cả âm thanh lẫn chuyển động. Khói đen cuồn cuộn không rõ từ đâu đến, mang theo tiếng gào thét của vạn quỷ từ cõi u minh, như một tấm màn khổng lồ che khuất ánh mặt trời rực rỡ của Côn Luân.
Mọi người bàng hoàng kinh sợ. Những tên chấp pháp giả vừa mới vung đao bỗng thấy cổ tay mình tê dại. Một tầng sương mù màu tím đen đậm đặc bám lấy họ, rồi ngay trước mắt hàng vạn người, cánh tay của họ tan rã thành cát bụi trong im lặng tuyệt đối. Không một tiếng thét, bởi đến cả âm thanh cũng bị bóng tối ấy nuốt chửng.
"Kẻ nào?!" – Diệp Thần gầm lên, hơi thở hào quang vàng trên người hắn phát ra luồng ánh sáng chói mắt để xua tan màn sương đang lấn át. Hắn đứng bật dậy từ ngai vàng, Trảm Yêu Kiếm trong tay rung lên bần bật, dường như đang cảm nhận được một sự đe dọa khủng khiếp.
Màn khói đen không hề lùi bước. Ngược lại, chúng bắt đầu ngưng tụ lại giữa quảng trường, ngay trước mặt Diệp Thần.
Ở đó, một bóng người dần dần hiện rõ.
Hắn mặc một bộ hắc y dài chấm gót thêu những đường chỉ vàng uốn lượn như tàn lửa đang lụi tàn. Mái tóc đen dài không buộc, tung bay trong gió dữ. Một nửa gương mặt hắn ẩn khuất dưới bóng tối của chiếc áo bào, một nửa lộ ra vẻ thanh tú, thanh nhã đến cực điểm nhưng lại sắc lạnh như băng ngàn năm không tan.
Trong tay hắn là một thanh kiếm gãy. Thân kiếm loang lổ những vết rỉ sét giả tạo, nhưng sâu bên trong lõi kiếm, những dòng huyết mạch màu tím đen sền sệt đang chảy dài, tỏa ra một loại áp lực khiến cả không gian như muốn sụp đổ.
Thánh Tội.
Lục Trầm Chu – kẻ đáng lẽ đã phải hồn phi phách tán dưới mũi kiếm của Thiên Đạo một năm trước, đang đứng đó. Hắn không mang theo chút hơi thở của sự sống nào, nhưng sát khí phát ra từ cơ thể hắn thì kinh khủng đến mức khiến vạn dân phải quỳ lạy vì bản năng sợ hãi.
Hắn mỉm cười. Nụ cười không có hơi ấm, nhạt nhẽo nhưng mang theo sự giễu cợt sâu cay.
“Diệp Minh Chủ, lâu rồi không gặp.” – Giọng hắn không cao, thậm chí còn có phần trầm thấp u buồn, nhưng lại xuyên qua mọi lớp kết giới linh lực, đè ép tất cả âm thanh của thiên hạ xuống tận cùng bùn đen. “Màn trình diễn chính nghĩa của ngươi… quá thối nát. Ta xem đến mức buồn nôn rồi, nên phải ra tay dọn dẹp sớm một chút.”
[Đing! Cảnh báo! Ký chủ xuất hiện sớm hơn tính toán của hệ thống 100 ngày! Rủi ro bị Thiên Đạo xóa sổ tăng lên 200%!]
[Cảnh báo: Độ căm ghét của giới tu hành đang tăng vọt!]
[Điểm Nghịch Mệnh đang nhảy số điên cuồng: +10.000, +20.000, +50.000, +100.000…]
Lục Trầm Chu hoàn toàn ngó lơ những thông báo đỏ rực đang che kín tầm nhìn. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông, nhìn thấy những gương mặt tự xưng là chính đạo nhưng lúc này chỉ còn lại sự hèn nhát và run rẩy. Hắn nhìn thấy Tô Thanh Loan đang đứng sững sờ giữa đoàn người thánh địa, thanh kiếm trong tay nàng đánh rơi xuống đất từ lúc nào không biết, đôi mắt nàng rung động dữ dội, chứa đựng cả sự bàng hoàng lẫn một tia hy vọng thầm kín mà chính nàng cũng không dám thừa nhận.
Hắn khẽ bước lên một bước.
*Cộc.*
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng như đạp lên trái tim của tất cả những kẻ có mặt. Tại nơi chân hắn vừa hạ xuống, một đóa hoa sen màu đen láy từ mặt đá cẩm thạch trồi lên, cánh hoa mang theo lửa đen hừng hực, thiêu cháy mọi linh khí xung quanh.
Mỗi bước hắn đi, một đóa hắc liên lại nảy nở.
Vạn Đóa Hắc Liên Nghịch Chuyển Thiên Không.
Sắc đen dần dần chiếm trọn đỉnh Côn Luân, biến thánh địa rực rỡ thành một khu mộ địa âm u giữa nhân gian.
Diệp Thần nghiến răng, gương mặt vốn đạo mạo giờ đây trở nên vặn vẹo vì giận dữ và kinh hoàng. Hắn hét lớn: "Lục Trầm Chu! Ngươi đã là hồn ma bóng quế, đáng lẽ nên lẩn trốn trong bóng tối để nhặt nhạnh chút hơi tàn! Ngươi dám hiện thân tại Côn Luân, chính là tự tìm đường chết! Tất cả nghe lệnh, liên minh diệt ma, giết cho ta!"
Tuy nhiên, đáp lại lời kêu gọi của hắn là sự im lặng đầy sợ hãi. Các tông chủ, trưởng lão của các đại thánh địa từng mạnh miệng tuyên bố "trảm ma đạo" lúc này đều đồng loạt lùi lại. Uy áp phát ra từ cơ thể Lục Trầm Chu không còn là tu vi Nguyên Anh hay Hóa Thần thông thường, mà là một thứ sức mạnh của "Nghịch Mệnh" – thứ quyền năng có thể bóp nát quy luật của thế giới này.
Lục Trầm Chu dừng bước, cách Diệp Thần chỉ mười trượng. Hắn giơ thanh kiếm gãy Thánh Tội lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào tâm điểm của "Khí Vận Chi Tử".
“Ngươi muốn thanh lý ma đạo sao?” – Lục Trầm Chu nghiêng đầu, đôi mắt tím đen rực lên một loại ánh sáng tàn nhẫn. “Vậy nhìn cho kỹ vào. Ta chính là Thiên ma mạnh nhất thế gian này. Ta đứng ở đây, nhân quả của ngươi đứng ở đây, Thiên Đạo của ngươi đứng ở đây.”
Hắn đột nhiên cười lớn, tiếng cười vang động cả chín tầng mây: “Ngươi… có dám rút kiếm ra không? Hay là quyền năng mà ngươi có được từ việc bòn rút linh khí của chúng sinh bấy lâu nay, ngay cả gan để đứng thẳng trước mặt ta cũng không cho ngươi?”
Diệp Thần bị lời nói của Lục Trầm Chu đâm trúng tim đen. Hào quang vàng trên người hắn run rẩy kịch liệt. Hắn cảm thấy "Khí vận" của mình đang bị một lực lượng vô hình tước đoạt một cách thô bạo. Hệ thống phản diện của Lục Trầm Chu đang điên cuồng thôn phệ hào quang của hắn.
“Chết đi cho ta!”
Diệp Thần không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn gào lên một tiếng chói tai, huy động toàn bộ tu vi Đại Thừa cảnh của mình, biến thành một tia sáng vàng khổng lồ lao về phía Lục Trầm Chu. Kiếm quang của hắn xé rách không gian, mang theo toàn bộ sự phẫn nộ và khao khát bảo vệ ngôi vị của mình.
Lục Trầm Chu nhìn luồng sáng đang đến gần, ánh mắt không một chút gợn sóng.
Hắn khẽ lẩm bẩm: “Hệ thống, tiêu thụ 500.000 điểm Nghịch Mệnh. Mở ra Ma Thần Lĩnh Vực.”
[Xác nhận tiêu thụ! Khởi động Ma Thần Lĩnh Vực – Nhất Niệm Vạn Hoa Khô!]
Ngay khoảnh khắc Trảm Yêu Kiếm chạm vào vạt áo của Lục Trầm Chu, toàn bộ hào quang vàng óng của Diệp Thần đột ngột hóa thành màu đen xám xịt. Thanh thần kiếm vạn người kính ngưỡng bắt đầu rạn nứt, từng mảnh vụn rơi xuống mặt đất như những mảnh gốm tầm thường.
Lục Trầm Chu đưa tay ra, nhẹ nhàng bóp lấy cổ của "Khí Vận Chi Tử". Một hành động đơn giản, nhưng lại giống như đại diện cho bàn tay của số phận, bóp nghẹt mọi sự phản kháng.
Cả đỉnh Côn Luân sụp đổ. Hàng ngàn đệ tử chính đạo ngã quỵ vì không chịu nổi dư chấn của bóng tối. Bầu trời vốn đã đen kịt nay lại xuất hiện một vết rách khổng lồ, giống như con mắt của vũ trụ đang mở ra nhìn trừng trừng xuống trần gian.
Sát khí bùng nổ. Sự mục nát của hào quang chính nghĩa rốt cuộc đã bị xé bỏ hoàn toàn. Giữa làn khói bụi và máu lửa, Lục Trầm Chu đứng đó, hiên ngang như một vị thần cai quản bóng tối.
Hắn nhìn Diệp Thần đang giãy giụa trong tay mình, cúi đầu thì thầm vào tai đối thủ:
“Đừng sợ. Đây mới chỉ là khởi đầu của sự sụp đổ. Ngươi phải sống… để thấy ta leo lên ngôi vị Đạo Tổ trên xác chết của Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ.”
Trong giây phút ấy, vạn đóa hắc liên đồng loạt bùng nổ, cánh hoa hóa thành kiếm ý bao trùm toàn bộ Thánh địa Côn Luân. Cuộc chiến thực sự giữa "Kẻ Phản Diện" chân chính và "Công Lý" giả tạo chính thức khai màn bằng một màu đen tuyệt vọng nhưng cũng đầy kỳ vọng về một sự tái sinh.
Lục Trầm Chu trở lại, và lần này, thế gian không còn đường lui.