Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 68: Nhiệm vụ: Phá hủy lễ tế trời**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:45:36 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 68: NHIỆM VỤ: PHÁ HỦY LỄ TẾ TRỜI

Gió tuyết trên đỉnh Côn Luân chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng lúc này, chúng dường như cũng bị đóng băng bởi sát khí đặc quánh phát ra từ cơ thể Lục Trầm Chu. Dưới chân hắn, tuyết trắng đã bị nhuộm thành một màu xám xịt của tro tàn và oán khí.

Tay trái hắn vẫn đang bóp chặt cổ Diệp Thần, người vốn được coi là “Ánh sáng của tu chân giới”. Diệp Thần trợn mắt, những mạch máu li ti vỡ ra trong nhãn cầu khiến đôi mắt hắn đỏ ngầu vì uất nghẹn. Khí vận vàng óng bao quanh Diệp Thần đang run rẩy, giống như một ngọn nến trước gió lớn, liên tục bị hắc ám từ tay Lục Trầm Chu xâm thực.

Đúng lúc này, một âm thanh máy móc, lạnh lẽo và đầy tính giễu cợt vang lên trong thức hải của hắn:

【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện cấp SSS phát động: Thiên Đạo Vô Tình – Vạn Cổ Tội Nhân. 】
【 Nội dung nhiệm vụ: Phá hủy “Thái Cổ Tế Thiên Đài”, chặt đứt Thiên Khí thông lộ. 】
【 Thời hạn: 15 phút. 】
【 Phần thưởng: Một mảnh vỡ của “Hỗn Độn Đạo Quả”, 1.000.000 điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị Thiên Lôi hành hạ vạn năm, tu vi tan biến. 】
【 Gợi ý hệ thống: Ký chủ, nhìn kìa, đám kiến hôi kia đang dâng hiến linh hồn cho một kẻ lừa đảo. Hãy cho chúng thấy sự tàn nhẫn của một Ma Quân chân chính là thế nào! Hãy chặt đứt hy vọng cuối cùng của chúng! 】

Lục Trầm Chu khẽ nheo mắt. Phía sau lưng Diệp Thần, trên đỉnh cao nhất của Côn Luân, một đài tế bằng đá ngọc thạch khổng lồ đang tỏa ra hào quang rực rỡ. Chín vị Trưởng lão của Thiên Đạo Minh đang ngồi vây quanh, máu từ cổ tay họ chảy vào những rãnh nhỏ trên đài tế, tạo thành một đồ trận vĩ đại liên kết thẳng lên chín tầng mây.

Đây chính là “Lễ Tế Trời”. Trong mắt hàng vạn tu sĩ đang quỳ lạy dưới chân núi, đây là nghi thức thiêng liêng để thỉnh cầu Thiên Đạo ban xuống thần lực, giúp nhân gian vượt qua đại nạn diệt thế.

Nhưng trong tầm mắt của Lục Trầm Chu – dưới sự trợ giúp của hệ thống – hắn thấy một sự thật hoàn toàn khác.

Đài tế kia không phải để thỉnh cầu sự giúp đỡ. Nó là một cái “vòi rồng” khổng lồ. Thiên Đạo đang mượn nghi thức này để hút cạn linh cơ cuối cùng của thế gian, biến tất cả sinh linh trở thành chất dinh dưỡng để gia cố ngôi vị cho những kẻ đứng trên đỉnh cao Tiên Vực. Nếu lễ tế hoàn thành, linh khí của toàn bộ hạ giới sẽ cạn kiệt, vạn năm sau sẽ không còn một ai có thể tu luyện thành tiên.

“Trầm Chu Ma Quân! Thả Diệp thần tử ra!” Một tiếng gầm lớn vang lên từ phía đông.

Ba vị lão tổ Hóa Thần cảnh của các đại thánh địa đồng loạt bay lên không trung. Khí thế của họ liên kết lại, ép cho tuyết tan thành nước, mặt đất lún xuống ba tấc.

“Ngươi đã giết quá nhiều người, phạm xuống tội ác tày trời! Hôm nay là ngày lễ tế thần thánh, ngươi muốn nghịch thiên thật sao?” Một lão giả mặc thanh bào, râu tóc dựng ngược, tay cầm một tòa tháp vàng rực hét lớn.

Lục Trầm Chu cười nhạt, thanh âm không lớn nhưng truyền thấu qua tiếng gió: “Nghịch thiên? Thứ Thiên Đạo bắt con dân mình hiến tế máu thịt này, cũng đáng để ta thuận theo sao?”

“Nói láo! Ngươi là Ma, tâm ma của ngươi đã mù quáng rồi!”

Hàng vạn tu sĩ dưới chân núi bắt đầu đồng thanh hô hoán:
“Giết Ma đầu! Bảo vệ Tế đàn!”
“Giết Ma đầu! Cứu lấy Thiên hạ!”

Tiếng hô vang trời dậy đất, mang theo sức mạnh của niềm tin mù quáng. Lục Trầm Chu cảm thấy lồng ngực mình hơi nhói lại. Đây chính là cái giá của kẻ phản diện. Hắn làm việc ác để cứu thế gian, nhưng thế gian lại dùng sự căm hận nhất để đáp trả hắn.

【 Đinh! Nhận được 50.000 điểm Nghịch Mệnh từ sự căm hận của chúng sinh. Hãy tiếp tục, ký chủ! Sự ghét bỏ của chúng chính là dưỡng chất mạnh nhất của ngài! 】

“Khương Ngân.” Lục Trầm Chu lên tiếng.

Ngay lập tức, từ trong bóng tối dưới chân hắn, một thiếu niên lầm lì với đôi mắt sắc lẹm như thú hoang bước ra.

“Có thuộc hạ.”

“Giữ lấy tên này. Đừng để hắn chết quá nhanh.” Lục Trầm Chu ném Diệp Thần như ném một túi rác về phía Khương Ngân. Diệp Thần lúc này đã mất sạch tu vi bảo vệ, rên rỉ đau đớn khi bị bóng tối của Khương Ngân khóa chặt.

Lục Trầm Chu chậm rãi rút thanh kiếm gãy “Thánh Tội” ra khỏi bao. Một làn khói đen kịt bao quanh thân kiếm, nhưng ẩn hiện bên trong là những phù văn màu vàng cổ xưa vô cùng thần thánh.

“Hôm nay, ta sẽ làm một việc đại gian đại ác nhất lịch sử.” Hắn bước đi trên không trung, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

“Lục Trầm Chu! Ngươi dám!” Ba vị lão tổ đồng loạt ra tay.

Tòa tháp vàng hóa lớn thành núi cao đè xuống. Một thanh pháp kiếm dài ngàn trượng chém ngang trời. Một dải lụa tiên mang theo hỏa diễm thiêu đốt vạn vật. Ba món thần binh của chính đạo mang theo uy lực có thể san bằng một quốc gia đổ dồn về phía hắc y thanh niên.

Lục Trầm Chu không thèm nhìn. Kiếm trong tay hắn khẽ run lên.

“Nghịch Mệnh Kiếm Pháp thức thứ nhất: Vạn Đạo Thành Không.”

Chỉ một kiếm.

Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có hào quang rực rỡ. Một đường chỉ đen thanh mảnh xé rách không gian, quét qua tất cả. Tòa tháp vàng nát vụn, thanh pháp kiếm gãy đôi, dải lụa hỏa diễm tắt lịm trong nháy mắt.

Ba vị lão tổ hộc máu bay ngược ra sau, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi không thể tin nổi.

“Cái… cái quái gì thế này? Hắn rõ ràng cũng là Đại Thừa cảnh, tại sao sức mạnh này…”

Lục Trầm Chu đã đứng trước Tế Thiên Đài. Chín vị trưởng lão đang tế lễ đều run rẩy, nhưng họ không thể dừng lại. Nếu dừng lại, họ sẽ bị Thiên phạt đánh thành tro bụi ngay lập tức.

“Trầm Chu! Dừng tay lại!” Một tiếng gọi thanh thúy nhưng run rẩy vang lên.

Tô Thanh Loan.

Nàng đứng đó, giữa dòng người đang sùng bái, đôi mắt trong veo nhìn hắn đầy đau đớn. Nàng cầm trường kiếm, nhưng mũi kiếm lại chĩa xuống đất.

“Ngươi biết mình đang làm gì không? Nếu ngươi phá hủy tế đàn, ngươi sẽ trở thành kẻ thù công khai của Thiên Đạo. Thế gian này không còn chỗ dung thân cho ngươi đâu!”

Lục Trầm Chu dừng bước chân, liếc nhìn nàng một cái. Trong khoảnh khắc ấy, Tô Thanh Loan nhìn thấy một tia u buồn thoáng qua sâu trong đáy mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự lạnh lùng tàn nhẫn.

“Chỗ dung thân? Ngay từ lúc sinh ra, ta đã không có rồi.”

Lục Trầm Chu quay đầu, nhìn lên bầu trời. Trên tầng mây cao nhất, chín sợi xích sắt khổng lồ, mỗi sợi to bằng một tòa lâu đài, đang cắm sâu vào tâm của đài tế. Những sợi xích này không được làm bằng sắt, mà bằng khí vận ngưng tụ, liên tục rút máu từ chín vị trưởng lão và linh khí từ lòng đất lên trời.

【 Thời gian còn lại: 5 phút. Phá hủy nó, hoặc bị xóa sổ. 】

Lục Trầm Chu hít một hơi sâu, toàn bộ chân nguyên trong cơ thể hắn bắt đầu nghịch chuyển. Mái tóc đen dài đột ngột hóa thành màu bạc trắng, đồng tử từ màu đen hóa thành một vùng đỏ rực rỡ như máu tươi.

“Thánh Tội, khai!”

Thanh kiếm gãy đột ngột vươn dài ra, không phải bằng kim loại mà bằng một loại năng lượng đen kịt đặc quánh. Hắn vung kiếm, chỉ vào bầu trời.

“Hôm nay, ta chặt đứt thiên mệnh của các ngươi!”

“Ầm!!!”

Thiên Đạo tựa như cảm nhận được sự uy hiếp. Một con mắt khổng lồ đột ngột mở ra giữa những tầng mây xám xịt. Con mắt lạnh lẽo, vô cảm, mang theo uy áp vượt xa sức chịu đựng của con người.

“Thiên Nhãn! Trời ơi, Thiên Nhãn đã mở! Ma đầu, ngươi tiêu đời rồi!” Đám đông bên dưới lại reo hò, họ tưởng rằng Thiên Đạo hiện linh để trừ ma.

Những luồng sấm sét màu tím đen cuồn cuộn đổ xuống, mục tiêu nhắm thẳng đỉnh đầu Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu cười điên cuồng, bước chân giẫm mạnh trên không, lao thẳng lên đón lấy sấm sét.

“Hệ thống! Dùng hết điểm Nghịch Mệnh, kích hoạt Bất Diệt Ma Thân!”

Hắn để mặc cho lôi điện xé rách da thịt, để mặc cho những tia lửa tím đốt cháy kinh mạch. Trong mắt hắn lúc này chỉ có chín sợi xích vàng kia.

Một sợi… Hai sợi…

Mỗi lần hắn vung kiếm, cả bầu trời lại rúng động. Mỗi sợi xích đứt rời phát ra tiếng kêu rít rợn người như tiếng la hét của thần linh bị trọng thương. Khi sợi xích thứ năm bị chặt đứt, toàn bộ đài tế Thiên Đài bắt đầu rạn nứt. Những trưởng lão đang ngồi thiền đồng loạt hét thảm một tiếng, cơ thể nổ tung thành sương máu.

“Hắn đang làm gì? Hắn đang phá hủy hy vọng cứu thế của chúng ta!”
“Đồ súc sinh! Ta nguyền rủa ngươi vạn kiếp bất phục!”

Sự căm phẫn của đám đông đạt đến đỉnh điểm. Những viên đá, những tia pháp thuật yếu ớt từ hàng ngàn tu sĩ cấp thấp bên dưới bắt đầu ném về phía Lục Trầm Chu. Dù không làm hắn bị thương, nhưng sự ghét bỏ ấy tụ lại thành một loại áp lực tinh thần khổng lồ.

Lục Trầm Chu cảm thấy máu tươi trào lên họng. Hắn không nói một lời, tiếp tục vung kiếm.

Chặt! Chặt! Chặt!

Sợi xích thứ chín cuối cùng cũng đứt đoạn.

Ngay khoảnh khắc đó, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra mà không một ai ngờ tới.

Mất đi sự liên kết của chín sợi xích, bầu trời không còn là màu vàng thần thánh nữa mà sụp xuống thành một mảng xám xịt mục nát. Một luồng khí độc đen kịt từ trên cao trào xuống giống như thác lũ.

Nhưng đồng thời, từ lòng đất bên dưới Tế Thiên Đài, những mạch linh khí vốn đã khô héo suốt trăm năm qua đột nhiên bùng nổ trở lại. Cây cối héo úa trên Côn Luân xanh tốt lên trong nháy mắt, linh khí loãng đi của không gian bắt đầu đậm đặc đến mức hóa sương.

Tất cả mọi người đều ngẩn ra. Họ cảm thấy tu vi của mình đang thăng tiến, những vết thương cũ tự chữa lành.

Họ vốn tưởng lễ tế để thỉnh cầu linh khí, nhưng hóa ra chính hành động phá hủy lễ tế của Lục Trầm Chu mới trả lại linh khí cho thế giới này.

Nhưng đám đông vẫn chưa nhận ra. Họ chỉ nhìn thấy vị Ma đầu kia đã phá nát công trình vĩ đại nhất của nhân loại.

“Bùm!!!”

Đài tế nổ tung. Lục Trầm Chu từ trên cao rơi xuống như một cánh chim gãy cánh. Cơ thể hắn đầy rẫy vết thương do Thiên Lôi và do chính kiếm ý của mình phản phệ.

Hắn đáp xuống một vách đá cheo leo, thanh kiếm gãy cắm sâu xuống đất để làm điểm tựa.

【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. 】
【 Chúc mừng ký chủ đạt được danh hiệu: Vạn Cổ Tội Nhân. Ngài đã chặt đứt đường dẫn khí vận của Thiên Đạo, giúp thế giới tránh khỏi cảnh diệt linh, nhưng đồng thời, ngài cũng lọt vào ‘Danh sách đen’ ưu tiên giết bỏ của Thiên Đạo. 】
【 Phần thưởng: Một mảnh vỡ Hỗn Độn Đạo Quả đã được lưu vào túi đồ. 1.000.000 điểm Nghịch Mệnh đã được cộng vào. 】
【 Gợi ý hệ thống: Ký chủ, nghe kìa, tiếng chửi rủa mới êm ái làm sao. 】

Lục Trầm Chu lau đi vết máu trên khóe môi, nhìn xuống chân núi.

Hàng ngàn người đang lao lên. Dẫn đầu là các trưởng lão của Thiên Đạo Minh.

“Lục Trầm Chu! Ngươi phá hủy tế đàn, tội lỗi không thể tha thứ! Hôm nay dù có tốn bao nhiêu nhân mạng, chúng ta cũng phải nghiền nát ngươi!”

“Giết chết hắn! Trừ hại cho dân!”

Lục Trầm Chu nhìn sang phía Diệp Thần. Hắn lúc này đã được các đệ tử chính đạo cứu thoát từ tay Khương Ngân trong lúc hỗn loạn. Diệp Thần được bao quanh bởi các vị thánh nhân, sắc mặt tái nhợt nhưng trong mắt vẫn lóe lên vẻ đắc thắng thâm hiểm.

“Lục sư huynh… tại sao huynh lại trở thành kẻ điên rồ như thế này?” Diệp Thần giả bộ u sầu nói lớn: “Huynh phá hủy tế đàn, chính là hủy đi tương lai của tất cả chúng ta!”

“Đúng! Diệp thần tử nói đúng! Ma đầu, chịu chết đi!”

Lục Trầm Chu hít một hơi lạnh. Hắn nhìn thấy Tô Thanh Loan đang đứng lặng người giữa dòng người đang hò hét. Nàng nhìn hắn, đôi môi mấp máy nhưng không nói thành lời. Có lẽ nàng đã nhận thấy điều gì đó kỳ lạ trong linh khí xung quanh, nhưng giữa hàng vạn tiếng hô hoán giết chóc, tiếng nói nhỏ nhoi của nàng chẳng là gì.

“Khương Ngân, chúng ta đi.” Lục Trầm Chu trầm giọng nói.

“Chủ nhân, không giết sạch chúng sao?” Khương Ngân hiện thân bên cạnh hắn, sát khí lạnh thấu xương tỏa ra.

“Không cần. Giết bọn chúng chỉ làm bẩn kiếm của ta. Mục đích của ta đã đạt được.”

Lục Trầm Chu vung kiếm Thánh Tội, một vòng tròn đen xé toạc không gian phía sau lưng.

Trước khi bước vào hư không, hắn quay lại, nhìn toàn bộ giới tu chân lần cuối. Giọng nói của hắn được gia trì bởi tu vi cường đại, vang vọng khắp vạn dặm:

“Từ hôm nay, Thiên đạo của các ngươi đã tàn. Nếu muốn tìm ta đòi nợ, hãy lên Vạn Ma Quật. Ta – Lục Trầm Chu – đợi tất cả các ngươi.”

Nói đoạn, hắn bước vào khe nứt không gian, biến mất không dấu vết.

Chỉ còn lại một đỉnh Côn Luân hoang tàn, một đài tế đổ nát và hàng vạn con người đang điên cuồng nguyền rủa cái tên của người vừa cứu lấy linh mạch của thế giới.

Trên bầu trời, con mắt Thiên Đạo dần khép lại, nhưng hơi thở lạnh lẽo từ tầng mây cao dường như đang báo hiệu cho một cuộc truy sát còn kinh khủng hơn nhiều sắp bắt đầu.

Lục Trầm Chu ngồi trong không gian kẽ hở, ngực đau như bị búa tạ nện vào. Hệ thống vẫn không ngừng thông báo về số lượng điểm Nghịch Mệnh nhận được từ những lời nguyền rủa.

“Ép ta phải trở thành Đạo Tổ…” Hắn khẽ ho ra một búng máu, nụ cười trên môi có phần đắng chát nhưng cũng đầy ngông cuồng. “Vậy thì ta sẽ làm vị Đạo Tổ ác nhất lịch sử này cho các ngươi xem.”

Hồi 1 đã thực sự kết thúc tại đây, khi danh tiếng của Lục Trầm Chu chính thức đóng đinh vào vị trí “Đệ nhất Ma đầu” của Cửu Tiêu Vạn Giới. Nhưng cũng chính lúc này, hạt giống của một “Đạo” mới đã bắt đầu nảy mầm trong bóng tối của Thánh Tội kiếm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8