Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 69: Cả thế giới là kẻ thù**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:46:21 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 69: CẢ THẾ GIỚI LÀ KẺ THÙ**

Gió trên đỉnh Vạn Ma Quật gào rú như tiếng khóc của những linh hồn bị lãng quên. Những tầng mây đen đặc kịt như mực tàu phủ kín bầu trời, thỉnh thoảng lại bị xé toạc bởi những tia sét màu tím sẫm, soi rọi bóng lưng cô độc của một người đàn ông đang ngồi khoanh chân trên mỏm đá nhô ra vực thẳm.

Lục Trầm Chu.

Lúc này, cái tên ấy đã trở thành một nỗi kinh hoàng, một vết nhơ, một cấm kỵ của toàn bộ Tu chân giới. Sau sự kiện chém đứt linh mạch tại đỉnh Côn Luân, danh xưng "Trầm Chu Ma Quân" đã chính thức đóng đinh hắn vào cột trụ của sự sỉ nhục muôn đời.

Trong thức hải của hắn, thanh âm máy móc của Hệ thống vang lên liên hồi, khô khốc và tàn nhẫn:

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ thành công thu thập oán niệm của mười vạn tu sĩ Chính đạo. Điểm Nghịch Mệnh: +5.000.000. 】
【 Tinh! Độ căm phẫn của Thiên đạo đối với ký chủ tăng lên mức "Không chết không thôi". Phần thưởng: Mở khóa tầng thứ năm của Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết. 】
【 Tinh! Nhiệm vụ phụ tuyến: "Thiên hạ giai địch" (Cả thế giới là kẻ thù) chính thức hoàn thành. 】

Lục Trầm Chu khẽ mở mắt. Đôi nhãn mâu của hắn vốn dĩ thanh tĩnh như nước hồ thu, nay lại thấp thoáng một luồng hắc khí u uất. Hắn không cảm thấy vui sướng trước con số khổng lồ kia, chỉ thấy một nỗi mệt mỏi thấu tận xương tủy.

Hắn đưa bàn tay thon dài, nhợt nhạt lên. Trên đầu ngón tay, một luồng tử khí vờn quanh, tản phát ra sự hủy diệt khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo. Đây chính là cái giá. Để cứu lấy cái gốc rễ đang mục ruỗng của thế giới này khỏi sự thao túng của Thiên đạo, hắn phải đóng vai kẻ chặt đứt nguồn sống của nó. Thế gian chỉ thấy hắn phá hủy linh mạch, nhưng không ai thấy dưới lớp bùn đất của Côn Luân, những sợi xích nhân quả của Thiên đạo đang hút cạn linh khí thế gian đã bị hắn chặt đứt.

"Hệ thống, ngươi nói xem… nếu một ngày kia bọn họ biết sự thật, bọn họ sẽ có biểu cảm gì?" Lục Trầm Chu nhếch môi, nụ cười mang theo ba phần tự giễu, bảy phần lạnh lẽo.

【 Hệ thống không khuyến khích ký chủ nảy sinh cảm xúc dư thừa. Mục tiêu cuối cùng là Đạo Tổ. Để đạt được đại đạo, danh vọng chỉ là bụi trần. Ký chủ chỉ cần tiếp tục hành ác, mọi thứ còn lại Hệ thống sẽ an bài. 】

"Hành ác…" Lục Trầm Chu thì thầm, ánh mắt nhìn về phương xa, nơi ánh bình minh đang cố gắng xuyên qua lớp mây đen nhưng bất thành. "Phải rồi, ta là Ma đầu mà."

Phía sau lưng hắn, một bóng đen âm thầm hiện ra. Khương Ngân quỳ một chân xuống mặt đất cứng lạnh, đầu cúi thấp, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối:

"Chủ nhân, thám tử báo về, Diệp Thần đã tập hợp ba trăm tông môn lớn nhỏ, thành lập 'Minh Ước Phạt Ma'. Bọn họ tuyên bố trong vòng mười ngày sẽ tiến đánh Vạn Ma Quật, san phẳng nơi này để tế cờ cho những linh mạch bị hủy."

Lục Trầm Chu không quay đầu lại, hắn khẽ vuốt ve thanh kiếm gãy Thánh Tội đặt ngang đầu gối. Thanh kiếm rung lên khe khẽ, dường như cũng đang hưng phấn vì mùi máu tanh sắp tới.

"Ba trăm tông môn? Diệp Thần thật sự rất giỏi kích động lòng người." Lục Trầm Chu thản nhiên nói. "Khương Ngân, ngươi có sợ không? Lần này, chúng ta thật sự phải đối đầu với cả thế giới đấy."

Khương Ngân ngẩng đầu, đôi mắt ẩn sau lớp mặt nạ bằng sắt không có lấy một tia dao động: "Mạng của Khương Ngân là của ngài. Ngài là Ma, tôi là Ma bộc. Ngài là Tổ, tôi là kẻ gác cổng cho ngài. Thế gian muốn giết ngài, trước hết phải bước qua xác của tôi."

Lục Trầm Chu thở dài. Hắn đứng dậy, tà áo hắc y tung bay trong gió lớn như một lá cờ đen tử thần.

"Được. Truyền lệnh xuống dưới, mở ra Vạn Ma Thiên Sát Trận. Bọn họ muốn chính nghĩa, ta sẽ cho bọn họ thấy cái giá của chính nghĩa là bao nhiêu xác chết."

Cùng lúc đó, tại một thánh địa cách xa vạn dặm.

Tô Thanh Loan đứng bên cửa sổ của Dao Trì thánh điện. Nàng cầm trên tay một mảnh ngọc giản vỡ nát – thứ mà nàng nhặt được tại phế tích Côn Luân. Trong mảnh ngọc giản ấy không chứa công pháp, cũng không chứa bí mật, mà chỉ có một dòng chữ được khắc bằng kiếm ý cô tuyệt của Lục Trầm Chu:

*"Trời tối rồi, đừng nhìn lại."*

Nàng nhớ lại đôi mắt của hắn lúc xuống tay phế bỏ linh mạch. Đó không phải là ánh mắt của kẻ cuồng sát, mà là ánh mắt của một người đang tự tay thiêu rụi linh hồn mình để nhóm lên một ngọn lửa trong đêm trường tối tăm.

"Lục Trầm Chu… rốt cuộc huynh đang giấu diếm điều gì?" Nàng lẩm bẩm, giọt nước mắt lăn dài trên gò má thanh tú.

Ngoài kia, tiếng chuông đồng vang dội khắp các ngọn núi. Diệp Thần đang đứng trên bục cao, khoác trên mình bộ kim giáp chói lọi, giọng nói vang vọng như sấm truyền:

"Lục Trầm Chu ác quán mãn doanh, tội không thể tha! Vì thái bình của thiên hạ, vì linh khí của vạn dân, chúng ta thề giết ma đầu, trả lại thanh bình cho Cửu Tiêu!"

"Giết Ma đầu! Trả lại thanh bình!"
"Giết Ma đầu! Trả lại thanh bình!"

Hàng vạn tu sĩ đồng thanh hô vang, khí thế xung thiên, hào quang chính đạo chiếu rực cả một vùng trời. Nhìn từ xa, bọn họ giống như những vị thần cứu thế đầy rực rỡ.

Nhưng dưới chân của kẻ cầm đầu Diệp Thần, một sợi chỉ đỏ mờ nhạt đang nối liền với hư không phía trên cao. Thiên đạo đang mỉm cười. Nó đang dùng "Chính nghĩa" để nuôi dưỡng một con rối mới, và dùng "Cái ác" của Lục Trầm Chu làm hòn đá mài sắc thanh gươm của mình.

Vạn Ma Quật.

Lục Trầm Chu đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn xuống đoàn quân tu sĩ đang tiến về phía mình như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm. Hắn giơ cao thanh kiếm Thánh Tội, hắc khí bùng nổ, hóa thành một cột sáng đen khổng lồ đâm thẳng vào tầng mây.

"Đến đi." Hắn thầm nói trong lòng.

【 Tinh! Nhiệm vụ chính tuyến: Tại trận chiến Vạn Ma Quật, đánh bại 'Minh Ước Phạt Ma' nhưng không được giết Diệp Thần. Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị trấn áp dưới Cửu U vạn năm. 】

Lục Trầm Chu bật cười thành tiếng. Tiếng cười ngông cuồng, cô độc và đầy đau đớn vang vọng khắp vực thẳm.

"Bắt ta làm phản diện, bắt ta gánh chịu tội lỗi của cả thế gian, lại bắt ta không được giết kẻ thù lớn nhất đời mình… Hệ thống, ngươi thật sự là kẻ ác nhất mà ta từng gặp."

Hắn bước tới trước một bước, cả đỉnh núi rung chuyển. Vạn Ma Thiên Sát Trận khởi động, những vòng tròn ma pháp màu máu khổng lồ hiện ra dưới chân hắn, bao phủ toàn bộ dãy núi.

"Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết… thế nào là sự tàn nhẫn của một vị Đạo Tổ tương lai."

Dưới bóng đêm vĩnh hằng, trận chiến lớn nhất lịch sử Cửu Tiêu chính thức mở màn. Lục Trầm Chu đứng đó, một mình chống lại cả thế giới, dùng cái danh "Ma đầu" để viết nên trang sử đầu tiên của một vị thần cứu thế bị nguyền rủa.

Trận chiến này, không cần sự hiểu lầm được hóa giải, không cần người đời thương hại.

Hắn chỉ cần thắng. Dù cái giá phải trả là vĩnh viễn không bao giờ có thể đứng dưới ánh mặt trời lần nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8