Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 70: Khương Ngân tìm thấy chủ nhân**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:34:43 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 70: KHƯƠNG NGÂN TÌM THẤY CHỦ NHÂN

Bầu trời Vạn Ma Quật không có mây, chỉ có một màu chì nặng nề và đặc quánh hơi thở của cái chết. Trận chiến vây sát rầm rộ nhất lịch sử tu chân giới cuối cùng đã hạ màn, để lại một bãi chiến trường điêu tàn mà ngay cả những con quạ đen ranh ma nhất cũng không dám bén mảng tới.

Máu. Máu thấm đẫm vào từng thớ đất, biến sắc tím thẫm đặc trưng của vùng ma địa này thành một màu đỏ bầm nhầy nhụa. Những lá cờ thêu phù văn chính đạo của các tông môn lừng lẫy giờ đây rách nát, cắm siêu vẹo trên những gò xác chất cao như núi. Những "vị tiên nhân" thanh cao, mới vài canh giờ trước còn mở miệng là "trừ ma vệ đạo", nay chỉ còn là những cái xác lạnh ngắt, mắt trừng trừng nhìn vào thinh không, chất chứa đầy sự kinh hoàng không thể che giấu.

Giữa tâm điểm của sự hủy diệt đó, trên đỉnh cao nhất của đống tro tàn, một thân ảnh hắc y đứng cô độc.

Lục Trầm Chu đứng đó, thanh trường kiếm Thánh Tội cắm sâu xuống mặt đất để làm điểm tựa cho cơ thể sắp sụp đổ. Hắc bào của hắn đã rách nát tới mức không còn nhìn ra hình thù ban đầu, những sợi chỉ vàng thêu trên vạt áo nhuốm máu đã sẫm lại, lấp lánh một cách thê lương dưới ánh sáng yếu ớt của lôi vân.

Cánh tay trái của hắn buông thõng, xương vai đã vỡ nát sau đòn đánh liều chết cuối cùng của mười ba vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ. Trên ngực hắn, một vết kiếm xuyên thấu — dấu vết của thanh thiên kiếm trong tay Diệp Thần — vẫn đang không ngừng rỉ máu. Vết thương này vốn dĩ có thể tránh được, nhưng hệ thống đã ép hắn phải "thụ thương để kích phát lòng căm phẫn của thế gian".

Lục Trầm Chu thở dốc, mỗi hơi thở đều mang theo vị rỉ sắt nồng nặc và cảm giác nóng bỏng như có than hồng trong phổi.

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến: "Vạn Ma Độc Chiến". 】

【 Đánh giá nhiệm vụ: Hoàn mỹ (S). 】

【 Nội dung: Ngài đã thành công phế đi một nửa sinh lực của Chính Đạo liên minh, để lại ám ảnh tâm lý cho hàng vạn tu sĩ, đồng thời thành công tha mạng cho "Khí Vận Chi Tử" Diệp Thần theo đúng quỹ đạo. 】

【 Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh; Một mảnh vỡ "Đạo Tổ Thần Hồn"; Khôi phục 30% tu vi hiện tại. 】

【 Lời nhắn từ Hệ thống: Nhìn xem, cả thiên hạ đều muốn ngài chết. Cảm giác này có tuyệt vời không? Sự cô độc là nấc thang vững chãi nhất để bước lên vị trí Đạo Tổ. Chúc mừng ngài, Ma Quân đại nhân. 】

Lục Trầm Chu không đáp lại. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong đầy chế nhạo. Cô độc? Hắn sớm đã quen với nó từ giây phút đặt chân tới thế giới này. Sự cô độc là cái giá phải trả để bảo vệ những kẻ đang nguyền rủa mình. Hắn liếc nhìn về phía chân trời, nơi Diệp Thần đang được các cường giả còn sống sót che chở rút lui.

Hắn đã diễn trọn vai một đại ma đầu tàn ác, tàn sát không nương tay, nhưng thực chất những kẻ nằm xuống ở đây đều là hạng đạo đức giả, hoặc là những kẻ mà cái chết của họ sẽ ngăn chặn một âm mưu luyện hóa linh hồn phàm nhân đang âm thầm diễn ra trong chính đạo. Nhưng thế gian này sẽ chỉ ghi chép rằng: Lục Trầm Chu cuồng sát, huyết tẩy Vạn Ma Quật.

Bỗng nhiên, giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, một tiếng động nhỏ truyền đến.

Tiếng kim loại lôi lê lết trên mặt đất. "Sột… sột… keng…"

Lục Trầm Chu nhíu mày, đôi mắt vốn đã mệt mỏi chợt loé lên hàn quang nhiếp hồn. Hắn nắm chặt chuôi kiếm Thánh Tội, sẵn sàng cho một trận chiến tiếp theo dù kinh mạch trong người đã bắt đầu vỡ vụn.

Từ phía chân núi, giữa làn sương mù màu huyết dụ và khói thuốc súng, một bóng người gầy gò đang bò lên.

Đúng, là bò.

Bóng người đó gần như không còn ra hình người. Y phục rách mướp, toàn thân là những vết thương chồng chất lên nhau. Cánh tay phải của hắn đã bị chém đứt quá nửa, chỉ còn dính lại bởi vài thớ thịt, kéo theo một thanh đoản đao rỉ máu. Hắn dùng cánh tay trái còn lại và những ngón tay gãy nát bấu chặt vào đất đá để trườn đi.

Lục Trầm Chu khựng lại. Đồng tử hắn co rụt.

"Khương Ngân?"

Thanh âm của Lục Trầm Chu khàn đặc, nhỏ đến mức gần như bị gió thổi bạt đi. Nhưng cái tên đó giống như một loại liều thuốc thần kỳ. Bóng người đang bò kia chợt khựng lại, rồi ngẩng đầu lên một cách khó khăn.

Khuôn mặt của Khương Ngân đầy những vết bỏng và máu khô. Một bên mắt của hắn đã bị đâm hỏng, chỉ còn là một hố đen rợn người, nhưng con mắt còn lại, khi nhìn thấy hắc y ảnh trên đỉnh núi, chợt bùng lên một tia sáng rực rỡ hơn cả ánh thái dương.

"Chủ… nhân…"

Khương Ngân phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Hắn như quên mất nỗi đau đớn trên cơ thể, dồn hết sức tàn còn lại để bò nhanh hơn. Mỗi bước hắn đi qua đều để lại một vệt máu đỏ tươi kéo dài trên đất đá màu xám xịt.

Mười trượng. Năm trượng. Ba trượng.

Cuối cùng, Khương Ngân cũng bò đến dưới chân Lục Trầm Chu. Hắn không hề cầu xin được cứu mạng, cũng không nói về những thống khổ mình đã trải qua khi một mình cản hậu cho Lục Trầm Chu giữa vòng vây của ba đại thánh địa.

Hắn chỉ run rẩy dùng cánh tay duy nhất bám vào vạt áo của Lục Trầm Chu, hơi thở yếu ớt nhưng đầy sự sùng kính tuyệt đối.

"Thuộc hạ… đến muộn… Tội đáng… muôn chết."

Lục Trầm Chu đứng lặng yên. Thánh Tội kiếm trong tay hắn khẽ run lên. Hệ thống bắt hắn phải là một kẻ máu lạnh, một kẻ không được phép có tình cảm, vì tình cảm là điểm yếu của phản diện. Nhưng nhìn thiếu niên chưa đầy hai mươi tuổi này, kẻ đã vì một ân huệ cứu mạng từ những ngày đầu mà sẵn sàng dấn thân vào địa ngục vạn lần không hối hận, trái tim sắt đá của Lục Trầm Chu khẽ thắt lại.

Hắn từ từ ngồi xuống, lờ đi cơn đau thấu xương từ vết thương trên ngực. Cánh tay còn lành lặn của Lục Trầm Chu đưa ra, vỗ nhẹ lên mái tóc bù xù đầy máu và cát bụi của Khương Ngân.

"Ngươi… không chết."

Lời nói của Lục Trầm Chu rất nhẹ, mang theo một chút run rẩy mà chính hắn cũng không nhận ra.

Khương Ngân áp mặt vào bàn tay lạnh lẽo của chủ nhân, nước mắt hòa lẫn với máu trào ra từ con mắt còn lại. Hắn khóc. Một sát thủ lãnh khốc, một kẻ được mệnh danh là "Ảnh Tử" của Ma Quân, người có thể bẻ cổ kẻ thù mà không chớp mắt, lúc này lại khóc như một đứa trẻ tìm thấy nhà sau một đêm bão tố.

"Thuộc hạ nhìn thấy… luồng sáng của Thánh Tội… Thuộc hạ biết ngài vẫn ở đây… Dù có phải bò ra từ hoàng tuyền… thuộc hạ cũng phải tìm thấy ngài…"

Giọng Khương Ngân lịm dần. Những vết thương quá nặng cùng sự kiệt sức khi phải leo lên đỉnh núi này đã vắt kiệt chút sinh mệnh cuối cùng của hắn.

【 Cảnh báo! Linh hồn của nhân vật phụ "Khương Ngân" đang tan biến. 】

【 Gợi ý của Hệ thống: Ký chủ có thể sử dụng 30.000 Điểm Nghịch Mệnh vừa nhận được để đổi lấy "Cửu Chuyển Hoàn Dương Đan". Lưu ý: Việc cứu sống một kẻ tay sai sẽ làm giảm đi "Uy lực Phản diện" và "Tính cô độc" của ngài. Xin hãy cân nhắc. 】

"Câm mồm!"

Lục Trầm Chu gầm lên trong đầu. Đây là lần đầu tiên hắn phản kháng hệ thống một cách quyết liệt và thô bạo như thế.

"Đổi! Ngay lập tức!"

Một viên đan dược màu xanh biếc, tỏa ra sinh khí nồng đậm hiện ra trong lòng bàn tay Lục Trầm Chu. Hắn không một chút do dự, bóp nát viên đan rồi hóa thành một dòng dược lực ôn hòa, từ từ đưa vào cơ thể tan nát của Khương Ngân.

Dưới tác dụng của thần đan, những vết thương trên người Khương Ngân bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Cánh tay đứt lìa bắt đầu nối liền xương cốt, và con mắt hỏng của hắn khẽ giật động. Sắc mặt xám ngoét của thiếu niên dần trở nên hồng hào, hơi thở cũng ổn định lại.

Nhìn thấy Khương Ngân đã vượt qua cửa tử, Lục Trầm Chu mới thở hắt ra một hơi. Hắn cảm nhận được tu vi trong người mình cũng đang cạn sạch.

"Khương Ngân."

"Chủ nhân, thuộc hạ ở đây." Khương Ngân lúc này đã có thể cử động, hắn vội vàng quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, giọng nói chứa chan sự xúc động khôn nguôi. "Ngài lại cứu mạng thuộc hạ thêm lần nữa. Đời này của Khương Ngân, mạng này, hồn này, vĩnh viễn thuộc về ngài."

Lục Trầm Chu nhìn xa xăm về phía chân trời. Đám mây chì đang tan dần, lộ ra một chút ánh rạng đông màu máu ở phía đông. Một ngày mới lại bắt đầu, và một cuộc săn lùng mới của cả thiên hạ đối với hắn cũng sẽ sớm bắt đầu.

"Nghe này." Lục Trầm Chu nói, giọng hắn khôi phục lại sự lạnh lùng vốn có, nhưng sâu trong ánh mắt lại có một ý chí kiên định lạ thường. "Thế giới này muốn ta làm kẻ ác, muốn ta cô độc, muốn ta trở thành bàn đạp cho sự vinh quang của chính nghĩa đạo đức giả kia. Ngươi có sợ không?"

Khương Ngân ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như một con sói trung thành.

"Chủ nhân đi về hướng nào, Khương Ngân chính là thanh kiếm của hướng đó. Ngài là Ma, tôi là quỷ. Ngài là Thần, tôi là ảnh. Thiên hạ chống lại ngài, tôi sẽ giết sạch thiên hạ."

Lục Trầm Chu nghe vậy, chợt bật cười. Tiếng cười không còn mang theo sự châm biếm, mà là một sự ngông cuồng thực thụ.

Hắn đứng dậy, dù thân hình còn lảo đảo nhưng khí chất lại cao lớn như một tòa thiên thạch không thể lay chuyển. Hắn vươn tay rút thanh Thánh Tội kiếm ra khỏi mặt đất. Tiếng kim loại va chạm với đá vang lên lanh lảnh, chấn động cả không gian.

"Được. Vậy thì chúng ta sẽ đi theo con đường này tới cùng. Để xem cái gọi là Thiên Đạo kia, liệu có thể ép ta chết dưới tay những quân cờ của nó hay không."

Hắc khí từ người Lục Trầm Chu bùng phát, bao phủ lấy cả hắn và Khương Ngân.

"Hệ thống, nhiệm vụ tiếp theo là gì?"

【 Tinh! Nhiệm vụ Hồi 2: "Thiên Hạ Giai Địch". 】

【 Yêu cầu: Trong vòng 3 tháng, khiến danh tiếng của "Trầm Chu Ma Quân" lan khắp Trung Giới, trở thành cơn ác mộng của tất cả các tông môn hạng nhất. 】

【 Phần thưởng: Manh mối về chân tướng của Thiên Đạo. 】

Lục Trầm Chu nhếch môi, một vệt máu còn sót lại nơi khóe miệng khiến nụ cười của hắn thêm phần tà mị và lạnh lẽo.

"Tốt lắm. Vậy thì bắt đầu từ Thiên Kiếm Tông đi."

Trong nháy mắt, hai bóng người trên đỉnh núi biến mất vào không trung, chỉ để lại một vùng bình địa đổ nát và hàng ngàn thi thể tu sĩ đang dần bị gió bụi vùi lấp.

Dưới chân núi Vạn Ma Quật, gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những mảnh tàn kỳ chính đạo tung bay trong không trung, như một lời tiễn biệt thê lương cho một thời đại sắp sửa lụi tàn, và sự trỗi dậy của một Đạo Tổ sẽ bước ra từ vũng bùn đen tối nhất của tội lỗi.

Trận chiến này, Lục Trầm Chu không thắng danh tiếng, không thắng tình người. Hắn thắng sự sống, và thắng được một kẻ sẵn lòng cùng hắn đi vào cõi diệt vong.

Trái tim của "kẻ phản diện" lần đầu tiên cảm nhận được, trên con đường Nghịch Thiên này, có lẽ hắn sẽ không thực sự cô độc như hắn tưởng.

Máu vẫn rơi, nhưng tuyết cũng bắt đầu xuống. Màu trắng thuần khiết che phủ lấy sự dơ bẩn của chiến trường, nhưng không thể che lấp được hận thù đã bén rễ.

Khương Ngân đi phía sau Lục Trầm Chu một bước, lặng lẽ như một cái bóng chân chính. Hắn không nhìn thiên hạ, hắn chỉ nhìn vào tấm lưng rách nát kia — nơi hắn gửi gắm toàn bộ đức tin của mình.

Vạn Ma Quật hôm đó, thế gian mất đi một đại tông môn, nhưng lại chứng kiến sự ra đời của một truyền kỳ về sự trung thành và tàn nhẫn, về một Ma Quân sẽ khiến cả lịch sử phải quỳ dưới chân mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8