Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 80: Trầm Chu độc hành cứu mỹ nhân**
Trên đỉnh Dao Trì, mây mù lượn lờ, tiên khí lồng lộng.
Hôm nay là ngày đại hỷ của giới Tu chân. Diệp Thần – Khí Vận Chi Tử thiên hạ độc tôn, người vừa tìm được Thượng Cổ Chân Long huyết mạch, đang sánh bước cùng Tô Thanh Loan – Thánh nữ Dao Trì, đệ nhất mỹ nhân trong lòng vạn kỵ sĩ.
Khắp vạn dặm núi non, cờ hoa rợp trời, tiếng chuông đồng vang vọng thanh thấu tâm can. Các vị đại lão từ khắp các thánh địa, tông môn đều tề tựu, chúc tụng một đôi “kim đồng ngọc nữ” sẽ mở ra thời đại thái bình thịnh thế.
Nhưng phía sau tấm khăn trùm đầu đỏ rực, đôi mắt Tô Thanh Loan lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lẫm, nham hiểm đang dần thẩm thấu vào kinh mạch mình – thứ gọi là “Thiên Đạo Chúc Phúc” mà sư môn bắt nàng tiếp nhận. Nàng biết, sau chén rượu hợp cẩn này, nàng sẽ không còn là nàng nữa, mà chỉ là một vật tế phẩm không linh hồn để nuôi dưỡng cho khí vận của Diệp Thần.
“Giờ lành đã đến, mời tân lang tân nương bái thiên địa!”
Tiếng xướng ngôn của trưởng lão Dao Trì vừa dứt, Diệp Thần nở một nụ cười rạng rỡ, đưa bàn tay ấm áp định nắm lấy tay Tô Thanh Loan. Hắn thầm đắc ý, hôm nay hắn không chỉ có được mỹ nhân, mà còn có được đạo quả để tiến quân vào cảnh giới Đại Thừa.
Uỳnh!
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang lên từ cổng sơn môn. Một luồng ma khí đen đặc như mực từ dưới chân núi bốc lên, che lấp cả ánh dương quang ban mai rực rỡ. Tiên khí vốn dĩ thanh khiết của Dao Trì trong phút chốc bị nhuốm một màu tử khí nồng nặc.
“Lục Trầm Chu tới chúc phúc cho Diệp đạo hữu, sao không thấy ai ra nghênh đón?”
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương truyền khắp không gian. Mọi người đồng loạt biến sắc, toàn bộ cường giả có mặt tại hiện trường lập tức đứng bật dậy, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi và căm hận.
Trên bầu trời, một bóng đen cô độc bước ra từ hư không. Lục Trầm Chu khoác trên mình bộ hắc y thêu chỉ vàng tung bay trong gió, thanh kiếm gãy “Thánh Tội” đeo bên hông phát ra những tiếng kêu rợn người. Sau lưng hắn không có lấy một bóng quân, chỉ một người, một kiếm, nhưng khí thế lại áp đảo cả vạn người bên dưới.
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện khởi động: Cướp hôn ngay trước mặt Thiên Hạ, nhục mạ Khí Vận Chi Tử Diệp Thần, cướp đoạt Thánh nữ. 】
【 Phần thưởng: Một vạn năm tu vi Nghịch Mệnh, giải mở phong ấn tầng thứ tư của Thánh Tội Kiếm. 】
【 Hình phạt: Vạn lôi xuyên tâm, linh hồn tan biến. 】
Thanh âm của Hệ thống vang lên trong đầu, Lục Trầm Chu nhếch môi cười lạnh. Hắn nhìn xuống đám người đang sùng bái cái gọi là “Chính đạo”, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt.
“Lục Trầm Chu! Ngươi tên ma đầu tàn ác này, hôm nay là ngày đại hỷ, ngươi dám đến đây quấy rối? Ngươi không sợ vạn tiên vây sát sao?” Trưởng lão Dao Trì bước ra, giọng nói sấm sét quát lớn.
“Vạn tiên?” Lục Trầm Chu cười dài, tiếng cười tràn đầy sự ngông cuồng: “Lũ ngụy quân tử các ngươi, hôm nay ai dám ngăn ta, kẻ đó chết!”
Hắn bước xuống một bước, hư không dưới chân vỡ nát. Thánh Tội Kiếm ra khỏi vỏ, một luồng kiếm ý đen ngòm dài tới ngàn trượng chém thẳng xuống lễ đài.
“Láo xược!” Diệp Thần gầm lên, Kim Long khí vận trên người hắn bộc phát, hóa thành một con rồng vàng khổng lồ lao lên ngăn cản kiếm quang.
Đoàng!
Sóng xung kích hất văng vô số đệ tử ngoại môn. Diệp Thần lùi lại ba bước, sắc mặt tái xanh, trong mắt hiện lên sự không tin nổi. Hắn là Khí Vận Chi Tử, lại vừa được thiên đạo ban ân, tại sao lại không chịu nổi một kiếm tùy ý của Lục Trầm Chu?
“Thánh nữ, đi thôi.” Lục Trầm Chu không thèm nhìn Diệp Thần, hắn trực tiếp vươn tay về phía Tô Thanh Loan.
“Lục Trầm Chu, ngươi dám nhục mạ Thanh Loan!” Diệp Thần gầm gừ, vung tay lên: “Chúng vị đạo hữu, ma đầu này đã cùng đường bí lối, hôm nay chúng ta cùng nhau trừ hại cho dân!”
Hàng trăm vị cao thủ Nguyên Anh, Hóa Thần cùng lúc ra tay. Pháp bảo, thần thông rực rỡ sắc màu phủ kín bầu trời, mục tiêu duy nhất là nghiền nát bóng dáng hắc y kia.
Lục Trầm Chu đứng giữa vòng vây, biểu cảm không một chút gợn sóng. Hắn nắm chặt chuôi kiếm gãy, Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết trong người vận chuyển đến cực hạn. Từng sợi xích màu đen từ dưới lòng đất trồi lên, hóa thành những con giao long hắc ám cuốn lấy toàn bộ pháp bảo trên không trung.
“Cút hết cho ta!”
Hắn xoay người chém một đường ngang. Vạn Đạo Hủy Diệt! Một vòng tròn đen ngòm lan tỏa, tất cả thần thông chạm vào đều tiêu tan như bóng mây. Những vị cường giả được coi là đứng đầu giới tu tiên lúc này lại như những con diều đứt dây, bị hất văng đi tứ tán, máu tươi nhuộm đỏ những thảm hoa rực rỡ của Dao Trì.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lục Trầm Chu đã đáp xuống lễ đài, đứng đối diện với Tô Thanh Loan.
“Ngươi… đến thật sao?” Giọng nói của nàng khẽ run lên phía sau lớp vải đỏ. Nàng biết hắn đang gánh chịu điều gì. Để cứu nàng khỏi cái gọi là “Chúc phúc” của Thiên Đạo – thực chất là một loại xiềng xích nô dịch – hắn đã chọn cách trở thành kẻ thù của cả thế giới.
Lục Trầm Chu không trả lời bằng lời nói. Hắn dùng một tay thô bạo giật phăng khăn trùm đầu của nàng. Khuôn mặt tuyệt mỹ, nghiêng nước nghiêng thành của Tô Thanh Loan hiện ra dưới ánh mặt trời, mang theo một vẻ thê lương tuyệt đẹp.
Hắn nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng sát vào ngực mình, thanh âm lạnh lùng đủ để cả quảng trường nghe thấy: “Từ hôm nay, người đàn bà này thuộc về ta. Diệp Thần, kẻ hèn mạt như ngươi, không xứng với nàng.”
“Phụt!” Diệp Thần vì tức giận mà phun ra một ngụm máu tươi. Nhìn thấy vị hôn thê của mình bị đối thủ truyền kiếp ôm trong lòng, nhìn thấy ánh mắt nàng không hề có sự kháng cự mà lại ẩn chứa một tia lệ quang sâu thẳm, trái tim hắn như bị vạn tên xuyên thấu. Khí vận trên đầu hắn bắt đầu rung chuyển, màu vàng rực rỡ dần bị một lớp ám khí bao phủ.
【 Đinh! Diệp Thần khí vận hao tổn 30%, ký chủ nhận được 500.000 Điểm Nghịch Mệnh! 】
Lục Trầm Chu không thèm để tâm đến thông báo của hệ thống. Hắn cảm nhận được cơ thể Tô Thanh Loan đang bắt đầu run rẩy, “Thiên Đạo Chúc Phúc” trong người nàng đang phản phệ vì nàng nảy sinh ý muốn đi theo hắn.
“Ngoan ngoãn đi theo ta, hoặc là chết ở đây.” Lục Trầm Chu nói nhỏ vào tai nàng, nhưng tay trái hắn lại kín đáo truyền vào người nàng một luồng chân khí Thần Ma cực kỳ thuần khiết, giúp nàng áp chế độc tố của Thiên Đạo.
Tô Thanh Loan nhìn vào đôi mắt u buồn nhưng kiên định của hắn, nàng khẽ gật đầu, môi mím chặt: “Nếu chàng muốn làm Ma, ta sẽ đi cùng chàng xuống địa ngục.”
“Chết đi!” Diệp Thần điên cuồng lao đến, trong tay hắn xuất hiện một thanh chiến thương lấp lánh ánh kim quang: “Thiên địa phán quyết, trảm!”
Đây là đòn tấn công liều mạng của Khí Vận Chi Tử, mang theo ý chí của Thiên Đạo để trấn áp dị số.
Lục Trầm Chu đứng chắn trước mặt Tô Thanh Loan, hắn không tránh, cũng không đỡ bằng kiếm. Hắn đưa bàn tay không về phía trước, trực tiếp tóm chặt lấy mũi thương đang rực rỡ hào quang.
Két! Két!
Bàn tay Lục Trầm Chu bốc khói đen, máu ma chảy xuống dọc theo cán thương, nhưng mũi thương không thể tiến thêm một tấc. Hắn lạnh lùng nhìn Diệp Thần, nhả ra từng chữ:
“Thiên địa phán quyết? Ngươi cũng chỉ là một con chó của Thiên Đạo mà thôi. Hôm nay, ta không giết ngươi, ta muốn ngươi phải tận mắt nhìn thấy, thứ mà ngươi tôn thờ sẽ bị ta dẫm nát dưới chân như thế nào.”
Lục Trầm Chu vung tay hất văng Diệp Thần xuống chân núi. Sau đó, hắn quay sang nhìn hàng nghìn tu sĩ đang bao vây xung quanh.
“Khương Ngân!”
“Có thuộc hạ!” Từ trong bóng tối dưới chân núi, hàng trăm bóng đen mặc giáp đen đồng loạt xuất hiện, sát khí ngất trời bao trùm toàn bộ Dao Trì. Khương Ngân cầm thanh đao khổng lồ, đứng ở phía xa, ánh mắt sùng bái nhìn về phía chủ nhân của mình.
“Mở đường! Ai cản đường, giết không tha!”
Lục Trầm Chu bế ngang Tô Thanh Loan lên. Hắc y của hắn rách nát, máu của chính hắn và máu của kẻ thù hòa lẫn vào nhau. Hắn bước đi từng bước vững chãi hướng về phía cổng sơn môn giữa vạn đạo hào quang tấn công.
Những mũi tên ánh sáng rơi xuống người hắn, hắn không màng.
Những lời chửi rủa vang lên khắp trời đất: “Ma đầu! Quân ăn cướp! Đồ súc sinh!” – Hắn chỉ cười lạnh.
Hệ thống liên tục nhắc nhở về sự sụt giảm độ thiện cảm của cả giới tu chân đối với hắn, nhưng song song đó, tu vi của hắn lại bùng nổ như núi lửa. Càng bị cả thế giới căm ghét, hắn lại càng mạnh mẽ đến mức không ai có thể nhìn thấu.
Khi hắn bước đến cổng Dao Trì, hắn dừng lại, nhìn lại ngôi thánh địa đang đổ nát một nửa.
“Diệp Thần, giữ lấy cái mạng hèn của ngươi. Ngày ta trở thành Đạo Tổ, chính là lúc vạn tiên các ngươi phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ!”
Lục Trầm Chu cùng Tô Thanh Loan và đội quân của mình biến mất vào trong màn đêm tối tăm của rừng già, để lại sau lưng một Dao Trì tan hoang và một giới tu chân đang rung chuyển tận gốc rễ.
Đêm đó, cả thiên hạ ban bố “Tru Sát Lệnh” đối với Lục Trầm Chu.
Hắn trở thành đại ma đầu số một, kẻ phản bội nhân loại, kẻ thù chung của chính đạo.
Nhưng trong một hang động ẩn khuất giữa thung lũng, dưới ánh lửa bập bùng, Lục Trầm Chu lặng lẽ dùng thuốc trị thương cho Tô Thanh Loan. Cảm nhận được sợi xích của Thiên Đạo trong linh hồn nàng cuối cùng đã đứt đoạn, hắn mới khẽ thở phào, gương mặt lạnh lùng bỗng hiện lên một nét mệt mỏi mà hắn chưa từng để ai thấy.
“Đau không?” Tô Thanh Loan nhẹ nhàng chạm vào vết thương trên vai hắn.
“Quen rồi.” Lục Trầm Chu khàn giọng trả lời.
Hắn nhìn ra ngoài bóng tối mịt mù, biết rằng con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Hệ thống bắt hắn làm ác, nhưng cái “ác” này của hắn chính là nhát kiếm duy nhất để phá vỡ cái lồng giam mang tên Thiên Đạo đang bủa vây lấy toàn bộ chúng sinh.
Hôm nay, hắn cướp đi một nàng Thánh nữ, thực chất là cứu đi một linh hồn tự do.
Ngày mai, nếu hệ thống bắt hắn đồ sát một tông môn, hắn biết mình sẽ phải làm gì để diệt trừ mầm mống thối nát bên trong nó.
Lục Trầm Chu nắm chặt Thánh Tội Kiếm, đôi mắt hắc ám rực cháy một niềm tin mãnh liệt.
Đạo Tổ ư? Nếu cái đạo này đã mục ruỗng, vậy thì ta sẽ là vị Đạo Tổ tàn nhẫn nhất, ác độc nhất để khai thiên lập địa một lần nữa.