Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 81: Đốt cháy vườn thuốc Dao Trì**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:41:23 | Lượt xem: 3

Chương 81: Đốt cháy vườn thuốc Dao Trì

Gió lạnh gào thét trên đỉnh Dao Trì, mang theo hương thơm thanh khiết của vạn loại tiên thảo, nhưng trong mắt Lục Trầm Chu, cái mùi hương ấy nồng nặc sự mục nát và hôi thối của tử khí.

Hắn đứng trên một tảng đá ngọc thạch lơ lửng, hắc y phần phật trong gió, tay cầm Thánh Tội Kiếm gãy, ánh mắt hờ hững nhìn xuống thung lũng xanh mướt phía dưới. Đó chính là "Vạn Dược Viên" – linh hồn của Dao Trì Thánh Địa, nơi tích tụ tinh hoa đất trời suốt mười vạn năm qua. Những gốc "Cửu Chuyển Linh Sâm", "Uất Kim Tiên Hoa" tỏa ra linh quang vạn trượng, bao phủ lấy cả một vùng không gian trong sự thần thánh giả tạo.

[Ting! Nhiệm vụ phản diện bắt đầu: Đốt cháy Vạn Dược Viên, khiến Dao Trì tuyệt diệt tiên cơ trong vòng trăm năm.]

[Phần thưởng: 100.000 điểm Nghịch Mệnh, mở khóa tầng thứ sáu của Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết.]

[Hình phạt: Nếu thất bại hoặc nương tay, ký chủ sẽ bị Thiên đạo sấm sét oanh tạc bảy ngày bảy đêm, tu vi sụt giảm hai cảnh giới.]

Tiếng điện tử lạnh lẽo của Hệ thống vang lên trong óc, kèm theo đó là một luồng ác ý nồng đậm. Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai vô hạn. Đốt vườn thuốc? Trong mắt người đời, đây là hành động "táng tận thiên lương", là cắt đứt con đường sống của hàng vạn đệ tử Dao Trì.

Nhưng mấy ai biết, bên dưới lớp đất màu mỡ kia, là xương trắng chất chồng? Mấy ai thấy được những sợi tơ hồng mỏng manh đang nối từ rễ cây linh thảo xuyên thẳng xuống lòng đất, nơi có mười hai vị trưởng lão tọa hóa của Dao Trì đang bị "Thiên Đạo" biến thành vật tế, hút cạn sinh mệnh để nuôi dưỡng đám thảo mộc phù phiếm này?

Thiên Đạo muốn nuôi dưỡng vườn thuốc này để luyện chế "Trường Sinh Đan" cho những kẻ đứng trên đỉnh cao Tiên Vực, cái giá phải trả là sự khô héo của linh mạch cả một phương đại lục.

"Lục Trầm Chu! Ngươi còn tính làm loạn đến bao giờ?"

Một tiếng quát đầy phẫn nộ xé toạc không gian. Diệp Thần cầm Thiên Tinh Kiếm, cưỡi thanh loan điểu hạ xuống đối diện hắn. Ánh hào quang từ người Diệp Thần tỏa ra rạng rỡ, đại diện cho chính nghĩa, cho sự chở che của trời đất.

Sau lưng Diệp Thần, hàng trăm đệ tử Dao Trì cùng các trưởng lão đang nhìn Lục Trầm Chu với ánh mắt căm hận thấu xương.

"Ma đầu! Vạn Dược Viên là thánh địa của chúng ta, ngươi dám đụng vào một ngọn cỏ, hôm nay Dao Trì sẽ là mồ chôn của ngươi!" Một lão phụ tóc trắng, mặt đầy nếp nhăn hét lên, giọng run rẩy vì tức giận.

Lục Trầm Chu khẽ xoay cổ, nhìn Diệp Thần bằng ánh mắt thương hại: "Diệp Thần, ngươi luôn miệng nói về đạo lý, nhưng lại chưa bao giờ nhìn xuống dưới chân mình. Ngươi có nghe thấy tiếng gào thét của linh mạch đang héo úa không?"

Diệp Thần nhíu mày, chính khí lẫm liệt: "Lục Trầm Chu, đừng tìm cớ cho sự tàn bạo của mình. Ngươi chỉ vì muốn đoạt lấy danh hiệu Đạo Tổ, muốn chèn ép ta mà không từ thủ đoạn. Đốt vườn thuốc chính là hủy đi hi vọng của hàng vạn tu sĩ phàm trần muốn đến Dao Trì cầu thuốc cứu mạng. Ngươi không cảm thấy hổ thẹn sao?"

"Hổ thẹn?" Lục Trầm Chu cười dài, tiếng cười khàn đục như tiếng quạ kêu giữa đêm khuya. "Ta làm phản diện đã lâu, hai chữ hổ thẹn đã sớm không còn trong từ điển của ta rồi."

Hắn đột ngột giơ cao Thánh Tội Kiếm. Sát khí ma đạo đen ngòm như mực từ cơ thể hắn tuôn ra, che lấp cả ánh thái dương đang chiếu rọi.

"Khương Ngân, phong tỏa không gian, một con ruồi cũng không được bay ra ngoài."

"Tuân lệnh, chủ nhân." Từ trong bóng tối dưới chân Lục Trầm Chu, một thiếu niên lầm lì bước ra, đôi mắt sắc lạnh như sói hoang. Khương Ngân phất tay, bốn cột khói đen khổng lồ mọc lên bốn phía vườn thuốc, hình thành một kết giới tuyệt đối.

"Ngăn hắn lại!" Diệp Thần hét lớn, Thiên Tinh Kiếm chém ra một đạo kiếm khí hoàng kim dài hàng trăm trượng, thẳng hướng ngực Lục Trầm Chu.

Nhưng Lục Trầm Chu không thèm tránh né. Hắn khẽ búng ngón tay, một đóa hỏa liên màu đen tuyền từ đầu ngón tay hắn rơi rụng xuống thung lũng.

"Nghịch Mệnh Chân Hỏa — Phần Thiên!"

*Oanh!*

Một cột lửa đen khổng lồ bùng lên ngay tâm điểm của Vạn Dược Viên. Không giống như ngọn lửa thông thường, Nghịch Mệnh Chân Hỏa khi chạm vào linh thảo liền bùng cháy dữ dội hơn gấp bội. Những gốc linh sâm vạn năm, những đóa tiên hoa quý giá nhất nhanh chóng héo quắt và chuyển sang màu tro xám.

"Không! Tiên thảo của ta!" Trưởng lão Dao Trì gào khóc, định xông vào cứu vãn nhưng lại bị sát khí của Lục Trầm Chu ép lui.

Diệp Thần điên cuồng tấn công, nhưng Lục Trầm Chu chỉ dùng một tay ứng phó, tay kia vẫn liên tục điều khiển hỏa diễm. Khi ngọn lửa đen bao trùm khắp thung lũng, một hiện tượng kỳ dị xảy ra.

Từ bên dưới lớp đất, thay vì mùi thảo mộc cháy, một luồng oán khí màu đỏ ngầu xộc thẳng lên trời cao. Những âm thanh rên rỉ, gào thét u ám văng vẳng bên tai mọi người. Những cây linh thảo đang cháy đột ngột lộ ra hình thái thật — đó không phải là thực vật, mà là những xúc tu vặn vẹo bám chặt lấy một đại trận màu máu đang dần lộ diện dưới lòng đất.

"Cái gì đó?" Một đệ tử Dao Trì run rẩy chỉ xuống.

Bên dưới đống tro tàn, một đại trận tà ác lộ ra hoàn toàn. Những sợi tơ máu từ đại trận nối thẳng vào cơ thể các vị trưởng lão và đệ tử nòng cốt của Dao Trì. Mỗi khi hỏa diễm của Lục Trầm Chu đốt cháy một gốc thảo dược, sợi tơ máu đó lại đứt đoạn, giải phóng những linh hồn bị giam cầm bấy lâu.

Diệp Thần sững sờ trong giây lát, nhưng hào quang "Khí vận chi tử" lại một lần nữa che mờ lý trí của hắn. Hắn thầm nghĩ đây chắc chắn là ma thuật do Lục Trầm Chu ngụy tạo để mê hoặc lòng người.

"Yêu ngôn hoặc chúng! Ngươi dám bôi nhọ thánh địa!" Diệp Thần vận dụng toàn bộ tu vi, hóa thành một đạo cầu vồng chém thẳng xuống.

Lục Trầm Chu đón đỡ một kiếm, cả người bị đẩy lùi vài bước, ngực bầm tím nhưng môi lại nở nụ cười.

"Chát!" Một âm thanh đứt gãy lớn vang lên từ sâu trong lòng đất. Cùng với việc Vạn Dược Viên bị đốt sạch, một luồng linh khí tinh khiết vốn bị kiềm chế lâu nay bất ngờ bùng nổ, phun trào như suối nguồn, tướm đẫm khắp vùng đất khô cằn xung quanh Dao Trì.

Hệ thống liên tục thông báo:

[Ting! Độ căm ghét của Diệp Thần tăng 20%!]
[Ting! Độ phẫn nộ của danh môn chính đạo tăng 50%!]
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Đại gian đại ác'. Phần thưởng đã được gửi vào không gian kho.]

Sức mạnh mới như dòng đại lưu nóng hổi chảy xiết qua các kinh mạch, đẩy tu vi của Lục Trầm Chu tiến sát tới ngưỡng Hóa Thần đỉnh phong. Hắn cảm nhận được cơ thể mình dường như nhẹ đi, nhưng tâm hồn lại thêm một tầng nặng trĩu.

Tô Thanh Loan từ xa bay tới, nhìn vườn thuốc vốn là niềm tự hào của nàng nay chỉ còn là tro bụi đen đặc. Nàng nhìn Lục Trầm Chu, rồi nhìn lại những oán hồn vừa được giải thoát đang tan biến vào không trung với nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt hư ảo.

Nàng đứng sững lại, thanh kiếm trong tay hơi hạ xuống. Nàng là người duy nhất ở đây thấy được, dưới chân những gốc tiên thảo đã cháy trụi, linh mạch của đại lục đang dần hồi sinh.

"Trầm Chu… tại sao huynh không bao giờ giải thích?" Nàng thầm thì trong gió, nước mắt lăn dài.

Lục Trầm Chu đứng trên mây, thu lại Nghịch Mệnh Chân Hỏa. Hắn quay lưng lại với cả giới tu hành, hắc y vương đầy tro tàn.

"Giải thích cho ai nghe? Cho Thiên Đạo sao?" Hắn không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn: "Khương Ngân, đi thôi. Chỗ này… đã hết thú vị rồi."

Hắn bước đi trong tiếng chửi rủa vang trời của vạn tiên, bóng lưng cô độc tan dần vào hoàng hôn máu. Thiên hạ khắc tên hắn thêm một nét mực đỏ chói: "Lục Trầm Chu, kẻ thiêu rụi niềm hy vọng, kẻ phản bội sự sống."

Chỉ có hắn biết, đêm nay, vạn người ngủ ngon nhờ linh mạch được hồi phục, nhưng họ sẽ mơ về hắn như một cơn ác mộng kinh hoàng nhất.

Vị Đạo Tổ của tương lai, đôi khi phải bắt đầu bằng việc trở thành một kẻ tội đồ không bao giờ được tha thứ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8