Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 82: Danh tiếng \”Đại gian đại ác\” đạt đến đỉnh điểm**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:41:59 | Lượt xem: 3

Tiếng sấm rền vang trên bầu trời Dao Trì Thánh Địa không phải do lôi kiếp, mà là tiếng gầm thét phẫn nộ của hàng ngàn tu sĩ đang chứng kiến cảnh tượng rùng rợn nhất trong nghìn năm qua.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ Vạn Dược Viên, che lấp cả ánh trăng thanh khiết thường ngày. Những gốc linh dược vạn năm, những đóa Tiên phẩm quý hiếm vốn là hơi thở của giới tu hành, lúc này chỉ còn là những xác thực vật cháy đen, vặn vẹo trong ngọn lửa đỏ thẫm dị thường. Mùi thơm của dược thảo trộn lẫn với mùi khét của tro tàn tạo nên một bầu không khí nghẹt thở, thê lương đến cùng cực.

Ở trung tâm của đống đổ nát đó, Diệp Thần quỳ gối trên nền đất nóng hổi. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, bàn tay siết chặt lấy nắm đất đen sẫm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu. Hắn là "Khí Vận Chi Tử", là người được Thiên Đạo ưu ái, nhưng lúc này đây, hắn cảm thấy mình bị tước đoạt sạch sẽ. Vạn Dược Viên không chỉ là tài sản của Dao Trì, đó là nơi chứa đựng thiên tài địa bảo mà hắn dự định sẽ dùng để đột phá cảnh giới tiếp theo.

Mọi thứ, tất cả đã tan thành mây khói dưới ngọn lửa của kẻ đó.

"Lục… Trầm… Chu!"

Tiếng thét của Diệp Thần xé toạc màn đêm, mang theo hận ý ngút ngàn truyền khắp trăm dặm.

Trong khi đó, ở trên tầng không cao vút, Lục Trầm Chu đứng chắp tay sau lưng, hắc y phần phật bay trong gió dữ. Hắn lạnh lùng nhìn xuống thế giới bên dưới đang rung chuyển vì phẫn nộ. Trong thức hải của hắn, âm thanh của Hệ thống vang lên liên hồi, khô khốc và không chút cảm xúc:

[Ting! Phát hiện cảm xúc oán hận cực đại từ Khí Vận Chi Tử Diệp Thần. Điểm Nghịch Mệnh +50.000!]
[Ting! Danh tiếng "Đại Gian Đại Ác" của ký chủ tại khu vực Trung Giới tăng vọt. Tu vi hiện tại: Hóa Thần cảnh đỉnh phong… đang tiến về phía Luyện Hư cảnh!]

Một luồng linh lực cuồng bạo như sóng thần từ hư không đổ vào cơ thể Lục Trầm Chu. Mỗi khi một tu sĩ bên dưới thốt ra một lời nguyền rủa nhắm vào hắn, khí cơ của hắn lại mạnh thêm một phân. Cảm giác này thật kỳ quái, vừa mạnh mẽ vô song, vừa lạnh lẽo thấu xương. Thể xác hắn đang hoan lạc trong sự tăng tiến tu vi, nhưng trái tim hắn dường như đang đóng băng từng chút một.

Hắn khép hờ mắt, không nhìn vào những oán hồn đang gào thét, cũng không nhìn vào ánh mắt căm thù của những đồng môn cũ.

Dưới lòng đất sâu hàng ngàn trượng, nơi mà không ai thấu thị được, linh mạch của Dao Trì — vốn dĩ đã bị lũ sâu mọt ẩn nấp trong danh môn chính đạo đục khoét đến kiệt quệ — nay nhờ ngọn lửa Nghịch Mệnh Chân Hỏa của Lục Trầm Chu đốt cháy "độc tố" bảo phủ mà bắt đầu co bóp trở lại. Linh khí tinh thuần nhất đang chậm rãi rỉ ra, thấm vào mạch đất, chuẩn bị cho một sự hồi sinh vĩ đại hơn trong vài trăm năm tới.

Nhưng, thế gian này ai quan tâm đến chuyện của vài trăm năm sau? Họ chỉ thấy hiện tại, họ chỉ thấy một kẻ điên cuồng đã thiêu rụi "hy vọng" của họ.

"Chủ nhân, người của các tông môn lân cận đang áp sát." Khương Ngân xuất hiện sau lưng Lục Trầm Chu như một bóng ma, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối. "Có cần… hạ sát thủ?"

Lục Trầm Chu mở mắt, tia nhìn xuyên thấu màn sương. Hắn thấy Tô Thanh Loan đang đứng trên một ngọn núi xa, thanh kiếm trên tay nàng run rẩy. Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng sự sụp đổ của lòng tin. Trái tim Lục Trầm Chu khẽ nhói lên, một cảm giác đau đớn thoáng qua rồi biến mất ngay lập tức dưới áp lực của hệ thống.

"Không cần." Lục Trầm Chu nhạt giọng. "Để bọn chúng chửi, để bọn chúng hận. Hận càng sâu, con đường của ta mới càng rộng."

Hắn vung tay áo, một luồng hắc khí cuộn trào bao phủ lấy hắn và Khương Ngân. Trước khi biến mất hoàn toàn vào hư không, giọng nói của hắn truyền xuống, lãnh đạm và ngạo mạn vô cùng:

"Vạn Dược Viên này chỉ là khởi đầu. Cả thế giới này, đều sẽ phải nếm mùi hỏa hoạn của ta."

Ngay khi bóng dáng hắc y biến mất, áp lực đè nặng lên Dao Trì Thánh Địa mới thực sự bùng nổ. Chỉ trong một đêm, tin tức "Trầm Chu Ma Quân đốt sạch Vạn Dược Viên" đã truyền đi với tốc độ của những trận phù truyền tin cao cấp nhất.

Sáng hôm sau, khắp các tửu lâu, trà quán từ phàm trần đến giới tu chân, cái tên Lục Trầm Chu trở thành đại diện cho cái ác thuần túy nhất.

"Ngươi nghe nói chưa? Lục Trầm Chu kia vì luyện công mà không tiếc thiêu chết vạn người phàm phu ở chân núi Dao Trì để lấy oán khí!" Một tu sĩ tại Linh Khê Thành đập bàn đứng dậy, gương mặt đầy vẻ chính nghĩa.

"Không chỉ vậy! Ta nghe nói hắn còn định luyện hóa cả Tô Thánh nữ để làm lô đỉnh, nhưng bị Diệp Thần thiếu hiệp liều mạng ngăn cản!" Một người khác thêm mắm dặm muối.

Những lời đồn đại như rêu xanh sau mưa, bám chặt vào danh tiếng của Lục Trầm Chu. Sự thật về linh mạch hồi phục bị che lấp bởi sự phẫn nộ của những kẻ mất đi tài nguyên ngắn hạn. Trong mắt đại đa số tu sĩ, Lục Trầm Chu không còn là một thiên tài sa ngã, mà là một tai họa cần phải bị nhổ tận gốc.

Tại đại điện của Thiên Đạo Minh, bầu không khí nặng nề như chì. Đại diện của mười đại tông môn chính đạo cùng tề tựu. Trên cao nhất là một chiếc ghế trống, nhưng hơi thở áp bách tỏa ra từ đó khiến ai nấy đều phải cúi đầu.

"Lục Trầm Chu không trừ, Cửu Tiêu không yên!" Vị trưởng lão của Thái Dương Tông lên tiếng, giọng vang như sấm. "Hắn đã không còn nhân tính. Hành động lần này tại Dao Trì chính là lời tuyên chiến với toàn bộ chính đạo chúng ta."

"Đúng vậy! Chúng ta đề nghị ban hành Thiên Hạ Truy Sát Lệnh mức độ cao nhất!"

Cụm từ "Thiên Hạ Truy Sát Lệnh" vang lên khiến cả điện im phăng phắc. Đây là sắc lệnh ngàn năm mới xuất hiện một lần, dùng để truy sát những kẻ đại gian đại ác đe dọa đến sự tồn vong của thế giới. Kẻ bị ghi tên vào lệnh này sẽ không có nơi nào để trốn chạy, bởi toàn bộ tài nguyên, thông tin và sức mạnh của giới tu hành sẽ được huy động để tiêu diệt họ.

Vài ngày sau, lệnh truy sát chính thức được ban bố. Trên khắp các đại lục của Cửu Tiêu, những cuộn giấy mang hơi thở thần thánh được dán lên. Trên đó, bức họa Lục Trầm Chu với đôi mắt u buồn nhưng lạnh lùng được khắc họa chân thực. Phía dưới là phần thưởng khiến bất kỳ ai cũng phải đỏ mắt: Ba đóa Cửu Chuyển Kim Đan, một món Thiên cấp thần binh, và vị trí trưởng lão danh dự tại bất kỳ tông môn nào thuộc Thiên Đạo Minh.

Lục Trầm Chu chính thức trở thành "kẻ thù của thế gian".

Trong khi thế giới bên ngoài sục sôi, Lục Trầm Chu lại đang đứng trước một hồ nước tĩnh lặng trong một mật cảnh hoang vu thuộc vùng biên giới của Trung Giới. Đây là nơi hoang tàn, linh khí loãng đến mức các tu sĩ chính đạo chưa bao giờ thèm để mắt tới.

Hắn nhìn xuống hình bóng mình phản chiếu trên mặt nước. Vẻ thanh tú ngày nào đã bị thay thế bằng một khí chất ma mị, sắc sảo.

"Ký chủ, cảm giác bị toàn thế giới ruồng bỏ thế nào?" Giọng nói của Hệ thống lần này dường như có chút ý cười mỉa mai.

Lục Trầm Chu lặng thinh, đưa tay hứng lấy một chiếc lá khô rơi xuống.

"Ngươi ép ta làm phản diện, ép ta mang danh ác ma… mục đích cuối cùng thực sự là để ta trở thành Đạo Tổ?" Hắn trầm giọng hỏi.

"Thiên đạo hiện tại đã hủ bại." Hệ thống trả lời bằng một tông giọng nghiêm túc hiếm thấy. "Muốn xây dựng lại một trật tự mới, trước hết phải phá hủy toàn bộ trật tự cũ. Những kẻ tự xưng là chính nghĩa kia đang gặm nhấm thế giới này như lũ giòi bọ. Ngươi đốt Vạn Dược Viên, chính là đốt đi thức ăn của chúng, cứu lại mầm mống của thiên địa. Ngươi mang danh ác nhân, để chúng tập trung căm ghét vào ngươi, thay vì xé xác lẫn nhau trong sự suy tàn này."

"Và ta sẽ phải gánh vác tội danh này bao lâu nữa?"

"Cho đến khi ngươi đủ mạnh để giẫm nát ý chí của Thiên Đạo dưới chân."

Lục Trầm Chu siết chặt chiếc lá trong tay, biến nó thành bụi mịn. Hắn cảm nhận được "Thiên Hạ Truy Sát Lệnh" đang dần tỏa ra một loại sợi tơ nhân quả vô hình, buộc chặt lấy hắn. Khí vận của hắn lúc này kỳ lạ vô cùng, một bên là màu đen sẫm của đại họa, một bên là màu vàng kim rực rỡ của chân mệnh Đạo Tổ.

Cùng lúc đó, Khương Ngân từ trong rừng bước ra, mang theo một phong thư được phong ấn bằng băng tuyết.

"Chủ nhân, là thư từ phía Dao Trì. Tô Thánh nữ… nàng muốn gặp người một lần cuối tại vực thẳm Vô Vọng."

Lục Trầm Chu khẽ nhướn mày. Vực thẳm Vô Vọng là nơi ngăn cách giữa Trung Giới và vùng Cấm Khu. Đó là nơi sinh tử không định, là địa ngục của tu sĩ. Nàng muốn gặp hắn ở đó, hoặc là để tự tay kết thúc mối nhân quả này, hoặc là… nàng đã nhận ra điều gì đó.

Nhưng ngay lập tức, một khung cửa sổ ảo hiện ra trước mắt hắn:

[Nhiệm vụ cấp SSS phát động: "Phụ lòng giai nhân".]
[Nội dung: Tại vực thẳm Vô Vọng, trước mặt toàn bộ cao thủ chính đạo đang mai phục, hãy hạ nhục Tô Thanh Loan, phế bỏ một phần tu vi của nàng và cướp đoạt thánh vật "Tuyết Phù Dung".]
[Phần thưởng: Nghịch Thiên Ma Thần Đan (Đột phá trực tiếp lên Luyện Hư cảnh).]
[Hình phạt thất bại: Thần hình câu diệt.]

Lục Trầm Chu nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Phế bỏ một phần tu vi của nàng". Lồng ngực hắn co thắt lại, một cơn đau nhức nhối tràn lên cổ họng. Hệ thống này… nó đang từng bước, từng bước cắt đứt những sợi dây liên kết cuối cùng của hắn với nhân tính.

Hắn cười, một tiếng cười khan khốc và thê lương đến tận cùng.

"Được, ta đi."

Hắn biết, sau chuyến này, danh tiếng "Đại gian đại ác" của hắn sẽ không chỉ là đốt một vườn thuốc, mà sẽ là vết nhơ vạn năm không bao giờ rửa sạch. Hắn sẽ thực sự trở thành một ma đầu không tim không phổi trong mắt nàng, trong mắt tất cả mọi người.

Nhưng để cứu thế giới mục nát này, đôi khi người ta phải trở thành thứ mà họ ghét nhất.

Lục Trầm Chu phất tay áo, biến thành một luồng hắc quang bay vút về phía chân trời, hướng tới vực thẳm của sự tuyệt vọng. Trên đường đi, mỗi tông môn hắn lướt qua, mỗi thành trì hắn đi tới, oán khí đều bốc lên nghi ngút, hóa thành nguồn sức mạnh đen tối không ngừng đổ vào cơ thể hắn.

Thiên địa rung chuyển, gió lộng báo bão. Kẻ bị cả thiên hạ truy sát, kẻ mang theo tội lỗi nặng nề nhất lịch sử, đang tiến về điểm hẹn của định mệnh.

Chương này kết thúc khi danh vọng của Lục Trầm Chu đạt tới đỉnh điểm của sự tiêu cực, một cái tên khiến trẻ con nín khóc, khiến bậc tu sĩ biến sắc. Nhưng ở nơi sâu nhất trong đôi mắt hắn, một tia sáng yếu ớt của "Đạo" vẫn đang âm thầm nảy mầm, chờ đợi ngày rách toác lớp vỏ bọc ma quái để bao trùm lấy vạn vật.

Ma quân hay Đạo Tổ? Ranh giới ấy lúc này chỉ còn mong manh như một hơi thở giữa trời đông giá rét.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8