Hư Không Huyễn ĐạoChương 10: Tạp Khí Thiên Kiếp Đầu Tiên
Lạc Phong bước ra khỏi hang động, ánh sáng bình minh xám bạc chiếu rọi gương mặt kiên nghị, tựa một chiến binh vừa tôi luyện trong lò lửa, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể đang dâng trào sinh lực. Linh khí tinh khiết từ mỏ Tinh Thạch Thiên Khuyết vẫn còn lưu lại, khiến hắn cảm thấy nhẹ bẫng, như thể có thể bay lên bất cứ lúc nào. Thiên Cốt trong đan điền âm ỉ tỏa sáng, liên tục thanh lọc và điều hòa, mang đến một cảm giác cường đại chưa từng có. Hắn mong chờ một làn gió trong lành, một hương thơm của đất trời sau cơn mưa, để chào đón khởi đầu mới của mình.
Thế nhưng, điều chào đón hắn lại là một cú sốc lạnh lẽo, thô bạo.
Ngay khi hắn hít vào, một luồng không khí đặc quánh, nặng nề, ẩm mốc, pha lẫn mùi tanh tưởi, mục nát đến ghê tởm ập thẳng vào lồng ngực. Nó không chỉ là mùi hương, mà như một thực thể vô hình, ghì chặt lấy phế quản, khiến hắn khó thở. Cây cối xung quanh, vốn dĩ đã kỳ dị với lá úa màu sẫm và thân cây vặn vẹo như những xương sườn khổng lồ sau trận chiến với Dạ Ma Sói, giờ đây trong ánh sáng lờ mờ của bình minh, lại càng hiện rõ vẻ u ám, biến chất. Từng cành cây khẳng khiu vươn ra như những ngón tay gầy guộc, lớp vỏ cây nứt nẻ, chảy ra thứ nhựa màu đen nhớp nháp. Mặt đất ẩm ướt dưới chân hắn không phải là bùn đất bình thường, mà là một lớp chất lỏng sền sệt, đen kịt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

Lạc Phong theo bản năng vận chuyển linh khí trong cơ thể, muốn hấp thụ thêm tinh hoa từ môi trường để củng cố tu vi vừa được khai mở. Thiên Cốt trong hắn khẽ rung động, cố gắng kéo nguồn năng lượng xung quanh vào. Nhưng ngay khi dòng linh khí bên ngoài vừa chạm vào kinh mạch, một cảm giác khủng khiếp, vượt xa mọi cơn đau đớn hắn từng trải qua, ập đến.
Đó không chỉ là đau đớn thể xác. Dòng năng lượng âm u, hỗn loạn, như vô số trùng độc mang lưỡi dao sắc bén đang bò vào kinh mạch, cắn xé, châm chích, và thiêu đốt. Cảm giác buồn nôn dâng trào, ruột gan hắn như bị vặn xoắn. Một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, không ngừng ăn mòn, dường như muốn biến hắn thành một khối băng chết chóc. Mỗi sợi gân, mỗi thớ thịt đều run rẩy dữ dội.

“Khụ… khụ!” Lạc Phong không kìm được ho khan một tiếng, vội vàng ngưng vận công.
Ý thức hắn chao đảo kịch liệt, như một con thuyền nhỏ giữa biển cả bão tố. Một luồng suy nghĩ tiêu cực, bất an, sợ hãi và tuyệt vọng bất chợt thoáng qua trong tâm trí. “Ngươi là phế vật… mãi mãi là phế vật… chẳng thể tu luyện… ngươi sẽ chết ở đây… mục nát như những thứ cây cối này…” Những lời thì thầm ma mị, đầy độc ác vang vọng, tựa trăm giọng nói chế giễu từ sâu thẳm linh hồn. Đó là Tạp Khí Thiên Kiếp, không chỉ ăn mòn thể xác mà còn tấn công cả tinh thần.
Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn khẽ tỏa một ánh sáng lam nhạt, như một điểm tựa tinh thần yếu ớt. Luồng sáng đó như một tấm lá chắn vô hình, ngăn chặn sự xâm nhập sâu hơn của những lời thì thầm tiêu cực vào thức hải hắn, nhưng không thể hoàn toàn xua tan cảm giác khó chịu và sự hỗn loạn đang diễn ra trong kinh mạch.
Hắn bàng hoàng nhận ra sự khác biệt khủng khiếp giữa linh khí thuần khiết, dịu mát trong hang động và sự ô nhiễm đáng sợ của thế giới bên ngoài. Hắn đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng Thiên Cốt sẽ tự động giải quyết mọi vấn đề. Giờ đây, hắn hiểu rằng việc có Thiên Cốt chỉ giúp hắn có khả năng hấp thụ linh khí *tinh khiết* từ những nguồn đặc biệt như Tinh Thạch Thiên Khuyết, chứ không phải một lá chắn tự động chống lại Tạp Khí đang hoành hành khắp không khí. Đây chính là thử thách đầu tiên, và cũng là lớn nhất, mà hắn phải đối mặt.
Lạc Phong lảo đảo tìm đến một tảng đá phẳng gần đó, cố gắng ngồi xuống. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu, cố gắng làm dịu đi sự hỗn loạn đang khuấy đảo trong đầu. Hắn biết mình không thể cứ thế mà đi tiếp. Nếu không tìm ra cách đối phó với Tạp Khí Thiên Kiếp, hắn sẽ mãi mãi bị giam cầm trong sự yếu ớt, hoặc tệ hơn, bị nó ăn mòn và biến chất.
Tâm cảnh vững vàng của hắn, vốn đã được tôi luyện qua bao năm tháng bị sỉ nhục và nỗi đau mất mẹ, giờ đây bắt đầu phát huy tác dụng. Nó như một ngọn hải đăng giữa biển sương mù tiêu cực, cố gắng soi rọi và định hướng cho ý chí đang chao đảo của hắn. Hắn tập trung, gạt bỏ những lời thì thầm độc địa, và vận dụng Hư Không Huyễn Đạo, kết hợp với phương pháp của Luyện Thể Cổ Tinh. Lần này, hắn không hấp thụ ồ ạt mà cẩn thận “cảm nhận” dòng linh khí xung quanh.
Trong tâm trí Lạc Phong, Tạp Khí Thiên Kiếp hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Chúng không phải là những thực thể riêng biệt, mà là những sợi tơ đen kịt, nhầy nhụa, như những ký trùng khổng lồ đang quấn lấy linh khí tinh khiết. Chúng bám chặt, cố gắng ăn mòn, biến đổi linh khí thành một phần của mình. Chúng không chỉ cố gắng ăn mòn kinh mạch, mà còn tìm cách len lỏi vào thức hải, gieo rắc những hình ảnh méo mó, những lời thì thầm về sự vô vọng, về thân phận “phế vật” cũ của hắn. Hắn thấy mình lại bị Lạc Bưu và Lạc Lâm đạp đổ, lại bị đám đệ tử Lạc thị cười nhạo, lại bị Trưởng lão Lạc Viễn nhìn bằng ánh mắt khinh miệt. Cảm giác bất lực, tủi nhục dâng trào, cố gắng nhấn chìm hắn.
“Không! Ta không phải phế vật!” Lạc Phong gầm lên trong tâm trí, dù bên ngoài hắn vẫn im lặng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Hắn dùng ý chí của mình để “chỉ đạo” Thiên Cốt, biến nó thành một “màng lọc” chủ động. Thiên Cốt, vốn là xương trời bẩm sinh, giờ đây không chỉ thu hút linh khí, mà còn học cách “đẩy” Tạp Khí, buộc chúng phải tách ra khỏi dòng linh khí tinh khiết. Quá trình này vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự tập trung cực độ, sự kiên định không ngừng và khả năng phân tách năng lượng tinh vi. Mỗi khi Tạp Khí cố gắng xâm nhập sâu hơn, Lạc Phong lại cắn chặt môi đến bật máu, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả y phục. Nhưng ý chí trong tâm trí hắn vẫn kiên quyết, hình ảnh mẫu thân mỉm cười và lời thề “hàn gắn bầu trời” là nguồn động lực không bao giờ tắt. Hắn không thể gục ngã, hắn phải mạnh mẽ.
Nhiều lần, hắn cảm thấy như đầu mình muốn nổ tung, ý thức chập chờn, như một ngọn nến sắp tắt giữa đêm gió. Cơn buồn nôn dữ dội đến mức hắn phải cố gắng nuốt ngược để không làm gián đoạn việc tu luyện. Chiếc nhẫn ngọc trên tay lại khẽ rung lên, một luồng năng lượng ấm áp từ từ lan tỏa, giúp hắn giữ vững chút tỉnh táo cuối cùng, không bị những ảo ảnh và lời thì thầm ma mị kia hoàn toàn nhấn chìm. Nó không can thiệp trực tiếp, nhưng như một người bạn đồng hành thầm lặng, luôn ở đó để hỗ trợ khi hắn cần nhất.
Sau một thời gian dài vật lộn, tưởng chừng như đã trải qua hàng thế kỷ, Lạc Phong cuối cùng cũng cảm nhận được một luồng linh khí nhỏ, trong lành, không còn tạp khí, được Thiên Cốt dẫn vào kinh mạch. Dù rất ít, nhưng nó là minh chứng cho thành công của hắn. Hắn thở phào nhẹ nhõm, toàn thân rã rời nhưng ánh mắt lóe lên tinh quang. Một nụ cười yếu ớt nhưng đầy kiên cường nở trên môi hắn. Hắn đã làm được.
Hắn hiểu rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Để thực sự tu luyện trong thế giới này, hắn cần phải liên tục duy trì trạng thái Tâm cảnh vững vàng này, biến việc thanh lọc Tạp Khí thành bản năng thứ hai. Đây là con đường độc nhất vô nhị của hắn, một con đường mà không ai khác có thể đi, một con đường mà hắn phải tự mình khai phá.
Ngay khi Lạc Phong vừa mở mắt, một tiếng xột xoạt mạnh mẽ hơn vang lên từ bụi cây gần đó, kéo hắn trở về thực tại. Hắn quay phắt đầu lại, ngũ quan nhạy bén đã được cường hóa bởi Luyện Thể Cổ Tinh giúp hắn nhận ra mối nguy hiểm đang đến. Một con “Cổ Thụ Ngẫu Trùng” với những chi dạng rễ cây sắc nhọn, thân cây sần sùi như khúc gỗ mục và đôi mắt đỏ ngầu, lao vút tới. Nó không quá lớn, chỉ bằng một con chó nhỏ, nhưng mang theo một lượng Tạp Khí nồng đậm, tỏa ra mùi hôi thối khó chịu, có thể làm tê liệt phàm nhân hoặc tu sĩ cấp thấp ngay lập tức.

Lạc Phong không hoảng sợ. Hắn nhanh chóng đứng dậy, vận sức vào chân, né tránh đòn tấn công đầu tiên một cách linh hoạt. Con trùng lao sượt qua vai hắn, những chi rễ sắc nhọn xé rách không khí. Hắn cảm nhận được Tạp Khí từ con trùng đang lan tỏa trong không khí, cố gắng xâm nhập vào mình, nhưng lần này hắn đã có sự chuẩn bị. Hắn đã biết cách đối phó.
Hắn lập tức vận dụng Tâm cảnh, thanh lọc một lượng nhỏ linh khí vừa hấp thụ được. Linh khí thanh khiết cuộn trào trong nắm đấm của hắn, không còn là sức mạnh thể chất đơn thuần mà là sự kết hợp giữa ý chí và năng lượng tinh khiết. Hắn không đợi con trùng tấn công lần nữa, mà chủ động lao tới.
“Chết đi!” Hắn gầm nhẹ, tung một cú đấm mạnh mẽ, dồn toàn bộ sức mạnh thể chất và chút linh khí tinh khiết đã được thanh lọc vào. Cú đấm không chỉ mang lực mà còn có một chút “thanh lọc” của linh khí, đánh thẳng vào phần thân sần sùi của con Cổ Thụ Ngẫu Trùng. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, con trùng bị đánh bay, va vào một thân cây gần đó. Thân cây biến dị của nó nhanh chóng khô héo, phân rã thành bụi đen, biểu hiện của Tạp Khí bị phá hủy hoàn toàn.
Lạc Phong cảm thấy một chút mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy tự tin. Hắn đã thành công. Đây là lần đầu tiên hắn chủ động sử dụng linh khí đã thanh lọc để chiến đấu, và nó đã phát huy tác dụng. Hắn nhận ra rằng con đường phía trước còn rất dài, nguy hiểm trùng trùng, nhưng hắn đã tìm thấy chìa khóa để tồn tại và mạnh mẽ hơn trong thế giới đầy Tạp Khí này. Hắn sẽ không bao giờ là phế vật, hắn sẽ tự mình hàn gắn bầu trời, và tất cả sẽ bắt đầu từ việc thuần hóa Tạp Khí Thiên Kiếp, biến nó thành bậc thang cho con đường của riêng hắn.
Hắn tiếp tục hành trình, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, mỗi bước chân đều mang theo ý chí bất khuất. Phía trước hắn là một vùng rừng rậm u ám khác, nơi những thân cây vặn vẹo vươn mình lên trời như những ngón tay quỷ dị. Mùi tanh tưởi của Tạp Khí Thiên Kiếp vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây, Lạc Phong đã không còn sợ hãi. Hắn đã có vũ khí của riêng mình, và hắn sẽ dùng nó để định đoạt số phận của mình, và cả của vũ trụ này.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: