Hư Không Huyễn Đạo
Chương 11: Thị Trấn Bên Cầu Rồng

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:44 | Lượt xem: 10

Lạc Phong tiếp tục hành trình, mỗi bước chân đều mang theo sự linh hoạt của nhục thân đã tôi luyện. Dù vậy, dấu vết của mệt mỏi vẫn in hằn trên khuôn mặt gầy gò, đôi mắt trũng sâu sau những đêm dài chống chọi với Tạp Khí Thiên Kiếp. Rừng rậm xung quanh hắn vẫn u ám đến đáng sợ, những thân cây vặn vẹo như xương ngón tay khô héo, vươn mình giữa không trung, vỏ cây nứt nẻ, rỉ ra nhựa đen kịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Không khí đặc quánh, nặng nề, ẩm mốc, quyện mùi tanh tưởi của mục rữa, khiến mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc chiến cam go.

Hắn không ngừng vận dụng Thiên Cốt và Tâm cảnh để thanh lọc Tạp Khí quanh mình. Mỗi khi hít thở, Lạc Phong cảm nhận rõ rệt những luồng tạp khí lạnh lẽo, nhớp nháp cố len lỏi vào kinh mạch, gây ra những cơn đau đầu nhẹ và cảm giác khó chịu đến buồn nôn. Hắn cắn chặt răng, gân xanh nổi hằn trên thái dương, ép ý chí đẩy lùi sự xâm nhập của Tạp Khí. Dòng linh khí thanh khiết mỏng manh được Thiên Cốt lọc ra, dù chỉ là một tia nhỏ, cũng đủ để duy trì sự tỉnh táo và sức lực cho hắn, tựa như ngọn đèn leo lét giữa bão tố, yếu ớt mà bất diệt.

Trên đường đi, Lạc Phong thỉnh thoảng bắt gặp những sinh vật biến dị. Một con côn trùng khổng lồ sáu chân sắc nhọn, thân mình đen bóng như đá hắc diệu, bất ngờ lao ra từ bụi cây. Hay một đoạn dây leo xanh xám, thân đầy gai độc, vươn mình ngoằn ngoèo như rắn đói mồi. Hắn không hoảng sợ. Hắn né tránh những đòn tấn công đầu tiên một cách điêu luyện, sau đó dồn một lượng nhỏ linh khí tinh khiết đã thanh lọc vào nắm đấm hoặc cước đá. Những sinh vật này, dù mang Tạp Khí nồng đậm, cũng không thể chịu nổi sức mạnh kết hợp giữa Luyện Thể Cổ Tinh và linh khí thuần khiết. Chúng nhanh chóng phân rã thành bụi đen hoặc co rúm lại, không dám tiếp cận nữa. Hắn không phô trương sức mạnh, chỉ làm đủ để tự vệ và tiếp tục hành trình, nhận thức rõ bản thân vẫn còn yếu ớt và phải dè chừng mọi hiểm nguy.

Dần dần, bình minh nhạt nhòa bắt đầu hé rạng. Những tia sáng xám bạc yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Lạc Phong trèo lên một gò đất cao, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên nghị quét về phía chân trời. Và rồi, tầm mắt hắn chợt dừng lại, tâm can khẽ chấn động.

Trước mắt hắn, vắt ngang bầu trời đã vỡ nát, là một Cầu Rồng khổng lồ. Đó không phải là một cây cầu bình thường, mà là một khối kiến trúc đá cổ kính, khổng lồ đến mức khó tin, được chạm khắc hình rồng uốn lượn, nối liền hai Thiên Phù Sơn sừng sững, lơ lửng giữa không trung. Những đám mây trắng xóa lờ lững trôi qua khe hở Cầu Rồng, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở. Dưới chân Cầu Rồng, nơi một trong hai Thiên Phù Sơn tiếp đất, một cụm kiến trúc lố nhố, lờ mờ ánh lửa đèn đang tỏa rạng. Đó chính là Long Kiều Trấn, một điểm dừng chân, một cột mốc mới trên hành trình của hắn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thị Trấn Bên Cầu Rồng

Một cảm giác mong mỏi dâng lên trong lòng hắn. Hắn đã đi bộ không ngừng nghỉ suốt hai ngày hai đêm, chỉ ăn chút lương khô ít ỏi và uống nước suối ven đường. Long Kiều Trấn này, dù chưa biết ẩn chứa những gì, ít nhất cũng hứa hẹn một mái nhà che mưa che nắng, một bữa ăn tử tế và quan trọng hơn, là thông tin. Thông tin về phong ấn, về gia tộc, về những bí mật cổ xưa mà hắn đang khao khát tìm hiểu. Hắn hít một hơi thật sâu, gạt bỏ sự mệt mỏi, và bước nhanh hơn về phía ánh đèn leo lét đó, nơi hy vọng và nguy hiểm đan xen.

Mặt trời đã lên cao hơn, dù vẫn chỉ là một khối cầu xám xịt giữa bầu trời đầy vết nứt, nhưng ít ra cũng đã xua đi phần nào bóng tối của rừng rậm. Lạc Phong bước vào Long Kiều Trấn. Cổng trấn được xây bằng những khối đá thô kệch, nhuốm màu thời gian và Tạp Khí, nhưng vẫn sừng sững. Bên trên có khắc hai chữ cổ “Long Kiều”, có lẽ là tên của cây cầu hay trấn này.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thị Trấn Bên Cầu Rồng

Ngay khi đặt chân qua cổng, một làn sóng âm thanh, mùi vị và cảm xúc hỗn tạp ập vào hắn. Đường phố đông đúc, nhộn nhịp đến lạ thường so với sự hoang vu của rừng rậm. Phàm nhân nơi đây gầy gò, xanh xao, đôi mắt đờ đẫn, trên người dính đầy bùn đất và quần áo rách rưới. Họ lờ đờ làm việc, đẩy xe hàng, hay ngồi co ro bên vệ đường, tuổi thọ bị rút ngắn đáng kể do hít thở Tạp Khí Thiên Kiếp mỗi ngày. Các tu sĩ cấp thấp cũng không khá hơn là bao, vẻ ngoài khắc khổ, trang phục cũ kỹ, mang theo đủ loại binh khí thô sơ như kiếm sắt gỉ sét, trường đao cùn mòn, hoặc những cây búa nặng nề. Ánh mắt họ thường xuyên đảo qua lại, đầy cảnh giác, tham lam và cả tuyệt vọng.

Không khí náo nhiệt nhưng cũng ẩn chứa một sự căng thẳng ngầm. Mùi Tạp Khí vẫn thoang thoảng, trộn lẫn với mùi thức ăn rẻ tiền từ các quán hàng rong, mùi ẩm mốc từ những ngôi nhà cũ kỹ, và cả mùi mồ hôi chua loét của đám đông. Lạc Phong cảm thấy một sự khó chịu nhẹ trong lồng ngực, nhưng hắn đã quen với việc thanh lọc, nên không bị ảnh hưởng quá nặng.

Hắn tìm một quán trọ nhỏ, tồi tàn nằm khuất trong một con hẻm. Quán có tên “Long Kiều Khách Điếm”, nhưng trông chẳng khác gì một cái nhà kho được cơi nới tạm bợ. Bàn ghế ọp ẹp, sàn nhà dính đầy vết bẩn khô cứng, và một mùi dầu mỡ cũ kỹ nồng nặc. Tuy nhiên, nơi đây lại có nhiều người qua lại – những tu sĩ cấp thấp, những thương nhân buôn bán linh thảo rẻ tiền, và cả những kẻ nhìn có vẻ bất hảo. Đây là nơi lý tưởng để hắn thu thập thông tin mà không bị chú ý quá nhiều.

Hắn tiến đến quầy, một lão bản béo lùn, râu ria lởm chởm, ánh mắt tinh ranh đang lau chùi cái chén bẩn thỉu.

“Lão bản, cho ta một phần cơm và một chỗ nghỉ,” Lạc Phong nói, giọng trầm ổn, không biểu lộ cảm xúc.

Lão bản ngẩng đầu lên, ánh mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới. Thân hình gầy gò, quần áo dính bùn đất khô cứng, vết máu se lại trên tay áo và vạt áo. Hắn trông không khác gì một phàm nhân vừa thoát chết khỏi rừng rậm.

“Tiểu huynh đệ, cơm thịt hầm và phòng số mười. Tổng cộng hai đồng bạc,” lão bản đáp, giọng điệu có chút khinh thường nhưng cũng không quá gay gắt. Hai đồng bạc là một cái giá không hề rẻ đối với một phàm nhân, nhưng hắn không hề nhíu mày. Hắn lấy từ trong túi ra hai đồng bạc đã được mẫu thân chuẩn bị từ trước khi mất, đặt lên bàn.

Hắn nhận lấy phần cơm thịt hầm, thứ thịt xám xịt không rõ nguồn gốc và cơm khô cứng, nhưng vẫn ăn một cách ngon lành. Hắn ngồi vào một góc khuất, lưng tựa vào tường, bắt đầu quan sát. Hắn không chỉ dùng thị giác hay thính giác. Hắn vận dụng giác quan không gian của Hư Không Huyễn Đạo, không cố nghe rõ từng lời nói, mà cảm nhận sự dao động của linh khí, những luồng ý niệm vẩn đục từ Tạp Khí trong không khí, và đặc biệt là những ánh mắt dò xét, tham lam từ một vài kẻ khả nghi đang ngồi ở các bàn khác. Hắn nhận ra nơi đây không an toàn chút nào, nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Hắn cũng chú ý đến cách những người nơi đây đối phó với Tạp Khí. Một số phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đeo những tấm bùa hộ mệnh cũ nát trên cổ, nhưng chúng dường như chẳng có tác dụng gì ngoài việc an ủi tinh thần. Một số tu sĩ liên tục vận công để thanh lọc, nhưng hắn cảm nhận được hiệu quả của họ rất thấp, Tạp Khí vẫn bám víu dai dẳng, khiến linh khí của họ trở nên vẩn đục và yếu ớt. Hắn thầm so sánh với khả năng của mình. Thiên Cốt của hắn, kết hợp với Tâm cảnh vững vàng, có thể thanh lọc Tạp Khí một cách hiệu quả hơn nhiều, dù vẫn gây ra sự tiêu hao tinh thần và thể lực. Hắn hiểu rằng đây là một lợi thế cực lớn, nhưng cũng là một bí mật mà hắn phải giữ kín bằng mọi giá.

Ngồi trong quán trọ tồi tàn, Lạc Phong cố chắt lọc thông tin từ những cuộc trò chuyện vỡ vụn, không rõ ràng. Giác quan không gian giúp hắn cảm nhận được những “sóng” thông tin, những ý niệm mạnh mẽ hơn, dù lời nói thì vẫn lờ mờ. Hắn nghe được những từ khóa như “Thiên Khuyết Chi Vật”, “di tích cổ xưa”, “phong ấn cấm kỵ”, nhưng chúng đều là những lời đồn đại, những mảnh ghép rời rạc, không có thông tin cụ thể nào hữu ích cho hắn.

Ở bàn gần đó, hai tu sĩ cấp thấp đang bàn tán xôn xao.

“Nghe nói Thương hội Hắc Thạch mới thu được một món Thiên Khuyết Chi Vật từ một mảnh trời rơi xuống. Có khi nào là chìa khóa mở ra di tích cổ xưa không?” Tu sĩ A, một gã đàn ông trung niên râu quai nón lởm chởm, nói, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thị Trấn Bên Cầu Rồng

Tu sĩ B, một gã gầy gò, mặt mũi hốc hác, nhếch mép cười khẩy: “Hừ, đồ cổ thì có, nhưng di tích thì làm gì có dễ như vậy. Hơn nữa, những thứ từ mảnh trời rơi xuống đều mang theo Tạp Khí nặng nề, không cẩn thận thì mất mạng như chơi. Thương hội Hắc Thạch đó, ta nghe nói bọn chúng có liên hệ với những thế lực trên Thiên Phù Sơn lớn hơn, không dễ chọc vào đâu.”

Thương hội Hắc Thạch… Thiên Khuyết Chi Vật… mảnh trời rơi xuống… Những từ này đọng lại trong tâm trí hắn. Hắn biết rằng các mảnh vỡ trời đôi khi rơi xuống, gây ra Thiên Phạt nhưng cũng mang theo vật phẩm cổ xưa. Nếu Thương hội Hắc Thạch chuyên buôn bán những thứ đó, có lẽ họ sẽ có thông tin hắn cần.

Hắn cũng nghe được một câu chuyện đáng sợ về “Thiên Phạt Chi Chú” – một lời nguyền cổ xưa khiến một gia tộc nào đó bị suy tàn, liên quan đến việc “trời đất nổi giận”. Lạc Phong cảm thấy tâm can thắt lại.

*Thiên Phạt Chi Chú… liệu có phải là thứ phong ấn trên người ta?* Hắn tự hỏi trong nội tâm. *Lạc Viễn, ngươi giấu diếm ta những gì?* Ký ức về Lạc Viễn, về phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù, về lời nguyền gia tộc Lạc thị mà hắn từng nghe lén được, tất cả giờ đây như được xâu chuỗi lại. Hắn nhận ra phong ấn trên người mình có thể không phải là một sự tình cờ, mà là một phần của một câu chuyện lớn hơn, phức tạp hơn, liên quan đến cả “Thiên Phạt” và “lời nguyền cổ xưa”. Cảm giác bất an dâng lên, nhưng cùng với đó là một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu rõ ràng.

Khi Lạc Phong rời quán trọ, hắn quyết định đi dạo một vòng quanh trấn để thăm dò thêm. Hắn nhanh chóng phát hiện một con phố nhỏ tập trung những cửa hàng bán đủ thứ tạp nham, từ linh thảo khô héo, binh khí cũ kỹ cho đến những món đồ cổ không rõ niên đại. Hắn cảm nhận được những luồng linh khí yếu ớt, lẫn lộn Tạp Khí từ những vật phẩm này, nhưng không có gì thực sự đặc biệt.

Đúng lúc đó, một luồng khí tức quen thuộc thoáng qua, khiến toàn thân Lạc Phong rùng mình. Không phải là Tạp Khí, mà là một cảm giác lạnh lẽo, dò xét, quen thuộc đến đáng sợ. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của hắn khẽ rung lên một chút, như một lời cảnh báo thầm lặng. Hắn lập tức nhận ra đó là một dấu hiệu của sự truy đuổi, có thể là Hắc ảnh hoặc một tay sai khác của Lạc Viễn. Chúng đã tìm ra hắn? Hoặc chỉ là cảm giác, một sự đề phòng của chính hắn? Dù là gì, hắn cũng không dám lơ là.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thị Trấn Bên Cầu Rồng

Lạc Phong nhanh chóng hòa vào đám đông, thay đổi lộ trình một cách khéo léo, đi qua những con hẻm nhỏ, khuất mắt. Hắn không dám dừng lại, bước chân nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài. Hắn quyết định rằng hắn cần phải hành động nhanh chóng và cẩn trọng hơn, không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào.

Hắn tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi, hoặc ít nhất là cảm giác bị truy đuổi. Lạc Phong dừng lại ở một con hẻm vắng, nhìn về phía Cầu Rồng khổng lồ đang sừng sững trên đầu. Những thông tin vụn vặt hắn thu thập được trong quán trọ bắt đầu xâu chuỗi trong tâm trí. Thương hội Hắc Thạch, Thiên Khuyết Chi Vật, di tích cổ xưa, Thiên Phạt Chi Chú… Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn.

Hắn nhận ra rằng để có được thông tin cụ thể về phong ấn của mình hoặc những vật phẩm cổ xưa thực sự, hắn không thể chỉ dựa vào những lời đồn đại. Hắn cần phải tiếp cận những nguồn tài nguyên lớn hơn, những nơi có thể ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn. Thương hội Hắc Thạch có vẻ là một khởi đầu tốt. Nhưng để tiếp cận một tổ chức như vậy, hắn cần có tiền bạc hoặc vật phẩm có giá trị để giao dịch, hoặc ít nhất là đủ thực lực để tự bảo vệ mình và gây ấn tượng.

Lạc Phong nhìn lên Cầu Rồng, rồi hướng mắt về phía Thiên Phù Sơn sừng sững bên kia. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ hơn, tinh khiết hơn từ phía đó, một luồng năng lượng cuốn hút và đầy hứa hẹn. Hắn hiểu rằng đó là nơi có nhiều cơ hội, nhưng cũng ẩn chứa vô số nguy hiểm và thử thách khó lường hơn.

Một quyết định kiên định hình thành trong tâm trí Lạc Phong. Hắn sẽ không lùi bước. Mục tiêu trước mắt của hắn giờ đây đã rõ ràng: *Tìm cách kiếm tiền hoặc vật phẩm có giá trị để giao dịch với Thương hội Hắc Thạch, đồng thời tiếp tục củng cố thực lực và khả năng thanh lọc Tạp Khí của mình.* Con đường phía trước còn dài, nhưng Lạc Phong đã sẵn sàng. Hắn sẽ không còn là “phế vật” bị ruồng bỏ, mà sẽ là người tự tay định đoạt vận mệnh của mình, và từng bước, từng bước một, hàn gắn bầu trời đã vỡ.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8