Hư Không Huyễn Đạo
Chương 101: Thiên Tôn Kẻ Xâm Lược

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:27 | Lượt xem: 8

Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên gầm thét dữ dội, một khúc bi ca hỗn mang vọng khắp tâm hải nàng. Nỗi kinh hoàng thấu xương lại một lần nữa dâng trào, không phải từ ký ức cũ, mà từ tiếng kêu cứu thê lương vừa đột ngột vang vọng khắp Vực Thẳm Nguyên Thủy. Tiếng kêu ấy không đơn thuần là âm thanh, mà là những đợt sóng chấn động vô hình, xé nát linh hồn, khiến nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch.

“Lam Yên tiền bối! Có chuyện gì vậy?” Mộ Dung Tuyết hoảng sợ ôm chặt Lạc Phong, linh lực trong nàng hỗn loạn, khó bề giữ vững. Nàng cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ tiếng kêu cứu, như thể vạn linh hồn đang gào thét bên tai.

Lạc Phong siết chặt vòng tay ôm Mộ Dung Tuyết, đôi Linh Phiến lam xám sau lưng hắn bừng sáng, tạo ra một kết giới không gian vững chắc bao bọc lấy cả ba người. Nhưng ngay cả kết giới ấy cũng rung chuyển kịch liệt dưới tác động của tiếng kêu cứu. Hắn nhìn xuống Linh Hồn Ngọc Bội trong tay, nó đã nứt toác một vết sâu hoắm. Từ vết nứt, không phải là một tiếng kêu cứu đơn lẻ, mà là vạn tiếng rên rỉ, thét gào, oán hờn của vô số linh hồn bị giam cầm. Trong đó, có một tàn niệm quen thuộc đến xé lòng, là của Mặc Lão, và thoảng qua một bóng hình mờ ảo, chan chứa yêu thương nhưng cũng bi thương đến tột cùng: mẫu thân hắn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Tôn Kẻ Xâm Lược

“Lam Yên tiền bối, Tuyết nhi,” Lạc Phong khẽ nói, giọng trầm thấp, ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn rung động kịch liệt, như thể đang phản ứng với nỗi bi thống thấu trời của vạn linh. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út Lạc Phong bùng lên lam quang chói lòa, không còn là ánh sáng dịu nhẹ dẫn lối, mà là một cuồng phong năng lượng, cuốn thần trí hắn vào huyễn cảnh hỗn loạn, không thể kháng cự.

Trong khoảnh khắc ấy, Lạc Phong cảm thấy mình bị cuốn vào một dòng chảy cuồng bạo của thời không. Đó không phải là một ký ức đơn lẻ, mà là một dòng chảy lịch sử bi hùng, được khắc sâu vào từng hạt bụi Hư Không, được ghi khắc vào Linh Hồn Ngọc Bội. Hắn thấy, không phải bằng mắt thường, mà bằng ý thức của Tiên Cốt, một Hư Không dị biệt, nơi tràn ngập những tinh vân rực rỡ cùng các tinh cầu cổ kính. Ở trung tâm của Hư Không ấy, một tồn tại khổng lồ, kết thành từ hắc quang u ám và ý chí thao túng vô tận, đang ngự trị tại đó. Đó chính là Thiên Tôn Vô Cực, nhưng không phải là ảo ảnh mà hắn từng đối mặt, mà là chân thân của kẻ xâm lược từ thuở hồng hoang.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Tôn Kẻ Xâm Lược

Thiên Tôn Vô Cực, trong huyễn cảnh, mang một vẻ ngoài uy nghi, ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu xương. Y không phải là thần linh của vũ trụ này, mà là một thực thể cổ xưa, đến từ Hư Không dị giới, khao khát đạt đến “Đạo Tái Tạo” chí thượng. Nhưng “Đạo Tái Tạo” của y không phải là sự sáng tạo sự sống, mà là sự “nuốt chửng” và “đồng hóa” các vũ trụ khác, biến chúng thành một phần ý chí và quyền năng của y. Y muốn trở thành bản nguyên của vạn vật, định đoạt vạn vận.

Lạc Phong chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng của “Đại Kiếp Hồng Hoang”. Đó không phải là một tai họa tự nhiên, mà là một cuộc “thu hoạch” tàn khốc do Thiên Tôn Vô Cực và đám thuộc hạ của y gây ra. Tỷ vạn linh khí tinh khiết của vũ trụ này bị hút cạn, biến chất thành “Tạp Khí Thiên Kiếp”, thứ năng lượng đen tối mà y dùng làm “thức ăn” để nuôi dưỡng dã tâm của mình. Thanh thiên vốn thống nhất bị xé toạc thành vô số “Thiên Phù Sơn” trôi nổi, chia cắt càn khôn, tạo ra một mạng lưới khổng lồ để y dễ bề kiểm soát và thu hoạch.

Hắn thấy vô số Tiên nhân cùng chủng tộc cổ xưa, những người từng là chủ nhân của vũ trụ này, đã bị Thiên Tôn Vô Cực đánh bại. Linh hồn bọn họ không được siêu thoát, mà bị giam cầm trong “Linh Hồn Cổ Thụ” khổng lồ, bị “Huyết Hồn Khế Ước” trói buộc, trở thành công cụ vô tri, phục vụ cho đại kế của kẻ xâm lược. Ám Liệt, kẻ mà Lạc Phong từng gặp gỡ, cũng chỉ là một trong số đó. “Lời Nguyền Hút Linh” giáng xuống gia tộc Lạc thị và Mộ Dung, không gì khác hơn là một trong vô vàn thủ đoạn thu hoạch linh khí tàn độc của y.

Trong dòng ký ức bi hùng ấy, Lạc Phong thấy Mặc Lão, với thân ảnh Tiên nhân cổ xưa, đứng cạnh mẫu thân hắn. Họ đứng trước một khối năng lượng khổng lồ đang rung chuyển dữ dội, đó chính là Hư Không Chi Tâm – bản nguyên của sự sáng tạo. Một luồng hắc khí tà ác, mang theo ý chí hủy diệt của Thiên Tôn, đang cố gắng xuyên phá Hư Không Chi Tâm. Mẫu thân hắn, một Tiên nhân vĩ đại mà hắn chưa từng biết, đã ôm lấy hắn khi hắn còn là một hài nhi. “Con trai ta,” giọng nàng vang vọng trong tâm hải hắn, chan chứa yêu thương và bi thương, “mẫu thân sẽ bảo vệ con, bảo vệ vũ trụ này.”

Mẫu thân hắn và Mặc Lão đã hy sinh bản nguyên Tiên lực của mình, dung hợp bí pháp cổ xưa nhất của Linh Tê Cổ Phái, để tạo ra một phong ấn khổng lồ. Phong ấn ấy không chỉ khóa chặt luồng hắc khí – cái “mầm mống hủy diệt” mà Thiên Tôn Vô Cực đã cấy vào cơ thể hắn từ kiếp trước – mà còn chuyển hóa nó. Từ một mầm mống hủy diệt, nó biến thành một hạt giống “sáng tạo”, một tiềm năng vô hạn chờ đợi hắn thức tỉnh. Đó chính là “Thiên Cốt” đặc biệt của hắn, là hy vọng cuối cùng mà họ đã đặt vào hài nhi bé bỏng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Tôn Kẻ Xâm Lược

Lạc Phong thấy Mặc Lão, sau khi hoàn thành phong ấn, dùng chút linh hồn cuối cùng, hóa thành tàn niệm lưu lại trong Linh Hồn Ngọc Bội. Ông chờ đợi, chờ đợi “Kẻ kế thừa” – Lạc Phong – đủ mạnh để thức tỉnh, tiếp nhận chân tướng và gánh vác sứ mệnh này.

Hắn cảm nhận nỗi bi thống thấu trời của mẫu thân và Mặc Lão khi họ hy sinh. Hắn cảm nhận sự phẫn nộ, cô độc của những Tiên nhân đã ngã xuống, và một tia hy vọng mong manh được đặt vào hắn. Hắn hiểu ra tất cả. Cuộc đời “phế vật” bị khinh miệt của hắn, phong ấn trong cơ thể, những ngày tháng bị ức hiếp… tất cả không phải là lời nguyền, mà là tấm màn bảo hộ vĩ đại nhất mà mẫu thân và Mặc Lão đã dựng lên để che mắt Thiên Tôn Vô Cực, để hắn có cơ hội trưởng thành, cơ hội phản kháng.

Nỗi phẫn nộ tột cùng dâng trào trong hắn, không phải vì số phận bị thao túng, mà vì sự tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực, vì những linh hồn bị giam cầm, vì vũ trụ bị hủy diệt. Nhưng cùng với phẫn nộ, một ý chí sáng tạo bất diệt bùng nổ trong tâm hải hắn. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, không còn bất kỳ sự hỗn loạn hay đau đớn nào. Hư Không Chi Lực thuần khiết bùng phát, ấm áp, trong trẻo, lan tỏa khắp huyễn cảnh. Phẩm chất “thao túng” và “sáng tạo” mà hắn đã lĩnh ngộ, giờ đây dung hợp hoàn toàn, trở thành bản năng thứ hai, đạt đến đỉnh điểm hoàn mỹ.

Ý chí sáng tạo bất diệt của hắn hóa thành một thanh kiếm ánh sáng lam xám khổng lồ, rực rỡ chói mắt. Thanh kiếm ấy không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là biểu tượng của sự sống, hy vọng, tái sinh. Nó chém mạnh vào ảo ảnh Thiên Tôn Vô Cực đang ngạo nghễ trong huyễn cảnh, xé toạc y thành vô số mảnh.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Tôn Kẻ Xâm Lược

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Không gian huyễn cảnh Hồng Hoang bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt khổng lồ. Bóng tối vạn trượng bị xé toạc bởi lam quang rực rỡ. Lạc Phong dùng chính ý chí của mình để đập tan sự giam cầm của ký ức, cưỡng ép thần trí trở về thực tại. Hắn không còn là kẻ bị động bị cuốn vào dòng chảy lịch sử, mà là một kẻ sáng tạo, một vị vương giả đã nhìn thấu hồng trần, sẵn sàng định đoạt vận mệnh của mình và của toàn bộ càn khôn.

Lạc Phong đột ngột mở mắt. Lồng ngực hắn phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo dính bùn đất. Nhưng ánh mắt hắn lúc này không còn hoang mang hay sợ hãi, mà sắc bén như kiếm, sâu thẳm như Hư Không vô tận, ẩn chứa sự trầm tĩnh đáng sợ, một sự giác ngộ vĩ đại. Hư Không Chi Lực thuần khiết tỏa ra quanh hắn, tự động tiêu tán tử lôi bạo liệt và hắc hỏa hung tàn, khiến không gian hỗn loạn của Vực Thẳm Nguyên Thủy dần trở nên ổn định.

“Lạc huynh! Huynh sao thế?” Mộ Dung Tuyết lo lắng nắm chặt tay hắn, cảm nhận lòng bàn tay hắn đang run nhẹ, nhưng cũng cảm nhận một luồng sức mạnh và sự bình yên vô tận đang tỏa ra từ hắn.

Lạc Phong nhìn nàng, rồi nhìn sang Lam Yên đang đứng bên cạnh, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc. Hắn khẽ thở ra một hơi, dùng Hư Không Chi Lực nhẹ nhàng nâng Lam Yên đứng dậy, trấn an Mộ Dung Tuyết, giọng nói trầm thấp, vang vọng ý chí sắt đá:

“Lam Yên tiền bối, Tuyết nhi. Ta đã nhìn thấy… nguồn gốc thực sự của kẻ địch chúng ta, và cả sứ mệnh của chính ta.”

Hắn chậm rãi kể lại những gì mình vừa chứng kiến trong huyễn cảnh Hồng Hoang. Giọng kể của hắn không hề hoang mang, chỉ có sự lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. Từng lời nói của hắn như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, tiết lộ về Thiên Tôn Vô Cực là một thực thể ngoại lai đến từ Hư Không dị giới, về Đại Kiếp Hồng Hoang chỉ là một cuộc thu hoạch tàn nhẫn, về sự hy sinh vĩ đại của mẫu thân và Mặc Lão.

Gương mặt Mộ Dung Tuyết trắng bệch. Nàng không thể ngờ rằng, kẻ địch mà họ đang đối đầu lại có tầm vóc khủng khiếp đến thế, là một kẻ xâm lược muốn nuốt chửng toàn bộ vũ trụ. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên định, sâu thẳm như vực thẳm Hư Không của hắn, nàng lại cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang truyền sang nàng, một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Nàng siết chặt tay hắn, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi ấy, thì thầm:

“Dù y có là thần linh phương nào, dù phía trước có là vực thẳm diệt thế, Tuyết nhi vẫn sẽ luôn ở bên huynh. Sinh tử tương tùy, quyết không hối tiếc!”

Lam Yên đứng bên cạnh, sắc mặt tái nhợt nhưng đôi mắt xám tro lại bùng lên ngọn lửa hy vọng mãnh liệt chưa từng có. Bản mệnh Linh Tê của nàng đang rung động một điệu nhạc trầm hùng, không còn là khúc bi ca hỗn mang, mà là một bản giao hưởng của sự sáng tạo. Nàng cảm nhận được Hư Không Chi Lực thuần khiết, mạnh mẽ từ hắn đang thanh tẩy Linh Tê của nàng, khiến nó trở nên trong sáng và hùng tráng hơn. Bản năng của nàng xác nhận rằng hắn chính là nghịch số duy nhất, là bức tường thành vững chắc nhất để bảo vệ bản nguyên của thế giới này khỏi sự đồng hóa tà ác kia.

“Hóa ra… sứ mệnh ‘Bổ Thiên’ của chúng ta không chỉ là vá lại những vết rách vật lý này,” Lam Yên cung kính thưa, quỳ một gối xuống trước hắn, một hành động chưa từng có tiền lệ. “Mà là bảo vệ linh hồn, bảo vệ bản nguyên sự sống của càn khôn này khỏi bị nuốt chửng bởi Hư Không dị giới. Kẻ kế thừa đã thực sự thức tỉnh. Hư Không Chi Chủ chân chính đã giáng lâm. Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo bước chân của Người, đến cùng trời cuối đất, lật đổ trật tự cũ và sáng tạo Tiên Đạo mới!”

Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, một tay đỡ Lam Yên đứng dậy. Hắn cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ họ, củng cố ý chí sắt đá trong tâm. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn vỗ nhẹ, tỏa ra luồng năng lượng rực rỡ xé toang mọi màn sương đen tối, khiến không gian Vực Thẳm Nguyên Thủy trở nên quang đãng hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống đáy vực thẳm sâu hun hút phía trước, nơi “Hư Không Chi Tâm” đang phát ra những dao động mạnh mẽ, dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp càn khôn, mang theo ý chí không thể lay chuyển:

“Ngươi muốn biến ta thành chìa khóa để mở ra cánh cổng đồng hóa sao? Được lắm! Ta sẽ dùng chính chiếc chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của ngươi, chôn vùi dã tâm của ngươi ngay tại thế giới này! Ta sẽ không chỉ Bổ Thiên, ta sẽ tái tạo lại tất cả! Trận chiến này, ta quyết không thua!”

Linh Hồn Ngọc Bội trên tay hắn, dù đã nứt toác hoàn toàn, nhưng một điểm sáng mới đột ngột bừng lên trên tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực hắn – chỉ dẫn đến “Hư Không Chi Tâm” chân chính, nơi bản nguyên của sự sáng tạo đang chờ đợi.

Ba người bọn họ hóa thành ba vệt sáng rực rỡ, xé rách màn đêm của Vực Thẳm Nguyên Thủy, lao thẳng xuống đáy sâu thẳm nhất, hướng về Hư Không Chi Tâm, mang theo ngọn lửa của hy vọng và ý chí sáng tạo bất diệt.

Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, mỉm cười lạnh lẽo khi quan sát hình ảnh Lạc Phong trên tấm gương Hư Không khổng lồ. Y cảm nhận một sự “thức tỉnh” mạnh mẽ, một luồng ý chí sáng tạo rực rỡ bùng nổ từ Lạc Phong, không nằm hoàn toàn trong dự tính của y. Tấm gương Hư Không khẽ lóe lên một tia rạn nứt cực nhỏ, rồi lại trở về trạng thái tĩnh lặng.

“Ngươi càng mạnh mẽ, chìa khóa càng hoàn mỹ. Hãy cứ vùng vẫy đi, kẻ kế thừa ti tiện,” y thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng tràn đầy sự tự mãn tột độ. “Ngươi vẫn sẽ là vật tế hoàn mỹ nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn. Ngươi không thể thoát khỏi vận mệnh đã định.”

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8