Hư Không Huyễn ĐạoChương 102: Lời Nguyền Huyết Mạch (Twist)
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên vẫn gầm thét dữ dội, không ngừng báo hiệu một dị biến sâu sắc đang diễn ra trong Vực Thẳm Nguyên Thủy. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro dán chặt vào Lạc Phong, người đang ôm Mộ Dung Tuyết trong vòng tay. Tiếng kêu cứu thê lương từ Linh Hồn Ngọc Bội vẫn còn ám ảnh tâm trí nàng, một âm thanh chất chứa nỗi đau và tuyệt vọng của vô số linh hồn, khiến linh hồn bản mệnh của nàng run rẩy không ngừng.
“Ngươi… Ngươi có nghe thấy không?” Giọng Lam Yên khản đặc, vẻ kinh hãi tràn đầy, nàng vội vàng nắm lấy cánh tay Lạc Phong, “Tiếng kêu cứu đó… nó đến từ sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy, nó đang cố gắng kéo chúng ta xuống, toan đồng hóa chúng ta!”
Mộ Dung Tuyết, vẫn còn hoảng sợ từ tiếng kêu cứu, khẽ rùng mình, ôm chặt lấy Lạc Phong thêm chút nữa, cảm nhận áp lực kinh hoàng từ không gian xung quanh tựa hồ muốn nghiền nát tâm can nàng. Nàng ngước đôi mắt ngấn nước nhìn lên Lạc Phong, tìm kiếm sự trấn an.
Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, trấn an Mộ Dung Tuyết. Đôi Linh Phiến lam xám sau lưng hắn bừng sáng, tạo thành một kết giới không gian vững chắc bao bọc cả ba người, ngăn chặn những luồng tử lôi và hắc hỏa đang cuồn cuộn lao tới. Hắn cảm nhận rõ ràng sự kiệt quệ của Linh Hồn Ngọc Bội trong tay mình. Nó đã nứt toác một vết sâu hoắm, và từ đó, không chỉ tiếng rên rỉ của vô số linh hồn bị giam cầm tuôn ra, mà còn có cả tàn niệm của Mặc Lão và bóng hình mờ ảo của mẫu thân hắn.
Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong rung động kịch liệt, cộng hưởng mạnh mẽ với những gì đang diễn ra. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út hắn bỗng bùng lam quang rực rỡ, cuốn thần trí hắn vào huyễn cảnh hỗn loạn, sâu thẳm hơn bất kỳ huyễn cảnh nào hắn từng trải qua.
Không còn là những mảnh ghép rời rạc, không còn là những lời kể mơ hồ. Lạc Phong giờ đây đang đứng giữa **Đại Kiếp Hồng Hoang** chân thực nhất, sống động nhất.
Hắn thấy bầu trời vỡ vụn, không phải là ẩn dụ, mà là sự thật trần trụi. Những vì sao rơi rụng như mưa, các hành tinh nổ tung, nhuộm đỏ cả Hư Không vô tận. Hắn chứng kiến vô số linh khí của các thế giới bị một thực thể hắc ám khổng lồ, cao ngất trời, mang theo ý chí hủy diệt và tham lam vô hạn, hút cạn. Thực thể đó chính là **Thiên Tôn Vô Cực (chân thân)**, không phải là vị thần tạo hóa, mà là một kẻ xâm lược tàn bạo đến từ một Hư Không dị giới, muốn nuốt chửng, đồng hóa các vũ trụ khác, biến chúng thành một phần của “Đạo” ích kỷ của y.

Lạc Phong thấy rõ linh khí thuần khiết bị biến chất, hóa thành “Tạp Khí Thiên Kiếp” cuồn cuộn, nhấn chìm mọi sự sống. Thanh thiên bị xé toạc, không gian bị vặn vẹo, tạo thành vô số “Thiên Phù Sơn” trôi nổi giữa Hư Không, và “Linh Hà” chảy ngược như những dòng máu rỉ ra từ thương tích của vũ trụ.
Hắn chứng kiến vô số Tiên nhân và chủng tộc cổ xưa, những người bảo vệ càn khôn, đã chiến đấu anh dũng nhưng cuối cùng vẫn bị Thiên Tôn Vô Cực đánh bại. Linh hồn của họ không được siêu thoát, mà bị giam cầm trong một cự vật khổng lồ, một “Linh Hồn Cổ Thụ” sừng sững giữa Vực Thẳm Nguyên Thủy, bị trói buộc bởi những “Huyết Hồn Khế Ước” đen kịt.
Và rồi, Lạc Phong thấy hình ảnh mẫu thân hắn, với dung nhan bi tráng nhưng ánh mắt kiên định, đứng cạnh Mặc Lão, người cũng mang theo khí chất siêu thoát, song ẩn chứa nỗi đau khôn tả. Họ đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực, lúc này đã bị suy yếu phần nào sau cuộc chiến tàn khốc. Họ không thể tiêu diệt hoàn toàn thực thể hủy diệt đó, nhưng đã tạo ra một phong ấn kinh thiên động địa. Phong ấn đó không chỉ khóa chặt một phần năng lượng của Thiên Tôn Vô Cực mà còn dùng nó để “tôi luyện” một hạt giống trong cơ thể đứa trẻ sơ sinh – chính là Lạc Phong.

Hình ảnh phong ấn được hình thành rõ nét: mẫu thân Lạc Phong hy sinh bản nguyên Tiên lực của mình, Mặc Lão dùng bản mệnh Linh Tê Cổ Phái, kết hợp với Hư Không nguyên lực còn sót lại của càn khôn này, tạo ra một “lớp vỏ bọc” vô hình, tinh vi trên Thiên Cốt của Lạc Phong. Lớp vỏ bọc này không phải là lời nguyền, mà là một lớp bảo vệ tối thượng, che giấu tiềm năng Hư Không Chi Chủ chân chính của Lạc Phong khỏi sự dò xét của Thiên Tôn Vô Cực.
Nhưng Thiên Tôn Vô Cực, dù bị thương nặng, vẫn nở nụ cười lạnh lẽo. Y không thể phá hủy hoàn toàn phong ấn nguyên thủy của Tiên nhân, nhưng y đã gieo rắc một “ý chí vặn vẹo” vào đó. Y lợi dụng chính lớp vỏ bọc bảo vệ này, biến nó thành “nguyền rủa” giả dối, tác động lên huyết mạch của gia tộc Lạc thị và Mộ Dung gia, khiến họ suy yếu, dễ bị Tạp Khí Thiên Kiếp xâm nhập, và khó tu luyện.
Lạc Phong bàng hoàng nhận ra, cái gọi là “lời nguyền huyết mạch” của gia tộc Lạc thị, sự “phế nhân” của hắn khi không có linh căn, “Lời Nguyền Hút Linh” mà hắn từng trải qua – tất cả đều là hậu quả phụ hoặc sự bóp méo có chủ đích của Thiên Tôn Vô Cực. Y đã lợi dụng chính lớp vỏ bọc bảo vệ đó để “dụ dỗ” Lạc Phong, khiến hắn phải trải qua gian khổ, tự mình thức tỉnh tiềm năng thực sự, và trở thành “chìa khóa” hoàn mỹ theo cách y muốn. Mục đích là để Lạc Phong tự nguyện mở ra cánh cổng đồng hóa, hoàn thành “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” của y.

Mặc Lão và mẫu thân đã biết điều này. Đây là hy vọng duy nhất của họ. Họ tin rằng Lạc Phong, với ý chí và bản chất Hư Không của mình, sẽ có thể “thao túng” ngược lại sự thao túng của Thiên Tôn, biến cái bẫy chết người thành bàn đạp để lật đổ y. Lạc Phong cảm nhận nỗi đau, sự cô độc, nhưng cũng là niềm kiêu hãnh và hy vọng bất diệt mà Mặc Lão và mẫu thân đã gửi gắm.
Sự giác ngộ này giáng xuống Lạc Phong tựa sấm sét giữa trời quang, chấn động sâu sắc tận xương tủy trong cơ thể hắn. Từ bàng hoàng tột độ, phẫn nộ ngập trời khi nhận ra mình bị lợi dụng, hắn dần chuyển sang sự thấu triệt và kính trọng vô biên đối với sự hy sinh vĩ đại của mẫu thân và Mặc Lão. Gánh nặng của toàn bộ càn khôn như đè lên vai hắn, nhưng đồng thời, một ý chí kiến tạo bất diệt bùng cháy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Lạc Phong từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén, trầm tĩnh, sâu thẳm tựa Hư Không vực thẳm, không còn chút hoang mang hay do dự. Hắn đã hoàn toàn giác ngộ.

Hư Không chi lực thuần khiết trong kinh mạch Lạc Phong bùng phát mạnh mẽ, không còn hỗn loạn mà cực kỳ ổn định, lan tỏa ra xung quanh. Tử lôi bạo liệt và hắc hỏa hung tàn đang tấn công kết giới không gian của hắn bỗng chốc tự động tiêu tán, tựa ảo ảnh gặp chân thực, không thể tồn tại trong luồng năng lượng thuần khiết đó.
Mộ Dung Tuyết trong vòng tay Lạc Phong cảm nhận được luồng sức mạnh ấm áp, thanh khiết từ hắn. Nỗi sợ hãi trong nàng dần tan biến, thay vào đó là sự an bình và tin tưởng tuyệt đối. Nàng khẽ ngước nhìn hắn, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh sáng lam xám rực rỡ từ đôi Linh Phiến của hắn.
Lam Yên quỳ một gối xuống, bản mệnh Linh Tê của nàng rung động dữ dội, nước mắt lăn dài trên má. Nàng cảm nhận được sự chuyển hóa kinh thiên động địa trong Lạc Phong, không chỉ là sức mạnh, mà là sự thấu triệt bản nguyên Hư Không. “Ngươi đã thấu hiểu… Ngươi đã thực sự thấu hiểu!” Lam Yên thì thầm, giọng run rẩy, “Ngươi đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính, là hy vọng cuối cùng của Linh Tê Cổ Phái, là hy vọng cuối cùng của toàn bộ càn khôn này!”
Lạc Phong nhẹ nhàng đỡ Lam Yên đứng dậy. Hắn ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt tràn đầy sự kiên định, tình yêu thương và một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn kể lại toàn bộ sự thật về “Lời Nguyền Huyết Mạch”, về sự hy sinh của mẫu thân và Mặc Lão, về âm mưu quỷ quyệt của Thiên Tôn Vô Cực, giọng nói trầm thấp nhưng mạnh mẽ, vang vọng khắp không gian.
Mộ Dung Tuyết vùi đầu vào lồng ngực Lạc Phong, siết chặt lấy hắn, giọng nói kiên định đến lạ thường: “Dù huynh đối mặt với vực thẳm diệt thế, dù Thiên Tôn Vô Cực có là thần linh phương nào, Tuyết nhi nguyện sinh tử tương tùy cùng huynh, quyết không hối tiếc!”
Lam Yên đứng thẳng người, ánh mắt kiên nghị, cung kính tuyên bố: “Hư Không Chi Chủ chân chính đã giáng lâm! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo bước chân của Ngài, đến cùng trời cuối đất, lật đổ trật tự cũ và sáng tạo Tiên Đạo mới! Chúng ta sẽ cùng Ngài, kiến tạo lại tất cả!”
Lạc Phong nhìn hai người, rồi ngước lên bầu trời hỗn loạn của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng hắn bùng nổ ánh sáng rực rỡ, xé toang mọi màn sương đen tối, khiến không gian Vực Thẳm Nguyên Thủy trở nên quang đãng hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống đáy vực sâu thẳm hun hút phía trước, nơi “Hư Không Chi Tâm” đang phát ra những dao động mạnh mẽ, dõng dạc tuyên cáo, giọng nói vang vọng khắp càn khôn, mang theo ý chí không thể lay chuyển:
“Thiên Tôn Vô Cực! Ngươi muốn dùng ta làm vật tế? Ngươi muốn thao túng vận mệnh càn khôn? Được lắm! Ta sẽ dùng chính mình, dùng chính chiếc chìa khóa mà ngươi khao khát này, để khóa chặt vận mệnh của ngươi, chôn vùi dã tâm của ngươi ngay tại thế giới này! Ta sẽ không chỉ Bổ Thiên, ta sẽ tái tạo lại tất cả! Trận chiến này, ta quyết không thua!”
***
Linh Hồn Ngọc Bội trong tay Lạc Phong, đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nứt toác hoàn toàn, hóa thành những hạt quang mang lam xám li ti rồi tan biến vào hư không.
Tuy nhiên, tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bỗng bừng rực sáng, một điểm mới trên đó lóe lên mãnh liệt – đó là vị trí của “Hư Không Chi Tâm” chân chính. Không phải là một vật thể vật lý, mà là bản nguyên của sự sáng tạo, là trung tâm của Vực Thẳm Nguyên Thủy, nơi mọi thứ bắt đầu và kết thúc.
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên hóa thành ba vệt sáng rực rỡ, xé rách màn đêm của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Đôi Linh Phiến ngũ sắc của Lạc Phong bùng nổ, mang theo sức mạnh “thao túng” và “tái tạo” đã được củng cố đến mức hoàn mỹ, lao thẳng xuống đáy vực sâu thẳm nhất, hướng về Hư Không Chi Tâm, mang theo ngọn lửa của hy vọng và ý chí sáng tạo bất diệt.
Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt y hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đang lao xuống vực sâu. Thiên Tôn Vô Cực cảm nhận một sự “thức tỉnh” mạnh mẽ, một luồng ý chí sáng tạo rực rỡ bùng nổ từ Lạc Phong, một điều y không thể hoàn toàn thấu triệt, không nằm hoàn toàn trong dự tính của y. Tia rạn nứt trên tấm gương Hư Không lần này sâu hơn một chút, lan rộng tựa mạng nhện, rồi lại trở về tĩnh lặng một cách quỷ dị.
“Ngươi càng mạnh mẽ, chìa khóa càng hoàn mỹ. Hãy cứ vùng vẫy đi, kẻ kế thừa ti tiện,” Thiên Tôn Vô Cực thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng tràn đầy sự tự mãn tột cùng, pha lẫn một chút nghi hoặc khó nắm bắt. “Ngươi vẫn sẽ là vật tế hoàn mỹ nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn. Ngươi không thể thoát khỏi vận mệnh đã định… hay sao?”
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: