Hư Không Huyễn Đạo
Chương 104: Thiên Giới Hạt Giống

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:30 | Lượt xem: 6

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết, đôi mắt y ánh lên sự cảnh giác tột độ, nhưng không hề lùi bước. Y biết, đây mới là thử thách thực sự của “Thiên Giới Hạt Giống”.

Những con rồng lửa và rắn điện khổng lồ, ngưng tụ từ tử lôi xanh biếc cùng Hư Không hắc hỏa đỏ rực, gầm thét dữ dội, lao thẳng vào trường lực lam xám kiên cố do đôi Linh Phiến ngũ sắc của Lạc Phong tạo ra. Mỗi cú va chạm đều như muốn xé toạc không gian, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, khiến Nguyên Thủy Vực Thẳm rung chuyển kịch liệt. Trường lực của Lạc Phong bị đẩy đến cực hạn, những vết rạn nứt nhỏ bắt đầu lan rộng trên bề mặt, tựa tấm gương sắp vỡ.

Mộ Dung Tuyết nép mình trong vòng tay Lạc Phong, thân thể nàng run rẩy không ngừng. Nàng cảm nhận được sức nóng rát từ rồng lửa và hơi lạnh buốt từ rắn điện xuyên qua lớp trường lực đang lung lay. Ánh mắt nàng tuy ngấn lệ vì sợ hãi, nhưng vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lạc Phong, tựa như y là trụ cột duy nhất giữa hỗn loạn.

Lam Yên, dù bị trọng thương và kiệt sức, vẫn cố gắng gượng dậy. Nàng ho ra một ngụm máu nhỏ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng đôi mắt xám tro vẫn mở to, dán chặt vào Lạc Phong và luồng ý chí nguyên thủy đang gầm thét. Nàng vươn tay, cố gắng dùng chút Linh Tê Lực yếu ớt còn sót lại để cảm nhận.

“Ngài… Ngài cẩn thận!” Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy vẻ cấp bách. “Đây không phải Ma vật… đây là Linh Hồn Bản Nguyên của Hư Không Chi Tâm! Nó đang phòng vệ… chống lại bất kỳ sự xâm nhập nào!”

Lời cảnh báo của Lam Yên như một tia sét đánh thẳng vào thần trí Lạc Phong. Y chợt nhận ra. Đúng vậy, luồng ý chí này tuy tàn bạo, nhưng không hề có sự tà ác, không có sự “chiếm hữu” hay “thao túng” như Thiên Tôn Vô Cực. Nó chỉ là một bản năng thuần túy của sự “phòng vệ”, một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bùng nổ khi cảm nhận được một thứ gì đó có thể tác động đến nó – “Thiên Giới Hạt Giống” trong y.

Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong rung động kịch liệt, không phải vì áp lực, mà vì sự cộng hưởng sâu sắc. “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc trên ngón áp út của y cũng phát ra lam quang chói lòa, cố gắng kết nối, cố gắng truyền tải một thông điệp.

Một con rồng lửa khổng lồ gầm lên, há to miệng, phun ra luồng hỏa diễm hủy diệt. Trường lực của Lạc Phong bị đẩy đến cực hạn cuối cùng. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong nứt ra một cách đáng sợ, máu tươi rỉ ra, thấm đẫm vào chiếc nhẫn ngọc, khiến lam quang càng trở nên rực rỡ hơn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Giới Hạt Giống

***

Trong khoảnh khắc sinh tử, Lạc Phong nhắm mắt lại. Y không chống đỡ một cách đơn thuần, mà thần trí chìm sâu vào bên trong, vận dụng phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” của Hư Không Huyễn Đạo, không phải để chống phá mà để “giao cảm”, “thấu hiểu” ý chí nguyên thủy. Y muốn chứng minh bản thân mình không phải là mối đe dọa, mà là hy vọng.

Lam Yên, dù bị đẩy lùi bởi làn sóng xung kích, vẫn nhận thấy Lạc Phong đang làm điều gì đó vượt quá sức tưởng tượng. Nàng cắn chặt môi, dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng vào viên ngọc bội Linh Tê của mình. Viên ngọc bội phát ra lam quang yếu ớt, tạo thành một sợi dây liên kết mờ ảo, xuyên qua trường lực của Lạc Phong, giúp y kết nối với ý chí nguyên thủy. Đó là tất cả những gì nàng có thể làm, một sợi dây hy vọng mỏng manh trong biển hỗn loạn.

Trong huyễn cảnh thần thức, Lạc Phong thấy một thực thể khổng lồ, vô hình, không có hình dạng cụ thể, nhưng lại là bản nguyên của sự sống và cái chết, của kiến tạo và hủy diệt. Thực thể đó mang theo ký ức về vô số kỷ nguyên đã qua, về một thuở Hồng Hoang tươi đẹp, và rồi là nỗi đau đớn tột cùng của Đại Hồng Kiếp – khi Thiên Tôn Vô Cực, kẻ xâm lược từ Hư Không dị giới, đã bóp méo, lợi dụng và xé toạc Thiên Giới, biến Linh Hồn Bản Nguyên này thành một công cụ thu hoạch linh khí. Nó đã ngủ say, nhưng nỗi đau và nỗi sợ hãi vẫn còn hằn sâu.

Lạc Phong không nói bằng lời, mà dùng ý chí thuần túy của mình để truyền tải một thông điệp. Y không đến để hủy diệt, không đến để lợi dụng, mà để “Hàn Gắn”, để “tái tạo”, để mang lại trật tự chân chính cho vũ trụ này. “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc trên tay Lạc Phong bùng phát, ánh sáng lam xám thuần khiết bao trùm lấy thực thể khổng lồ, vô hình kia. Ánh sáng đó không mang theo uy hiếp, mà là sự an ủi, là lời hứa của sự sống, của kiến tạo, chứng minh cho sự thuần khiết và khả năng kiến tạo của Lạc Phong.

Dần dần, ý chí nguyên thủy từ Linh Hồn Bản Nguyên của Hư Không Chi Tâm dịu lại. Các đòn tấn công nguyên tố ngừng hẳn. Những con rồng lửa và rắn điện khổng lồ không còn hung hãn, mà hóa thành những luồng năng lượng ngũ sắc huyền ảo, bao quanh Lạc Phong như những vệ thần trung thành, nhẹ nhàng uốn lượn và bảo vệ.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Giới Hạt Giống

Lạc Phong mở mắt. Ánh mắt y sắc bén và trầm tĩnh, không còn sự hoảng loạn hay e sợ, mà thấm đẫm sự thấu hiểu sâu sắc về bản nguyên của Hư Không, về nỗi đau và nỗi sợ hãi của Linh Hồn Bản Nguyên. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của y, nơi vừa rỉ máu, giờ đã hoàn toàn lành lặn, không để lại dù chỉ một dấu vết nhỏ, thay vào đó là một vệt lam quang dịu nhẹ, lấp lánh như tinh tú.

***

Nguyên Thủy Vực Thẳm lắng dịu một cách kỳ lạ. Không gian không còn vặn vẹo điên cuồng, tử lôi và Hư Không hắc hỏa đã biến mất, thay vào đó là những luồng năng lượng ngũ sắc huyền ảo bay lượn, chiếu rọi khắp nơi. Một sự bình yên tuyệt đối bao trùm, nhưng cũng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt.

Lam Yên quỵ gối xuống, không phải vì kiệt sức, mà vì kinh ngạc tột độ. Bản mệnh Linh Tê của nàng rung động hùng tráng, không còn đau đớn mà là sự cộng hưởng của kiến tạo, của một sự khởi nguyên mới. Nàng nhìn Lạc Phong với đôi mắt ngập tràn kính nể và hy vọng, thì thầm: “Ngài… Ngài đã làm được… Hư Không Chi Chủ chân chính!”

Mộ Dung Tuyết cảm nhận sự bình yên diệu kỳ bao trùm lấy nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn Lạc Phong với đôi mắt ngấn lệ, tràn đầy ngưỡng mộ và tình yêu. “Huynh…” Giọng nàng nghẹn ngào, không cần nói thêm bất cứ điều gì, vì tất cả đã ở trong ánh mắt.

Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống, đỡ Lam Yên đứng dậy. Y cảm nhận được luồng sức mạnh nguyên thủy khổng lồ đang chảy vào “Thiên Giới Hạt Giống” và Tiên Cốt của mình, củng cố Hư Không Chi Lực đến một cảnh giới hoàn toàn mới. Y giờ đây không chỉ là người làm chủ, mà còn là người kết nối, người kiến tạo.

Từ dưới đáy vực sâu thẳm, một luồng lam quang khổng lồ bùng lên, xuyên thủng màn đêm của Nguyên Thủy Vực Thẳm, chiếu rọi lên tới tận bầu trời. Ánh sáng đó không phải là sự hủy diệt, mà là sự sống, sự thuần khiết nguyên sơ. Đó chính là “Hư Không Chi Tâm” chân chính, đã được Lạc Phong đánh thức và kết nối. Nó không phải là một vật thể, mà là bản nguyên của Tiên Đạo, nơi quy tụ mọi linh khí thuần khiết nhất, và cũng là nơi Thiên Tôn Vô Cực đang âm mưu thiết lập đại trận cuối cùng để “tái tạo” vũ trụ theo ý y.

Lạc Phong khẽ nhếch mép, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt và ý chí sắt đá. Y dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp Nguyên Thủy Vực Thẳm, xuyên qua các tầng không gian, vọng đến tận những chiều không gian xa xăm nhất:

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Giới Hạt Giống

“Thiên Tôn Vô Cực… Ngươi muốn dùng ta làm chìa khóa, ta sẽ dùng chính chìa khóa này để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Ngươi muốn biến Hư Không Chi Tâm thành công cụ của ngươi, ta sẽ biến nó thành nền tảng của một Tiên Đạo mới! Ta sẽ không chỉ hàn gắn Bầu Trời, mà sẽ tái tạo lại toàn bộ càn khôn này, theo ý chí của Hư Không Chi Chủ chân chính!”

***

Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, trước tấm gương Hư Không khổng lồ. Tấm gương hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đứng trên Hư Không Chi Tâm bừng sáng lam quang, cùng lời tuyên chiến vang dội, đầy thách thức.

Thiên Tôn Vô Cực ban đầu tức giận tột độ. Sát khí ngưng đọng làm rung chuyển cả không gian xung quanh y. Tấm gương Hư Không xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt sâu hoắm, như thể không thể chịu đựng được sự phẫn nộ của chủ nhân.

Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run rẩy không ngừng, sắc mặt tái mét vì sợ hãi. “Thiên Tôn đại nhân… kẻ kế thừa… y…” Hắc La lắp bắp, không thể nói nên lời.

Thiên Tôn Vô Cực đột ngột nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm. Y vuốt nhẹ tấm gương, những vết rạn nứt dần biến mất một cách kỳ lạ. “Thú vị… Rất thú vị! Kẻ kế thừa ti tiện này… đã vượt xa dự liệu của bổn tôn. Y không chỉ là chìa khóa… mà còn là một biến số không thể kiểm soát. Nhưng càng như vậy… càng chứng tỏ y là vật tế hoàn mỹ nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thiên Giới Hạt Giống

Thiên Tôn Vô Cực vung tay, một luồng hắc quang bao trùm Hắc La và Thám Ảnh, khiến họ cảm thấy ý chí của y xuyên thấu tận xương tủy. “Hắc La, Thám Ảnh! Không được phép làm tổn hại đến kẻ kế thừa này! Mà phải đảm bảo y đến được Hư Không Chi Tâm… nguyên vẹn. Nhưng… cũng không được để y quá dễ dàng. Hãy chuẩn bị ‘khách quý’ mới… những thử thách tinh vi hơn. Ta muốn xem… ‘chìa khóa’ này sẽ mở ra những cánh cửa nào!”

Hắc La và Thám Ảnh cúi đầu cung kính, trong lòng vừa sợ hãi vừa bối rối tột độ trước sự thay đổi đột ngột trong mệnh lệnh của Thiên Tôn Vô Cực. Từ truy sát thành bảo vệ, từ hủy diệt thành thử thách. Thiên Tôn Vô Cực đã thay đổi toàn bộ trò chơi.

***

Nguyên Thủy Vực Thẳm giờ đây ngập tràn ánh sáng lam quang từ Hư Không Chi Tâm. Các luồng năng lượng ngũ sắc huyền ảo vẫn bay lượn, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa thanh bình.

Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết, cùng Lam Yên đứng trên một mảnh Thiên Phù Sơn nhỏ, nhìn về phía Hư Không Chi Tâm đang bừng sáng.

Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào vai Lạc Phong, giọng nói dịu dàng nhưng vẫn lộ rõ sự lo lắng: “Huynh… chúng ta sẽ đến đó sao? Nơi đó… có phải là nơi Thiên Tôn muốn tái tạo tất cả?”

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, trấn an nàng. “Đúng vậy, Tuyết nhi. Y muốn tái tạo tất cả… nhưng theo ý chí ích kỷ và tàn độc của y. Ta sẽ đến đó, không phải để trở thành vật tế, mà để lật đổ y, để kiến tạo một Tiên Đạo chân chính, một trật tự công bằng cho tất cả sinh linh. Chúng ta đã đi quá xa để lùi bước.”

Lam Yên nhìn Lạc Phong với ánh mắt kiên định, không còn chút do dự hay sợ hãi. “Ngài… Hư Không Chi Chủ chân chính. Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất. Dù cho phía trước là biển lửa hay vực sâu, chúng ta sẽ không lùi bước!”

Lạc Phong gật đầu, ánh mắt y hướng về phía Hư Không Chi Tâm, nơi nguồn cội của mọi sự sống và Tiên Đạo đang chờ đợi. “Vậy thì… hãy cùng ta, Tiền bối Lam Yên, Tuyết nhi. Chúng ta sẽ cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời, và kiến tạo lại tất cả!”

Lạc Phong kích hoạt đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng. Lam quang bùng nổ, bao bọc lấy cả ba người. Họ hóa thành một vệt sáng chói lòa, xé toang không gian, lao thẳng xuống đáy Nguyên Thủy Vực Thẳm, hướng về phía Hư Không Chi Tâm, nơi cuộc chiến cuối cùng, cuộc chiến định đoạt vận mệnh càn khôn, đang chờ đợi.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8