Hư Không Huyễn Đạo
Chương 105: Thử Thách Của Thiên Giới

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:43:32 | Lượt xem: 7

Luồng tử lôi xanh biếc và Hư Không hắc hỏa đỏ rực, cuộn xoáy thành hai thực thể rồng lửa và rắn điện khổng lồ, gầm gừ lao thẳng về phía Lạc Phong. Trường lực lam xám do đôi Linh Phiến ngũ sắc của chàng tạo ra bị đẩy đến cực hạn, phát ra những tiếng kêu rít chói tai, và những vết rạn nứt li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt, như tấm kính bị đập vỡ.

Mộ Dung Tuyết nép mình trong vòng tay Lạc Phong, thân thể nàng run rẩy không ngừng trước sức nóng bỏng rát và luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương đang giao tranh kịch liệt. Nàng nhắm chặt mắt, nhưng vẫn cảm nhận được sự bảo bọc kiên cố từ Lạc Phong, lòng nàng vẫn tin tưởng chàng kiên cố dù nỗi sợ hãi chực chờ nuốt chửng.

Lam Yên, dù đã trọng thương và kiệt sức, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, vẫn cố gắng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng vào viên ngọc bội Linh Tê trên tay Lạc Phong. Nàng khàn giọng cảnh báo: “Ngài… cẩn thận! Những thực thể này không phải Ma Vật thông thường! Chúng là Linh Hồn Bản Nguyên của Hư Không Chi Tâm… đang phòng vệ! Chúng cảm nhận được Thiên Giới Hạt Giống… và phản ứng!”

Lạc Phong siết chặt vòng tay, ánh mắt chàng sắc lạnh, cảnh giác tột độ. Chàng đã nhận ra bản chất của những kẻ tấn công này. Đó không phải sự tà ác hay ý chí thao túng như của Thiên Tôn Vô Cực, mà là một bản năng phòng vệ thuần túy, nguyên thủy, giống như một sinh linh khổng lồ bị đánh thức sau giấc ngủ vĩnh hằng, đang cố gắng bảo vệ chính mình.

Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong rung động kịch liệt, không còn là sự đau đớn mà là một luồng khao khát mãnh liệt. “Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng cũng bùng lên lam quang chói lòa, cộng hưởng dữ dội với Hư Không Chi Tâm bên dưới. Mối liên kết vô hình giữa chúng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như hai cực âm dương tương ứng.

Bất chợt, một tiếng “Rắc!” giòn tan vang lên. Trường lực lam xám của Lạc Phong bị phá vỡ hoàn toàn. Các đòn tấn công của rồng lửa và rắn điện xuyên qua, xé rách không gian và cào cấu vào cơ thể chàng. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong nứt ra một vết sâu hoắm, máu tươi rỉ ra, thấm đẫm vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thử Thách Của Thiên Giới

Nhưng thay vì chống đỡ hay phản công, Lạc Phong lại nhắm mắt lại. Chàng không dùng Hư Không Chi Lực để đối kháng, mà dùng toàn bộ thần trí, ý niệm của mình để “giao cảm”, để “thấu hiểu” ý chí nguyên thủy của Linh Hồn Bản Nguyên. Chàng biết, đây là con đường duy nhất để đi qua thử thách này.

Bản mệnh Linh Tê của Lam Yên, được Lạc Phong thanh tẩy và tiếp thêm sinh lực, giờ đây lại rung động dữ dội. Nàng dồn toàn bộ ý chí và phần linh lực còn lại vào viên ngọc bội Linh Tê trên tay Lạc Phong. Viên ngọc bừng sáng, tạo thành một sợi dây liên kết mờ ảo, giúp Lạc Phong kết nối sâu hơn với ý chí nguyên thủy, đi xuyên qua lớp phòng vệ hung bạo bên ngoài.

Thần trí Lạc Phong được kéo vào một huyễn cảnh, nhưng không phải là huyễn cảnh của Thiên Tôn Vô Cực, mà là một dòng ký ức cổ xưa, chân thực. Chàng thấy Linh Hồn Bản Nguyên của Hư Không Chi Tâm hiện ra, một thực thể khổng lồ không có hình dạng cụ thể, được tạo thành từ vô số linh hồn và ý chí của các thế giới đã bị hủy diệt, mang trong mình ký ức về buổi sơ khai Hồng Hoang, và nỗi đau thấu trời của Đại Hồng Kiếp.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thử Thách Của Thiên Giới

Chàng cảm nhận được sự kinh hoàng khi Thiên Tôn Vô Cực xuất hiện, một thực thể hắc ám đến từ Hư Không dị giới, với dã tâm nuốt chửng và đồng hóa tất cả. Chàng thấy tỷ vạn linh khí bị hút cạn, thanh thiên bị xé toạc, vô số Tiên nhân và chủng tộc cổ xưa bị đánh bại, linh hồn bị giam cầm trong Linh Hồn Cổ Thụ, trói buộc bởi Huyết Hồn Khế Ước. Lời Nguyền Hút Linh không chỉ ám ảnh Lạc thị, Mộ Dung gia, mà còn là thủ đoạn tàn độc của Thiên Tôn Vô Cực để thu hoạch sinh linh khắp càn khôn.

Trong ký ức của Linh Hồn Bản Nguyên, Lạc Phong thấy mẫu thân mình, một Tiên nhân vĩ đại, cùng Mặc Lão, đã dốc hết sức mình để chống lại Thiên Tôn Vô Cực. Họ không thể đánh bại y hoàn toàn, nhưng đã dùng bí pháp cổ xưa, hy sinh bản nguyên tiên lực để phong ấn Thiên Tôn Vô Cực vào một chiều không gian khác, đồng thời phong ấn “mầm mống hủy diệt” trong Lạc Phong, biến nó thành “Thiên Giới Hạt Giống” – một hạt giống tiềm năng của sự tái tạo, của một Thiên Giới mới, chờ đợi “Hư Không Chi Chủ chân chính” thức tỉnh.

Nỗi đau của Linh Hồn Bản Nguyên là nỗi đau của vũ trụ, sự phẫn nộ của nó là sự phẫn nộ của vạn vật khi bị chà đạp. Lạc Phong không còn là một cá nhân, mà là một phần của dòng chảy ký ức vĩ đại đó. Chàng cảm nhận được gánh nặng của sứ mệnh, nhưng cũng là một tia hy vọng rực cháy trong lòng.

Với ý chí thuần túy, Lạc Phong truyền tải thông điệp của mình cho Linh Hồn Bản Nguyên. Không phải chiến tranh, không phải hủy diệt, mà là “Hàn Gắn” và “Tái Tạo”. Chàng sẽ dùng chính sức mạnh của Thiên Tôn Vô Cực, sức mạnh của Hư Không Huyễn Đạo, để kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính, nơi mọi sinh linh đều có quyền tự do và phát triển.

Linh Hồn Bản Nguyên của Hư Không Chi Tâm dường như đã “hiểu” và “chấp nhận” Lạc Phong. Các thực thể rồng lửa và rắn điện khổng lồ tan biến vào hư không, trả lại sự yên bình cho Vực Thẳm Nguyên Thủy. Một luồng lam quang rực rỡ bùng nổ từ Hư Không Chi Tâm, lan tỏa khắp không gian, chữa lành mọi vết thương, xua tan mọi Tạp Khí Thiên Kiếp.

Hư Không Chi Tâm truyền tải một luồng thông tin khổng lồ vào thần trí Lạc Phong, không chỉ là bí mật về Thiên Tôn Vô Cực, mà còn là bản chất của “Hư Không Nguyên Thủy”, nơi lõi Đại Kiếp “Thế Giới Hồi Quy” đang được Thiên Tôn Vô Cực thiết lập, và cách để vô hiệu hóa nó.

Lạc Phong mở mắt, ánh mắt sắc bén và trầm tĩnh hơn bao giờ hết. Chàng dõng dạc tuyên bố, lời nói vang vọng khắp Nguyên Thủy Vực Thẳm, mang theo ý chí kiến tạo không thể lay chuyển: “Thiên Tôn Vô Cực! Ngươi muốn ta làm chìa khóa cho đại kế của ngươi? Ta sẽ dùng chính mình làm ‘chìa khóa’ để khóa chặt vận mệnh của ngươi! Ngươi muốn biến Hư Không Chi Tâm thành công cụ của ngươi, ta sẽ biến nó thành nền tảng của một Tiên Đạo mới! Ta sẽ không chỉ hàn gắn Bầu Trời, mà sẽ tái tạo lại toàn bộ càn khôn này, theo ý chí của Hư Không Chi Chủ chân chính!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thử Thách Của Thiên Giới

***

Trong chiều không gian hắc ám vô tận, Thiên Tôn Vô Cực ngự trên ngai vàng hắc quang, trước tấm gương Hư Không khổng lồ. Tấm gương hiện rõ hình ảnh Lạc Phong đứng trên Hư Không Chi Tâm bừng sáng lam quang, cùng lời tuyên chiến vang dội, đầy thách thức.

Thiên Tôn Vô Cực ban đầu tức giận tột độ. Sát khí ngưng đọng làm rung chuyển cả không gian xung quanh y. Tấm gương Hư Không xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt sâu hoắm, như thể không thể chịu đựng được sự phẫn nộ của chủ nhân.

Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run rẩy không ngừng, sắc mặt tái mét vì sợ hãi. “Thiên Tôn đại nhân… kẻ kế thừa… y…” Hắc La lắp bắp, không thể nói nên lời.

Thiên Tôn Vô Cực đột ngột nở nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm. Y vuốt nhẹ tấm gương, những vết rạn nứt dần biến mất một cách kỳ lạ. “Thú vị… Rất thú vị! Kẻ kế thừa ti tiện này… đã vượt xa dự liệu của bổn tôn. Y không chỉ là chìa khóa… mà còn là một ẩn số khó lường. Nhưng càng như vậy… càng chứng tỏ y là vật tế hoàn mỹ nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn!”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thử Thách Của Thiên Giới

Thiên Tôn Vô Cực vung tay, một luồng hắc quang bao trùm Hắc La và Thám Ảnh, khiến họ cảm thấy ý chí của y xuyên thấu tận xương tủy. “Hắc La, Thám Ảnh! Không được phép làm tổn hại đến kẻ kế thừa này! Mà phải đảm bảo y đến được Hư Không Chi Tâm… nguyên vẹn. Nhưng… cũng không được để y quá dễ dàng. Hãy chuẩn bị ‘khách quý’ mới… những thử thách tinh vi hơn. Ta muốn xem… ‘chìa khóa’ này sẽ mở ra những cánh cửa nào!”

Hắc La và Thám Ảnh cúi đầu cung kính, trong lòng vừa sợ hãi vừa bối rối tột độ trước sự thay đổi đột ngột trong mệnh lệnh của Thiên Tôn Vô Cực. Từ truy sát thành bảo vệ, từ hủy diệt thành thử thách. Thiên Tôn Vô Cực đã xoay chuyển toàn bộ cục diện.

***

Nguyên Thủy Vực Thẳm giờ đây ngập tràn ánh sáng lam quang từ Hư Không Chi Tâm. Các luồng năng lượng ngũ sắc huyền ảo vẫn bay lượn, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa thanh bình.

Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết, cùng Lam Yên đứng trên một mảnh Thiên Phù Sơn nhỏ, nhìn về phía Hư Không Chi Tâm đang bừng sáng.

Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào vai Lạc Phong, giọng nói dịu dàng nhưng vẫn lộ rõ sự lo lắng: “Huynh… chúng ta sẽ đến đó sao? Nơi đó… có phải là nơi Thiên Tôn muốn tái tạo tất cả?”

Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, trấn an nàng. “Đúng vậy, Tuyết nhi. Y muốn tái tạo tất cả… nhưng theo ý chí ích kỷ và tàn độc của y. Ta sẽ đến đó, không phải để trở thành vật tế, mà để lật đổ y, để kiến tạo một Tiên Đạo chân chính, một trật tự công bằng cho tất cả sinh linh. Chúng ta đã đi quá xa để lùi bước.”

Lam Yên nhìn Lạc Phong với ánh mắt kiên định, không còn chút do dự hay sợ hãi. “Ngài… Hư Không Chi Chủ chân chính. Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất. Dù cho phía trước là biển lửa hay vực sâu, chúng ta sẽ không lùi bước!”

Lạc Phong gật đầu, ánh mắt chàng hướng về phía Hư Không Chi Tâm, nơi nguồn cội của mọi sự sống và Tiên Đạo đang chờ đợi. “Vậy thì… hãy cùng ta, Tiền bối Lam Yên, Tuyết nhi. Chúng ta sẽ cùng nhau Hàn Gắn Bầu Trời, và kiến tạo lại tất cả!”

Lạc Phong kích hoạt đôi Linh Phiến ngũ sắc sau lưng. Lam quang bùng nổ, bao bọc lấy cả ba người. Họ hóa thành một vệt sáng chói lòa, xé toang không gian, lao thẳng xuống đáy Nguyên Thủy Vực Thẳm, hướng về phía Hư Không Chi Tâm, nơi cuộc chiến cuối cùng, cuộc chiến định đoạt vận mệnh càn khôn, đang chờ đợi.

Khi ba người vừa lao đi, một luồng ý chí mới, cổ xưa và hùng vĩ không kém gì Linh Hồn Bản Nguyên của Hư Không Chi Tâm, đột ngột thức tỉnh từ sâu thẳm nhất của Vực Thẳm Nguyên Thủy. Nó không mang theo sự phẫn nộ hay phòng vệ, mà là một cảm giác “đói khát” ghê gớm, một sự khao khát hấp thụ và dung hợp mọi thứ vào bản thân nó.

“Thiên Giới Hạt Giống” trong chiếc nhẫn ngọc của Lạc Phong, vừa mới được kích hoạt, đột ngột rung lên bần bật, lam quang chói lòa của nó bị luồng ý chí mới kia cố gắng “nuốt chửng”, khiến nó chớp tắt liên tục.

Cùng lúc đó, từ những khe nứt không gian khổng lồ xung quanh Hư Không Chi Tâm, vô số luồng hắc khí cuồn cuộn trào ra, ngưng tụ thành hàng ngàn con mắt đỏ rực, lạnh lẽo, theo dõi từng cử động của Lạc Phong. Chúng không tấn công, mà chỉ quan sát, như những kẻ săn mồi kiên nhẫn đang chờ đợi con mồi tự sa bẫy.

Lạc Phong cảm nhận được mối nguy hiểm mới này, một thứ còn đáng sợ hơn cả Linh Hồn Bản Nguyên vừa rồi. Đó là một thực thể vô hình, một cạm bẫy tinh thần được Thiên Tôn Vô Cực đặt ra, cố gắng “nuốt chửng” chính “Thiên Giới Hạt Giống” khi nó được kích hoạt.

Chàng siết chặt Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, ánh mắt chàng lóe lên vẻ cảnh giác tột cùng. “Thử thách của Thiên Giới Hạt Giống… mới thực sự bắt đầu!”

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8