Hư Không Huyễn ĐạoChương 13: Ẩn Giả Giữa Chợ
*Oành!*
Cánh cửa gỗ mục nát không chịu nổi cự lực, đổ sập vào trong, cuốn theo một luồng bụi bặm cùng lá khô bay tán loạn. Hai gã đại hán truy đuổi Lạc Phong ngoài chợ lúc trước hùng hổ bước vào. Kẻ cầm đầu là một gã tráng hán mặt sẹo, ánh hung quang lộ rõ, tay lăm lăm thanh đao rỉ sét nhưng lưỡi đao vẫn sắc bén, phản chiếu ánh nguyệt quang lạnh lẽo.

“Tiểu súc sinh! Mau giao ra túi trữ vật của lão tử, cùng với món dị bảo ngươi đang che giấu kia!” Gã gầm lên, thanh âm khàn đặc như tiếng đá mài, vang vọng khắp gian nhà hoang ẩm thấp. Tên đồng bọn gầy gò đứng chắn ngang lối ra vào, khóa chặt đường lui của hắn.
Lạc Phong im lặng không đáp. Hắn áp sát lưng vào bức tường gạch đổ nát, cảm nhận rõ từng viên gạch lởm chởm cọ sát vào da thịt, thần sắc căng thẳng tột độ của kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn nhanh tay nhét tấm bản đồ da thú vào sâu trong ngực áo, mười ngón tay siết chặt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Trong khoảnh khắc, hắn âm thầm vận chuyển *Luyện Thể Cổ Tinh*, điều động chút linh khí tinh thuần ít ỏi còn sót lại trong đan điền tụ về lòng bàn tay.
Hắn tự biết rõ thương thế của bản thân. Vết thương nơi lòng bàn tay phải tuy được Thiên Cốt tạm thời phong tỏa, nhưng đó chỉ là biện pháp tạm thời, hễ chịu ngoại lực tác động mạnh sẽ lập tức nứt toác. Hắn không có linh lực dồi dào như tu sĩ tầm thường, chỉ có thể dựa vào nhục thân cường hãn cùng ngũ quan nhạy bén nhờ tu luyện *Luyện Thể Cổ Tinh*. Song, hai kẻ trước mắt tuy chỉ là tu sĩ cấp thấp, nhưng thực chiến phong phú, lại có binh khí trong tay.
Gã mặt sẹo không kiên nhẫn đợi Lạc Phong trả lời, gầm lên một tiếng, vung đao chém thẳng xuống. Đao phong xé gió rít gào, mang theo một luồng Thiên Kiếp Tạp Khí tanh tưởi.
*Nhanh quá!*
Nhờ giác quan không gian mới thức tỉnh, Lạc Phong nhìn rõ quỹ đạo của lưỡi đao. Trong mắt hắn, thời gian như ngưng đọng lại một nhịp, đường đao vốn dĩ nhanh như chớp bỗng chậm lại, lộ ra một sơ hở nhỏ. Hắn nghiêng người né tránh, lưỡi đao sượt qua mái tóc đen rối bời, cắm phập vào bức tường phía sau. Một tiếng nổ lớn vang lên, gạch đá vỡ vụn bắn ra tung tóe.
Chớp thời cơ, Lạc Phong tung một quyền tích tụ linh lực nhắm thẳng vào mạn sườn đối phương. Quyền thế mang theo cự lực của *Luyện Thể Cổ Tinh* cùng một luồng linh khí tinh thuần ít ỏi, phát ra tiếng trầm đục khô khốc. Gã mặt sẹo rên rỉ một tiếng đau đớn, lảo đảo thối lui mấy bước, sắc mặt đại biến.
“Tặc tử! Ngươi tìm chết!” Gã gầm lên đầy giận dữ, không ngờ một thiếu niên gầy gò lại có thể đả thương được mình.
Chưa kịp định thần, một luồng kình phong buốt lạnh đã ập đến từ phía sau. Tên đồng bọn gầy gò đã âm thầm vòng ra sau lưng hắn từ lúc nào, tung một cước hiểm hóc vào thẳng sống lưng.
*Oành!*
Lạc Phong như bị trọng chùy nện trúng, thân hình lảo đảo ngã nhào về phía trước, đầu gối đập mạnh xuống nền đất lạnh lẽo. Thương thế cũ nơi lòng bàn tay phải bùng phát dữ dội, tựa như vạn tiễn xuyên tâm. Máu tươi lại thấm đẫm tay áo và vạt áo, nóng hổi và tanh nồng. Vết cắt sâu hoắm trên lòng bàn tay phải đau nhói như muốn nứt toác ra lần nữa.

Hắn khuỵu gối, cố gắng gượng dậy nhưng đầu óc choáng váng, tầm nhìn tối sầm, vị tanh ngọt của máu tràn ngập khoang miệng. Thiên Kiếp Tạp Khí trong không khí xung quanh như lũ nanh vuốt chực chờ len lỏi vào từng vết thương, gặm nhấm sinh cơ của hắn. Cảm giác bất lực khi bị dồn vào tử lộ bắt đầu xâm chiếm tâm trí.
*Không! Ta không thể chết ở đây!*
Hình bóng mẫu thân hiền từ thoáng qua trong tâm trí, cùng lời thề phải trở nên mạnh mẽ để tìm ra chân tướng năm xưa. Hắn không thể gục ngã trước những kẻ tiểu nhân này. Hắn còn phải phá giải phong ấn, truy tìm bí mật của Lạc thị gia tộc, và đối mặt với Lạc Viễn cùng thế lực khổng lồ phía sau gã.
Thấy Lạc Phong ngã quỵ, gã mặt sẹo cười gằn đầy khinh miệt. Gã sải bước tới, giơ cao thanh đao rỉ sét, ánh mắt tham lam khóa chặt vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón tay của hắn.
“Để lão tử chặt đứt tay ngươi, xem ngươi còn cứng đầu được nữa không!”
Đao phong sắc lạnh phản chiếu nguyệt quang, chém thẳng xuống lòng bàn tay phải đầy thương tích của Lạc Phong. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lạc Phong nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận hàn ý thấu xương đang ập đến, một nỗi tuyệt vọng dâng trào. Hắn đã dốc hết toàn lực, chẳng lẽ thiên mệnh thật sự muốn tuyệt đường sống của hắn?
***
*Vút!*
Một tiếng rít gió chói tai đột ngột xé toạc bầu không khí ngột ngạt trong gian nhà hoang.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao sắp sửa hạ xuống, một vật thể nhỏ màu xám sẫm bọc trong lớp bột phấn màu tử sắc bắn tới như sao băng, chuẩn xác nện thẳng vào thân đao của gã mặt sẹo.
*Oành!*
Tiếng nổ trầm đục vang lên, viên đá vỡ vụn, giải phóng một làn sương mù tử sắc dày đặc, hôi hám, nhanh chóng bao trùm khắp gian nhà hoang. Mùi hôi thối nồng nặc quyện cùng vị tanh tưởi của Thiên Kiếp Tạp Khí khiến Lạc Phong phải nhíu mày ho sặc sụa.

Hai gã ác đồ đang hung hăng bỗng hít phải làn sương độc, lập tức ho khan dữ dội. Da mặt chúng nổi lên những nốt mẩn đỏ, cảm giác tê dại nhanh chóng lan khắp toàn thân. Chúng kinh hoàng thét lớn: “Hủ Cốt Phấn! Kẻ nào? Kẻ nào dám nhúng tay vào việc của lão tử!”
Từ trong làn sương độc tử sắc, một bóng người gầy gò, lưng hơi khòm, chậm rãi bước ra từ góc tối của gian nhà hoang. Đó là một lão giả lôi thôi, y phục rách rưới, tóc tai bù xù, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây già. Khóe miệng lão ngậm chiếc tẩu thuốc bằng tre, khói thuốc cuộn tròn phà ra liên tục, hòa vào làn sương tím tạo nên một khung cảnh quỷ dị vô ngần. Người này chính là Lão Mộc, kẻ mà Lạc Phong từng lướt qua ngoài chợ.
Lão Mộc không nói một lời, chỉ phất tay rải một nắm bột đen xuống nền đất ẩm ướt. Ngay lập tức, một luồng ma khí âm u bốc lên, kèm theo những âm thanh quỷ khóc thần sầu. Tiếng gầm gừ trầm đục của ma vật Vực Sâu, tiếng rít gào thê lương của oan hồn, tiếng xé toạc da thịt… tất cả hòa quyện vào nhau, oanh tạc thẳng vào tâm trí của hai gã ác đồ.
Hai gã tráng hán vốn đã bị Hủ Cốt Phấn làm tê liệt, nay lại chịu đòn công kích tinh thần từ ảo âm, ý chí lập tức sụp đổ. Chúng sợ hãi tột cùng, ngỡ rằng đã đụng phải tà tu ẩn thế hoặc ma vật biến dị từ Cổ Vực Sâu.
“Quái… quái vật! Mau chạy!” Gã mặt sẹo lắp bắp, sắc mặt cắt không còn giọt máu.
“Lão bất tử kia! Hãy đợi đấy! Đừng để lão tử gặp lại ngươi!” Tên đồng bọn gầy gò vừa ho sặc sụa vừa buông lời đe dọa yếu ớt, rồi vội vàng dìu gã mặt sẹo lảo đảo tháo chạy khỏi gian nhà hoang, biến mất vào màn đêm tăm tối.
Lạc Phong chứng kiến toàn bộ quá trình, ánh mắt tràn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào Lão Mộc. Hắn cố gượng dậy nhưng đầu óc choáng váng do mất máu và hít phải sương độc. Thương thế nơi lòng bàn tay phải vẫn âm ỉ đau nhức, kèm theo cảm giác tê buốt lạnh lẽo bắt đầu lan rộng, khiến hắn không khỏi nghi ngờ tính mạng mình sắp tận. Hắn không rõ lai lịch của lão giả này, liệu đây là ân nhân hay một kẻ thù mới đáng sợ hơn. Mùi khói thuốc quyện cùng sương độc tạo thành một thứ mùi quái dị, khiến lồng ngực hắn nôn nao.
***
Lão Mộc không hề vội vã, chậm rãi tiến lại gần Lạc Phong, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào hắn. Lão không một lời giải thích, chỉ ném ra một viên đan dược màu xám xịt, trông thô ráp như một viên đất sét khô.

“Nuốt đi, nếu không muốn phế bỏ bàn tay phải này.” Giọng lão khàn đặc, mang theo vài phần bỡn cợt nhưng lại ẩn chứa uy nghiêm không thể nghi ngờ.
Lạc Phong do dự. Hắn không rõ đây là linh đan hay độc dược. Hắn nhìn viên thuốc, lại nhìn sang Lão Mộc. Ánh mắt lão tuy đục ngầu nhưng không hề có sát ý. Lúc này, chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay hắn khẽ rung lên, không hề phát ra hàn ý cảnh báo nguy hiểm mà ngược lại, tỏa ra một luồng ấm áp ôn hòa, như muốn trấn an chủ nhân.
*Đánh cược một lần vậy.*
Lạc Phong cắn răng, dứt khoát nuốt viên đan dược xám xịt vào bụng. Đan dược vừa trôi qua cổ họng liền hóa thành một luồng thanh lương khí lưu lan tỏa khắp túi chi bách hài, đặc biệt là vết thương nơi lòng bàn tay phải. Cơn đau nhanh chóng dịu đi, máu ngừng chảy, cảm giác tê buốt cũng dần tan biến. Hắn cảm nhận được một luồng sinh cơ yếu ớt đang dần phục hồi trong cơ thể.
Lão Mộc không màng đến phản ứng của Lạc Phong, thản nhiên ngồi bệt xuống khúc gỗ mục gần đó, rít một hơi thuốc dài. Khói thuốc lượn lờ trong không khí ẩm thấp. Đôi mắt đục ngầu của lão lười nhác quét qua người Lạc Phong, rồi đột ngột ngưng tụ trên chiếc nhẫn ngọc cổ xưa đang lặng lẽ nằm trên ngón tay hắn.
Thần sắc bỡn cợt của lão lập tức biến mất, thay vào đó là một tia kinh hãi tột độ lóe lên trong đôi mắt già nua, tựa như nhìn thấy thứ không nên tồn tại trên thế gian này. Bàn tay cầm tẩu thuốc khẽ run rẩy, lão rơi vào trầm tư sâu sắc. Lão lẩm bẩm, thanh âm cực nhỏ nhưng lại vang vọng rõ mồn một trong thức hải của Lạc Phong:
“Hư Không… Không ngờ vật này vẫn còn tồn tại trên đời. Lại còn nằm trong tay một tiểu tử bị phong ấn Thiên Cốt…”
Lạc Phong nghe rõ từng chữ, tâm thần chấn động mạnh. Hắn thối lui một bước theo bản năng, đưa tay che khuất chiếc nhẫn ngọc. Cảm giác bị nhìn thấu mọi bí mật khiến hắn vừa kinh hãi vừa đề phòng. Hắn đã dốc sức che giấu phong ấn cùng chiếc nhẫn, vậy mà lão giả này chỉ cần một ánh mắt đã nhìn thấu tất cả.
“Tiền bối… ngài nhận ra vật này sao?” Lạc Phong khàn giọng hỏi, thần sắc đầy căng thẳng. Hắn xưng hô bằng hai chữ ‘tiền bối’ đầy cung kính, bởi lão giả này không chỉ cứu mạng hắn mà thủ đoạn còn thần bí khôn lường, tuyệt đối không phải phàm nhân.
Lão Mộc thu hồi vẻ kinh ngạc, gương mặt nhăn nheo lại hiện lên nụ cười quái dị, như thể lời nói lúc nãy chỉ là một câu đùa cợt.
“Nhận ra? Ta chỉ là một lão già bán dược thảo rách nát kiếm sống qua ngày ở Long Kiều Trấn này mà thôi, tiểu tử. Nhưng ta khuyên ngươi một câu chân tình,” Lão đột ngột thu liễm nụ cười, ánh mắt sắc bén như kiếm quang, “ngươi mang theo vật này đi lại trong trấn, chẳng khác nào mang mồi ngon trêu chọc bầy sói đói.”
Lão Mộc đứng dậy, gõ nhẹ tẩu thuốc vào lòng bàn tay phát ra những tiếng *cốc cốc* khô khốc. Lão quay lưng bước đi, bóng dáng gầy guộc dần hòa vào màn đêm tăm tối, nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, một câu nói đầy ẩn ý truyền lại tai hắn:
“Muốn giữ mạng để đến thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn, ngày mai hãy đến góc phía Tây chợ tìm ta mua ‘Tử Hồn Thảo’. Đừng để mất mạng trước khi biết rõ thân thế của mình, tiểu tử.”
Lạc Phong đứng lặng giữa gian nhà hoang tàn phế, nhìn theo bóng lưng gầy guộc của Lão Mộc khuất dần trong bóng tối. Trong lòng hắn dâng lên sóng cuộn, tâm tư vô cùng phức tạp.
Lão giả này không chỉ biết lai lịch của chiếc nhẫn ngọc cổ xưa – bí mật mà hắn hằng che giấu, mà còn nhìn thấu cả Cửu Trùng Cấm Phù đang phong ấn Thiên Cốt của hắn, điều mà ngay cả Lạc Viễn cũng đinh ninh không ai có thể phát giác. Đáng sợ hơn, lão còn biết rõ về “thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn”, nơi có ký hiệu cửu đầu rết trên tấm bản đồ da thú hắn vừa đoạt được.
*Lão là thần thánh phương nào? Vì sao lại biết nhiều bí mật đến thế? Lão đã âm thầm quan sát hắn từ lúc nào? Và “Tử Hồn Thảo” kia rốt cuộc có tác dụng gì?*
Cục diện bỗng chốc trở nên mông lung và hiểm hóc vô cùng. Lạc Phong cảm giác bản thân như một quân cờ trên bàn cờ lớn, mà Lão Mộc chính là một vị kỳ thủ ẩn mình trong bóng tối. Nhưng dù thế nào, lão cũng đã cứu hắn một mạng, những lời lão nói đều là manh mối cực kỳ quan trọng.
Lạc Phong siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định nhìn sâu vào màn đêm. Tiền lộ đầy rẫy chông gai và hiểm họa, nhưng hắn tuyệt đối không lùi bước. Hắn phải tìm Lão Mộc, làm rõ lai lịch của “Tử Hồn Thảo”, và nhất định phải đặt chân đến thung lũng bí ẩn dưới chân Thiên Phù Sơn kia. Hắn phải biết rõ thân thế của mình, và kẻ nào đã đẩy hắn vào nghịch cảnh này.
Đêm ấy, Lạc Phong không chợp mắt. Hắn ngồi tựa lưng vào bức tường đổ nát, lặng lẽ ngắm nhìn ánh nguyệt quang lạnh lẽo ngoài song cửa. Trong đầu hắn không ngừng tái hiện những lời của Lão Mộc, cố gắng xâu chuỗi mọi manh mối. Một nỗi bất an dâng trào, nhưng đồng thời, khát vọng truy tìm chân tướng cũng bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Hắn biết, từ nay về sau, mỗi bước đi của hắn sẽ không còn yên bình nữa. Sẽ có những ánh mắt âm thầm dõi theo, những kẻ thù rình rập trong bóng tối, và có lẽ là cả những minh hữu thần bí. Long Kiều Trấn tưởng chừng là một trấn nhỏ bình lặng, nay lại ẩn chứa quá nhiều phong ba bão táp. Mà Lạc Phong hắn, một kẻ vốn chìm nổi trong hồng trần, đang từng bước dấn thân vào tâm điểm của một âm mưu cổ xưa vô cùng vĩ đại.
“Thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn…” Hắn lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt tấm bản đồ da thú trong ngực áo. Nơi đó, hắn nhất định phải tới.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: