Hư Không Huyễn Đạo
Chương 14: Lời Khuyên Của Tiền Bối

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:47 | Lượt xem: 2

Ánh nguyệt quang lạnh lẽo dần nhường chỗ cho một mảng xám bạc mờ ảo nơi chân trời, báo hiệu một ngày mới đang chậm rãi thức giấc. Ta vẫn ngồi tựa lưng vào bức tường đổ nát của gian nhà hoang, cảm nhận từng luồng khí lạnh lẽo len lỏi qua lớp áo rách rưới, thấm vào vết thương đau âm ỉ nơi vai và cổ tay. Ta đã cố gắng vận hành Thiên Cốt, dẫn linh khí tinh khiết từ mỏ Tinh Thạch Thiên Khuyết còn sót lại trong cơ thể để tự chữa trị. Cơn đau không biến mất hoàn toàn, nhưng đã dịu đi phần nào, đủ để ta giữ được sự minh mẫn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Khuyên Của Tiền Bối

Trong đêm dài, tâm trí ta không ngừng tái hiện những lời nói bí ẩn của Lão Mộc. “Hư Không…”, “phong ấn Thiên Cốt…”, “thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn…”. Mỗi từ, mỗi câu đều như một mảnh ghép sắc nhọn, xé toạc bức màn vô tri bao phủ cuộc đời ta. Ta lôi tấm bản đồ da thú ra, dưới ánh sáng mờ nhạt của rạng đông, ký hiệu con rết chín đầu màu đỏ máu vẫn nổi bật một cách ghê rợn. Nó giống hệt hoa văn trên Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền ta, giống hệt chiếc nhẫn hắc ngọc của Trưởng lão Lạc Viễn. Mọi thứ đang dần kết nối, tạo thành một mạng lưới âm mưu khổng lồ mà ta, một thiếu niên bị ruồng bỏ, vô tình bị cuốn vào.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Khuyên Của Tiền Bối

Nỗi phẫn nộ lại dâng lên trong lòng ta. Ta không chỉ phẫn nộ với Lạc Viễn, với Lạc thị gia tộc đã phong ấn và sỉ nhục ta, mà còn với cái thế lực bí ẩn đứng sau tất cả. Chúng đã biến ta thành một “phế vật”, đã giam hãm Thiên Cốt bẩm sinh của ta, đã khiến ta phải chịu đựng bao tủi nhục. Nhưng giờ đây, nhờ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa của mẫu thân, nhờ công pháp *Hư Không Huyễn Đạo* và Thiên Cốt vừa thức tỉnh, ta đã nhìn thấy một con đường. Một con đường gian nan, đầy hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn sẽ vén màn mọi bí mật, trả lại công bằng cho ta và cho cả mẫu thân.

Thể xác tuy mệt mỏi rã rời, nhưng tinh thần ta lại chưa bao giờ minh mẫn và quyết tâm đến thế. Ta hít sâu một hơi, mùi ẩm mốc của đất đá, mùi tanh tưởi của Tạp Khí Thiên Kiếp vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, ta đã không còn cảm thấy sợ hãi. Ta đã học được cách thanh lọc, học được cách chống trả.

Ta chậm rãi đứng dậy, thu dọn chiếc túi da nhỏ và tấm bản đồ da thú vào ngực áo. Ta cẩn trọng bước ra khỏi ngôi nhà hoang, hòa mình vào dòng người thưa thớt của Long Kiều Trấn buổi sớm. Những phàm nhân gầy gò, xanh xao vội vã với công việc của mình, không ai để ý đến một thiếu niên quần áo rách rưới đang lướt qua họ. Ánh mắt ta vẫn cảnh giác quét ngang dọc, cảm giác bị theo dõi mơ hồ vẫn còn đó, nhưng ta đã không còn hoảng loạn. Ta biết, để tồn tại trong thế giới này, ta phải trở thành một cái bóng, ẩn mình trong đám đông, chờ đợi thời cơ.

Con đường dẫn đến góc chợ phía Tây quanh co qua những con hẻm nhỏ ẩm ướt, nơi mùi thức ăn ôi thiu và rác rưởi trộn lẫn với mùi Tạp Khí Thiên Kiếp nồng nặc. Ta đi qua những gian hàng còn đang lấp ló ánh đèn dầu, tiếng rao hàng khàn đục của người bán cá, tiếng cãi vã của những người phu khuân vác. Ta tránh né những ánh mắt tò mò, những cái nhìn khinh miệt của những kẻ giàu có hơn, chỉ tập trung vào mục tiêu của mình.

Cuối cùng, ta cũng đến được góc chợ. Một gian hàng nhỏ, đơn sơ bày bán vài loại linh thảo thông thường, như thể chúng chỉ là cỏ dại mọc ven đường. Lão Mộc đang ngồi phía sau một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nhắm mắt dưỡng thần, bàn tay gầy guộc cầm tẩu thuốc đặt trên đầu gối. Râu tóc lão bạc phơ, gương mặt nhăn nheo hằn sâu dấu vết thời gian, toát lên vẻ bình dị đến lạ lùng, hoàn toàn trái ngược với những gì ta cảm nhận được đêm qua.

Ta tiến đến gần, cúi đầu chắp tay, giọng nói trầm ổn, đầy cung kính: “Vãn bối Lạc Phong, bái kiến tiền bối.”

Lão Mộc, như đã chờ đợi sẵn, từ từ mở đôi mắt. Ánh sáng tinh tường lóe lên trong chớp mắt, rồi lại ẩn sâu dưới vẻ già nua, mệt mỏi. Lão mỉm cười nhạt, nụ cười quái dị quen thuộc lại xuất hiện trên môi. “Tiểu tử ngươi rốt cuộc cũng đến. Vết thương không tệ chứ?” Giọng lão trầm khàn, mang theo chút phong trần và sự thâm trầm khó tả.

Ta hơi giật mình. Ta đã cố gắng che giấu vết thương, nhưng Lão Mộc lại nhìn thấu. Điều này càng củng cố suy nghĩ của ta về sự phi phàm của lão già này. “Đa tạ tiền bối quan tâm. Vãn bối đã ổn hơn nhiều.” Ta thành thật đáp, sau đó ta hít một hơi sâu, quyết định đi thẳng vào vấn đề. “Vãn bối đến là vì lời hẹn của tiền bối về Tử Hồn Thảo… và cả những điều tiền bối đã nhìn thấy đêm qua.” Ánh mắt ta nhìn thẳng vào Lão Mộc, không chút né tránh, đầy khao khát tìm kiếm câu trả lời.

Lão Mộc phất tay, ra hiệu cho ta ngồi xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp đối diện. Lão rót một chén trà thảo mộc đã nguội, hương vị nhạt nhẽo nhưng lại có chút thanh mát, đặt trước mặt ta. “Cứ gọi lão phu là Lão Mộc. Ngồi xuống đi, tiểu tử.”

Ta khẽ gật đầu, ngồi xuống. Ta cảm nhận được sự im lặng bao trùm gian hàng nhỏ, như thể thời gian ở đây đã chậm lại, tách biệt khỏi sự ồn ào của chợ búa bên ngoài. Lão Mộc đưa mắt nhìn thẳng vào chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của ta, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử.

“Thứ ngươi đang đeo không phải cổ ngọc giới tầm thường, mà là Hư Không Giới.” Giọng Lão Mộc trầm lắng, từng lời như gõ vào tâm khảm ta. “Nó là chìa khóa mở ra cánh cửa Hư Không Huyễn Đạo, và cũng là minh chứng cho Thiên Mệnh của ngươi.”

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Khuyên Của Tiền Bối

Ta chấn động mạnh. Ta siết chặt tay, cảm nhận hơi lạnh từ chiếc nhẫn ngọc truyền đến. “Hư Không Giới? Thiên Mệnh?” Ta lặp lại, giọng đầy bàng hoàng và khó tin. Những cái tên này quá đỗi xa lạ, quá đỗi vĩ đại so với một thiếu niên bị coi là phế vật như ta.

Lão Mộc gật đầu nhẹ, không hề ngạc nhiên trước phản ứng của ta. “Đúng vậy. Thiên Mệnh là thứ vô hình, nhưng lại là sợi dây liên kết ngươi với vận mệnh của vũ trụ này. Còn Hư Không Giới… nó là một phần của bản nguyên, là hạt giống của một thế giới đã bị lãng quên.” Lão dừng lại, nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt sắc bén lại nhìn ta. “Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền ngươi cũng không phải chỉ là phong ấn đơn thuần.”

Ta nín thở, lắng nghe từng lời. “Không phải phong ấn… vậy là gì, thưa tiền bối?”

“Nó là một cơ chế cổ xưa,” Lão Mộc tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự nặng nề của những bí mật ngàn năm. “Do một thế lực cường đại đặt ra để phong bế Thiên Cốt của ngươi, nhưng đồng thời cũng để ‘khai thác’ tiềm năng của nó. Mục đích của chúng là để phục vụ cho ‘Thế Giới Hồi Quy’ mà ngươi đã thoáng thấy trong thức hải khi Thiên Cốt thức tỉnh.”

Những lời này như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí ta. Ta đã từng mơ hồ cảm nhận được điều gì đó tương tự, nhưng giờ đây, được một người như Lão Mộc xác nhận, sự thật ấy càng trở nên kinh hoàng. “Khai thác Thiên Cốt… phục vụ Thế Giới Hồi Quy?” Ta nghiến răng, nỗi phẫn nộ bùng lên dữ dội. “Những kẻ đó… là ai? Có phải là Lạc Viễn, hay Thiên Tôn Vô Cực mà ta đã cảm nhận được?”

Lão Mộc lắc đầu nhẹ. “Lạc Viễn chỉ là một con cờ nhỏ, một kẻ bị lợi dụng không hơn không kém. Hắn chỉ biết làm theo lệnh, không hề hay biết về toàn bộ bức tranh. Còn Thiên Tôn Vô Cực… hắn có lẽ là người đứng sau cùng, nhưng mục đích chân chính của hắn còn sâu xa hơn nhiều so với những gì ngươi có thể tưởng tượng. Ngươi cần tự mình tìm hiểu, tự mình vén màn sự thật.”

Ta cúi đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Mọi thứ quá phức tạp, quá vĩ đại. Ta chỉ là một thiếu niên yếu ớt, bị ruồng bỏ, làm sao có thể đối mặt với những thế lực khủng khiếp như vậy? Nhưng rồi, ánh mắt ta lại lóe lên sự kiên cường. Ta không thể lùi bước. Ta đã hứa với mẫu thân, và ta phải tìm ra sự thật về bản thân mình.

“Vậy vãn bối phải làm gì, tiền bối?” Ta ngẩng đầu, ánh mắt đầy sự cầu thị và quyết tâm.

Lão Mộc nhìn ta với ánh mắt sâu thẳm, như thể đang nhìn thấu linh hồn ta. “Ngươi muốn biết sự thật về Thiên Đạo, về phong ấn, về lời nguyền gia tộc Lạc thị, và con đường ‘hàn gắn bầu trời’ ư?”

Ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên định rực lửa, không chút do dự. “Vãn bối khao khát biết! Vãn bối thề sẽ đòi lại tất cả những gì thuộc về mình, đòi lại công bằng cho mẫu thân, và cho cả gia tộc Lạc thị!” Giọng ta vang lên mạnh mẽ, chứa đựng ý chí không thể lay chuyển.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lời Khuyên Của Tiền Bối

Lão Mộc gật đầu hài lòng. “Vậy thì ngươi phải tìm đến ‘Hư Không Thư Các’.” Lão chậm rãi nói, từng chữ như chứa đựng sức nặng của ngàn năm. “Đó là một tàng thư viện cổ bị phong ấn ở một nơi bí mật, chứa đựng những tri thức đã bị lãng quên từ thời Đại Hồng Kiếp. Mọi câu trả lời của ngươi đều nằm ở đó, từ bản chất của Hư Không Huyễn Đạo, đến bí mật của Thiên Cốt, và cả con đường để ‘hàn gắn bầu trời’ đã vỡ nát.”

“Hư Không Thư Các?” Ta ngạc nhiên, cái tên ấy vừa xa lạ vừa gợi lên một cảm giác cổ kính, thần bí. “Nơi đó ở đâu, thưa tiền bối?”

Lão Mộc không trả lời trực tiếp, chỉ chỉ tay về phía Thiên Phù Sơn sừng sững phía xa, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương sớm. “Manh mối đầu tiên nằm ở một thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn, nơi có dấu hiệu của một cấm chế cổ xưa… giống như ký hiệu trên tấm bản đồ của ngươi.” Lão nói, ánh mắt lướt qua ngực áo ta, nơi ta giấu tấm bản đồ da thú.

Ta lại một lần nữa chấn động. Lão Mộc không chỉ biết về chiếc nhẫn, về phong ấn, mà còn biết cả tấm bản đồ ta vừa cướp được. Sự thâm sâu của lão già này khiến ta rùng mình, nhưng cũng dấy lên một niềm tin mãnh liệt.

“Tuy nhiên, Hư Không Thư Các không dễ tiếp cận.” Lão Mộc cảnh báo, giọng lão trở nên nghiêm trọng hơn. “Nó cần một ‘chìa khóa’ đặc biệt, hoặc một điều kiện nhất định mà ngươi phải tự mình tìm ra. Hơn nữa, trên con đường tìm kiếm, ngươi sẽ đối mặt với vô số nguy hiểm. Hư Không Giới và Thiên Cốt của ngươi là mồi ngon cho những kẻ tham lam, những kẻ đang âm thầm theo dõi ngươi ngay cả trong Long Kiều Trấn này.”

Ta siết chặt tay. Ta đã cảm nhận được những ánh mắt đó. Ta biết hành trình này sẽ không hề dễ dàng.

Lão Mộc đưa cho ta một gói nhỏ Tử Hồn Thảo, được bọc trong một mảnh vải thô sơ. “Đây là Tử Hồn Thảo. Nó sẽ giúp ngươi chữa trị vết thương và củng cố thể chất, đặc biệt là khi ngươi phải đối mặt với Tạp Khí Thiên Kiếp. Hãy dùng số linh thạch ngươi có.” Giọng lão bình thản, như thể việc ta có linh thạch cướp được là điều hiển nhiên.

Ta không chút do dự, lấy ba viên hạ phẩm linh thạch từ chiếc túi da nhỏ ra, đặt cẩn thận vào tay Lão Mộc. Lão Mộc nhận lấy, không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu.

Trước khi ta đứng dậy, Lão Mộc nhìn ta một lần nữa, ánh mắt sâu thẳm mang theo một tia hy vọng và cả nỗi lo âu. “Hãy nhớ, con đường của ngươi là độc nhất vô nhị. Đừng tin tưởng ai quá dễ dàng, và hãy luôn giữ vững Tâm cảnh của mình. Ý chí kiên cường chính là sức mạnh lớn nhất của ngươi.”

Ta cúi đầu thật sâu, lòng tràn ngập sự biết ơn. “Vãn bối xin ghi nhớ lời tiền bối.”

Ta đứng dậy, rời khỏi gian hàng của Lão Mộc. Ánh bình minh đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà lụp xụp của Long Kiều Trấn. Dòng người qua lại đã đông đúc hơn, tiếng ồn ào của chợ búa lại bao trùm. Ta đứng giữa dòng người, nội tâm chấn động dữ dội. Những lời của Lão Mộc như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí, vừa giải đáp những nghi vấn, vừa mở ra một chân trời mới đầy bí ẩn và hiểm nguy.

Ta siết chặt gói Tử Hồn Thảo trong tay, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền vào lòng bàn tay. Ánh mắt ta quét qua Thiên Phù Sơn sừng sững phía xa, nơi có thung lũng bí ẩn và Hư Không Thư Các đang chờ đợi. Mục tiêu của ta không còn chỉ là báo thù cho bản thân và gia tộc, mà đã trở nên vĩ đại hơn: vén màn bí mật của vũ trụ, tìm lại con đường thành Tiên, và “hàn gắn bầu trời” đã vỡ nát.

Hít một hơi thật sâu, ta cảm nhận Tạp Khí Thiên Kiếp vẫn bao trùm lấy Long Kiều Trấn, nhưng trong lòng ta đã không còn sự hoang mang hay sợ hãi. Thay vào đó là một ngọn lửa ý chí bùng cháy mãnh liệt, không thể lay chuyển. Ta bắt đầu suy tính. Để đến được thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn, ta cần phải có thêm thông tin, có thêm sức mạnh. Thương hội Hắc Thạch, nơi buôn bán Thiên Khuyết Chi Vật, có lẽ là điểm dừng chân tiếp theo để tìm kiếm manh mối hoặc “chìa khóa” đến Hư Không Thư Các.

Ta hòa mình vào đám đông, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết, tiến sâu hơn vào Long Kiều Trấn. Ta đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, cho hành trình định mệnh của mình. Con đường Hư Không Huyễn Đạo đã mở ra, và ta, Lạc Phong, sẽ là người bước đi trên đó, bất kể chông gai.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8