Hư Không Huyễn ĐạoChương 135: Cổ Thành Dưới Đất
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên không ngừng gào thét, nhưng chẳng còn là tiếng rên rỉ bi ai của sự hủy diệt, mà là một điệu nhạc trầm hùng của sự kiến tạo, một bản giao hưởng của những bí ẩn cổ xưa đang bừng tỉnh. Đôi mắt xám tro u uẩn của nàng, thường ngày tĩnh mịch như hồ nước ngàn năm, giờ đây bừng sáng lạ thường, phản chiếu những luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn chảy quanh Lạc Phong. Nàng cảm nhận được sự sống mãnh liệt, hòa quyện với phẩm chất hắc ám và kiến tạo, đang bùng nổ từ thân ảnh kiên cường của hắn. Luồng năng lượng quen thuộc nhưng bí ẩn, thanh tịnh sâu thẳm, phát ra từ chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong, tựa một lời mời gọi từ bản nguyên vũ trụ.
Mộ Dung Tuyết, nép mình trong vòng tay Lạc Phong, cảm nhận được nhịp đập vững chãi nơi lồng ngực hắn, một sự bình yên lạ thường giữa dòng xoáy Hư Không cuồng bạo. Nàng ngước nhìn Lạc Phong, ánh mắt vẫn còn vương vấn chút lo âu trước những hiểm nguy vừa qua, nhưng sâu thẳm lại tràn đầy tin tưởng và tình yêu son sắt. “Lạc huynh,” nàng thì thầm, giọng khẽ rung, “chúng ta… chúng ta đang đi đâu?”
Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, trấn an nàng. Khí tức của hắn trầm ổn và uy nghiêm hơn bao giờ hết, đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám sau lưng rực sáng, tạo thành một trường lực lam xám đen vững chắc, bao bọc cả ba người khỏi những tàn dư tử lôi và Hư Không hắc hỏa vẫn còn vương vãi trong vực sâu. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo, giờ đây đã hoàn toàn thuần hóa và tràn đầy sức sống, bay lượn quanh họ, phát ra tiếng kêu trong trẻo, tựa một linh thú hộ vệ trung thành. Lạc Phong nhìn về phía trước, nơi tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực hắn bừng sáng, chỉ dẫn đến một Thiên Khuyết Chi Vật khác, một tàn tích của Hư Không Thư Các cổ xưa.
“Chúng ta đang đi tìm chân tướng, Tuyết nhi,” Lạc Phong đáp, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá. “Và tìm kiếm hy vọng cho một Tiên Đạo mới.”
***
Lạc Phong dẫn đầu, đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám rực sáng, xé toang màn sương mù Hư Không dày đặc dưới đáy Vực Thẳm Nguyên Thủy. Không gian nơi đây, nhờ Hư Không Chi Lực thuần khiết của hắn, đã được thanh tẩy đáng kể, trở nên trong lành hơn, nhưng vẫn ẩn chứa sự tĩnh mịch sâu thẳm của thời gian. Mộ Dung Tuyết tựa đầu vào lồng ngực hắn, cảm nhận sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Lam Yên bay sát bên, ánh mắt xám tro u uẩn không ngừng dò xét từng dòng chảy Hư Không, vẻ mặt kính nể và cảnh giác tột độ. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo bay lượn quanh Lạc Phong, ánh sáng trên lớp vảy rồng hài hòa với Linh Phiến, phát ra tiếng kêu trong trẻo, đầy sức sống.
Họ xuyên qua một lớp sương mù Hư Không dày đặc, không phải do Tạp Khí Thiên Kiếp tạo thành, mà là một màn chắn tự nhiên của bản nguyên vũ trụ. Đột nhiên, trước mắt họ hiện ra một kiến trúc khổng lồ, sừng sững, được điêu khắc từ một loại đá không gian kỳ lạ, phát ra ánh lam xám mờ ảo. Đó là một Cổ Thành lơ lửng giữa hư không, với những khối kiến trúc vươn cao tựa những ngón tay khổng lồ chạm trời, nhưng lại mang vẻ cổ kính và trang nghiêm đến lạ thường. Toàn bộ thành phố tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, không phải tà ác hay hủy diệt, mà là một sự tĩnh lặng đầy tri thức bị lãng quên, một nỗi bi tráng của thời gian.
Cổng thành cao vút, chạm khắc vô số ký tự Hư Không và hình ảnh những Tiên nhân cổ đại đang “Hàn Gắn Bầu Trời”, nhưng đã bị thời gian và những vết xước vô hình của Đại Hồng Kiếp ăn mòn một phần. Trên đỉnh cổng, một tấm biển đá cổ khắc ba chữ “Hư Không Thư Các” phát ra lam quang mờ nhạt, tựa một ngọn hải đăng giữa biển Hư Không vô tận.
“Lạc huynh… đây là…?” Mộ Dung Tuyết kinh ngạc đến mức nghẹn ngào, giọng khẽ run lên, mang theo chút e dè trước sự hùng vĩ và bí ẩn của Cổ Thành.
Lam Yên đột nhiên biến sắc, đôi mắt xám tro co rút lại, toàn thân khẽ run rẩy. “Ngài! Bản mệnh Linh Tê của ta… nó đang gào thét! Đây không phải là tàn tích thông thường, đây là một Phân Các của Hư Không Thư Các! Ta cảm nhận được ý chí kiến tạo vĩ đại và một nỗi tuyệt vọng sâu sắc từ những người đã tạo ra nó. Nó… khác biệt hoàn toàn với những gì chúng ta từng thấy! Nó… nó là một mảnh ghép của Tiên Đạo chân chính!” Giọng nàng run rẩy, đầy kính sợ và sự phấn khích khó tả, tựa thể đang đứng trước một điều không tưởng.

Lạc Phong nhìn chằm chằm vào tấm biển đá cổ, ánh mắt sắc bén quét qua từng ký tự Hư Không. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn khẽ rung động mạnh mẽ, cộng hưởng với khí tức cổ xưa của Cổ Thành. “Đúng vậy,” Lạc Phong chậm rãi nói, giọng trầm ổn, “Đây chính là nơi chúng ta cần đến. Thiên Khuyết Chi Vật… có lẽ nằm sâu bên trong, cùng với những bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm.”
Lạc Phong đưa lòng bàn tay phải lên, lam quang từ vết sẹo Tiên Cốt bùng sáng rực rỡ, tựa một con mắt Hư Không vừa mở ra. Năng lượng thuần khiết từ vết sẹo cộng hưởng mạnh mẽ với các ký tự cổ trên cánh cổng thành. Một tiếng “Kẽo kẹt… kẽo kẹt…” vang lên trầm đục, tựa tiếng thở dài của thời gian. Cánh cổng đá khổng lồ từ từ mở ra, để lộ một hành lang tối tăm và sâu hun hút, ẩn chứa vô vàn bí ẩn.
***
Họ bước qua ngưỡng cửa, tiến vào hành lang rộng lớn của Cổ Thành. Kiến trúc bên trong cổ kính và phức tạp hơn vẻ ngoài rất nhiều, với những bức tường đá được chạm khắc tinh xảo, ánh sáng yếu ớt từ những viên ngọc Hư Không màu lam xám khảm trên tường. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo thu nhỏ lại, đậu trên vai Lạc Phong, đôi mắt tinh anh khẽ rít lên cảnh giác.
Ngay khi cả ba người vừa bước qua ngưỡng cửa, cánh cổng phía sau khép lại với tiếng “Rầm!” vang vọng, chấn động cả không gian, tựa một lời cảnh báo, hay một lời chào đón đầy thử thách. Một áp lực không gian vô hình đột nhiên đè nặng, không chỉ khiến Mộ Dung Tuyết và Lam Yên (sắc mặt tái nhợt, linh lực vận hành trì trệ, hơi thở dồn dập) khó thở, mà còn cố gắng “vặn vẹo” ý chí và tinh thần của họ, gieo rắc sự hoang mang.
Đột nhiên, hành lang trước mắt họ biến thành một mê cung thời không phức tạp, vô số “Huyễn Ảnh Thời Không” xuất hiện. Chúng không cố gắng tấn công vật lý, mà thay vào đó, chúng cố gắng kéo tách Lạc Phong khỏi Mộ Dung Tuyết và Lam Yên bằng cách tạo ra ảo ảnh về sự cô độc, chia ly, và hoài nghi. Mộ Dung Tuyết nhìn thấy những hình ảnh Lạc Phong rời xa nàng, bỏ mặc nàng trong cô độc, nỗi sợ hãi tột cùng khiến nàng run rẩy trong vòng tay hắn. Lam Yên lại thấy ký ức về sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái, những sư tỷ, sư muội linh lực biến chất, thân xác tan rã, nỗi đau xé toạc tâm can nàng. Những huyễn ảnh này mang theo ý chí “chia cắt” và “nuốt chửng” của Thiên Tôn Vô Cực, nhưng được ngụy trang tinh vi bởi tàn niệm của các Tiên nhân cổ xưa bị giam cầm, những người đã tuyệt vọng trước Đại Hồng Kiếp.
Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, cảm nhận thân thể nàng run rẩy trong vòng tay hắn, lòng hắn dâng lên nỗi xót xa. Hắn cảm nhận rõ ràng ý chí “thao túng” từ Thiên Tôn Vô Cực đang cố gắng lợi dụng những tàn niệm cổ xưa này để cô lập hắn, gieo rắc sự tuyệt vọng và phá vỡ ý chí kiến tạo của hắn. Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám sau lưng Lạc Phong bùng sáng, tạo ra một trường lực lam xám đen vững chắc, chống lại sự ăn mòn của huyễn ảnh.
Lam Yên, dù sắc mặt trắng bệch và Linh Tê Lực tiêu hao đáng kể, vẫn cố gắng trấn tĩnh. Nàng dồn chút Linh Tê Lực cuối cùng, tạo một màng sương lam nhạt bao bọc Lạc Phong, giúp hắn cảm nhận sâu hơn bản chất của huyễn ảnh. “Ngài! Đây là một bẫy tinh thần! Hắn muốn phá vỡ ý chí của Ngài! Hắn muốn Ngài chấp nhận sự cô độc của Hư Không!” Giọng nàng khẩn trương, ánh mắt đầy lo âu, nhưng vẫn ánh lên niềm tin tuyệt đối.
Lạc Phong nhắm mắt lại, Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền xoay tròn kịch liệt, Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào mạnh mẽ. Phẩm chất “thao túng” và “tái tạo” của Hư Không Huyễn Đạo bùng phát đến cực điểm. Hắn không hủy diệt huyễn ảnh, mà chủ động “giao cảm” và “thao túng” các dòng chảy thời không bị bóp méo, biến chúng thành một “con đường kết nối” an toàn, dẫn lối cho cả nhóm. Hắn còn dùng Hư Không Chi Lực “tái tạo” bản chất của những tàn niệm tuyệt vọng, biến chúng thành những tia sáng hy vọng mờ nhạt, dẫn đường qua mê cung tinh thần.

Trong quá trình “kết nối” và “thao túng” này, Lạc Phong lĩnh ngộ thêm phẩm chất “Kết Nối” của Hư Không, cho phép hắn dung hợp và điều khiển các dòng chảy không gian, thời gian, và thậm chí cả ý chí tinh thần phức tạp. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay Lạc Phong tỏa lam quang mạnh mẽ hơn bao giờ hết, trở thành một dấu ấn rực rỡ, không chỉ của sự kiến tạo mà còn của sự hòa hợp.
“Không, Tuyết nhi. Sẽ không có gì chia cắt được chúng ta,” Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, trấn an nàng. Hắn mở mắt, đôi mắt lam xám sâu thẳm nhưng kiên định, nhìn thẳng vào Lam Yên. “Thiên Tôn Vô Cực… hắn đã lầm. Hư Không… không chỉ có hủy diệt và chia cắt. Nó còn có… sự kết nối. Hắn muốn phá vỡ chúng ta, ta sẽ dùng chính ý chí của hắn để kết nối lại tất cả!”
Huyễn ảnh tan biến hoàn toàn, mê cung trở lại thành hành lang thẳng tắp. Một cánh cửa làm từ ngọc Hư Không màu lam xám ở cuối hành lang từ từ mở ra, tỏa ra ánh sáng ấm áp, mời gọi họ tiến sâu hơn.
***
Họ bước vào một đại sảnh rộng lớn, ngập tràn những kệ sách đá khổng lồ, chứa đầy các cuộn da, phiến ngọc, và sách cổ làm từ vật liệu Hư Không lạ lùng. Không khí ở đây thanh tịnh và tràn ngập một ý chí kiến tạo cổ xưa, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn bên ngoài. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo, giờ đây đã hoàn toàn bình tĩnh và vui vẻ, phát ra tiếng kêu trong trẻo, bay lượn quanh Lạc Phong.
Lam Yên kinh ngạc tột độ, hai mắt rực sáng. “Ngài! Đây chính là Thư Viện Tri Thức của Hư Không Thư Các! Nơi lưu giữ tri thức cổ xưa về bản nguyên Hư Không và Tiên Đạo chân chính! Những ghi chép này… chúng là bản nguyên Tiên Đạo đã thất truyền!” Nàng đưa tay chạm vào một phiến ngọc cổ, cảm nhận dòng tri thức cuồn cuộn bên trong.
Lạc Phong tiến đến bệ đá trung tâm của đại sảnh. Trên đó, một “Thiên Khuyết Chi Vật” khác đang lơ lửng – một khối pha lê Hư Không khổng lồ, phát ra ánh sáng lam xám dịu nhẹ. Bên trong khối pha lê chứa đựng vô số ký tự cổ xưa và hình ảnh ba chiều đang chuyển động, tựa một vũ trụ thu nhỏ, một thế giới tri thức vô tận. Đây chính là Thiên Khuyết Chi Vật mà tấm bản đồ da thú đã chỉ dẫn, một phần cốt lõi của Hư Không Thư Các.
Lạc Phong đưa lòng bàn tay phải lên, chạm vào khối pha lê. Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền hắn và chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của hắn cộng hưởng mạnh mẽ, kéo thần trí Lạc Phong vào một dòng ký ức cổ xưa, sống động như thật.
Trong huyễn cảnh ký ức, Lạc Phong chứng kiến chân tướng về nền văn minh cổ đại này. Họ không phải là những Tiên nhân ích kỷ, giả dối như những gì hắn đã biết từ ký ức của Mặc Lão, mà là những “Kiến Tạo Sư Hư Không” chân chính. Sau Đại Hồng Kiếp, khi Bầu Trời Vỡ Tan, họ đã cố gắng “Hàn Gắn Bầu Trời” bằng cách dùng Hư Không Chi Lực để “tái tạo” và “kết nối” các mảnh vỡ. Họ đã tạo ra Hư Không Thư Các để lưu giữ tri thức và tìm kiếm “Kẻ kế thừa” (chính là Lạc Phong) để hoàn thành sứ mệnh vĩ đại này. Lạc Phong thấy họ bị Vô Cực Thiên Tôn (chân thân của kẻ xâm lược Hư Không dị giới) đánh bại, linh hồn bị phong ấn và bóp méo, nhưng ý chí kiến tạo và hy vọng vẫn còn sót lại, ẩn sâu trong Cổ Thành này. Hắn cũng thấy những manh mối rõ ràng hơn về “Trái Tim Hư Không” – không phải là một vật thể, mà là một “điểm bản nguyên” nằm ở trung tâm của sự kiến tạo và hủy diệt, nơi Vô Cực Thiên Tôn muốn thực hiện “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” của hắn, biến tất cả thành một phần của bản nguyên hủy diệt.

Lạc Phong thoát khỏi huyễn cảnh, ánh mắt lam xám sâu thẳm, tràn đầy sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và ý chí kiến tạo sắt đá. Hắn đã hấp thụ tri thức từ khối pha lê, khiến Hư Không Chi Lực của hắn càng thêm viên mãn, phẩm chất “Kết Nối” hoàn toàn dung hợp vào Hư Không Huyễn Đạo.
Tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bừng sáng chói lòa, một điểm mới rực rỡ hiện lên – chính là vị trí của “Trái Tim Hư Không” chân chính, giờ đây được đánh dấu rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa một lời mời gọi cuối cùng.
“Lạc huynh, huynh không sao chứ? Huynh đã thấy gì?” Mộ Dung Tuyết lo lắng hỏi, ôm chặt Lạc Phong.
“Ngài đã… giải mã được gì? Bản mệnh Linh Tê của ta cảm nhận được một sự thức tỉnh vĩ đại!” Lam Yên hỏi dồn dập, giọng khẩn trương, ánh mắt đầy hy vọng và kính nể.
Lạc Phong ôm Mộ Dung Tuyết, nhìn Lam Yên, giọng trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm và quyết đoán. “Ta đã thấy… chân tướng. Nền văn minh này… họ là những Kiến Tạo Sư Hư Không chân chính, những người đã cố gắng Hàn Gắn Bầu Trời. Thiên Tôn Vô Cực… hắn không chỉ là kẻ hủy diệt, hắn còn là kẻ bóp méo lịch sử, biến những người kiến tạo thành tàn dư. Trái Tim Hư Không… không phải là thứ hắn có thể kiểm soát. Nó là điểm bản nguyên, nơi hắn muốn thực hiện đại kế của mình.”
Lạc Phong nhìn về phía trước, ánh mắt sắc lạnh và kiên định. “Hắn đã lầm. Kế hoạch của hắn… sẽ là bàn đạp của ta. Ta sẽ dùng sức mạnh của Hư Không, tri thức này, và ý chí kiến tạo của những người đã ngã xuống, để Hàn Gắn Bầu Trời, tái tạo Tiên Đạo chân chính! Cuộc chơi… mới chỉ thực sự bắt đầu!”
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, cùng Lam Yên và con rồng ngọc, lao vút ra khỏi Cổ Thành, mang theo ánh sáng của hy vọng và sứ mệnh vĩ đại.
***
Trong chiều không gian hắc ám vô tận, trên ngai vàng hắc quang, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt Thiên Tôn Vô Cực đột nhiên rung chuyển dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hơn bao giờ hết, lan rộng tựa mạng nhện. Đây là phản ánh trực tiếp sự “lệch lạc” ngoài dự kiến trong dòng chảy vận mệnh của Lạc Phong, một biến số mà hắn không thể hoàn toàn kiểm soát.

“Khốn kiếp! Kẻ kế thừa ti tiện này!” Thiên Tôn Vô Cực gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, ý chí hủy diệt bùng nổ, khiến cả chiều không gian rung chuyển dữ dội. Hắn cảm nhận Lạc Phong không chỉ vượt qua thử thách mà còn “kết nối” với ý chí kiến tạo cổ xưa của Hư Không Thư Các, hấp thụ tri thức bị phong ấn, và “thức tỉnh” một phẩm chất Hư Không mới. Hắn cảm thấy bị thách thức một cách trực diện, sự phẫn nộ ngập trời dâng lên trong lòng.
Hắc La và Thám Ảnh, đang quỳ rạp dưới chân Thiên Tôn Vô Cực, run rẩy bần bật, cúi rạp người xuống, sắc mặt trắng bệch, không dám ngẩng đầu. Luồng uy áp cuồng bạo từ Thiên Tôn Vô Cực khiến họ cảm thấy linh hồn tựa bị xé nát.
Thiên Tôn Vô Cực nhanh chóng trấn tĩnh lại. Ánh mắt hắn từ phẫn nộ chuyển sang lạnh lẽo, bí hiểm, và lóe lên sự tính toán điên cuồng. Hắn nhận ra Lạc Phong đã “trưởng thành” nhanh hơn dự kiến và “kết nối” với những tri thức mà hắn tưởng đã bị hủy diệt hoàn toàn. Một tia bất an khó nhận thấy lướt qua đáy mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị sự tự mãn che lấp.
“Kẻ kế thừa ti tiện! Ngươi dám… kết nối với những tàn niệm kiến tạo cổ hủ đó?! Ngươi dám… thức tỉnh tri thức của những kẻ bại trận?! Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi vận mệnh? Nực cười!” Giọng Thiên Tôn Vô Cực vang vọng, tàn độc, xen lẫn một chút bất an khó nhận thấy. “Nhưng không sao… càng mạnh mẽ, ngươi càng là chìa khóa hoàn hảo nhất, vật tế vĩ đại nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của bổn tôn! Ngươi vẫn sẽ dâng lên \’Trái Tim Hư Không\’ cho ta thôi… theo cách của bổn tôn!”
Hắn nhìn Hắc La và Thám Ảnh, giọng lạnh lẽo đến thấu xương. “Triệu tập tất cả Thiên Tướng Hư Không tinh nhuệ nhất! Không được làm tổn hại hắn! Nhưng phải đảm bảo hắn đến Trái Tim Hư Không… bằng mọi giá! Và chuẩn bị… Thử thách Kiến Tạo Nguyên Thủy, tinh vi hơn gấp trăm lần! Ta muốn hắn tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không, không phải với ý chí của hắn, mà là ý chí của bổn tôn!” Thiên Tôn Vô Cực nở nụ cười càng thêm quỷ dị và tàn nhẫn, ánh mắt đầy tham vọng và một tia lo lắng tiềm ẩn.
Hắc La và Thám Ảnh run rẩy, lập tức biến mất vào hư không để thực hiện mệnh lệnh, trong lòng tràn ngập sự bối rối và sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột trong kế hoạch của Thiên Tôn Vô Cực.
***
Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết, Lam Yên và con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo bay vút trong Nguyên Thủy Không Gian Liệt Phùng, hướng về mục tiêu tiếp theo – Trái Tim Hư Không, nơi bản đồ da thú cổ xưa đang bừng sáng chói lòa. Khí tức của Lạc Phong trầm ổn, uy nghiêm, ánh mắt lam xám sâu thẳm, ẩn chứa sự minh triết và quyết đoán. Mộ Dung Tuyết bình yên, hạnh phúc tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ hắn. Lam Yên bay sát bên, ánh mắt kính nể tột cùng, tràn đầy hy vọng vào tương lai. Con rồng ngọc rực rỡ, đầy sức sống, bay lượn trên đầu, phát ra tiếng kêu trong trẻo, tựa một lời ca tụng cho Hư Không Chi Chủ chân chính.
Lạc Phong nhìn về phía trước, nơi ánh sáng từ Trái Tim Hư Không đang vẫy gọi, và thầm nghĩ, giọng nội tâm vang vọng, mỗi từ đều mang theo ý chí sắt đá, không chút lay chuyển:
“Thiên Tôn Vô Cực… ngươi muốn Trái Tim Hư Không? Ngươi muốn kiến tạo lại tất cả theo ý ngươi? Ngươi muốn ta là vật tế hoàn mỹ? Ngươi đã lầm! Ta sẽ dùng chính Trái Tim Hư Không đó, dùng Hư Không Huyễn Đạo của ta, dùng ý chí kiến tạo của những người đã ngã xuống, để kiến tạo một Tiên Đạo chân chính. Ta sẽ dùng chính mình làm chìa khóa, khóa chặt vận mệnh của ngươi, Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn! Ngươi muốn chơi? Ta sẽ chơi… và kết thúc trò chơi của ngươi mãi mãi!”
Lạc Phong và đồng đội lao vút vào màn đêm vô tận của Hư Không, ánh sáng từ Linh Phiến Hư Không Hắc Ám của hắn rực rỡ, chiếu sáng con đường phía trước, mang theo hy vọng và quyết tâm kiến tạo lại tất cả. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: