Hư Không Huyễn ĐạoChương 136: Thiên Cung Bị Chôn Vùi
“Tránh ra! Tử lôi này mang theo tàn niệm của Tiên nhân đã bị biến chất!”
“Lạc công tử, cẩn thận phía sau!”
Linh Tê bản mệnh trong thức hải của Lam Yên cuồng loạn rống giận, chấn động kịch liệt tựa như hồi chuông cảnh báo dồn dập giữa đêm trường tĩnh mịch. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức lạnh thấu xương tủy, mang theo mùi máu tanh nồng cùng tro tàn rỉ ra từ khe nứt không gian phía trước. Đó không đơn thuần là hủy diệt chi lực, mà là oán hận tích tụ vạn năm của những tồn tại từng đứng trên đỉnh cao tiên lộ nay bị đọa đày.
Nhìn bóng lưng thẳng tắp của Lạc Phong, trong lòng nàng dâng lên niềm hoài nghi cùng kính sợ đan xen. Liệu thiếu niên trước mắt, kẻ nàng vừa tôn sùng là Hư Không Chi Chủ chân chính, có thể gánh vác nổi vận mệnh tam giới, hay cũng chỉ là một quân cờ lớn hơn trong ván cờ diệt thế của Vô Cực Thiên Tôn? Nỗi sợ hãi về sự lụi tàn của Linh Tê cổ phái một lần nữa bóp nghẹt tâm trí nàng, khiến dung nhan thanh tú trở nên tái nhợt, không còn một giọt máu.
Lạc Phong hừ lạnh một tiếng. Hư Không Hắc Ám Linh Phiến sau lưng bừng sáng, tản ra huyền quang tam sắc lam, hôi, hắc đan xen. Chàng phất mạnh tay, một luồng nghịch chuyển không gian phong bạo lập tức hình thành, nuốt chửng tử lôi đang lao tới, phân rã nó thành những quang điểm vô hại trước khi kịp chạm vào vạt áo của ba người.

Chàng siết nhẹ vòng tay ôm lấy Mộ Dung Tuyết. Hương tóc thanh khiết nhàn nhạt của nàng hòa cùng tử khí lạnh lẽo xung quanh, mang lại cho chàng một tia ấm áp giữa vùng tử địa hoang tàn này.
“Lạc huynh… nơi này tựa như một giấc mộng cổ xưa, nhưng lại ẩn chứa nỗi bi ai khôn cùng.” Mộ Dung Tuyết khẽ khàng thì thầm, đôi tay vẫn siết chặt vạt áo trước ngực chàng, tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa hư không vặn vẹo.
Lạc Phong nhìn xuống, bắt gặp ánh mắt ngấn lệ nhưng tràn đầy kiên định của nàng. Chàng khẽ mỉm cười, gạt đi giọt lệ vương trên mi mắt nàng: “Đừng lo, Tuyết nhi. Có ta ở đây, càn khôn này dù có sụp đổ, ta cũng sẽ khai phá cho nàng một con đường sống.”
Lam Yên cố gắng điều hòa hơi thở, tiến lên một bước, giọng nói khàn đặc dưới áp lực tinh thần cực lớn: “Chủ thượng… Hư Không bản nguyên phía trước đã bị vặn vẹo đến mức kinh hoàng. Cổ lão ý chí này không chỉ muốn mạt sát chúng ta, mà còn mưu toan cắn nuốt, đồng hóa thần hồn của bất kỳ kẻ nào bước vào.”
“Ta biết.” Ánh mắt Lạc Phong lạnh lùng nhìn về phía trước, nơi một tòa cổ thành khổng lồ, đen kịt như viễn cổ hung thú đang phủ phục dưới đáy vực thẳm. “Nhưng chúng ta đã không còn đường lui. Lam Yên, thủ hộ tâm thần. Chúng ta tiến vào.”
Tòa cổ thành này chính là một tòa Thiên Cung bị chôn vùi dưới lòng đất sâu thẳm của Nguyên Thủy Thâm Uyên. Khi ba người cùng lam hôi ngọc long hạ xuống, hàn khí thấu xương lập tức ập tới, tựa như vạn kim châm vào da thịt. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua khe đá đổ nát, tựa như tiếng khóc than oán hận của vạn cổ tàn hồn.
Những thạch trụ khổng lồ, đường kính mười người ôm không xuể sừng sững đứng đó, nhưng đã bị Thiên Kiếp Tạp Khí ăn mòn, để lại những vết rỗ đen kịt, lồi lõm dị dạng. Tuy nhiên, ẩn sâu dưới lớp rêu phong bụi bặm vạn năm, những đường nét chạm khắc tinh xảo mô tả cảnh tiên nhân phi thăng, vạn tộc triều bái vẫn hiện lên mờ ảo.
Kỳ dị nhất là trên vòm Thiên Cung, những dòng Linh Hà chảy ngược lấp lánh như dải ngân hà treo lơ lửng. Những thác nước nghịch lưu từ dưới đất phun thẳng lên đỉnh, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng u buồn tột độ. Nước sông không còn trong vắt mà mang sắc xám tro u uẩn, tỏa ra mùi mục nát của biến dị năng lượng.

Lam hôi ngọc long lượn quanh Lạc Phong, long lân chớp tắt liên tục, phát ra những tiếng ngâm trong trẻo nhưng đầy bất an. Nó khẽ cọ đầu vào vai Lạc Phong, thân hình nhỏ nhắn run lên nhè nhẹ trước luồng cổ lão uy áp đang bao trùm phế tích.
Họ tiến sâu vào đại điện rộng lớn, nơi có những bức phù điêu khổng lồ cao hàng chục trượng. Đột nhiên, không gian xung quanh vặn vẹo. Những bức phù điêu Tiên nhân rạn nứt, rỉ ra chất lỏng đen kịt. Từ trong đá, những bóng hình mờ ảo, xám xịt bước ra. Đó chính là Tiên Nhân Huyễn Ảnh. Đôi mắt chúng trống rỗng, không có nhãn cầu, chỉ có hai hốc tối đen sâu thẳm phát ra luồng hắc khí tanh tưởi.
Chúng không tấn công bằng đao kiếm, mà bằng những luồng tàn niệm tinh thần cực kỳ khủng khiếp. Những âm thanh vặn vẹo, chồng chéo vang lên trong thức hải của ba người:
“Tiên đạo… chỉ là một trò đùa…”
“Bổ thiên? Nực cười! Tất cả chúng ta đều là vật tế…”
“Hủy diệt… hãy buông bỏ đi… hòa mình vào Hư Không…”
Lam Yên ôm đầu, đau đớn quỵ xuống. Linh Tê bản mệnh của nàng cuồng loạn rống giận, cố gắng chống chọi lại sự xâm thực của tàn niệm. Mộ Dung Tuyết cũng sắc mặt tái nhợt, linh lực trong kinh mạch ngưng trệ, hơi thở dồn dập đầy vẻ thống khổ.
Lạc Phong cảm nhận được sự hung hiểm của luồng tinh thần lực này. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải bỗng nhói đau dữ dội, rỉ ra một giọt máu lam hôi ấm áp. Cổ ngọc giới chỉ tỏa ra luồng lam quang dịu nhẹ, bao phủ tâm trí chàng, giữ cho tâm cảnh vững vàng như bàn thạch.
“Họ không phải kẻ thù… họ là tù nhân.” Lạc Phong thì thầm. Trong mắt chàng không có sát khí, chỉ có sự bao dung và lòng trắc ẩn vô hạn.
Chàng bước lên phía trước, Hư Không Hắc Ám Linh Phiến bùng nổ, hóa thành một vòng lam quang khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ Tiên Nhân Huyễn Ảnh. Chàng vận hành Phệ Hư Tái Tạo quyết, dùng Thao Túng chi lực để bẻ cong và cắn nuốt Thiên Kiếp Tạp Khí đang khống chế các huyễn ảnh, sau đó dùng Tái Tạo chi lực thanh tẩy oán niệm vặn vẹo trong tàn hồn của họ.
Dưới sự tác động của Hư Không Chi Lực thuần khiết, những hốc mắt đen kịt của Tiên Nhân Huyễn Ảnh dần hiện lên ánh sáng ấm áp. Những lời thì thầm vặn vẹo biến thành tiếng thở phào nhẹ nhõm. Thân ảnh họ dần tan rã thành hàng triệu hạt lam quang tinh khiết lấp lánh như đom đóm giữa đêm hè.

Tiểu ngọc long hưng phấn gầm lên một tiếng trong trẻo, lao vào nuốt chửng những hạt lam quang đó. Thân hình nó bỗng chốc lớn hơn một vòng, long lân lấp lánh ánh sáng lam hôi huyền ảo, tràn đầy sinh cơ.
Lam Yên ngước lên nhìn Lạc Phong, ánh mắt từ kinh hãi chuyển sang kính nể tột cùng: “Chủ thượng… Ngài đã giải thoát cho họ… Tri thức và tàn niệm của Tiên nhân cổ xưa đã quy thuận Ngài.”
Họ đi sâu vào trung tâm Thiên Cung, đến một tàng thư các cổ kính bị chôn vùi. Những thạch giá khổng lồ đổ sụp, chứa đầy những cuộn da thú mục nát và ngọc giản rạn nứt. Ở giữa tàng thư các là một phiến thạch vô tự, không khắc một chữ nào, nhưng lại tỏa ra luồng dao động không gian mạnh mẽ nhất.
Cổ ngọc giới chỉ trên tay Lạc Phong nóng rực như nung. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải rung động kịch liệt. Lạc Phong bước tới, đặt lòng bàn tay lên phiến thạch vô tự.

“Uỳnh!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm trí Lạc Phong. Phiến thạch nứt toác theo một quỹ đạo không gian kỳ dị, để lộ ra một cuộn da thú cổ xưa phát ra lam quang rực rỡ — Cổ Lưu Đồ hoàn chỉnh.
Ngay khi ngón tay Lạc Phong chạm vào cuộn da thú, thần trí chàng lập tức bị cuốn vào một huyễn cảnh ký ức khổng lồ. Chàng nhìn thấy Thiên Giới cổ xưa trước Đại Hồng Kiếp rực rỡ, huy hoàng ra sao. Nhưng rồi, từ sâu trong Hư Không dị giới, một thực thể ký sinh khổng lồ, vặn vẹo xuất hiện — Vô Cực Thiên Tôn.
Hắn không phải là Thiên Đạo bẩm sinh của thế giới này. Hắn là một kẻ xâm lược, một ký sinh trùng vũ trụ thèm khát linh khí và linh hồn để nuôi dưỡng bản thân. Đại Hồng Kiếp thực chất là một cuộc thu hoạch tàn khốc do hắn đạo diễn. Hắn bóp méo linh khí thành Thiên Kiếp Tạp Khí, xé toạc bầu trời thành vô số Thiên Phù Sơn để chia cắt và làm suy yếu các sinh linh, biến họ thành những quân cờ dễ dàng bị thu hoạch linh hồn thông qua Linh Hồn Cổ Thụ và Huyết Hồn Khế Ước.
Chàng cũng nhìn thấy hình ảnh mẫu thân mình — một Tiên nhân vĩ đại của kỷ nguyên cũ, cùng với Mặc Lão. Họ đã hy sinh toàn bộ bản nguyên tiên lực để phong ấn một phần thực thể của Vô Cực Thiên Tôn và gieo mầm Thiên Giới Chi Chủng vào cơ thể đứa trẻ sơ sinh là chàng. Lời nguyền huyết mạch và cuộc đời phế vật không linh căn của chàng thực chất là một lớp phong ấn ngụy trang vĩ đại nhất, nhằm che giấu Thiên Giới Chi Chủng khỏi tầm mắt giám sát của Thiên Nhãn.
Lạc Phong mở choàng mắt, đôi mắt lam hôi sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không vô tận. Chàng hoàn toàn chấp nhận bản thân, chấp nhận huyết mạch Ma Long và sứ mệnh vĩ đại này. Tấm bản đồ da thú trong ngực bừng sáng, Cổ Lưu Đồ hoàn chỉnh dung hợp vào đó, hiện lên một điểm sáng chói lòa tại Nguyên Thủy Thâm Uyên — Nguyên Thủy Linh Huyệt, nơi cất giấu Hư Không Chi Tâm chân chính.
“Vô Cực Thiên Tôn… ngươi không phải Thiên Đạo. Ngươi chỉ là một kẻ ký sinh… một kẻ thu hoạch! Ngươi muốn nuốt chửng tất cả? Ngươi đã lầm! Ta là Hư Không Chi Chủ chân chính… ta sẽ là người kiến tạo lại!” Lạc Phong dõng dạc tuyên bố, giọng nói trầm hùng uy nghiêm vang vọng khắp các ngóc ngách của Thiên Cung đổ nát. “Ta đã hiểu tất cả. Chân tướng của càn khôn, vận mệnh của chúng ta, và cả dã tâm của kẻ đó.”
“Lạc huynh, chàng… chàng đã thấy gì? Sắc mặt chàng…” Mộ Dung Tuyết lo lắng hỏi, bàn tay khẽ run lên khi chạm vào vai chàng.
Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt tràn ngập kính nể và hy vọng, Linh Tê bản mệnh hoàn toàn được thanh tẩy và củng cố: “Chủ thượng… Ngài đã thực sự trở thành Hư Không Chi Chủ chân chính. Linh Tê cổ phái nguyện đi theo Ngài, đến cùng trời cuối đất!”
Cùng lúc đó, tại hắc ám không gian của Vô Cực Thiên Tôn.
Hư Không Cổ Kính khổng lồ trước mặt hắn đột nhiên chấn động dữ dội, những vết rạn nứt lan nhanh như mạng nhện.
“Khốn kiếp! Kẻ kế thừa ti tiện này!” Vô Cực Thiên Tôn đứng bật dậy từ hắc quang bảo tọa, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Hắn cảm nhận được Lạc Phong đã thức tỉnh chân chính Tiên Đạo bản nguyên và giải mã được Cổ Lưu Đồ — điều hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hắn.
Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp bên dưới, run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.
Nhưng rồi, Vô Cực Thiên Tôn bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn từ phẫn nộ chuyển sang lạnh lẽo, xảo quyệt và tự mãn tột độ.
“Không sao… Ngươi càng mạnh, Thiên Giới Chi Chủng càng nhanh chín muồi! Ngươi chính là vật tế hoàn mỹ nhất cho bổn tôn!” Hắn cười lớn, giọng nói tàn độc vang vọng. “Hắc La, Thám Ảnh! Triệu tập tất cả Hư Không Thiên Tướng tinh nhuệ nhất! Không được làm tổn hại hắn! Nhưng phải đảm bảo hắn đến được Hư Không Chi Tâm… bằng mọi giá! Và chuẩn bị… Nguyên Thủy Kiến Tạo Thử Thách tinh vi hơn gấp trăm lần! Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên Hư Không Chi Tâm, không phải bằng ý chí của hắn, mà là ý chí của bổn tôn!”
“Rõ, Thiên Tôn!” Hắc La và Thám Ảnh run rẩy đáp lời, lập tức biến mất vào hư không để thực hiện mệnh lệnh, trong lòng tràn ngập bối rối và sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột này.
Trở lại Thiên Cung bị chôn vùi.
Lạc Phong quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng, quyết tâm cùng khí thế uy nghi, trầm ổn. Chàng giải thích tóm tắt về chân tướng của Vô Cực Thiên Tôn, Đại Hồng Kiếp, và tầm quan trọng của Hư Không Chi Tâm — thứ không phải là công cụ hủy diệt, mà là nền tảng cho sự kiến tạo Tiên Đạo mới.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt ngập tràn thâm tình và kiên định: “Lạc huynh… ta sẽ luôn ở bên chàng, dù phía trước có là vực sâu hay biển lửa. Sinh tử tương tùy!”
Lam Yên khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên tia sáng kiên định chưa từng có. Nàng biết, quyết định của mình là hoàn toàn chính xác, và nàng sẽ là người chứng kiến chàng kiến tạo lại tất cả.
Lạc Phong nhẹ nhàng ôm lấy Mộ Dung Tuyết, kích hoạt Hư Không Hắc Ám Linh Phiến. Đôi cánh bùng nổ ánh sáng lam hôi huyền ảo, bao bọc cả ba người cùng tiểu ngọc long.
Khi họ chuẩn bị xé toạc không gian để rời đi, từ sâu thẳm trong đống đổ nát của tàng thư các, một tiếng động lạ bỗng vang lên. Một phiến thạch cổ xưa bất ngờ sụp đổ, để lộ ra chiếc hộp gỗ mục nát đang tỏa ra luồng khí tức quen thuộc đến kỳ lạ. Luồng khí tức đó khiến huyết mạch trong người Lạc Phong bỗng chốc sôi trào, cổ ngọc giới chỉ trên tay chàng cũng phát ra tiếng ngân vang thanh khiết chưa từng có.
Lạc Phong khựng lại giữa không trung, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác. Có thứ gì đó bên trong chiếc hộp đang vẫy gọi chàng, một bí mật khác còn bị chôn giấu sâu hơn cả Cổ Lưu Đồ.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: