Hư Không Huyễn Đạo
Chương 137: Thư Viện Cổ Đại

Cập nhật lúc: 2026-09-16 11:14:05 | Lượt xem: 9

Lạc Phong khựng lại giữa không trung, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác khi luồng khí tức quen thuộc đến kỳ lạ từ chiếc hộp gỗ mục nát vẫy gọi hắn. Huyết mạch trong người hắn bỗng chốc sôi trào, cổ ngọc giới chỉ trên ngón tay cũng phát ra tiếng ngân vang thanh khiết, như một lời đáp lại từ sâu thẳm thời gian. Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cũng cảm nhận được sự bất thường này, ánh mắt đầy vẻ lo âu hướng về phía chiếc hộp. Lam Yên, với bản mệnh Linh Tê vừa được thanh tẩy, khẽ run rẩy, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào vật thể cũ kỹ.

“Chủ thượng, khí tức từ chiếc hộp này… nó cổ xưa vô cùng, nhưng lại mang theo một sự vặn vẹo khó tả. E rằng đây là một thứ không tầm thường, có thể là một cạm bẫy khác của Vô Cực Thiên Tôn,” Lam Yên cảnh báo, giọng nói trầm thấp đầy vẻ thận trọng. Nàng biết, sau tất cả những gì bọn họ đã trải qua, không có gì ở Vực Thẳm Nguyên Thủy này là đơn giản.

Lạc Phong không đáp lời, nhưng ánh mắt hắn đã khóa chặt vào chiếc hộp. Hắn cảm nhận được một mối liên kết sâu xa, không chỉ từ cổ ngọc giới chỉ mà còn từ Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền. Luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết cuộn trào, bao bọc lấy bàn tay hắn khi hắn nhẹ nhàng vươn tới chiếc hộp. Bề mặt gỗ mục nát, tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ vụn, lại kiên cố bất ngờ dưới Hư Không Chi Lực.

Hắn khẽ đẩy nắp hộp. Không có tiếng kẽo kẹt, không có bụi bay ra. Thay vào đó, chiếc hộp như tan chảy vào hư không, hóa thành vô số hạt quang mang lam xám li ti, bay lượn rồi tụ lại thành một mảnh bản đồ Hư Không Thư Các cổ xưa mờ ảo. Mảnh bản đồ này không phải làm từ da thú hay giấy, mà như được dệt từ chính những sợi Hư Không, phát ra ánh sáng lam xám dịu nhẹ, dẫn lối về phía một bức tường đá ẩn giấu sâu hơn trong đống đổ nát của tàng thư các.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thư Viện Cổ Đại

“Đây… đây là một mảnh ghép của Lưu Đồ Cổ chân chính!” Lạc Phong thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy kinh ngạc. Hắn đã từng sở hữu một tấm bản đồ da thú, nhưng mảnh ghép này lại khác biệt hoàn toàn, nó mang theo bản nguyên của không gian, của tri thức, và của một ý chí kiến tạo nguyên sơ. “Nó không phải là bản đồ để tìm kiếm, mà là bản đồ để kiến tạo.”

Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cũng nhìn thấy mảnh bản đồ Hư Không, đôi mắt bọn họ mở to. “Vậy ra… Lưu Đồ Cổ không chỉ là một mà là nhiều mảnh ghép, Lạc huynh?” Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy vì kinh ngạc.

“Đúng vậy, Tuyết nhi. Và có lẽ, mỗi mảnh ghép lại dẫn đến một phần tri thức, một phần bản nguyên Hư Không đã bị lãng quên,” Lạc Phong đáp, ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không vô tận. Hắn biết, đây chính là cơ duyên mà Mặc Lão và mẫu thân hắn đã chuẩn bị, một con đường để hắn không chỉ đối đầu mà còn vượt lên trên Vô Cực Thiên Tôn.

Mảnh bản đồ Hư Không dẫn bọn họ đi xuyên qua những hành lang đổ nát, những phiến đá khổng lồ bị thời gian và Tạp Khí Thiên Kiếp ăn mòn. Cuối cùng, bọn họ dừng lại trước một bức tường đá sừng sững, không có bất kỳ cánh cửa hay khe hở nào, chỉ toàn những ký tự Hư Không cổ xưa đã mờ nhạt, như những vết sẹo của một nền văn minh đã biến mất.

Lạc Phong vươn tay, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay phải lên bề mặt bức tường đá. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay hắn bỗng chốc bừng sáng rực rỡ, lam quang lan tỏa, tựa như một dấu ấn cổ xưa đang được thức tỉnh. Cổ ngọc giới chỉ trên ngón áp út cũng phát ra tiếng ngân vang thanh khiết, cộng hưởng mạnh mẽ với bức tường.

Ngay lập tức, những ký tự Hư Không cổ xưa trên bức tường đá như sống dậy, chúng uốn lượn, xoắn xuýt, rồi tụ lại thành một cánh cổng không gian hình xoắn ốc khổng lồ, quay tròn chậm rãi. Từ bên trong cánh cổng, một luồng ánh sáng lam xám huyền ảo chiếu rọi ra ngoài, mang theo khí tức của tri thức vô tận và sự tĩnh mịch ngàn năm.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thư Viện Cổ Đại

“Đây là… một thư viện,” Lam Yên thì thầm, đôi mắt xám tro u uẩn mở to, vẻ kinh ngạc tột cùng hiện rõ trên dung nhan thoát tục của nàng. Nàng cảm nhận được vô số tàn niệm Tiên nhân chân chính đang bao bọc lấy nơi này, như những người gác đền vô hình, bảo vệ kho tàng tri thức khỏi sự vấy bẩn của Tạp Khí Thiên Kiếp. Nhưng cùng lúc đó, nàng cũng cảm nhận được những luồng ý chí bị bóp méo, âm thầm cố gắng xâm nhập, như những bóng ma của Vô Cực Thiên Tôn đang rình rập.

Mộ Dung Tuyết nép sát vào Lạc Phong, ngẩng đầu nhìn vào bên trong cánh cổng không gian. Trước mắt nàng là một không gian rộng lớn đến vô tận, một thư viện khổng lồ với hàng ngàn giá sách cao vút, chất đầy những cuốn cổ tịch không biết làm từ chất liệu gì. Ánh sáng lam xám huyền ảo chiếu rọi khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ, cổ kính nhưng cũng đầy vẻ uyên bác và tĩnh mịch. “Thật không thể tin nổi… một nơi như thế này lại tồn tại,” nàng nói, giọng nói đầy vẻ thán phục.

Lạc Phong cảm nhận một lực hút vô hình, không phải là lực hút cưỡng ép mà là một lời mời gọi trầm thấp, kéo hắn vào sâu bên trong thư viện, hướng về một giá sách trung tâm, nơi một cuốn cổ tịch không tên đang phát ra lam quang yếu ớt. Hắn biết, đó chính là nơi cất giấu những bí mật mà hắn cần tìm.

“Chúng ta vào thôi,” Lạc Phong nói, giọng hắn trầm ổn, ánh mắt kiên định. Hắn biết, đây không chỉ là một thư viện, mà là một cánh cửa dẫn đến chân tướng của vũ trụ, đến nguồn gốc của Đại Hồng Kiếp và dã tâm của Vô Cực Thiên Tôn.

Mộ Dung Tuyết không chút do dự, siết chặt lấy tay Lạc Phong. “Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó!”

Lam Yên cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nàng tràn ngập sự tin tưởng và một tia hy vọng mãnh liệt. “Chủ thượng dẫn lối, Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo.”

Ba người bước qua cánh cổng không gian hình xoắn ốc, tiến vào Thư Viện Cổ Đại. Cánh cổng tự động khép chặt phía sau bọn họ, biến mất không dấu vết, như thể chưa từng tồn tại, để lại bọn họ trong sự tĩnh mịch vô tận của tri thức ngàn năm.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thư Viện Cổ Đại

Lạc Phong dẫn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đi sâu vào thư viện. Không khí ở đây thanh khiết đến lạ thường, hoàn toàn không có Tạp Khí Thiên Kiếp. Những giá sách cao vút như những ngọn núi tri thức, chất đầy vô số cổ tịch làm từ đủ loại chất liệu, từ ngọc thạch đến da thú, từ kim loại cổ xưa đến những cuộn giấy mỏng manh như cánh ve sầu. Mỗi cuốn sách đều phát ra một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng, như đang kể lại những câu chuyện đã bị lãng quên.

Lạc Phong đi thẳng đến giá sách trung tâm, nơi cuốn cổ tịch không tên đang phát ra lam quang yếu ớt. Cuốn sách này không hề có bìa, cũng không có bất kỳ ký tự nào, nhưng lại mang theo một luồng ý chí nguyên thủy, sâu xa, khiến Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền Lạc Phong xoay tròn kịch liệt. Huyết mạch Ma Long trong người hắn cũng sôi trào, như được gọi về cội nguồn. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út bùng sáng lam quang chói lòa, kéo thần trí Lạc Phong vào một huyễn cảnh ký ức chân thực đến rợn người.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Thư Viện Cổ Đại

Trong huyễn cảnh, Lạc Phong thấy mình đứng giữa một vũ trụ cổ xưa, rực rỡ và tràn đầy linh khí. Đó là thời kỳ Hồng Hoang, khi Tiên Giới còn nguyên vẹn, và vạn vật sống trong sự hài hòa. Nhưng rồi, một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ Hư Không dị giới, một thực thể mang theo ý chí hủy diệt và nuốt chửng. Đó chính là Vô Cực Thiên Tôn chân thân, không phải hình ảnh ảo ảnh hay ý niệm mà hắn từng đối mặt.

Lạc Phong chứng kiến Đại Hồng Kiếp không phải là một thảm họa tự nhiên, mà là một cuộc thanh trừng tàn khốc. Vô Cực Thiên Tôn đã xé toạc Tiên Giới, hút cạn linh khí của hàng tỷ thế giới, biến chúng thành Tạp Khí Thiên Kiếp ô uế. Các Thiên Phù Sơn trôi nổi, các Linh Hà biến chất, tất cả đều là tàn tích của sự hủy diệt đó. Hàng tỷ sinh linh bị đồng hóa, linh hồn bị nghiền nát, biến thành năng lượng đen tối nuôi dưỡng dã tâm của Vô Cực Thiên Tôn.

Ký ức tiếp tục trôi chảy. Lạc Phong thấy các “Tiên nhân” cổ xưa, những người từng được vạn vật kính ngưỡng, lại không hề đoàn kết chống lại Vô Cực Thiên Tôn. Thay vào đó, bọn họ lại ích kỷ, sợ hãi trước sức mạnh kiến tạo và hủy diệt của huyết mạch Ma Long – huyết mạch mà Lạc Phong đang mang trong mình. Vì sự sợ hãi đó, bọn họ đã dùng cấm thuật cổ xưa để phong ấn huyết mạch Ma Long, vô tình tạo ra những lỗ hổng trong bản nguyên Hư Không. Chính những lỗ hổng này đã trở thành con đường cho Vô Cực Thiên Tôn dễ dàng thao túng, gieo rắc Tạp Khí Thiên Kiếp và lan rộng sự hủy diệt.

Rồi Lạc Phong chứng kiến một ký ức khác, một tia hy vọng le lói trong màn đêm tuyệt vọng. Mẫu thân hắn, một Tiên nhân chân chính mang trong mình tấm lòng bao dung và ý chí kiến tạo, đã cùng Mặc Lão (Mặc Lão mà hắn từng gặp, nhưng ở đây, ông hiện ra với vẻ uy nghiêm và trí tuệ cổ xưa hơn gấp bội) lợi dụng chính phong ấn đó. Bọn họ đã biến “lời nguyền huyết mạch” thành một lớp vỏ bọc tinh vi, một sự ngụy trang hoàn hảo để che giấu “Thiên Giới Hạt Giống” trong cơ thể Lạc Phong. Bọn họ đã tôi luyện nó bằng chính năng lượng hủy diệt của Vô Cực Thiên Tôn, biến nó thành một hạt giống tiềm năng, chờ ngày Lạc Phong thức tỉnh Tiên Cốt và trở thành hy vọng cuối cùng của vũ trụ. Cuộc đời “phế vật” bị khinh miệt của hắn, những lời nguyền rủa và sự xa lánh, tất cả đều là một phần của tấm màn bảo vệ vĩ đại đó.

Cuối cùng, Lạc Phong thấu hiểu chân tướng về Vô Cực Thiên Tôn. Hắn không chỉ lợi dụng Tạp Khí Thiên Kiếp, mà còn thao túng chính “niềm tin” và “sự sợ hãi” của những Tiên nhân giả dối. Hắn biến bọn họ thành công cụ, biến sự ích kỷ của bọn họ thành bàn đạp cho “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” – một âm mưu tàn độc nhằm nuốt chửng toàn bộ các vũ trụ, tái tạo chúng theo ý chí ích kỷ và vặn vẹo của hắn. Vô Cực Thiên Tôn muốn trở thành Thiên Đạo duy nhất, là kẻ định đoạt mọi sự sống và cái chết.

Thần trí Lạc Phong thoát khỏi huyễn cảnh, hắn mở choàng mắt. Cơ thể hắn kiệt sức, nhưng ánh mắt lam xám sâu thẳm lại tràn đầy sự minh mẫn và ý chí kiến tạo bất diệt. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong phát ra lam quang rực rỡ, không còn là vết sẹo mà là một dấu ấn vĩnh viễn, biểu tượng cho sự dung hợp hoàn mỹ giữa Hư Không Chi Lực thuần khiết và bản nguyên Hắc Ám đã được thanh tẩy, trở thành dấu ấn của một Hư Không Chi Chủ chân chính.

Lam Yên, với bản mệnh Linh Tê được Hư Không Chi Lực của Lạc Phong thanh tẩy hoàn toàn, cũng cảm nhận được toàn bộ sự thật bi kịch và hùng vĩ của Hư Không. Nước mắt nàng lăn dài trên gò má, nhưng ánh mắt lại tràn ngập kính nể và đau xé lòng. Nàng quỳ một gối xuống trước Lạc Phong, giọng nói run rẩy nhưng kiên định: “Chủ thượng… Ngài đã thực sự thức tỉnh bản nguyên Tiên Đạo chân chính. Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài, đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất cả!”

Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, nước mắt cũng không ngừng tuôn rơi. Nàng đã cảm nhận được những mảnh ký ức kinh hoàng từ Lạc Phong, hiểu được tầm vóc khủng khiếp của kẻ thù và bi kịch của vũ trụ. “Lạc huynh… chúng ta sẽ cùng nhau sửa chữa tất cả! Dù có phải đối mặt với vực thẳm diệt thế hay Thiên Tôn Vô Cực, Tuyết nhi cũng sẽ không lùi bước!”

Lạc Phong đứng thẳng, khí tức uy nghiêm hơn bao giờ hết, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp thư viện cổ đại: “Vô Cực Thiên Tôn đã lầm! Ta không phải vật tế, ta là Hư Không Chi Chủ chân chính. Trái Tim Hư Không sẽ là nền tảng cho Tiên Đạo mới của ta, một Tiên Đạo không còn sự ích kỷ hay sợ hãi, một trật tự kiến tạo chân chính cho toàn bộ càn khôn!”

Cùng lúc đó, trong chiều không gian hắc ám vô tận, Vô Cực Thiên Tôn đang ngự trên ngai vàng hắc quang. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn đột nhiên rung chuyển dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hoắm, lan nhanh như mạng nhện, phản ánh sự “thức tỉnh” mạnh mẽ và không thể kiểm soát của Lạc Phong.

“Khốn kiếp! Kẻ kế thừa ti tiện này! Ngươi dám vượt qua giới hạn của ta!” Vô Cực Thiên Tôn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, phẫn nộ ngập trời, khiến cả chiều không gian hắc ám cũng phải run rẩy.

Hắc La và Thám Ảnh quỳ rạp bên dưới. Dù không biểu lộ ra ngoài, nhưng luồng áp lực kinh hoàng từ Thiên Tôn khiến ngay cả kẻ lạnh lẽo như Hắc La cũng cảm thấy một sự chấn động sâu sắc, còn Thám Ảnh thì đôi mắt sắc lạnh ẩn dưới mũ trùm cũng thoáng hiện lên vẻ căng thẳng tột độ. Bọn họ chưa bao giờ thấy Thiên Tôn phẫn nộ đến mức này.

Nhưng rồi, Vô Cực Thiên Tôn bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn từ phẫn nộ chuyển sang lạnh lẽo, xảo quyệt và tự mãn tột độ, một nụ cười bí hiểm nở trên khóe môi. “Không sao… ngươi càng mạnh, Thiên Giới Chi Chủng càng nhanh chín muồi! Ngươi chính là chìa khóa hoàn hảo, vật tế hoàn mỹ nhất cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của ta!”

Hắn phất tay, giọng nói tàn độc vang vọng: “Hắc La, Thám Ảnh! Triệu tập tất cả Hư Không Thiên Tướng tinh nhuệ nhất! Tiếp tục giám sát hắn! Tuyệt đối không được làm tổn hại hắn! Nhưng phải đảm bảo hắn đến được Hư Không Chi Tâm… bằng mọi giá! Và chuẩn bị… Thử thách Tiên Cảnh tinh vi hơn gấp trăm lần tại Điểm Hút Linh Nguyên Thủy! Bổn tôn muốn hắn tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh, không phải bằng ý chí của hắn, mà là ý chí của bổn tôn!”

“Rõ, Thiên Tôn đại nhân!” Hắc La và Thám Ảnh đồng thanh đáp, giọng nói vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng trong lòng bọn họ tràn ngập bối rối và sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột và khó lường trong kế hoạch của Thiên Tôn Vô Cực. Bọn họ lập tức biến mất vào hư không để thực hiện mệnh lệnh.

Trở lại Thư Viện Cổ Đại, tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bỗng chốc bừng sáng chói lòa, một điểm mới rực rỡ hiện lên, to lớn và rõ ràng hơn bao giờ hết – chính là “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy”, mục tiêu cuối cùng của Vô Cực Thiên Tôn.

Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm lấy tay Lam Yên, đôi mắt hắn ánh lên sự kiên định sắt đá, không còn chút mơ hồ hay do dự. “Vô Cực Thiên Tôn đã lầm! Ta sẽ dùng chính chìa khóa ngươi khao khát để khóa chặt vận mệnh của ngươi, Hàn Gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”

Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, kích hoạt Linh Phiến Hư Không Hắc Ám. Đôi cánh bùng nổ ánh sáng lam xám huyền ảo, bao bọc cả ba người cùng con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo. Con rồng ngọc rên rỉ một tiếng trong trẻo, ánh sáng trên vảy rồng lấp lánh hài hòa, như một biểu tượng của sự kiến tạo từ tro tàn.

Bọn họ phóng vút lên không trung, xé toạc không gian tĩnh mịch của Thiên Cung bị chôn vùi, hướng thẳng về phía “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy” – nơi cuộc chiến định mệnh cuối cùng đang chờ đợi.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8