Hư Không Huyễn ĐạoChương 138: Chân Tướng Về Thiên Tôn
Bản mệnh Linh Tê trong thức hải Lam Yên chấn động dữ dội, không ngừng rung lên bần bật như hồi chuông cảnh báo khẩn thiết, nhưng giờ đây, âm điệu ấy lại mang theo bi ai sâu thẳm, tựa khúc ca ai oán cho một bi kịch ngàn xưa. Nàng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt xám tro chợt co rút lại vì kinh hãi tột cùng. Trong khoảnh khắc đó, ký ức về sự diệt vong của Linh Tê Cổ Phái ngàn năm trước chợt ùa về, những sư tỷ, sư muội với linh lực biến chất, thân xác tan rã, vẫn còn ám ảnh nàng khôn nguôi.
Mộ Dung Tuyết nép mình trong vòng tay Lạc Phong, thân thể nàng run rẩy bần bật, cảm nhận được nỗi bất an tột độ, linh lực trong kinh mạch chao đảo dữ dội, linh hồn như bị xé toạc. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lo âu nhìn Lạc Phong, tìm kiếm sự trấn an.
Lạc Phong siết nhẹ vòng tay, truyền luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, ấm áp vào cơ thể Mộ Dung Tuyết, cố gắng xoa dịu sự hỗn loạn trong nàng. Đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám sau lưng Lạc Phong bùng sáng, tạo thành một trường lực lam xám huyền ảo kiên cố, bao bọc cả ba người cùng con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo. Trường lực rung chuyển dữ dội dưới các đòn tấn công không ngừng nghỉ từ tử lôi xanh biếc và Hư Không hắc hỏa đỏ rực cuộn trào từ xung quanh.
Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo bay lượn quanh trường lực, đôi khi rên rỉ bất an, nhưng vẫn kiên cường bảo vệ chủ nhân.
“Lạc huynh… nơi này… nguy hiểm hơn bất cứ nơi nào chúng ta từng qua.” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nói run rẩy, nép sát vào lồng ngực Lạc Phong.
Lạc Phong khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc mềm của Mộ Dung Tuyết. “Tuyết nhi đừng lo, ta sẽ bảo vệ nàng. Chúng ta đã đến đích.”
“Chủ nhân… nơi đây là một vết thương lở loét trên Hư Không, một trận pháp đoạt sinh cơ do Vô Cực Thiên Tôn ngụy trang. Bản nguyên đang biến chất đến cực đoan.” Lam Yên nói, sắc mặt trắng bệch, giọng khàn đặc, ánh mắt xám tro không ngừng dò xét không gian hỗn loạn. Nàng cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo, cổ xưa đang lan tỏa từ đáy vực sâu thẳm, không giống với ý chí thao túng của Vô Cực Thiên Tôn mà nàng từng biết, mà là một sự “đói khát” nguyên thủy, hung bạo gặm nuốt Hư Không Chi Lực của Lạc Phong. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong nhói đau kịch liệt, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út rung lên bần bật, cảnh báo mối nguy hiểm tiềm tàng.

Cả nhóm xuyên qua một tầng sương mù dày đặc, và một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra: Một Thiên Phù Sơn khổng lồ, đen kịt, không chút dấu hiệu sự sống, đứng sừng sững giữa biển Hư Không hỗn loạn. Đây chính là “Điểm Hút Linh Nguyên Thủy”, mục tiêu cuối cùng của Vô Cực Thiên Tôn.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm lấy tay Lam Yên, đôi mắt chàng ánh lên sự kiên định sắt đá. Chàng cảm nhận rõ ràng luồng ý chí “đói khát” nguyên thủy đang xuyên thấu mọi kết giới, gặm nuốt Hư Không Chi Lực của chàng.
“Chủ nhân, luồng ý chí này… nó là bản nguyên Hư Không bị vặn vẹo từ thời Hồng Hoang. Nó không phải là Vô Cực Thiên Tôn, nhưng lại bị y kích hoạt!” Lam Yên cố gắng lên tiếng cảnh báo, bản mệnh Linh Tê của nàng chấn động dữ dội.
Trường lực lam xám của Lạc Phong bị miệng vực nuốt chửng, vỡ vụn từng mảng. Thân thể Lạc Phong chợt co giật kịch liệt, một luồng năng lượng Hư Không Hắc Ám khổng lồ bùng nổ từ Tiên Cốt tinh hạch. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong nhói đau tột cùng, rỉ ra những giọt máu đen kịt. Huyết mạch Ma Long trong Lạc Phong bị ý chí đói khát kích thích đến cực điểm, cố gắng phản phệ, muốn đồng hóa chàng. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo bay lượn quanh Lạc Phong co quắp, rên rỉ thê lương, ánh sáng trên vảy rồng chớp tắt.
Lạc Phong nhắm mắt, thần trí chàng chìm sâu vào bên trong, cố gắng giao cảm với bản nguyên ý chí đó, khiến Tiên Cốt tinh hạch xoay tròn kịch liệt. Đây không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến giành lấy bản nguyên, giành lấy ý chí.
Trong thần thức huyễn cảnh, Lạc Phong nhìn thấy những mảnh ký ức cuối cùng từ Linh Hồn Ngọc Bội của Mặc Lão bùng nổ trong Tiên Cốt chàng, hiện rõ chân tướng kinh thiên. Chàng thấy Mặc Lão không phải là một Tiên nhân siêu phàm thông thường, mà là một tồn tại cổ xưa ẩn chứa bí mật kinh hoàng về sự sụp đổ của kỷ nguyên Tiên Đạo, một bi kịch do chính những “Tiên nhân” tự xưng chính đạo gây ra.

Lạc Phong chứng kiến hình ảnh hàng ngàn năm trước, khi huyết mạch Ma Long cổ xưa, với sức mạnh kiến tạo và hủy diệt vượt ngoài tầm kiểm soát, bị các Tiên nhân phong ấn bằng cấm thuật vì sợ hãi. Lạc Phong nhận ra “lời nguyền huyết mạch của gia tộc Lạc thị” không phải là lời nguyền thực sự, mà là một phong ấn được tạo ra bởi chính những Tiên nhân đó, những kẻ tự cho mình là chính nghĩa nhưng lại đầy ích kỷ và sợ hãi.
Chàng thấu hiểu mẫu thân và Mặc Lão đã lợi dụng phong ấn đó, biến nó thành lớp vỏ bọc, sự ngụy trang cho Thiên Giới Hạt Giống ẩn sâu trong chiếc nhẫn của Lạc Phong. Cuộc đời “phế vật” của chàng, những lời khinh miệt, rủa xả, tất cả đều là một phần của kế hoạch vĩ đại, một tấm màn bảo hộ tinh vi để che giấu tiềm năng kiến tạo chân chính của chàng khỏi ánh mắt của Vô Cực Thiên Tôn.
Lạc Phong khám phá ra các Tiên nhân cổ xưa đã vô tình tạo ra lỗ hổng trong bản nguyên Hư Không khi phong ấn huyết mạch Ma Long, và chính lỗ hổng đó đã bị Vô Cực Thiên Tôn lợi dụng để gieo rắc Tạp Khí Thiên Kiếp, biến chất bản nguyên Hư Không. Chàng nhận ra luồng ý chí “đói khát” đang trỗi dậy dưới đáy vực chính là một phần bản nguyên Hư Không bị bóp méo, bị Vô Cực Thiên Tôn kích hoạt thông qua những phong ấn cũ, biến thành một công cụ hủy diệt.
Vô Cực Thiên Tôn, hắn từng là một Tiên nhân uy nghiêm, khí tức mạnh mẽ, ánh mắt tinh tuệ, tràn đầy lý tưởng, khao khát bảo vệ Thiên Giới thuở ban sơ. Nhưng Đại Hồng Kiếp ập đến, Thiên Giới vỡ tan, linh khí biến chất, sự sống lụi tàn. Hắn chứng kiến tất cả, nỗi đau và sự bất lực dần biến thành nỗi ám ảnh. Hắn ngồi thiền giữa tàn tích, ngày đêm nghiên cứu bản nguyên Hư Không, tìm kiếm giải pháp. Nhưng dần dần, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, lý tưởng của hắn bị vặn vẹo. Hắn tin rằng Thiên Giới đã “hỏng”, không thể sửa chữa, mà phải “tái tạo hoàn toàn” từ tro tàn. Để làm điều đó, hắn cần “quy nguyên” tất cả, hút cạn linh khí, biến sự sống thành Tạp Khí Thiên Kiếp, nuôi dưỡng bản nguyên Hư Không, rồi dùng nó làm vật liệu để kiến tạo một vũ trụ mới theo ý chí của hắn. Hắn tự coi mình là “Đạo” mới, là “kiến tạo sư” tối thượng, một kẻ tham vọng đến điên cuồng.
Lạc Phong thấy hắn bắt đầu gieo rắc “mầm mống hủy diệt”, tạo ra “Điểm Hút Linh”, thao túng các Tiên nhân khác, biến họ thành công cụ. Cuối cùng, Mặc Lão và mẫu thân Lạc Phong, cùng các Tiên nhân chân chính khác, đã nhận ra sự sai lầm của Vô Cực Thiên Tôn và hợp sức phong ấn hắn, đồng thời bảo vệ “Thiên Giới Hạt Giống” và Lạc Phong.
Lạc Phong cảm nhận sự phẫn nộ, đau xót và cả sự thấu hiểu sâu sắc. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay Lạc Phong bừng sáng chói lòa, Thiên Giới Hạt Giống trong nhẫn ngọc cộng hưởng mạnh mẽ, như đang nuốt chửng tàn niệm huyễn cảnh để thanh tẩy.

Lạc Phong mở choàng mắt, ánh mắt lam xám sâu thẳm, không còn chút mơ hồ hay do dự. Khí tức của chàng trở nên trầm ổn và uy nghiêm hơn bao giờ hết, tỏa ra Hư Không Chi Lực thuần khiết với phẩm chất kiến tạo nguyên sơ. Tiên Cốt tinh hạch xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, Hư Không Chi Lực bùng phát mạnh mẽ, hài hòa với bản nguyên Hư Không Hắc Ám. Ấn ký lam xám đen trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong ngừng rỉ máu, trở thành dấu ấn vĩnh viễn của một Hư Không Chi Chủ chân chính. Con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo rên rỉ một tiếng nhẹ nhõm, thân hình nó giãn ra và bay lượn quanh Lạc Phong, vảy rồng lấp lánh hài hòa.
Mộ Dung Tuyết và Lam Yên cảm nhận được sự thay đổi vĩ đại từ Lạc Phong, áp lực từ Điểm Hút Linh Nguyên Thủy đột nhiên dịu đi dưới ánh sáng Hư Không Chi Lực của chàng.
“Lạc huynh… chàng đã thấy gì?” Mộ Dung Tuyết nép sát Lạc Phong, giọng run rẩy.
“Ta đã thấy… chân tướng về Vô Cực Thiên Tôn. Hắn không chỉ muốn hủy diệt. Hắn muốn tái tạo. Tái tạo tất cả theo ý chí của hắn, biến vạn vật thành vật liệu cho ‘Đạo’ ích kỷ của hắn.” Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết, nhìn Lam Yên, giọng nói trầm ổn.
Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt tràn ngập kính nể và hy vọng, bản mệnh Linh Tê rung động hùng tráng. “Tôn thượng… Hư Không Chi Chủ chân chính… Tôn thượng đã thấu hiểu bản nguyên. Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Tôn thượng, chứng kiến Tôn thượng kiến tạo lại tất cả!”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, ánh mắt kiên định. “Lạc huynh, dù phía trước là biển lửa hay vực sâu, Tuyết nhi nguyện sinh tử tương tùy cùng chàng. Cùng chàng sửa chữa những sai lầm đó, cùng chàng hàn gắn Bầu Trời.”

Lạc Phong gật đầu, ánh mắt quét qua ngọn tháp đen kịt, rồi nhìn về phía xa xăm, nơi “Trái Tim Hư Không” đang chờ đợi. Giọng nói chàng vang vọng, mang theo ý chí sắt đá: “Vô Cực Thiên Tôn đã lầm! Hắn muốn biến ‘Trái Tim Hư Không’ thành vật tế cho ‘Đại kế Thế Giới Hồi Quy’ của hắn. Nhưng ta… ta sẽ dùng chính bản nguyên đó làm nền tảng cho Tiên Đạo mới của ta. Không còn sự ích kỷ hay sợ hãi. Chỉ có kiến tạo và hy vọng!”
Cùng lúc đó, trong chiều không gian hắc ám vô tận, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt Vô Cực Thiên Tôn rung chuyển dữ dội, xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt sâu hơn. Hắn cảm nhận được sự thức tỉnh mạnh mẽ và luồng ý chí kiến tạo thuần khiết từ Lạc Phong, một biến số ngoài dự tính, khiến hắn ban đầu gầm lên phẫn nộ.
“Hừ! Kẻ kế thừa ti tiện này, ngươi dám vượt qua giới hạn của ta!” Vô Cực Thiên Tôn gầm lên, nhưng rồi hắn bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn từ phẫn nộ chuyển sang lạnh lẽo, xảo quyệt và tự mãn tột độ, một nụ cười bí hiểm nở trên khóe môi, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán và hưng phấn điên cuồng. “Tốt lắm! Ngươi càng mạnh mẽ, ngươi càng là ‘biến số hoàn mỹ nhất’, ‘chìa khóa hoàn hảo’ cho Đại kế Thế Giới Hồi Quy của ta!”
Hắn phất tay, giọng nói tàn độc vang vọng, tràn đầy uy áp: “Hắc La, Thám Ảnh! Triệu tập tất cả Hư Không Thiên Tướng tinh nhuệ nhất! Tiếp tục giám sát hắn. Tuyệt đối không được làm tổn hại hắn! Ta muốn hắn… tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!”
Hắc La và Thám Ảnh run rẩy cúi đầu, bối rối trước mệnh lệnh trái ngược nhưng vẫn tuân lệnh.
Trở lại Điểm Hút Linh Nguyên Thủy, tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bỗng chốc bừng sáng rực rỡ, một điểm mới rực rỡ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết – chính là “Trái Tim Hư Không” chân chính, nằm sâu dưới đáy Vực Thẳm Nguyên Thủy.
Lạc Phong siết chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, tay kia nắm lấy tay Lam Yên, đôi mắt hắn ánh lên sự kiên định sắt đá, không còn chút mơ hồ hay do dự. “Chúng ta đi! Trò chơi của ngươi, Vô Cực Thiên Tôn, sẽ kết thúc ngay tại đó! Ta sẽ dùng chính chìa khóa ngươi khao khát để khóa chặt vận mệnh của ngươi, hàn gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”
Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, kích hoạt Linh Phiến Hư Không Hắc Ám. Đôi cánh bùng nổ ánh sáng lam xám huyền ảo, bao bọc cả ba người cùng con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo. Con rồng ngọc rên rỉ một tiếng trong trẻo, ánh sáng trên vảy rồng lấp lánh hài hòa, như một biểu tượng của sự kiến tạo từ tro tàn. Bọn họ phóng vút lên không trung, xé toạc không gian hỗn loạn của Điểm Hút Linh Nguyên Thủy, hướng thẳng về phía “Trái Tim Hư Không” – nơi cuộc chiến định mệnh cuối cùng đang chờ đợi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: