Hư Không Huyễn Đạo
Chương 140: Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Cập nhật lúc: 2026-09-16 15:27:43 | Lượt xem: 3

Ngài, Hư Không Chi Chủ… chúng ta đang tiến vào khu vực bản nguyên bị vặn vẹo sâu sắc nhất. Ý chí của Vô Cực Thiên Tôn đã gieo rắc sự biến chất tận cùng tại đây.

Giọng Lam Yên khàn đặc, đôi mắt xám tro u uẩn co rút lại, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng gầm thét dữ dội, không phải vì sợ hãi mà là sự giao cảm mãnh liệt với một bản nguyên cổ xưa, hùng vĩ đang bị bóp méo đến thê thảm. Nàng cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch như bị luồng áp lực vô hình từ đáy vực xé toạc, nhưng ý chí kiên định đã tôi luyện qua bao năm tháng cô tịch vẫn giữ cho nàng đứng vững bên cạnh Lạc Phong.

Mộ Dung Tuyết nép chặt vào lòng Lạc Phong, thân thể nàng khẽ run rẩy trước luồng áp lực kinh hoàng từ vực sâu, nhưng cảm giác được chàng siết nhẹ vòng tay, truyền vào cơ thể nàng luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, ấm áp, liền cảm thấy an bình đến lạ. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lo lắng nhìn Lạc Phong: “Lạc huynh, chúng ta sắp đến chưa?”

Lạc Phong siết nhẹ Mộ Dung Tuyết, cảm nhận luồng ý chí “đói khát” nguyên thủy từ đáy vực đang cố gắng xâm thực, nhưng Tiên Cốt tinh hạch của chàng đã dung hợp hài hòa với bản nguyên Hư Không Hắc Ám, dễ dàng hóa giải. Chàng nhìn về phía trước, đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám sau lưng bùng sáng lam xám huyền ảo, tạo thành trường lực kiên cố bao bọc cả ba người và con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo đang bay lượn bất an. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của chàng phát ra lam quang dịu nhẹ, dẫn lối qua tầng tầng không gian cuối cùng bị bóp méo, nơi tử lôi xanh biếc và Hư Không hắc hỏa đỏ rực vẫn cuồng bạo xoáy vặn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Cả nhóm xuyên qua một tầng sương mù năng lượng dày đặc, như thể vừa bước qua một tấm màn che phủ vũ trụ. Trước mắt họ, một cảnh tượng kinh thiên động địa hiện ra.

Đây là một không gian khổng lồ, rộng lớn đến vô tận, nằm sâu bên trong Vực Thẳm Nguyên Thủy. Không có bầu trời hay mặt đất, chỉ có một vòm Hư Không lam xám khổng lồ, nơi vô số vì sao xa xăm lấp lánh như những giọt nước mắt của thời gian. Ở trung tâm của không gian này, lơ lửng một khối pha lê hình trái tim vĩ đại, phát ra ánh sáng lam xám mờ ảo, yếu ớt. Vô số sợi xích hắc ám khổng lồ, được tạo thành từ Tạp Khí Thiên Kiếp đặc quánh, quấn chặt lấy khối pha lê, cắm sâu vào mọi ngóc ngách của không gian, như những gông xiềng tàn nhẫn trói buộc một linh hồn. Bên trong khối pha lê, hắc khí và Tạp Khí Thiên Kiếp cuồn cuộn không ngừng, khiến nó trông như một vết thương lở loét của Hư Không.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

“Đây… đây là Trái Tim Hư Không sao, Lạc huynh?” Mộ Dung Tuyết kinh ngạc thốt lên, giọng nàng run rẩy vì sự vĩ đại và cũng vì nỗi bi ai ẩn chứa trong cảnh tượng trước mắt.

Lam Yên sắc mặt trắng bệch, đôi mắt xám tro co rút lại, ánh lên vẻ đau đớn tột cùng. “Không… đây không phải Trái Tim Hư Không mà ta biết. Nó là một vết thương, một bản nguyên Hư Không bị vặn vẹo cực đoan… bị trói buộc!” Nàng thì thầm, giọng nói đầy chua xót, như thể đang chứng kiến một người thân yêu bị tra tấn.

Lạc Phong bước về phía khối pha lê khổng lồ. Chàng cảm nhận tiếng gọi không ngừng từ Tiên Cốt tinh hạch trong đan điền, một tiếng gọi vừa quen thuộc vừa xa lạ, hòa quyện với sự cộng hưởng mãnh liệt từ Thiên Giới Hạt Giống trong chiếc nhẫn ngọc. Chàng nhận ra đây chính là Trái Tim Hư Không, bản nguyên của toàn bộ vũ trụ, nhưng đã bị Vô Cực Thiên Tôn trói buộc và biến chất bởi Pháp Trận Hư Không khổng lồ, biến nó thành một cỗ máy hút cạn sinh cơ. Vết sẹo Tiên Cốt trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong nhói đau, nhưng không phải vì tổn thương, mà là vì sự cộng hưởng mãnh liệt với bản nguyên Hư Không đang bị xiềng xích. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa bùng lên lam quang, kết nối trực tiếp với Tiên Cốt tinh hạch của chàng, như một cây cầu nối ý chí của chàng với bản nguyên vũ trụ.

Lạc Phong nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay phải lên bề mặt lạnh lẽo của khối pha lê. Hư Không Chi Lực thuần khiết, hài hòa với bản nguyên Hư Không Hắc Ám mà chàng vừa dung hợp, tuôn chảy không ngừng nghỉ vào khối pha lê. Luồng năng lượng này không mang theo sự hủy diệt, mà là phẩm chất “kiến tạo” và “tái tạo” nguyên sơ, như một dòng suối trong lành xoa dịu vết thương ngàn năm.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Khối pha lê rung chuyển dữ dội, những sợi xích hắc ám khổng lồ quấn chặt lấy nó bắt đầu rên rỉ vô hình, phát ra những tiếng kêu ken két chói tai. Từ sâu bên trong khối pha lê, một luồng ánh sáng lam xám thuần khiết, ấm áp bùng lên, đẩy lùi từng chút hắc khí và Tạp Khí Thiên Kiếp đang bao phủ. Ánh sáng đó ngưng tụ lại, không phải thành một vật thể sắc bén, mà là một cuộn da cổ xưa, mờ ảo, nhưng chất liệu lại là Hư Không Hắc Ám kết tinh, phát ra ánh sáng lam xám huyền ảo. Đây chính là “tinh hoa Tiên Đạo” – mảnh ghép cuối cùng của Lưu Đồ Cổ chân chính, một tồn tại vô hình, hữu chất.

Khi tinh hoa Tiên Đạo chạm vào tay Lạc Phong, tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực chàng bỗng chốc bừng sáng chói lòa, rực rỡ hơn bất cứ khi nào trước đây. Toàn bộ các điểm sáng trước đây, những Thiên Khuyết Chi Vật và Hư Không Thư Các mà chàng đã khám phá, giờ đây kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp, tinh xảo, hiển thị rõ ràng vị trí của vô số mảnh ghép Thiên Giới đang trôi nổi trong Hư Không và các Thiên Khuyết Chi Vật còn ẩn giấu.

Tinh hoa Tiên Đạo không tan biến, mà hòa quyện vào tấm bản đồ da thú. Chúng dung hợp lại, không phải chỉ là sự kết hợp vật lý, mà là sự hợp nhất của ý chí, tri thức và bản nguyên. Từ đó, một pháp khí hình cuộn da cổ, nhưng chất liệu là Hư Không Hắc Ám kết tinh, phát ra ánh sáng lam xám huyền ảo, hiện rõ trên tay Lạc Phong. Đây chính là “Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh”.

Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh bay lên không trung, lơ lửng trên đầu Lạc Phong. Nó phóng ra một luồng ánh sáng lam xám chói lòa, không ngừng khuếch tán, chiếu rọi khắp Trái Tim Hư Không đang bị xiềng xích. Dưới ánh sáng đó, một “huyễn cảnh” khổng lồ, chân thực như thật, được tạo ra. Huyễn cảnh đó hiển thị toàn cảnh Thiên Giới bị xé toạc sau Đại Hồng Kiếp: vô số Thiên Phù Sơn trôi nổi hỗn loạn, các Cầu Rồng đã đứt gãy thành từng mảnh, và những dòng Linh Hà khô cạn, hóa thành những dòng sông Tạp Khí Thiên Kiếp.

Lạc Phong cảm nhận được từng mảnh ghép Thiên Giới đang lay động, như những trái tim nhỏ đang tìm kiếm sự liên kết, khao khát được hàn gắn. Chàng thấu hiểu: Lưu Đồ Cổ không chỉ là bản đồ, mà còn là một pháp khí sống, một “la bàn vũ trụ” có thể cảm nhận, định vị và thậm chí là “dẫn dắt” các mảnh ghép Thiên Giới, chuẩn bị cho quá trình “Hàn Gắn Bầu Trời”. Một luồng tri thức cổ xưa, hùng vĩ tràn vào tâm trí Lạc Phong, về cách tái tạo và hàn gắn bản nguyên Hư Không, cách thức mà các Tiên nhân cổ xưa từng dùng để duy trì trật tự vũ trụ. Chàng hiểu rằng, đây là con đường mà mẫu thân chàng và Mặc Lão đã khai mở, một con đường không chỉ để tìm kiếm mà còn để kiến tạo.

Ngay lập tức, Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên bị cuốn vào huyễn cảnh khổng lồ, nơi chân tướng của Đại Hồng Kiếp và âm mưu của Vô Cực Thiên Tôn được hé lộ một lần nữa, nhưng sâu sắc và rõ ràng hơn bao giờ hết, như những mảnh vỡ ký ức được sắp xếp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, bi tráng.

Trong huyễn cảnh chân thực đến rợn người, Lạc Phong chứng kiến Đại Hồng Kiếp không phải là một tai nạn ngẫu nhiên, hay một sự kiện tự nhiên của vũ trụ. Nó là khởi đầu cho “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” của Vô Cực Thiên Tôn. Chàng thấy chân thân của Vô Cực Thiên Tôn xuất hiện, không phải là một tu sĩ bình thường, hay một vị Thiên Tôn cai quản Tiên Giới như các truyền thuyết. Hắn là một thực thể Hư Không cổ xưa, tà ác, mang trong mình ý chí “nuốt chửng” và “đồng hóa” các vũ trụ khác.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh

Vô Cực Thiên Tôn đã gặm nuốt bản nguyên Hư Không của vô số thế giới, biến nó thành Tạp Khí Thiên Kiếp ô uế, dùng nó để đồng hóa và phân rã toàn bộ không gian, thời gian và sự sống. Hắn muốn dùng “Trái Tim Hư Không” đã bị bóp méo, bị xiềng xích bởi Pháp Trận Hư Không khổng lồ, làm nền tảng để tái tạo một vũ trụ mới theo ý chí ích kỷ của riêng hắn, một vũ trụ chỉ tồn tại để phục vụ “Đạo” của hắn.

Những cảnh tượng tàn khốc hiện ra trước mắt họ: Tiên Giới bị xé toạc thành vô số Thiên Phù Sơn trôi nổi, không còn vẻ huy hoàng vốn có. Vô số Tiên nhân và chủng tộc cổ xưa đã bị đánh bại, linh hồn của họ bị giam cầm trong Linh Hồn Cổ Thụ, bị trói buộc bởi Huyết Hồn Khế Ước và những Lời Nguyền Hút Linh tàn độc. Tất cả đều là vật liệu, là năng lượng để nuôi dưỡng “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” của Vô Cực Thiên Tôn.

Lam Yên và Mộ Dung Tuyết cũng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Sắc mặt hai nàng tái nhợt, thân thể run rẩy không ngừng, linh lực trong kinh mạch hỗn loạn đến cực điểm. Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy họ, nhưng bên cạnh Lạc Phong, một tia hy vọng vẫn bùng cháy.

Lạc Phong ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, truyền luồng Hư Không Chi Lực thuần khiết, ấm áp vào cơ thể nàng, trấn an tâm hồn đang chao đảo. Vết sẹo Tiên Cốt và ấn ký lam xám đen trên lòng bàn tay phải của Lạc Phong bừng sáng rực rỡ, cộng hưởng mãnh liệt với Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh đang lơ lửng, đẩy lùi từng luồng hắc khí tàn độc đang cố gắng xâm thực huyễn cảnh.

Lạc Phong ngẩng đầu, ánh mắt lam xám sâu thẳm, giọng chàng trầm ấm nhưng đầy kiên định, vang vọng khắp huyễn cảnh, như một lời tuyên thệ với toàn bộ Hư Không: “Vô Cực Thiên Tôn… ngươi đã lầm! Trái Tim Hư Không này sẽ là nền tảng cho Tiên Đạo mới của ta, của sự kiến tạo, hy vọng và sự sống. Không còn sự ích kỷ hay sợ hãi! Ta sẽ dùng chính Hư Không này để kiến tạo lại tất cả, để hàn gắn Bầu Trời, để tạo ra một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”

Mộ Dung Tuyết nép vào Lạc Phong, ánh mắt nàng kiên định, không còn chút sợ hãi. Nàng thì thầm, giọng nói tràn đầy tình yêu và tín nhiệm tuyệt đối: “Lạc huynh… em sẽ luôn ở bên chàng, cùng chàng sửa chữa, cùng chàng hàn gắn Bầu Trời!”

Lam Yên quỳ một gối xuống, ánh mắt nàng tràn ngập kính nể và hy vọng, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng giờ đây không còn gầm thét bi ai, mà vang lên điệu nhạc trầm hùng của sự kiến tạo. “Ngài… Hư Không Chi Chủ chân chính! Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Ngài đến cùng trời cuối đất, chứng kiến Ngài kiến tạo lại tất cả!”

Huyễn cảnh tan biến. Lạc Phong, Mộ Dung Tuyết và Lam Yên đứng vững giữa Trái Tim Hư Không đang bị xiềng xích, nhưng giờ đây, khối pha lê đã phát ra ánh sáng lam xám thuần khiết, đẩy lùi phần nào hắc khí xung quanh. Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh lơ lửng trên tay Lạc Phong, phát ra ánh sáng định vị các mảnh Thiên Giới, như một ngọn hải đăng giữa biển Hư Không vô tận.

***

Trong chiều không gian hắc ám vô tận, trên ngai vàng hắc quang, tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt Vô Cực Thiên Tôn đột nhiên rung chuyển dữ dội, xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt sâu hoắm, như thể đang phản ứng dữ dội với sự “thức tỉnh” mạnh mẽ và sự hiểu biết vượt xa dự tính của Lạc Phong.

Vô Cực Thiên Tôn khẽ gầm lên một tiếng đầy bí hiểm, khuôn mặt ẩn sau hắc quang thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, ánh mắt lóe lên sự tính toán và hưng phấn điên cuồng. “Lạc Phong… ngươi đúng là một biến số thú vị! Ngươi càng mạnh, càng thấu hiểu, càng kiến tạo… thì vật tế dâng lên Trái Tim Hư Không sẽ càng… vĩ đại!” Giọng hắn đầy tự mãn và tàn nhẫn, như một kẻ đã nhìn thấu mọi mưu kế của đối thủ, biến mọi biến số thành lợi thế cho mình.

Hắc La và Thám Ảnh, run rẩy bần bật, cúi đầu sâu hơn dưới chân hắn. “Thiên Tôn đại nhân… có cần thuộc hạ ra tay ngăn cản?” Hắc La run rẩy hỏi, giọng mang theo sự bối rối tột độ trước sự thay đổi đột ngột trong mệnh lệnh của Thiên Tôn.

Vô Cực Thiên Tôn vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn quét qua Hắc La và Thám Ảnh, khiến chúng run rẩy mạnh hơn. “Không! Triệu tập tất cả Hư Không Thiên Tướng tinh nhuệ nhất! Tiếp tục giám sát Lạc Phong! Tuyệt đối không được phép làm tổn hại hắn! Ta muốn hắn… tự tay dâng lên Trái Tim Hư Không hoàn chỉnh!” Hắn muốn Lạc Phong dùng Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh để thu thập các mảnh Thiên Giới, rồi mang tất cả đến cho hắn, để hắn hoàn thành “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” của mình.

“Thiên Tôn đại nhân… vâng lệnh!” Hắc La run rẩy đáp lời, cúi đầu sâu hơn, nỗi sợ hãi và bối rối đan xen trong lòng hắn.

“Chúng thần sẽ không để kẻ kế thừa thoát khỏi tầm mắt ngài!” Thám Ảnh phụ họa, giọng căng thẳng đến cực điểm, cố gắng che giấu sự hoang mang của mình.

***

Trở lại Vực Thẳm Nguyên Thủy, bên ngoài khối pha lê Trái Tim Hư Không bị trói buộc, tấm bản đồ da thú cổ xưa trong ngực Lạc Phong bỗng chốc bừng sáng rực rỡ. Một điểm mới rực rỡ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết – đó chính là “Trái Tim Hư Không” chân chính, không phải khối pha lê đang bị trói buộc kia, mà là bản nguyên ẩn sâu bên dưới, là nguồn gốc của mọi sự kiến tạo. Đồng thời, vị trí của các mảnh ghép Thiên Giới trên Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh cũng được hiển thị rõ ràng, như những ngọn đèn dẫn lối trong đêm tối Hư Không.

Lạc Phong nhìn xuống điểm sáng trên bản đồ, đôi mắt chàng ánh lên kiên định sắt đá, không còn chút mơ hồ hay do dự. Giọng nói chàng vang vọng, đầy khí phách và thách thức, xuyên thấu không gian hỗn loạn của Trái Tim Hư Không, nhắm thẳng vào Vô Cực Thiên Tôn ở một chiều không gian xa xăm nào đó: “Vô Cực Thiên Tôn… ngươi đã lầm. Trò chơi của ngươi, sẽ kết thúc ngay tại đó! Ta sẽ dùng chính chìa khóa ngươi khao khát để khóa chặt vận mệnh của ngươi, hàn gắn Bầu Trời và kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn!”

Chàng nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết lên, kích hoạt Linh Phiến Hư Không Hắc Ám. Đôi cánh bùng nổ ánh sáng lam xám huyền ảo, bao bọc cả ba người cùng con rồng ngọc lam xám đen huyền ảo. Con rồng ngọc rên rỉ tiếng trong trẻo, ánh sáng trên vảy rồng lấp lánh hài hòa, như biểu tượng của sự kiến tạo từ tro tàn.

“Chúng ta đi!” Chàng dõng dạc tuyên bố, ánh mắt rực lửa ý chí.

“Vâng, Lạc huynh!” Mộ Dung Tuyết nép vào lòng chàng, ánh mắt đầy tin tưởng, bàn tay siết chặt vạt áo chàng.

Lam Yên theo sát phía sau, ánh mắt kiên định, giọng nói đầy kính nể: “Ngài… Hư Không Chi Chủ chân chính!”

Bọn họ phóng vút lên không trung, xé toạc không gian hỗn loạn của Trái Tim Hư Không đã bị biến chất, Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trên tay Lạc Phong phát ra ánh sáng dẫn lối. Hành trình kiến tạo Tiên Đạo mới, tìm kiếm các mảnh ghép Thiên Giới đầu tiên, chính thức bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8