Hư Không Huyễn ĐạoChương 141: Mảnh Ghép Thiên Giới
Luồng Hư Không Chi Lực lam xám huyền ảo từ đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám của Lạc Phong vẫn bùng lên mạnh mẽ, bao bọc lấy y, Mộ Dung Tuyết, Lam Yên cùng thần long ngọc lam xám đen huyền ảo. Bọn họ đang lao vút đi, xuyên qua không gian hỗn loạn của Hư Không Chi Tâm đã biến chất, hướng về bản nguyên chân chính ẩn sâu dưới đáy Vực Thẳm Nguyên Thủy. Tiếng rít gào của tử lôi, tiếng gầm của Hư Không hắc hỏa, và những mảnh vỡ thế giới va chạm nhau tạo nên một khúc tấu hủy diệt, nhưng trong kết giới kiên cố của Lạc Phong, một sự tĩnh mịch lạ thường bao trùm.
Chợt, Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trên tay Lạc Phong rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Không phải là sự dẫn lối đơn thuần, mà là một luồng trí tuệ cùng quang huy bùng nổ. Lam quang chói lòa, thuần khiết từ cổ đồ tuôn trào, bao phủ lấy toàn thân Lạc Phong. Y khựng lại giữa không trung, đôi Linh Phiến Hư Không Hắc Ám khẽ rung, giữ vững vị trí trong dòng xoáy năng lượng. Đôi mắt y từ từ khép lại, trên gương mặt tuấn tú, trầm tĩnh của y, vẻ ngạc nhiên ban đầu dần chuyển thành kinh ngạc sâu sắc, rồi chợt bừng tỉnh thấu hiểu, tựa hồ cánh cửa tri thức đã hoàn toàn rộng mở.

Mộ Dung Tuyết nép chặt vào lồng ngực Lạc Phong, cảm nhận sự chấn động mạnh mẽ từ Lưu Đồ Cổ, linh lực trong kinh mạch nàng chao đảo. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lo lắng nhìn Lạc Phong. “Lạc huynh, huynh… huynh sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?” Giọng nàng run run, ẩn chứa nỗi sợ hãi mơ hồ trước sự biến động bất ngờ này.
Lam Yên đứng cạnh đó, thân hình gầy guộc khẽ run, đôi mắt xám tro u uẩn khẽ co rút. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng rung động dữ dội, không ngừng dao động như một hồi chuông cảnh báo khẩn thiết, nhưng lần này không phải là sự hủy diệt, mà là một luồng tin tức cổ xưa, khổng lồ đang đổ ập vào. Nàng đặt tay lên ngực, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn, rồi cung kính hỏi: “Tôn thượng… bản mệnh Linh Tê của ta cảm nhận được một luồng tin tức khổng lồ đang đổ vào thức hải của Tôn thượng. Đó là gì? Có phải… có phải là chân tướng của Thiên Đạo?”
Lạc Phong chậm rãi mở mắt. Đôi mắt lam xám sâu thẳm của y giờ đây không còn vẻ mơ hồ hay do dự, thay vào đó là sự trầm tĩnh, kiên nghị cùng ánh sáng trí tuệ cổ xưa rạng ngời. Y nhìn xuống Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh đang phát ra lam quang rực rỡ trên tay, rồi đưa mắt nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên. Giọng y trầm ấm, đầy uy nghiêm, vang vọng trong kết giới không gian tĩnh mịch: “Đây là… chân tướng của Lưu Đồ Cổ. Nó không chỉ là một đồ phổ, mà là một phần bản nguyên của Thiên Đạo cổ xưa, được các Tiên nhân chân chính phong ấn và lưu truyền qua vô số kỷ nguyên. Và đây…”
Y giơ tay, các ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bề mặt Lưu Đồ Cổ. Ngay lập tức, trong thần trí của cả ba người, một vũ trụ đồ phổ 3D khổng lồ hiện ra, xoay tròn chậm rãi, với vô số Thiên Phù Sơn, Linh Hà, và các chiều không gian chồng chất. Trên đồ phổ ấy, 9 điểm sáng chói lòa, rực rỡ hơn bất kỳ vì sao nào, lần lượt hiện lên. Mỗi điểm sáng không chỉ là một vị trí, mà còn truyền tải những dòng Hư Không cổ tự, tường tận giải thích ý nghĩa, danh xưng cùng tầm quan trọng của chúng đối với việc “Hàn Gắn Bầu Trời” và “tái tạo Tiên Đạo”.

“Đây là 9 mảnh ghép Thiên Giới,” Lạc Phong tiếp tục giải thích, ánh mắt y sắc bén như có thể xuyên thấu vạn vật. “Mỗi mảnh ghép không chỉ là vật chất, mà còn ẩn chứa một phần bản nguyên của Thiên Đạo cổ xưa, một phần ý chí kiến tạo nguyên sơ. Chúng là những hạt giống của sự sống, những quy tắc vũ trụ, bị xé toạc và phong ấn sau Đại Hồng Kiếp. Mảnh ghép đầu tiên là ‘Bản Nguyên Chi Thổ’, tượng trưng cho sự vững chãi và sinh sôi. Mảnh thứ hai là ‘Hư Không Chi Thủy’, đại diện cho sự biến hóa và dòng chảy. Mảnh thứ ba là ‘Thái Dương Chi Hỏa’, biểu trưng cho năng lượng và sự bùng nổ…” Y dừng lại, ánh mắt hơi trầm xuống. “Chúng nằm rải rác khắp hạ giới, ở những nơi hiểm yếu nhất, bị che giấu bởi các trận pháp cổ xưa, Thiên Kiếp Tạp Khí, thậm chí là những Ma Vật được nuôi dưỡng bởi ý chí của Vô Cực Thiên Tôn. Và ba mảnh ghép cuối cùng… còn nằm trên Tiên Giới.”
Lam Yên nghe đến đây, sắc mặt nàng trở nên tái nhợt, đôi mắt xám tro u uẩn mở to vì kinh hãi. “Tiên Giới… Vượt giới là điều bất khả thi với tu sĩ hạ giới! Ngàn năm qua, không ai có thể làm được! Chẳng lẽ Tôn thượng muốn… Tôn thượng muốn trực tiếp xông lên Tiên Giới?” Giọng nàng khàn đặc, tràn đầy lo âu. Đối với một người đã chứng kiến sự lụi tàn của Linh Tê Cổ Phái dưới ánh mắt Thiên Nhãn, ý niệm về Tiên Giới không còn là chốn tiên cảnh mà là một vực sâu không thể với tới.
Lạc Phong khẽ siết Mộ Dung Tuyết vào lòng, ánh mắt y rực lửa ý chí, không hề nao núng. “Để hàn gắn bầu trời, tái tạo Tiên Đạo chân chính, không gì là không thể. Đây là sứ mệnh của Hư Không Chi Chủ.” Trong thâm tâm y, một ngọn lửa kiên định bùng cháy, thôi thúc y tiến lên, vượt qua mọi giới hạn. “Nếu Tiên Giới đã bị Vô Cực Thiên Tôn thao túng, vậy ta sẽ tự mình kiến tạo một Tiên Đạo mới, một trật tự chân chính cho toàn bộ càn khôn này.”
***
Ngay khoảnh khắc ấy, Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trên tay Lạc Phong tập trung toàn bộ ánh sáng vào một điểm duy nhất trên vũ trụ đồ phổ 3D trong thần trí y. Đó là một Thiên Phù Sơn khổng lồ, đen kịt, chìm trong độc khí sương mù dày đặc, lơ lửng giữa một biển Hư Không hỗn loạn. Các Hư Không cổ tự hiện lên rõ ràng, mô tả nơi đó là “U Minh Cổ Địa – Vực Sâu Huyễn Ảnh”, một nơi linh hồn dễ bị đồng hóa, bị Thiên Kiếp Tạp Khí biến chất đến cực đoan.

Thần long ngọc lam xám đen huyền ảo đang bay lượn quanh Lạc Phong chợt rên rỉ bất an, thân hình nó khẽ co quắp, ánh sáng trên vảy rồng chớp tắt liên tục khi cảm nhận được luồng năng lượng từ U Minh Cổ Địa. Đó là một nỗi sợ hãi bản năng, một nỗi kinh hoàng nguyên thủy trước một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết của nó.
Mộ Dung Tuyết ôm chặt lấy Lạc Phong, cảm nhận sự bất an từ thần long ngọc và luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên tâm trí nàng. Giọng nàng run rẩy, đôi mắt nàng ngập tràn lo âu: “U Minh Cổ Địa… Lạc huynh, nơi đó… nghe thật đáng sợ. Linh lực của ta cảm thấy bị kéo căng, tựa hồ có thứ gì đó đang cố gắng chiếm đoạt linh hồn ta. Chúng ta có thật sự phải đi đến đó không?”
Lam Yên đặt tay lên ngực, bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng rên rỉ thống khổ, như đang bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình cào xé. Sắc mặt nàng nghiêm trọng, đôi mắt xám tro u uẩn nhìn chằm chằm vào đồ phổ trong thần trí Lạc Phong. “Bản mệnh Linh Tê của ta cũng cảm nhận được. Đó không chỉ là độc khí thông thường, mà là một ý chí vặn vẹo Thiên Cơ, một tàn niệm Tiên nhân cổ xưa bị biến chất cực đoan, do Vô Cực Thiên Tôn gieo rắc. Nó sẽ cố gắng đồng hóa bất kỳ linh hồn nào chạm vào, biến chúng thành công cụ cho hắn. Đó là một cạm bẫy tinh vi, Tôn thượng phải cẩn trọng!”
Lạc Phong khẽ siết tay Mộ Dung Tuyết, ánh mắt y sắc lạnh như băng, nhưng ẩn sâu vẫn là sự ấm áp trấn an. “Dù là gì, ta cũng phải đi. Đây là bước đầu tiên để kiến tạo lại tất cả. Vô Cực Thiên Tôn sẽ không bao giờ hiểu được… sức mạnh kiến tạo chân chính không phải là hủy diệt để tái tạo theo ý muốn của hắn.” Y ngước nhìn lên Hư Không vô tận, nơi ẩn chứa vô số bí mật và nguy hiểm. “Hắn muốn ta trở thành vật tế hoàn mỹ? Ta sẽ biến chính sự hoàn mỹ đó thành xiềng xích khóa chặt vận mệnh của hắn.”
***
Trong hắc ám vô tận không gian, trên ngai vàng hắc quang, Vô Cực Thiên Tôn ngồi bất động. Tấm gương Hư Không khổng lồ trước mặt hắn rung chuyển dữ dội, hiện ra vô số vết rạn nứt sâu hoắm, tựa hồ đang kịch liệt phản ứng với sự “thức tỉnh” mạnh mẽ cùng nhận thức vượt xa dự liệu của Lạc Phong. Hắn đã cảm nhận được Lạc Phong không chỉ đơn thuần thu thập vật liệu, mà còn đang thấu hiểu bản nguyên Thiên Đạo theo một phương thức hoàn toàn nằm ngoài tầm khống chế của hắn.
Vô Cực Thiên Tôn khẽ gầm một tiếng bí hiểm, khuôn mặt ẩn sau hắc quang thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng hóa thành nụ cười lạnh lẽo, bí hiểm, trong mắt lóe lên sự tính toán cùng hưng phấn điên cuồng. “Lạc Phong… ngươi đúng là một biến số thú vị! Ngươi dám thấu hiểu bản nguyên Thiên Đạo theo cách của riêng ngươi? Ngươi dám ‘kiến tạo’ những gì bổn tọa đã định hình? Hừ! Kẻ kế thừa ti tiện! Ngươi tưởng ngươi đang ‘hàn gắn bầu trời’? Ngươi chỉ là đang thu thập nguyên liệu cho bổn tọa mà thôi! Các mảnh ghép Thiên Giới… chúng sẽ là nguyên liệu hoàn hảo để ‘tái tạo’ toàn bộ vũ trụ theo ý chí của bổn tọa! Ngươi càng ‘thanh tẩy’, ‘kiến tạo’ bao nhiêu, Thiên Giới Hạt Giống trong ngươi càng hoàn mỹ bấy nhiêu, và càng dễ dàng trở thành ‘vật tế’ chí thượng!”
Hắn đứng bật dậy khỏi ngai vàng, hắc khí cuồn cuộn quanh thân hắn, tựa hồ một cơn bão hủy diệt. Hắc La và Thám Ảnh, run rẩy kịch liệt, cúi đầu sâu hơn dưới chân hắn, không dám ngẩng mặt. “Thiên Tôn đại nhân… có cần thuộc hạ ra tay ngăn cản kẻ kế thừa đó?” Hắc La run rẩy hỏi, giọng mang theo sự bối rối cực độ trước sự thay đổi đột ngột trong mệnh lệnh của Thiên Tôn. Hắn không hiểu vì sao Thiên Tôn lại không lập tức tiêu diệt một đại họa như Lạc Phong.
Vô Cực Thiên Tôn vung tay, một luồng hắc khí cuồn cuộn quét qua Hắc La và Thám Ảnh, khiến chúng run rẩy kịch liệt hơn, nhưng không hề gây tổn thương. “Không! Triệu tập tất cả Hư Không Thiên Tướng tinh nhuệ! Hãy giám sát chặt chẽ kẻ kế thừa này. Chuẩn bị ‘Thử thách Tiên Cảnh’ đặc biệt tại U Minh Cổ Địa. Đừng làm tổn hại hắn. Ta muốn hắn tự tay… ‘dâng lên’ tất cả! Hãy để hắn ‘trưởng thành’ theo cách của bổn tọa! Hãy để hắn mài giũa ‘Thiên Giới Hạt Giống’ trong mình đến mức hoàn mỹ tột cùng, rồi mang nó đến cho bổn tọa!” Hắn muốn Lạc Phong dùng Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh để thu thập các mảnh Thiên Giới, rồi mang tất cả đến cho hắn, để hắn hoàn thành “Đại kế Thế Giới Hồi Quy” của mình.
“Thiên Tôn đại nhân… vâng lệnh!” Hắc La run rẩy đáp lời, cúi đầu sâu hơn, nỗi sợ hãi cùng bối rối đan xen trong tâm hắn.

“Tuân lệnh, Thiên Tôn đại nhân!” Thám Ảnh phụ họa, giọng căng thẳng tột độ, cố gắng che giấu sự hoang mang của mình. Hắn cũng không hiểu nổi sự tính toán điên cuồng của chủ nhân.
***
Trở lại Vực Thẳm Nguyên Thủy, Lạc Phong quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Lam Yên, vẻ mặt y kiên định, song vẫn tràn đầy sự quan tâm cùng bảo hộ. Y biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan hơn gấp bội, nhưng y không đơn độc.
Mộ Dung Tuyết nép chặt vào lòng Lạc Phong, ánh mắt nàng tràn đầy tình yêu và tin tưởng, không còn chút sợ hãi nào. Nàng cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh bất diệt từ y, tựa hồ một ngọn hải đăng giữa biển Hư Không hỗn loạn. “Có huynh ở bên, Lạc huynh đi đâu, Tuyết nhi theo đó. Sinh tử tương tùy, không hối hận!” Lời thề của nàng không chỉ là tình yêu, mà còn là ý chí kiên định bất diệt, không gì có thể lay chuyển.
Lam Yên đứng thẳng, đôi mắt xám tro u uẩn giờ đây tràn ngập kính nể cùng lòng trung thành tuyệt đối. Bản mệnh Linh Tê trong thức hải nàng không còn rên rỉ bi thương, mà biến thành một khúc ca trầm hùng, ca ngợi sự kiến tạo mới. “Tôn thượng là Hư Không Chi Chủ chân chính, là hy vọng cuối cùng của vũ trụ này. Linh Tê Cổ Phái nguyện đi theo Tôn thượng đến tận cùng trời đất, chứng kiến Tôn thượng kiến tạo lại tất cả!” Lời thề của nàng vang vọng, mang theo gánh nặng và niềm tin của một chủng tộc cổ xưa.
Lạc Phong khẽ ôm Mộ Dung Tuyết, tay kia nắm lấy Lam Yên, cảm nhận được sự tin tưởng cùng ủng hộ tuyệt đối từ hai người. Ánh mắt y rực lửa ý chí, nhìn về phía Thiên Phù Sơn chìm trong độc khí sương mù của U Minh Cổ Địa, nơi mảnh ghép Thiên Giới đầu tiên đang chờ đợi. “Tốt! Vậy thì… chúng ta đi! Mảnh ghép Thiên Giới đầu tiên đang chờ đợi chúng ta!”
Y kích hoạt Linh Phiến Hư Không Hắc Ám. Đôi cánh bùng nổ ánh sáng lam xám huyền ảo, bao bọc cả ba người cùng thần long ngọc lam xám đen huyền ảo. Thần long ngọc rên rỉ một tiếng trong trẻo, ánh sáng trên vảy rồng lấp lánh hài hòa, tựa hồ biểu tượng của sự kiến tạo từ tro tàn, của một trật tự mới đang hình thành từ chính hủy diệt. Lưu Đồ Cổ Hoàn Chỉnh trên tay Lạc Phong phát ra ánh sáng dẫn lối mạnh mẽ, xuyên qua không gian hỗn loạn, về phía Thiên Phù Sơn chìm trong độc khí sương mù của U Minh Cổ Địa.
Bọn họ phóng vút lên không trung, xé rách hư không, tiến thẳng về phía mục tiêu mới. Hành trình kiến tạo Tiên Đạo mới, tìm kiếm các mảnh ghép Thiên Giới đầu tiên, chính thức bắt đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: