Hư Không Huyễn ĐạoChương 22: Mật Thất Dưới Đất
Long Kiều Trấn vẫn còn chìm trong màn sương sớm mờ ảo, nhưng Lạc Phong đã không thể nán lại thêm. Hắn bước đi trên con đường mòn gập ghềnh dẫn vào thung lũng dưới chân Thiên Phù Sơn, mỗi bước chân đều mang theo sự mệt mỏi hằn sâu trên sắc mặt, nhưng ánh mắt lại kiên nghị dị thường. Dược lực từ Tử Hồn Thảo mà Lão Mộc đã ban tặng vẫn đang âm thầm lưu chuyển trong kinh mạch, xoa dịu thương tích cũ và củng cố thể phách, giúp hắn phần nào chống chọi Tạp Khí Thiên Kiếp dày đặc xâm thực.
Lạc Phong đảo mắt qua tấm bản đồ da thú cũ kỹ, những nét vẽ thô sơ nhưng rõ ràng chỉ dẫn đến một thung lũng bị che khuất, nơi có ký hiệu con rết chín đầu màu đỏ máu. Ký hiệu này, hắn biết, không chỉ là một dấu ấn trên bản đồ, mà còn phỏng theo Cửu Trùng Cấm Phù đang phong tỏa Thiên Cốt của hắn, và cả hoa văn trên chiếc nhẫn hắc ngọc của Trưởng lão Lạc Viễn. Mọi thứ đều liên hệ mật thiết, ẩn chứa điềm gở.
Một luồng khí tức lạnh lẽo bất chợt lướt qua sau gáy, tựa một cơn gió vô hình mang theo hơi thở của tử vong. Cổ ngọc giới trên ngón áp út của Lạc Phong khẽ rung bần bật, lam quang huyền ảo chợt lóe chợt tắt, như một lời cảnh báo thầm lặng. Cảm giác bị theo dõi, thứ đã ám ảnh hắn từ khi đặt chân đến Long Kiều Trấn, giờ đây trở nên rõ ràng, sắc nét hơn bao giờ hết. Hắn chợt dừng bước, ánh mắt sắc như ưng quét khắp bốn phía, xuyên qua cổ thụ già cỗi và những tảng đá phủ rêu phong. Không một bóng người, không một tiếng động lạ, chỉ có tiếng gió xào xạc và tiếng côn trùng râm ran.
*Kẻ địch đã ở rất gần,* Lạc Phong tự nhủ, lòng căng như dây đàn. Hắn không thể để mình trở thành mục tiêu dễ dàng. Tăng tốc bước chân, hắn men theo những con đường hiểm trở hơn, xuyên qua những bụi cây rậm rạp và những khe đá hẹp, cố gắng cắt đứt dấu vết kẻ bám theo. Mỗi nhịp thở, mỗi bước chạy đều là sự tính toán, là bản năng sinh tồn đã trải qua vô số trận chiến mà mài giũa nên. Hắn biết, một mình hắn có thể đối phó với kẻ săn mồi, nhưng nếu có Mộ Dung Tuyết bên cạnh, mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều. Nàng quá yếu đuối, lại không có Hư Không Chi Lực để tự bảo vệ mình trong tình huống nguy hiểm.
Trưa, mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tầng mây xám xịt, chiếu rọi xuống con suối nhỏ uốn lượn ở lối vào thung lũng. Nước suối trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá phủ đầy rêu phong, tạo nên một khung cảnh yên bình trái ngược hoàn toàn với tâm cảnh Lạc Phong. Hắn đang kiểm tra một tảng đá lớn có hình dáng kỳ lạ, bề mặt gồ ghề, ẩn chứa những đường nét mơ hồ, khiến hắn nghi ngờ là dấu vết của một loại cấm chế cổ xưa.
Chợt, một tiếng bước chân khẽ khàng vang lên từ phía sau. Lạc Phong lập tức nín thở, toàn thân căng chặt, nhanh chóng ẩn mình vào sau một bụi cây lớn, bàn tay phải đã đặt nhẹ lên chuôi đoản đao giấu trong tay áo. Hắn sẵn sàng cho một cuộc đối đầu bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, người xuất hiện lại là một bóng dáng quen thuộc, khiến Lạc Phong thoáng ngẩn người. Mộ Dung Tuyết, mái tóc dài vẫn còn vương chút hơi sương, y phục có phần xốc xếch, trên tay nàng cầm một bản đồ giấy cũ kỹ và một ít linh thảo tươi. Nàng có vẻ vội vã, ánh mắt lo lắng đảo khắp xung quanh, rồi khẽ thở dài, đôi môi mấp máy tự lẩm bẩm.

“Lạc huynh… huynh đi đâu rồi?” Giọng nàng thì thầm, đầy vẻ bất an lo lắng, như thể đang tự nói với chính mình hơn là mong có người đáp lời. “Tiểu nữ biết huynh sẽ đến đây, nhưng… huynh có sao không?” Nàng siết chặt bản đồ trong tay, ánh mắt vẫn không ngừng tìm kiếm. “Sau khi huynh rời đi, tiểu nữ cảm thấy bất an lắm. Huynh nói muốn tìm hiểu về di tích cổ, về Hư Không Thư Các… Tiểu nữ cũng muốn giúp huynh, nên đã hỏi thăm sư môn, tìm được tấm bản đồ này, ghi chép về một di tích nhỏ gần khu vực này, hy vọng có thể giúp được huynh.”
Lạc Phong khẽ thở phào, rồi bước ra khỏi chỗ nấp. Tiếng động nhỏ khiến Mộ Dung Tuyết giật mình quay phắt, ánh mắt ban đầu đầy sợ hãi, nhưng khi nhận ra Lạc Phong, sự sợ hãi đó nhanh chóng hóa thành niềm vui mừng khôn xiết. Nàng vội vã chạy đến, không hề che giấu sự quan tâm trong đáy mắt.
“Lạc huynh! Huynh không sao chứ? Tiểu nữ lo lắng quá. Huynh đi đâu mà không nói một lời?” Nàng hỏi, giọng run run, pha lẫn trách móc nhẹ nhàng.

Lạc Phong nhìn nàng, lòng dâng lên chút cảm kích. Hắn không ngờ Mộ Dung Tuyết lại quan tâm hắn đến vậy, thậm chí còn mạo hiểm đi theo đến nơi hoang vu này. “Mộ Dung cô nương. Sao nàng lại ở đây?” Giọng hắn trầm ấm, vừa ngạc nhiên vừa mang theo chút dịu dàng hiếm thấy.
Mộ Dung Tuyết vội vàng giải thích, giơ bản đồ giấy trong tay, chỉ vào một điểm được khoanh tròn. “Sư môn có ghi chép về một di tích cổ nhỏ ở khu vực này, liên quan đến một trận pháp phong ấn cổ xưa. Tiểu nữ nghĩ có thể giúp được Lạc huynh, nên… nên đã đi theo huynh. Huynh đừng trách tiểu nữ tự tiện.”
Lạc Phong cầm lấy bản đồ của nàng, chăm chú quan sát. Nét vẽ trên đó tuy tinh xảo hơn bản đồ da thú của hắn, nhưng điểm được đánh dấu lại chính xác là khu vực thung lũng này, và đặc biệt là, cũng có một ký hiệu mơ hồ hình con rết chín đầu ẩn hiện dưới lớp mực phai màu. Hắn lấy bản đồ da thú của mình ra, đặt cạnh bản đồ của Mộ Dung Tuyết. Hai tấm bản đồ, hai nguồn gốc khác nhau, nhưng lại cùng chỉ về một điểm, một bí mật.
“Xem ra… chúng ta có chung một mục tiêu.” Lạc Phong khẽ nói, ánh mắt thâm thúy. “Thung lũng này, có lẽ ẩn chứa điều gì đó quan trọng.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị hẳn lên. “Đúng vậy, Lạc huynh. Sư môn tiểu nữ cũng từng cảnh báo, khu vực này có linh khí biến dị mạnh mẽ, thường xuất hiện dị thú cổ quái. Nhưng nếu có di tích cổ, thì chắc chắn có đại cơ duyên.”
Hai người không nói thêm lời nào, chỉ nhìn nhau, rồi cùng nhau tiến sâu vào thung lũng. Mỗi bước đi đều cẩn trọng, ánh mắt dò xét khắp chốn.
Thung lũng càng vào sâu càng trở nên hẻo lánh, bị che khuất bởi dây leo chằng chịt và những thiên thạch vụn chồng chất lên nhau, tạo thành những khối đá lởm chởm, kỳ dị. Tạp Khí Thiên Kiếp ở đây cũng đậm đặc hơn, khiến không khí nặng nề, u ám. Lạc Phong vận chuyển Thiên Cốt liên tục, cảm nhận từng luồng linh khí biến dị nhỏ nhất, cố gắng tìm ra dấu vết cấm chế. Mộ Dung Tuyết cũng không kém phần cảnh giác, nàng rút ra một viên Dạ Minh Châu nhỏ, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, soi rọi con đường tối tăm.
Đi qua một khe núi hẹp, Lạc Phong chợt dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết nhưng lại bị phong tỏa một cách mạnh mẽ, tỏa ra từ một khối đá khổng lồ nằm nghiêng, bị che lấp một phần bởi dây leo và rêu phong dày đặc. Trên bề mặt khối đá, một phần ký hiệu con rết chín đầu bị rêu phong che phủ dần hiện ra dưới ánh sáng Dạ Minh Châu.
“Đây rồi!” Lạc Phong khẽ thốt lên, ánh mắt lóe lên tinh quang. “Ký hiệu này… chính là nó.”
Mộ Dung Tuyết tiến đến gần, chăm chú nhìn vào ký hiệu trên đá. “Con rết chín đầu… đúng là hoa văn mà Lạc huynh đã nói. Vậy đây chính là lối vào sao?”
Hai người cố gắng di chuyển khối đá. Lạc Phong vận dụng Luyện Thể Cổ Tinh, dồn toàn bộ Tinh Thần Lực và Hư Không Chi Lực mới thức tỉnh vào hai tay, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới lớp áo rách rưới. Mộ Dung Tuyết cũng không chần chừ, nàng vận chuyển linh lực thuần khiết của Thanh Hà Phái, đặt tay lên khối đá, cùng Lạc Phong đẩy mạnh. Khối đá khổng lồ, tưởng chừng bất động, cuối cùng cũng từ từ dịch chuyển, tạo ra tiếng ma sát ken két chói tai, để lộ ra một lối đi tối tăm sâu hun hút bên dưới.
Một luồng không khí ẩm ướt, cổ xưa phả ra từ bên trong, mang theo mùi đất đá, rêu mốc và thời gian đã bị lãng quên. Cảm giác lạnh lẽo và nặng nề bao trùm lấy hai người.
“Đây rồi! Lạc huynh, đúng là di tích cổ!” Mộ Dung Tuyết reo lên, giọng đầy phấn khích, nhưng đôi mắt vẫn không giấu được sự lo lắng.
Lạc Phong gật đầu, ánh mắt cảnh giác quét sâu vào bóng tối. “Cẩn thận, Mộ Dung cô nương. Nơi này không đơn giản. Luồng khí tức này… rất mạnh, rất cổ xưa.”
Hắn nhường Mộ Dung Tuyết đi trước, nàng giơ cao Dạ Minh Châu, ánh sáng yếu ớt cố gắng xua tan màn đêm dày đặc bên trong mật thất. Hai người từ từ bước vào, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên âm thanh rợn người.
Bên trong mật thất là một hành lang hẹp, vách đá lởm chởm, có dấu hiệu đổ nát từ hàng ngàn năm trước. Vài cột đá gãy đổ, nằm ngổn ngang trên nền đất ẩm ướt, rêu phong bám đầy. Những vết nứt lớn chạy dọc theo trần hang, tựa những vết sẹo của thời gian. Không khí lạnh lẽo, mang theo chút Tạp Khí Thiên Kiếp yếu ớt, nhưng cũng có một luồng linh khí cổ xưa, tinh khiết nhưng bị phong tỏa, khiến Lạc Phong cảm thấy thôi thúc kỳ lạ.
Hai người phải cẩn thận tránh những tảng đá rơi, những vết nứt trên trần. Mộ Dung Tuyết vận dụng linh lực, tạo ra một lớp bảo vệ mỏng quanh người để tránh bụi bẩn và Tạp Khí Thiên Kiếp. Nàng cũng không quên che chắn cho Lạc Phong, mặc dù hắn không nói ra, nhưng nàng biết hắn vẫn đang phải chịu đựng sự hành hạ của phong ấn.
Hành lang dẫn đến một căn phòng rộng hơn, hình tròn, trần nhà cao vút, nhưng cũng đầy vết nứt và rêu phong. Ở trung tâm căn phòng, ba tấm văn bia đá lớn, cổ kính, sừng sững đứng đó, tựa những pho tượng của thời gian. Chúng phủ đầy những ký tự cổ xưa mà Lạc Phong chưa từng thấy bao giờ.

Mộ Dung Tuyết tiến đến gần, ánh sáng từ Dạ Minh Châu rọi lên những đường nét khắc sâu trên văn bia. Nàng chăm chú quan sát, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. “Đây là cổ văn, Lạc huynh. Rất khó đọc, nhưng ta có thể nhận ra vài từ… ‘Thiên… Cốt’, ‘Phong… Ấn’, ‘Hư Không’… và cả ‘Thiên Tôn’.”
Nàng bắt đầu dịch từng chút một, giọng trầm bổng, cố gắng ghép nối những mảnh vụn thông tin. Văn bia đầu tiên kể về một gia tộc cổ xưa, từng mang trong mình sứ mệnh cao cả là “Hàn Gắn Bầu Trời”, một nhiệm vụ được trao truyền từ thời Hồng Hoang. Nhưng rồi, một thế lực tà ác, được gọi là “Thiên Tôn Vô Cực”, đã xuất hiện, âm mưu hủy diệt và tái tạo vũ trụ theo ý chí của y. Để ngăn cản gia tộc này, Thiên Tôn Vô Cực đã dùng một loại phong ấn cực kỳ tàn độc, gọi là “Cửu Trùng Cấm Phù”, phong tỏa sức mạnh và huyết mạch của họ, biến họ thành “mầm họa diệt thế” trong mắt thế gian, đồng thời lợi dụng chính huyết mạch bị phong ấn đó để chuẩn bị cho kế hoạch “Thế Giới Hồi Quy” của y.
Lạc Phong lắng nghe, lòng chấn động dữ dội. Mọi nghi vấn của hắn về Lạc Viễn, về gia tộc Lạc thị và lời nguyền “phế vật” ám ảnh hắn bấy lâu nay đều được xác thực. Lời nguyền đó không phải là sự trừng phạt của Thiên Đạo, mà là một âm mưu, một xiềng xích tàn độc do Thiên Tôn Vô Cực gieo rắc. Hắn không phải là phế vật, hắn là nạn nhân của một kế hoạch hủy diệt vũ trụ.
Mộ Dung Tuyết tiếp tục dịch văn bia thứ hai. Nó nói về “Hư Không Thư Các” – một tàng thư viện cổ bị phong ấn, nơi cất giữ chân tướng Đại Hồng Kiếp, những bí mật về các Tiên nhân đã biến mất, và quan trọng nhất là “chìa khóa” để phá giải Cửu Trùng Cấm Phù. Nó cũng là con đường duy nhất để phục hồi sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời” của gia tộc cổ xưa.
“Thế Giới Hồi Quy? Cửu Trùng Cấm Phù… Lạc huynh, đây là bí mật động trời!” Mộ Dung Tuyết thốt lên, dung nhan nàng tái mét vì kinh hãi. “Thiên Tôn Vô Cực… y rốt cuộc là ai mà lại có âm mưu khủng khiếp như vậy?”
Lạc Phong siết chặt tay, ánh mắt bùng lên ngọn lửa căm phẫn. Hắn đã hiểu rõ hơn về kẻ thù của mình, và về gánh nặng mà hắn đang mang trên vai.
Sau khi đọc xong văn bia, Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết phát hiện phía sau tấm văn bia trung tâm có một bản đồ được khắc sâu vào vách đá. Bản đồ này không phải bản đồ địa lý thông thường, mà là một sơ đồ tinh vi, với những đường nét phức tạp, chỉ dẫn đến một chuỗi các “thiên thạch vụn” đặc biệt, nằm rải rác khắp nơi, và một trong số đó được đánh dấu rõ ràng là vị trí của “Hư Không Thư Các”.
Trên bản đồ, có một ký hiệu nhỏ hình chiếc nhẫn, đặt cạnh biểu tượng Hư Không Thư Các. Lạc Phong nhìn xuống chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của mình, nó khẽ phát ra lam quang yếu ớt, như có sự cộng hưởng với ký hiệu trên bản đồ.
“Chiếc nhẫn… đây là chìa khóa?” Hắn thốt lên, giọng trầm khàn, ánh mắt đầy suy tư. Chiếc nhẫn của mẫu thân, bấy lâu nay vẫn luôn là bí ẩn, giờ đây đã hé lộ thêm một tầng ý nghĩa.

Bản đồ cũng ghi chú về những hiểm nguy trên đường đi, và cần phải có “Hư Không Chi Lực” để vượt qua một số chướng ngại, những pháp trận không gian cổ xưa được bảo vệ bởi tàn niệm của Tiên nhân.
Hai người nhận ra bản đồ đá này là một bước tiến lớn trong việc tìm kiếm Hư Không Thư Các, một kho tàng tri thức có thể thay đổi số phận của cả vũ trụ.
“Lạc huynh, chúng ta đã tìm thấy một kho báu tri thức!” Mộ Dung Tuyết vừa mừng vừa lo, ánh mắt nàng lấp lánh phấn khích nhưng cũng ẩn chứa nỗi sợ hãi về những gì sắp phải đối mặt.
Lạc Phong không nói gì, hắn cẩn thận dùng linh lực sao chép lại bản đồ vào một mảnh da thú nhỏ mang theo, đồng thời ghi nhớ từng chi tiết, từng ký hiệu trong tâm trí. Hắn biết, thông tin này vô cùng quan trọng, và nó sẽ là kim chỉ nam cho hành trình tiếp theo của mình.
Đêm đã buông xuống, bóng tối bao trùm lấy thung lũng khi Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết rời khỏi mật thất. Không khí bên ngoài tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua khe đá, mang theo hơi lạnh thấu xương.
Ngay khi hai người vừa bước ra khỏi lối vào, một luồng sát ý lạnh buốt bất ngờ xẹt qua sau gáy Lạc Phong, sắc bén tựa mũi dao vô hình. Cổ ngọc giới trên tay hắn đột ngột nóng ran, sau đó lại lạnh buốt, rung lên liên hồi, cảnh báo cực kỳ mãnh liệt.
Hắn lập tức kéo Mộ Dung Tuyết ẩn vào sau khối đá lớn vừa được dịch chuyển, toàn thân căng chặt, ánh mắt sắc lạnh quét về phía vách đá cao phía xa. Một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, nhanh tựa tia chớp, rồi biến mất không dấu vết vào màn đêm dày đặc.
“Kẻ săn mồi… chúng đã đến đây.” Lạc Phong khẽ nói, giọng hắn trầm xuống, đầy cảnh giác, tựa một con thú hoang đang chuẩn bị đối mặt với kẻ thù.
“Là ai, Lạc huynh?” Mộ Dung Tuyết hỏi khẽ, ánh mắt nàng lộ rõ sự sợ hãi. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang bao trùm lấy hai người.
“Không rõ. Nhưng chúng ta phải nhanh chóng rời đi. Chúng ta không thể ở lại đây thêm nữa.” Lạc Phong đáp, giọng dứt khoát. Hắn biết, kẻ săn mồi này không phải là hai tên đại hán tầm thường mà hắn đã đối phó trước đó. Đây là một kẻ mạnh mẽ hơn, nguy hiểm hơn, và có lẽ, đã theo dõi hắn từ rất lâu rồi.
Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, ánh mắt đầy kiên quyết. Thông tin từ mật thất vừa mở ra một con đường mới, một sứ mệnh vĩ đại, nhưng cũng kéo theo nguy hiểm cận kề. Long Kiều Trấn, nơi hai người tưởng chừng an toàn, giờ đây đã trở thành một cái bẫy. Hai người nhanh chóng hòa vào bóng đêm, rời khỏi thung lũng, hướng về Long Kiều Trấn, với một mục tiêu rõ ràng hơn trong tâm trí, và một nỗi lo lắng không ngừng về kẻ thù vô hình đang rình rập. Cuộc săn, giờ đây, đã bước vào một giai đoạn mới.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: