Hư Không Huyễn ĐạoChương 23: Lưu Đồ Cổ Mở Ra
Sát ý lạnh buốt như lưỡi dao vô hình xé toạc màn đêm, xuyên thẳng qua lớp áo mỏng của Lạc Phong, khiến sống lưng hắn bất giác lạnh toát. Cổ ngọc giới trên ngón áp út của hắn rung lên bần bật, lam quang yếu ớt vừa phát ra đã vội vàng thu liễm, nhưng tần suất chấn động lại càng lúc càng dữ dội, như một tiếng gào thét câm lặng trong màn đêm, cảnh báo về một hiểm họa khôn lường. Lạc Phong không cần quay đầu cũng biết, kẻ săn mồi đã đến, và đây không phải là loại tầm thường như hai gã đại hán ở Long Kiều Trấn.
“Mộ Dung cô nương, cẩn thận!” Lạc Phong khẽ gầm lên, giọng nói trầm khàn, bàn tay chai sần nhanh như cắt kéo Mộ Dung Tuyết đang đứng sững vì sợ hãi, ẩn mình vào sau khối đá lớn vừa được dịch chuyển. Hắn cảm nhận rõ rệt luồng áp lực vô hình đè nặng lên không khí, khiến từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể đều căng cứng. Vết thương ở lòng bàn tay phải lại nhói lên, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự yếu ớt của bản thân, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, kiên định không chút nao núng.

Mộ Dung Tuyết run rẩy nép sát vào lưng Lạc Phong, mười đầu ngón tay bị thương vẫn còn đau nhức, nhưng nỗi sợ hãi từ luồng sát ý kia còn lớn hơn gấp bội. Nàng cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua da thịt, một cảm giác ớn lạnh từ tận xương tủy. “Lạc huynh… là ai vậy?” Nàng thì thầm, giọng lạc đi vì kinh hãi.
Lạc Phong không trả lời, hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Hư Không Chi Lực, giác quan không gian mới thức tỉnh nhanh chóng lan tỏa, cố gắng định vị kẻ địch. Hắn cảm nhận được một bóng hình thoắt ẩn thoắt hiện, di chuyển với tốc độ kinh hồn, gần như hòa mình vào bóng tối và địa hình. Kẻ này không chỉ mạnh mà còn cực kỳ tinh ranh, khả năng ẩn mình đã đạt đến cảnh giới đáng sợ. Hắn như một con rắn độc, lượn lờ trong bóng đêm, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để tung đòn chí mạng.
Thung lũng hoang tàn sau trận chiến với con rết biến dị càng trở nên u ám và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Mùi tanh nồng của máu tươi, mùi ẩm mốc của đất đá và hơi thở Tạp Khí Thiên Kiếp đặc quánh quyện vào nhau, tạo thành một không khí ngột ngạt, nặng nề. Lạc Phong mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua những vách đá lởm chởm, những hẻm núi sâu hun hút. Hắn biết, đối đầu trực diện lúc này là không khôn ngoan. Hắn cần phải lợi dụng địa hình để cắt đuôi.
“Chúng ta phải đi đường này!” Lạc Phong nói dứt khoát, kéo nàng men theo một con đường mòn hiểm trở, nơi có những tảng đá lởm chởm, những khe nứt sâu hoắm và vực thẳm đen kịt. Nơi đây ít người qua lại, địa hình phức tạp, rất khó để truy đuổi. Hắn vận dụng Luyện Thể Cổ Tinh, cơ bắp căng lên, di chuyển nhanh nhẹn giữa các vách đá, bất chấp những vết xước mới trên da thịt và cơn đau từ vết thương cũ.
Mộ Dung Tuyết, dù kiệt sức và sợ hãi, vẫn cố gắng bám theo Lạc Phong. Nàng bỗng nhớ lại những lần theo sư phụ và sư huynh đi săn linh thảo ở những vùng núi hiểm trở tương tự. “Lạc huynh, đợi đã! Ta nhớ rằng có một lối đi tắt ở phía Tây Bắc, qua khe đá kia! Nó dẫn đến một hang động nhỏ, sau đó có thể ra khỏi thung lũng mà không cần đi vòng quá xa.” Nàng vội vàng nói, chỉ tay về một hướng.
Lạc Phong hơi khựng lại, ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng gật đầu. “Được! Dẫn đường đi, Mộ Dung cô nương!”
Với sự chỉ dẫn của Mộ Dung Tuyết, hai người lao vào một khe đá hẹp, tối tăm, chỉ vừa đủ một người lách qua. Bên trong, không khí càng thêm ẩm ướt, lạnh lẽo, nhưng ít nhất, nó mang lại cảm giác an toàn hơn một chút. Lạc Phong vừa đi vừa vận chuyển Thiên Cốt, cố gắng thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp liên tục xâm nhập vào cơ thể, đồng thời giữ cho giác quan không gian luôn mở rộng. Hắn cảm nhận được luồng sát ý kia vẫn đeo bám, nhưng đã bị địa hình phức tạp làm chậm lại đáng kể.
Trên một vách đá cao chót vót, nơi gió đêm thổi mạnh làm lay động những tán cây cổ thụ, Hắc Y Nhân vẫn đứng đó, ẩn mình trong bóng tối. Đôi mắt hắn híp lại, dõi theo hai bóng người đang chật vật di chuyển dưới thung lũng. Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt bị che khuất. “Thú vị. Tiểu tử này có chút bản lĩnh. Còn cả nàng kia nữa, lại có chút hiểu biết về địa hình. Xem ra, cuộc săn này sẽ không nhàm chán như ta nghĩ.” Hắn không vội vàng. Con mồi đã nằm trong tầm ngắm, và hắn muốn tận hưởng trò chơi này.

Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, với sự phối hợp bất đắc dĩ nhưng hiệu quả, cuối cùng cũng thoát ra khỏi miệng thung lũng khi những tia sáng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng. Họ đã thành công tạm thời cắt đuôi kẻ săn mồi. Lạc Phong thở dốc, tựa lưng vào một thân cây cổ thụ ở rìa rừng, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô khốc. Vết thương ở lòng bàn tay phải đã rách toác, máu tươi thấm đẫm tay áo, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rực sự kiên nghị không thể lay chuyển. Mộ Dung Tuyết ngồi sụp xuống bên cạnh, mười đầu ngón tay vẫn nhức nhối, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với thiếu niên trước mặt. Nàng chưa từng thấy ai kiên cường đến vậy, đặc biệt là khi hắn không có linh căn rõ ràng.

***
Long Kiều Trấn đã dần bừng tỉnh sau một đêm dài. Những tiếng rao hàng xa xăm, tiếng bước chân vội vã của những người dân và tu sĩ bắt đầu vang lên, hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết tìm đến một căn nhà hoang đổ nát nằm khuất trong một con hẻm nhỏ ở rìa trấn. Nơi đây ẩm ướt, mục nát, nhưng lại đủ kín đáo để họ có thể tạm thời ẩn náu.
Lạc Phong tựa lưng vào bức tường đổ nát, cố gắng vận hành Thiên Cốt, dẫn linh khí từ mỏ Tinh Thạch Thiên Khuyết đã hấp thụ trước đó, thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp ra khỏi cơ thể và xoa dịu vết thương. Dược lực Tử Hồn Thảo mà Lão Mộc đã cho hắn trước đó vẫn còn một chút tác dụng, giúp hắn trụ vững. Nhưng Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền lại âm ỉ đau nhói, như một lời nhắc nhở rằng phong ấn vẫn còn đó, và sức mạnh của hắn chỉ là tạm thời.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát Lạc Phong. Nàng thấy từng giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán hắn, thấy sắc mặt hắn ngày càng tái đi. Nàng muốn giúp, nhưng lại không biết phải làm gì, chỉ có thể lo lắng nhìn hắn.
Lạc Phong không để ý đến ánh mắt của Mộ Dung Tuyết. Tâm trí hắn hoàn toàn đắm chìm vào những thông tin vừa nhận được trong mật thất. Hắn lấy mảnh da thú đã sao chép bản đồ đá ra, trải phẳng trên nền đất ẩm ướt, chăm chú xem xét. Ký hiệu con rết chín đầu trên bản đồ giống hệt hoa văn Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền của hắn, và cũng giống chiếc nhẫn hắc ngọc của Trưởng lão Lạc Viễn. Mọi thứ dần liên kết với nhau một cách đáng sợ.

“Gia tộc Lạc thị… lời nguyền… Thiên Tôn Vô Cực… Thế Giới Hồi Quy… Hàn Gắn Bầu Trời…” Từng mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay giờ đây như những dòng sông nhỏ đổ về một biển lớn, tạo thành một bức tranh toàn cảnh đáng sợ. Hắn từng nghĩ lời nguyền gia tộc chỉ là một tai ương bẩm sinh, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng đó là một phần của âm mưu vĩ đại hơn, một âm mưu nhằm hủy diệt và tái tạo toàn bộ vũ trụ. Và hắn, Lạc Phong, đứa con của bụi trần, lại là một mắt xích quan trọng trong đó.
Ánh mắt Lạc Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, ẩn chứa sự phức tạp. Nàng đã chứng kiến quá nhiều bí mật của hắn, đã cùng hắn trải qua sinh tử. Hắn không thể giấu giếm nàng mãi được nữa, và hơn hết, hắn cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt lo lắng của nàng.
“Mộ Dung cô nương…” Lạc Phong cất lời, giọng khàn khàn. “Ta có chuyện quan trọng muốn nói với ngươi. Chuyện này… có thể thay đổi cách ngươi nhìn về thế giới này.”
Mộ Dung Tuyết giật mình, vội vàng gật đầu. “Lạc huynh cứ nói. Ta đã thề sẽ không tiết lộ bí mật của huynh.”
Lạc Phong hít một hơi sâu, kể sơ lược về những gì hắn đã khám phá trong mật thất: về bản đồ đá, về “Lưu Đồ Cổ” không chỉ là bản đồ di tích mà còn là chìa khóa dẫn đến bí mật của Thiên Cốt, về âm mưu “Thế Giới Hồi Quy” của Thiên Tôn Vô Cực, và cả sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời” của một gia tộc cổ xưa – sứ mệnh mà giờ đây hắn cảm thấy như đã được đặt lên vai mình. Hắn cũng nói về chiếc nhẫn ngọc cổ xưa của mình, và khả năng nó là một loại “chìa khóa” nào đó.
Mộ Dung Tuyết lắng nghe từng lời, sắc mặt nàng từ kinh hãi đến trắng bệch. Nàng vốn là đệ tử của một môn phái nhỏ, hiểu biết về thế gian chỉ giới hạn trong vùng Long Kiều Trấn và vài Thiên Phù Sơn lân cận. Những gì Lạc Phong kể đã vượt xa mọi tưởng tượng của nàng. “Thiên Tôn Vô Cực… muốn hủy diệt thế giới để tái tạo? Điều đó… điều đó thật điên rồ!” Nàng thốt lên, giọng run rẩy.
Nhưng khi nhìn vào ánh mắt kiên nghị của Lạc Phong, nàng biết hắn không hề nói dối. Nỗi sợ hãi nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên quyết. “Lạc huynh, ta đã hiểu. Dù có chuyện gì xảy ra, ta vẫn sẽ giữ lời thề. Và… ta muốn giúp huynh.” Nàng nói, ánh mắt nàng kiên định. “Huynh đã cứu mạng ta hai lần, ân tình này, Mộ Dung Tuyết khắc cốt ghi tâm.”
Lạc Phong gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn một chút. Hắn biết, có được một người bạn đồng hành đáng tin cậy trong hành trình đầy chông gai này là điều vô cùng quý giá.
“Kế hoạch của ta là thế này,” Lạc Phong bắt đầu, giọng nói trở nên dứt khoát hơn. “Đầu tiên, ta cần tìm Lão Mộc. Lão nhân gia dường như biết nhiều bí mật, có thể sẽ cho ta thêm manh mối về ‘Lưu Đồ Cổ’ và ‘Hư Không Thư Các’, cũng như cách kích hoạt chiếc nhẫn ngọc này.” Hắn chạm nhẹ vào chiếc nhẫn trên tay. “Sau đó, ta sẽ đến Thương hội Hắc Thạch. Bản đồ nói cần ‘Thiên Khuyết Chi Vật’ để phá giải phong ấn an toàn, có lẽ họ sẽ có.”
Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía bản đồ. “Cuối cùng, ta sẽ chuẩn bị cho hành trình đến địa điểm đầu tiên trên Lưu Đồ Cổ, nơi được đánh dấu là một trong các ‘thiên thạch vụn’. Đó là nơi duy nhất ta có thể tìm được những mảnh ghép còn thiếu và tri thức cổ xưa để ‘Hàn Gắn Bầu Trời’.”
Mộ Dung Tuyết suy nghĩ một lát, rồi khẽ nói: “Lạc huynh, hay là để ta quay về Thanh Hà Phái? Ta có thể xin linh dược từ sư môn, hoặc tìm cách thăm dò thêm thông tin về các di tích cổ xưa. Sư phụ ta cũng là người kiến thức uyên thâm, có thể sẽ biết về ‘Thiên Khuyết Chi Vật’ hoặc ‘Hư Không Thư Các’…”
Lạc Phong lắc đầu. “Không được, Mộ Dung cô nương. Chuyện này quá nguy hiểm. Nếu ngươi quay về, bí mật của ta rất dễ bị lộ, và ngươi cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này. Ta không muốn liên lụy ngươi.” Hắn biết, Thanh Hà Phái tuy không phải môn phái lớn, nhưng vẫn có những quy tắc và sự ràng buộc riêng. Hơn nữa, việc hắn không có linh căn rõ ràng luôn là một điểm yếu có thể bị lợi dụng.
“Nhưng…” Mộ Dung Tuyết muốn nói thêm, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Lạc Phong, nàng đành chấp nhận. “Vậy… ta sẽ ở lại Long Kiều Trấn, tìm cách do thám tin tức ở các chợ búa hoặc quán trà, chuẩn bị một số vật tư cần thiết một cách kín đáo. Có thể có những thông tin mà huynh không tiện hỏi.” Nàng nói, giọng nàng đầy vẻ kiên trì.
Lạc Phong suy nghĩ một chút, rồi gật đầu. “Được. Cẩn thận. Đừng hành động một mình. Nếu có bất kỳ điều gì bất thường, hãy lập tức rời khỏi trấn.” Hắn biết, Hắc Y Nhân vẫn đang lẩn khuất đâu đó, và Long Kiều Trấn không còn an toàn tuyệt đối.
***
Khi nắng đã lên cao, nhuộm vàng những mái ngói cũ kỹ của Long Kiều Trấn, Lạc Phong, với một chiếc áo choàng cũ kỹ trùm kín đầu và cố gắng ngụy trang để che đi vẻ tiều tụy, lặng lẽ hòa vào dòng người tấp nập. Hắn men theo những con hẻm nhỏ, tránh xa những con đường chính, cho đến khi tìm thấy gian hàng của Lão Mộc ở góc chợ phía Tây.
Gian hàng vẫn như cũ, đơn sơ với vài chậu linh thảo cằn cỗi và những bình thuốc cũ kỹ. Lão Mộc vẫn ngồi đó, nhắm mắt dưỡng thần, như một pho tượng đá giữa dòng đời hối hả.
Lạc Phong tiến đến gần, cúi đầu chắp tay. “Tiền bối, tiểu tử Lạc Phong bái kiến.”
Lão Mộc từ từ mở mắt, đôi mắt đục ngầu nhưng lại sắc như chim ưng, lướt qua Lạc Phong, như nhìn thấu mọi vết thương, mọi suy nghĩ trong lòng hắn. “Tiểu tử ngươi đến rồi. Vết thương không nhẹ, nhưng ý chí lại càng thêm kiên định. Xem ra, đã có thu hoạch không nhỏ.”
Lạc Phong không nói gì, chỉ lấy mảnh da thú đã sao chép “Lưu Đồ Cổ” ra, cung kính đưa cho Lão Mộc.
Lão Mộc cầm lấy mảnh da thú, ánh mắt lão bỗng lóe lên vẻ tán thưởng. Lão nhân gia chậm rãi vuốt ve tấm bản đồ, rồi gật đầu. “Đây chính là một phần của ‘Lưu Đồ Cổ’. Một trong những bản đồ cổ xưa nhất, dẫn đến các di tích của Tiên Hiền và bí mật ‘Hàn Gắn Bầu Trời’. Ngươi đã tìm thấy nó, tiểu tử.”
Lạc Phong cảm thấy một luồng chấn động trong lòng. Lời nói của Lão Mộc đã xác nhận tất cả những suy đoán của hắn.
“Còn về ‘Hư Không Thư Các’,” Lão Mộc tiếp tục, giọng nói trầm bổng, “nó chính là điểm khởi đầu quan trọng nhất. Nơi đó lưu giữ toàn bộ tri thức cổ đại, những gì đã bị lãng quên sau Đại Hồng Kiếp. Muốn ‘Hàn Gắn Bầu Trời’, ngươi phải tìm đến đó.”
Lão nhân gia ngừng lại, ánh mắt chuyển sang chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên tay Lạc Phong. “Vật này, ta đã nói rồi, nó tên là ‘Hư Không’. Và chiếc nhẫn này… chính là ‘chìa khóa’ mà ngươi đang tìm kiếm, tiểu tử.”
Lạc Phong kinh ngạc. “Chìa khóa? Nhưng… làm sao để mở nó ra, tiền bối?”
Lão Mộc khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn ý hiện trên khóe môi. “Chìa khóa đã ở trong tay ngươi từ lâu, chỉ là ngươi chưa biết cách mở nó ra mà thôi. Nó không chỉ mở cánh cửa, mà còn mở ra con đường chân chính của ngươi. Ngươi cần phải ‘hiểu rõ chính mình và nguồn gốc sức mạnh của mình’, tiểu tử. Khi ngươi thật sự hiểu, cánh cửa sẽ tự mở.”
Lời nói của Lão Mộc như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lạc Phong, khiến hắn bừng tỉnh. Hiểu rõ chính mình… nguồn gốc sức mạnh… Chẳng lẽ chiếc nhẫn này còn ẩn chứa bí mật sâu xa hơn cả công pháp Luyện Thể Cổ Tinh?
Lão nhân gia ngẩng đầu nhìn về phía xa xăm, ánh mắt trở nên u buồn. “Thế giới này rộng lớn, nhưng những kẻ tham lam còn nhiều hơn. Vật báu trên người ngươi, không chỉ có ta nhìn thấy. Kẻ săn mồi… chúng đã đến rất gần rồi.” Lão nhân gia không nhắc thẳng đến Hắc Y Nhân, nhưng Lạc Phong hiểu ý. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng hắn.
“Cẩn trọng, tiểu tử. Đừng tin tưởng bất kỳ ai một cách dễ dàng. Hãy luôn giữ vững tâm cảnh của ngươi, đó mới là sức mạnh lớn nhất. Tử Hồn Thảo ta cho ngươi chỉ là tạm thời, để phá giải phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù hoàn toàn, ngươi cần ‘Thiên Khuyết Chi Vật’ tinh khiết. Chỉ có nó mới có thể thanh lọc hoàn toàn Tạp Khí Thiên Kiếp và thức tỉnh Thiên Cốt của ngươi.”
Lạc Phong cúi đầu thật sâu, bày tỏ lòng biết ơn chân thành. “Đa tạ tiền bối chỉ điểm. Tiểu tử ghi nhớ.”
Hắn rời khỏi gian hàng của Lão Mộc, nội tâm chấn động dữ dội. Những lời nói của Lão Mộc đã vén màn thêm nhiều bí mật, nhưng cũng mở ra một con đường đầy chông gai. Chiếc nhẫn là chìa khóa, Thiên Khuyết Chi Vật là cốt lõi để phá phong ấn, và Hư Không Thư Các là mục tiêu. Mọi thứ đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
***
Quay trở lại căn phòng trọ đơn sơ, Lạc Phong không nghỉ ngơi, lập tức lấy hết số Tử Hồn Thảo còn lại ra, nuốt vào. Dược lực ấm áp nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu vết thương và củng cố thể chất suy kiệt của hắn. Hắn ngồi tĩnh tọa, nhập định, cố gắng liên kết tất cả những thông tin vừa nhận được.
Chiếc nhẫn “Hư Không” chính là chìa khóa. Nó không chỉ là kỷ vật của mẫu thân, mà còn là một vật phẩm thần bí, ẩn chứa bí mật của Hư Không Huyễn Đạo và con đường chân chính của hắn. Và “Thiên Khuyết Chi Vật” là yếu tố cốt lõi để phá vỡ hoàn toàn Cửu Trùng Cấm Phù, thức tỉnh Thiên Cốt và giải phóng sức mạnh tiềm ẩn trong hắn.
Mục tiêu của Lạc Phong giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết: Đầu tiên, hắn sẽ đến Thương hội Hắc Thạch để tìm kiếm “Thiên Khuyết Chi Vật”. Sau đó, hắn sẽ theo “Lưu Đồ Cổ” đến địa điểm đầu tiên của “Hư Không Thư Các”, nơi hắn hy vọng tìm thấy những mảnh ghép tri thức cổ đại, vén màn mọi bí mật về Thiên Tôn Vô Cực và hoàn thành sứ mệnh “Hàn Gắn Bầu Trời”.
Hắn nghĩ đến Mộ Dung Tuyết. Nàng là một cô nương tốt, chân thành, và đã giúp đỡ hắn rất nhiều. Nhưng con đường phía trước quá nguy hiểm, hắn không thể kéo nàng vào vòng xoáy này. Tạm thời tách ra là lựa chọn tốt nhất để bảo vệ nàng. Hắn sẽ ghi nhớ ân tình này.
Khi Lạc Phong chuẩn bị đứng dậy, một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc lại xẹt qua, khiến cổ ngọc giới trên tay hắn rung lên khe khẽ. Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy gì ngoài dòng người tấp nập. Nhưng hắn biết, Hắc Y Nhân vẫn đang ở rất gần, vẫn đang dõi theo hắn như một con báo săn mồi.
Lạc Phong siết chặt nắm tay, ánh mắt kiên nghị. Hắn mở cửa phòng, hòa mình vào dòng người của Long Kiều Trấn, nhưng bước chân vững vàng hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình mới, với một mục tiêu rõ ràng trong tâm trí, và một ý chí sắt đá không gì lay chuyển được.
Trên một mái nhà cao, khuất sâu trong bóng râm của một cây cổ thụ, Hắc Y Nhân dõi theo bóng lưng Lạc Phong đang dần khuất xa. Đôi mắt hắn lóe lên vẻ thích thú, môi khẽ nhếch cười lạnh. “Xem ra, con mồi đã nhận ra con đường của mình rồi. Nó đã tìm thấy một phần của Lưu Đồ Cổ và biết đến Hư Không Thư Các. Thật thú vị.”
Hắn kích hoạt một phù văn nhỏ trong lòng bàn tay, một luồng ánh sáng đen xẹt qua rồi biến mất trong không trung. Đó là tín hiệu báo cáo mật cho tổ chức của hắn. “Cuộc săn mới chỉ bắt đầu, tiểu tử. Ta sẽ xem ngươi có thể đi được bao xa.” Hắc Y Nhân thu liễm khí tức, thân hình gầy gò của hắn tan biến vào bóng đêm mịt mùng.
Lạc Phong không biết rằng, mỗi bước đi của hắn đều đang bị một thế lực hùng mạnh theo dõi. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, và những kẻ săn mồi còn đáng sợ hơn nhiều đang chờ đợi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: