Hư Không Huyễn ĐạoChương 24: Âm Mưu Tiên Môn
Mộ Dung Tuyết siết chặt nắm tay, khớp ngón trắng bệch. Màn sương sớm vẫn vương vấn trên tán cây cổ thụ, phủ lên lối mòn gập ghềnh vẻ bí ẩn, lạnh lẽo. Nàng nhìn tấm bản đồ da thú cũ kỹ trong tay Lạc Phong, ánh mắt dao động giữa lo lắng và tò mò mãnh liệt. Long Kiều Trấn đã ở phía sau, và giờ đây, họ lại quay trở lại thung lũng hoang tàn, nơi ẩn chứa hiểm nguy và bí mật rợn người.
“Lạc huynh, bản đồ này chỉ dẫn chúng ta quay lại khu vực này… Huynh chắc chắn đây là nơi chúng ta cần đến sao?” Giọng nàng khẽ run, hòa vào tiếng gió xào xạc trên vòm lá ẩm ướt. Nàng vẫn chưa thể quên cảnh tượng rết khổng lồ biến dị, hay luồng sát ý lạnh buốt từ kẻ bí ẩn theo dõi họ. Con đường này, đối với một tiểu thư được bảo bọc như nàng, thật quá sức chịu đựng.

Lạc Phong gật đầu, ánh mắt kiên định quét qua thân cây mục ruỗng và tảng đá lởm chởm. Dù dược lực Tử Hồn Thảo vẫn âm thầm xoa dịu vết thương, củng cố thể phách, cơn đau âm ỉ từ Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền vẫn nhắc nhở hắn gánh nặng đang mang. “Mộ Dung cô nương, bản đồ này chỉ ra điểm tụ tập Thiên Khuyết Vật. Hơn nữa, nó có thể là điểm nút quan trọng dẫn đến Hư Không Thư Các. Ta phải đi con đường này.” Giọng hắn trầm ổn, chứa đựng quyết đoán không thể lay chuyển.
Mộ Dung Tuyết thở dài, sợi tóc ướt sũng khẽ lướt qua gò má tái nhợt. Nàng nhìn Lạc Phong, hình ảnh hắn đứng chắn trước rết biến dị, không màng sống chết bảo vệ nàng, lại hiện rõ nét trong tâm trí. “Huynh đã cứu mạng tiểu nữ. Dù có nguy hiểm, tiểu nữ sẽ không bỏ rơi huynh.” Nàng ngước đôi mắt trong veo lên, nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm của Lạc Phong. “Hơn nữa, những lời huynh nói về Thiên Tôn Vô Cực… tiểu nữ muốn tự mình tìm hiểu sự thật. Sư môn thường dạy chúng ta về chính đạo, công bằng… nhưng những gì huynh kể lại… tiểu nữ không thể không hoài nghi.”
Đúng lúc đó, cổ ngọc giới trên ngón áp út Lạc Phong rung nhẹ, phát lam quang yếu ớt, như nhịp đập cảnh báo. Luồng khí tức lạnh lẽo, ẩn nấp trong rừng sâu phía xa, lướt qua giác quan hắn. Lạc Phong nhíu mày. Cảm giác bị theo dõi lại hiện hữu, rõ ràng hơn bao giờ hết. Kẻ săn mồi vẫn chưa từ bỏ. Hắn không nói gì, chỉ siết chặt tay Mộ Dung Tuyết và tăng tốc bước chân, men theo đường mòn ngày càng hiểm trở, cố cắt đứt dấu vết kẻ bám đuôi.

Thung lũng càng đi sâu càng trở nên hoang vu. Sương mù dày đặc hơn, bao phủ mọi thứ trong màn ảo ảnh mờ ảo, ẩm ướt. Mùi rêu mốc, đất ẩm và mùi tanh nồng của máu khô từ sinh vật biến dị trộn lẫn vào nhau, khiến không khí ngột ngạt. Lạc Phong vận Thiên Cốt, liên tục thanh lọc Tạp Khí Thiên Kiếp xâm thực cơ thể, đồng thời mở rộng giác quan không gian dò xét xung quanh. Cổ ngọc giới trên tay hắn rung lên bần bật, báo hiệu họ tiến gần đến nguồn năng lượng đặc biệt.
Sau khoảng một khắc, khe nứt lớn hiện ra trên vách đá sừng sững, như vết sẹo khổng lồ trên da thịt Thiên Phù Sơn. Từ đó, tỏa ra luồng linh khí kỳ lạ, xen lẫn Tạp Khí Thiên Kiếp biến chất mạnh mẽ, tạo thành luồng xoáy vô hình hút lấy mọi thứ xung quanh. Cổ ngọc giới trên tay Lạc Phong không ngừng run rẩy, lam quang huyền ảo chợt lóe chợ tắt, cảm giác quen thuộc với Thiên Khuyết Vật dâng trào trong tâm trí hắn.
“Là đây rồi!” Lạc Phong thì thầm, ánh mắt hắn dán chặt khe nứt. Hắn cảm nhận được nguồn năng lượng tinh khiết đến đáng sợ ẩn sâu bên trong, bị bao bọc bởi lớp Tạp Khí Thiên Kiếp dày đặc.
Khi đến gần hơn, họ kinh ngạc nhận ra đây là một **Mạch Khoáng Thiên Khuyết cổ**, nhưng đã bị trận pháp và kết giới phức tạp bao phủ, không cho phép bất kỳ ai tiếp cận dễ dàng. Xung quanh mạch khoáng, hàng trăm tu sĩ chia thành các nhóm, đối đầu nhau trong không khí căng thẳng tột độ. Tiếng binh khí va chạm loảng xoảng, tiếng pháp thuật bùng nổ thỉnh thoảng vang lên, xé tan tĩnh mịch thung lũng.
Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết nhanh chóng ẩn mình sau khối đá lớn rêu phong, cao quá đầu người. Từ vị trí đó, họ có thể nhìn rõ cờ hiệu rực rỡ tung bay trong gió: cờ hiệu màu xanh ngọc của **Thanh Hà Phái**, cờ hiệu đỏ rực lửa của **Hỏa Vân Tông**, và cờ hiệu xanh lục của **Bách Thảo Các**.
Mộ Dung Tuyết chấn động không thốt nên lời. Nàng tận mắt nhìn thấy sư huynh Trần Minh đứng giữa nhóm đệ tử Thanh Hà Phái, vẻ mặt căng thẳng, chỉ huy mọi người bố trí trận pháp. Bên cạnh hắn, vài trưởng lão cấp cao Thanh Hà Phái cũng hiện diện, ánh mắt đầy lo lắng và cảnh giác.
“Sư huynh… sao sư môn lại ở đây? Lại còn… tranh chấp với phái khác?” Mộ Dung Tuyết thì thầm, giọng nàng run rẩy, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Thanh Hà Phái luôn tự xưng là môn phái chính đạo, trọng lễ nghĩa, sao lại tham gia tranh giành tài nguyên đầy bạo lực này?
Ngay lúc đó, Trần Minh lớn tiếng quát tháo tu sĩ Hỏa Vân Tông cố gắng vượt qua trận pháp: “Mạch khoáng này do Thanh Hà Phái ta phát hiện trước! Hỏa Vân Tông các ngươi định cướp đoạt sao?!”
Trưởng lão Hỏa Vân Tông mặc áo bào đỏ lửa, thân hình vạm vỡ, cười lạnh đáp, giọng hắn vang vọng khắp thung lũng: “Mạch khoáng vô chủ, ai có khả năng thì chiếm! Huống hồ, thứ bên trong đâu phải thứ các ngươi có thể nuốt trôi!” Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn thẳng Trần Minh, đầy khinh miệt.
Lạc Phong không nói gì, ánh mắt hắn vẫn quét qua các nhóm tu sĩ, nhưng tâm trí đã hoàn toàn tập trung thám thính mạch khoáng. Hắn nhắm mắt lại, vận Thiên Cốt và Hư Không Chi Lực đến cực hạn, mở rộng giác quan không gian, cố xuyên qua các lớp trận pháp và kết giới phức tạp thâm nhập sâu bên trong.
Hắn cảm nhận được Tạp Khí Thiên Kiếp ở đây cực kỳ đậm đặc và biến chất, tạo thành lớp màn độc hại bao phủ lấy mọi thứ. Nhưng sâu thẳm bên trong, nơi Tạp Khí Thiên Kiếp xoáy cuộn dữ dội nhất, lại có nguồn năng lượng tinh khiết đến đáng sợ, tương tự Thiên Cốt hắn, âm ỉ phát sáng. Nó không phải linh khí thông thường, mà là thứ gì đó cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, như thể là một phần chính bầu trời đã vỡ nát.
Lạc Phong nhận ra các trận pháp mà các môn phái đang cố gắng thiết lập không phải để khai thác mạch khoáng, mà là để **phong tỏa** hoặc **phá hủy** thứ gì đó. Cảm giác bất an dâng lên trong lòng hắn. Hắn dồn toàn bộ Hư Không Chi Lực vào thính giác, cố nghe lén những lời thì thầm của các trưởng lão đang đứng riêng một góc khuất.
Tiếng nói Lão Tổ Thanh Hà Phái, lão già tóc bạc phơ với khuôn mặt khắc khổ, vang lên trầm thấp, đầy lo lắng: “Linh Thạch Cấm Kỵ bên trong có dấu hiệu bất ổn. Nếu nó thức tỉnh, bí mật về Thiên Tôn Vô Cực và Thế Giới Hồi Quy sẽ bại lộ, hạ giới sẽ rơi vào hỗn loạn không thể vãn hồi. Chúng ta phải phá hủy nó trước khi quá muộn!”
Trưởng Lão Hỏa Vân Tông, người vừa đối thoại với Trần Minh, có vẻ do dự hơn. Hắn nhìn sâu vào mạch khoáng, ánh mắt lấp lánh tham lam và tò mò. “Nhưng Linh Thạch đó có thể là một mảnh vỡ của Thiên Cốt thượng cổ. Phá hủy nó… e rằng sẽ gây phản phệ không thể lường trước, và chúng ta sẽ mất đi cơ hội duy nhất để hiểu rõ hơn về nguồn gốc Thiên Tôn Vô Cực.”

Trưởng Lão Bách Thảo Các, nữ tu trung niên với khí chất điềm đạm, lại tỏ ra kiên quyết hơn. Nàng siết chặt linh dược trong tay, giọng lạnh lùng: “Không còn lựa chọn nào khác! Chúng ta không thể để hạ giới hỗn loạn thêm nữa. Dù có phải hy sinh, bí mật này cũng không được phép lộ ra! Thà chúng ta chịu tiếng ác còn hơn để vũ trụ này sụp đổ!”
Mộ Dung Tuyết, đứng cạnh Lạc Phong, cũng nghe được loáng thoáng những lời này. Ánh mắt nàng từ bối rối chuyển sang kinh hoàng, rồi thất vọng tột độ. Nàng quay sang nhìn Lạc Phong, đôi mắt ngấn lệ, như muốn tìm kiếm lời giải thích cho sự thật phũ phàng này. “Linh Thạch Cấm Kỵ… Thiên Tôn Vô Cực… không lẽ… Sư môn… họ lại…” Giọng nàng lạc đi, nghẹn ngào trong cổ họng.
Lạc Phong siết chặt tay, đường gân nổi rõ trên mu bàn tay. Trong lòng hắn dấy lên cơn phẫn nộ ngút trời. Hắn hiểu ra rồi. Các môn phái này không chỉ che giấu mà còn muốn tiêu diệt bất cứ thứ gì có thể vén màn sự thật, kể cả những mảnh ghép quan trọng để “Hàn Gắn Bầu Trời”. Linh Thạch Cấm Kỵ đó chính là chìa khóa! Nó không chỉ liên quan đến Thiên Tôn Vô Cực mà còn là một phần Thiên Cốt thượng cổ, thứ có thể giúp hắn phá bỏ hoàn toàn phong ấn Cửu Trùng Cấm Phù và thức tỉnh sức mạnh chân chính của mình.

Đột nhiên, Lạc Phong cảm nhận được luồng khí tức sắc lạnh quen thuộc đang di chuyển vòng quanh khu vực, không chỉ dò xét họ mà còn các môn phái khác, như thể đang đánh giá tình hình. Hắc Y Nhân! Kẻ săn mồi vẫn không rời đi.
Ngay lúc đó, Trần Minh, sư huynh Mộ Dung Tuyết, đang tuần tra gần đó, vô tình nhìn thấy góc áo trắng Mộ Dung Tuyết lấp ló sau khối đá khi nàng vô ý dịch chuyển vì quá sốc. Hắn giật mình, đôi mắt sắc bén quét qua vị trí họ, hô lớn: “Ai đó?! Kẻ nào lén lút ở đây!”
Lạc Phong không chần chừ giây nào, nắm chặt tay Mộ Dung Tuyết đang đứng sững vì kinh hãi và thất vọng. “Đi!” Hắn gầm lên, vận Hư Không Chi Lực đến cực hạn. Làn sương ảo ảnh mỏng manh, mờ ảo nhanh chóng bao phủ lấy vị trí họ trong khoảnh khắc, che mắt Trần Minh, rồi hắn kéo Mộ Dung Tuyết lao vào khe đá hẹp khác mà Mộ Dung Tuyết đã từng chỉ.
Trần Minh đuổi theo một đoạn, thanh kiếm trong tay phát ánh sáng lạnh lẽo. Nhưng khi đến nơi, hắn không tìm thấy gì ngoài sương mù dày đặc tan nhanh. Hắn lẩm bẩm, vẻ mặt hoài nghi: “Chắc ta nhìn nhầm… hoặc là ma khí biến hóa.” Hắn lắc đầu, quay lại vị trí mình, tiếp tục chỉ huy các đệ tử.
Trên vách đá cao chót vót, khuất sâu trong tán cây cổ thụ, Hắc Y Nhân ẩn mình, đôi mắt sắc lạnh dõi theo toàn bộ sự việc. Hắn nhếch mép cười lạnh, khóe môi cong lên quái dị. “Thú vị… các môn phái và con mồi đều đang tụ tập vì Linh Thạch Cấm Kỵ… Quả nhiên, nó là chìa khóa. Kế hoạch Thiên Tôn Vô Cực đang tiến triển tốt đẹp.” Hắn kích hoạt phù văn báo cáo mật trong lòng bàn tay, luồng ánh sáng đen xẹt qua rồi biến mất trong không trung. Hắn thu liễm khí tức, thân hình gầy gò hắn tan biến vào bóng đêm mịt mùng, như chưa từng xuất hiện.
Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết chạy trốn khỏi khu vực nguy hiểm, hơi thở dồn dập. Mộ Dung Tuyết vẫn còn run rẩy, nước mắt lăn dài trên má. “Sư môn… họ muốn phá hủy nó… tại sao? Chẳng lẽ những gì huynh nói là thật… họ đang che giấu âm mưu động trời?” Giọng nàng lạc đi, đầy sự đau khổ và tuyệt vọng. Cả thế giới quan nàng dường như đang sụp đổ.
Lạc Phong siết chặt bàn tay nàng, ánh mắt kiên nghị hơn bao giờ hết. “Họ sợ sự thật, Mộ Dung cô nương. Họ sợ hỗn loạn mà sự thật có thể mang lại.” Giọng hắn trầm ấm, như một lời trấn an giữa bão tố. “Nhưng ta sẽ không để họ làm được. Linh Thạch Cấm Kỵ đó… có thể là hy vọng của ta, của vũ trụ này.”
Hắn kiểm tra cổ ngọc giới, nó lại rung lên bần bật, lam quang yếu ớt nhưng kiên định, như lời khẳng định. Linh Thạch Cấm Kỵ có mối liên hệ mật thiết với Thiên Cốt và Hư Không Huyễn Đạo hắn. Hắn nhận ra mục tiêu tiếp theo không chỉ là tìm kiếm Hư Không Thư Các, mà còn phải bảo vệ Linh Thạch Cấm Kỵ này khỏi hủy diệt của các môn phái.
Họ tiếp tục di chuyển, rời xa thung lũng, hướng về Long Kiều Trấn. Sương mù dần tan, những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua kẽ lá, nhưng trong tâm trí Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, gánh nặng mới đã đè nặng, mục tiêu mới đã được định hình, không thể lay chuyển. Con đường phía trước còn dài, và những bí mật vũ trụ vẫn đang chờ đợi họ vén màn.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: