Hư Không Huyễn ĐạoChương 25: Nguy Hiểm Rình Rập
Sương mù dần tan, nhường chỗ cho rạng đông, nhưng trong tâm trí Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết, gánh nặng mới đè nặng, mục tiêu đã định, khó lòng lay chuyển. Con đường phía trước còn dài, và những bí mật càn khôn vẫn đợi họ vén màn. Nhưng trước khi ánh sáng ban ngày có thể xua tan hết bóng đêm, một mối nguy hiểm còn lớn hơn đang rình rập, nuốt chửng mọi hy vọng mong manh.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Tây Long Kiều Trấn, nơi con đường mòn vắng vẻ uốn lượn như dải lụa cũ kỹ. Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió heo may lướt qua tán cổ thụ, xào xạc như lời thì thầm của điềm chẳng lành. Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết đang di chuyển nhanh chóng, bước chân thoăn thoắt trên nền đá lởm chởm. Sắc mặt Lạc Phong vẫn còn tái nhợt vì vết thương cũ và Hư Không Chi Lực bộc phát ở chương trước, nhưng ánh mắt hắn lại kiên nghị hơn bao giờ hết, tựa ngọn lửa nhỏ cháy bùng trong đêm tối. Mộ Dung Tuyết đi cạnh, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng, nhưng nàng không hề có ý định bỏ rơi hắn.
“Lạc huynh, huynh có ổn không? Vết thương của huynh…” Mộ Dung Tuyết khẽ lên tiếng, giọng nói chứa sự quan tâm chân thành. Nàng nhìn thấy những vết rách trên lòng bàn tay Lạc Phong vẫn ứa máu, thấm qua lớp vải băng bó sơ sài.
Lạc Phong không trả lời thẳng vào câu hỏi của nàng, ánh mắt hắn sắc bén quét một vòng quanh bụi cây rậm rạp và tảng đá lởm chởm ven đường. Hắn cảm nhận được điều gì đó bất thường, một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình bao trùm không gian xung quanh. “Không sao. Chúng ta phải nhanh chóng vào trấn. Ta cảm thấy… có kẻ đang theo dõi.” Giọng hắn trầm thấp, chứa sự cảnh giác cao độ.
Đúng lúc đó, cổ ngọc giới trên ngón áp út Lạc Phong đột nhiên rung lên bần bật, một lam quang yếu ớt nhưng cấp bách chợt lóe lên rồi tắt lịm, tựa lời cảnh báo khẩn cấp. Lạc Phong siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, kéo nàng nép sát vào sau bụi cây rậm rạp, thân hình hắn che chắn cho nàng gần như trọn vẹn. “Nín thở! Có kẻ đang đến rất gần.”

Hai người nín thở, lòng như trống giục. Mộ Dung Tuyết có thể nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập, và tiếng thở đều đều nhưng mạnh mẽ của Lạc Phong ở phía trước. Một mùi hương lạ, tựa mùi đất ẩm trộn lẫn mùi kim loại tanh nồng, xộc vào mũi nàng. Qua kẽ lá, nàng thấy một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện giữa tán cây xa xa, tựa hòa vào màn đêm đang buông xuống. Bóng đen đó di chuyển không tiếng động, nhanh như cơn gió, nhưng lại mang theo áp lực vô hình, nặng nề đến nghẹt thở.
Hắc Y Nhân đột ngột xuất hiện, đứng chặn giữa con đường mòn, cách chỗ họ ẩn nấp không quá mười trượng. Hắn gầy gò, toàn thân bao bọc trong bộ áo đen tuyền, mũ trùm che khuất gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo, sâu thẳm tựa vực thẳm không đáy. Đôi mắt ấy nhìn thẳng vào chỗ Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết ẩn nấp, không hề có ý tìm kiếm. Khí thế áp bức tỏa ra từ hắn khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề, lá khô dưới chân như ngừng xao động, chim chóc cũng im bặt tiếng hót. Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lạc Phong, hắn biết mình không thể trốn tránh được nữa.
Hắn kéo Mộ Dung Tuyết đứng dậy, đối mặt với Hắc Y Nhân. Mộ Dung Tuyết vẫn run rẩy, nhưng nàng cố gắng đứng vững, ánh mắt kiên định nhìn về phía kẻ địch.
“Ngươi là ‘mầm họa’ mà Thiên Tôn Vô Cực đã cảnh báo.” Giọng Hắc Y Nhân khàn đặc, đầy uy áp, tựa tiếng đá cọ xát vào nhau, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Kẻ nắm giữ Hư Không Chi Lực và Thiên Cốt bị phong ấn. Ngươi đã phá hoại kế hoạch của chúng ta ở Mạch Khoáng Thiên Khuyết.” Hắn nói, mỗi lời tựa nhát búa giáng xuống, đập tan mọi nghi ngờ trong lòng Lạc Phong về thân phận kẻ địch.
Lạc Phong đứng chắn trước Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. “Ta không biết ngươi nói gì. Tránh ra!” Hắn gằn giọng, dù biết rằng lời nói của mình không có trọng lượng trước kẻ mạnh như thế.
Hắc Y Nhân nhếch mép cười khinh miệt, đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. “Không cần biết. Mục tiêu của ta là bắt ngươi sống. Ngươi là ‘chìa khóa’ quý giá.” Hắn không nói thêm, chỉ vung tay. Một luồng hắc khí mạnh mẽ, đặc quánh tựa roi da, xé toạc không khí, lao thẳng tới Lạc Phong. Luồng hắc khí ấy mang theo sức mạnh hủy diệt đáng sợ, khiến bụi cây ven đường héo rũ, khô cháy chỉ trong chớp mắt.

Lạc Phong không chần chừ, vận hành *Luyện Thể Cổ Tinh* đến cực hạn. Nhục thân hắn phát ra ánh sáng vàng nhạt, cơ bắp cuồn cuộn căng cứng. Đồng thời, hắn bộc phát Hư Không Chi Lực, tạo ra trường lực vô hình bao quanh cơ thể, cố gắng đẩy luồng hắc khí chệch hướng. Hai luồng năng lượng va chạm, tạo ra tiếng nổ nhỏ nhưng đầy uy lực, khiến mặt đất rung chuyển, bụi bay mù mịt. Luồng hắc khí bị đẩy chệch một chút, xẹt qua vai Lạc Phong, để lại vết cháy sém trên áo hắn.
“Lạc huynh, cẩn thận!” Mộ Dung Tuyết hét lớn, rút thanh trường kiếm bên hông. Ánh sáng bạc của lưỡi kiếm lóe lên trong đêm tối. Nàng lao tới, vận linh lực toàn thân, chém nhát kiếm đầy quyết tâm vào sườn Hắc Y Nhân. Nàng biết mình yếu ớt, nhưng nàng không thể đứng nhìn Lạc Phong đơn độc chiến đấu.
Nhưng kiếm của nàng chỉ sượt qua tàn ảnh. Hắc Y Nhân dễ dàng né tránh, thân hình hắn tựa bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện. Một luồng hắc khí khác, nhanh tựa chớp, đánh thẳng vào Mộ Dung Tuyết. Nàng không kịp phản ứng, cảm thấy lực mạnh mẽ đập vào mạn sườn, khiến nàng phun ra ngụm máu tươi, ngã vật xuống đất. Thanh kiếm văng xa, lọt thỏm vào bụi cây. Nàng cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng cơn đau nhói chạy khắp kinh mạch, đầu óc choáng váng, dường như kinh mạch đã bị chấn động nghiêm trọng.

“Dừng tay!” Lạc Phong gầm lên tức giận, đôi mắt đỏ ngầu tựa muốn phun lửa. Cơn phẫn nộ bùng lên khiến Hư Không Chi Lực trong cơ thể hắn cuồng bạo hơn bao giờ hết. Hắn lao tới, tung quyền tích tụ toàn bộ linh lực, có Hư Không Chi Lực bên trong, nhắm thẳng vào Hắc Y Nhân. Cú đấm xé gió, mang theo luồng sức mạnh kinh người, tảng đá nhỏ trên đường bị cuốn theo, vỡ vụn thành cát bụi.
Hắc Y Nhân vẫn đứng đó, không hề né tránh. Hắn dễ dàng đỡ đòn, bàn tay hắn phát ra luồng năng lượng đen bao lấy nắm đấm Lạc Phong, tựa kìm sắt vô hình. Lạc Phong cảm thấy kinh mạch mình tựa bị xé nát, cơn đau buốt thấu xương chạy dọc cánh tay, lan khắp toàn thân. Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền bùng phát dữ dội, những ký hiệu con rết chín đầu tựa muốn cắn xé linh hồn hắn. Hắn rên lên tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại. Lòng bàn tay phải của hắn, nơi vết thương cũ vẫn chưa lành, giờ đây lại rách toạc thêm, máu tươi chảy đầm đìa, thấm ướt ống tay áo. Hắn khuỵu gối xuống đất, cố gắng chống đỡ cơ thể run rẩy.
Hắc Y Nhân chậm rãi tiến đến, mỗi bước đi đều tựa giẫm lên trái tim Lạc Phong. “Ngươi có tiềm năng, ‘mầm họa’. Nhưng hiện tại, ngươi vẫn quá yếu.” Giọng hắn khinh miệt, nhưng lại ẩn chứa đánh giá lạnh lùng. Hắn giơ tay, một luồng năng lượng hình sợi xích đen đặc quánh từ lòng bàn tay hắn bắn ra, trói chặt lấy Lạc Phong, kéo hắn lại gần. Sợi xích siết chặt, khiến Lạc Phong cảm thấy lồng ngực mình tựa bị ép nghẹt, hô hấp trở nên khó khăn.
Mộ Dung Tuyết, dù nằm vật vã trên đất, vẫn cố gắng vùng vẫy đứng dậy. Nàng cố gắng bò đến bên Lạc Phong, giọng yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. “Lạc huynh… không!” Nàng nhìn thấy Hắc Y Nhân đang định đoạt lấy chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út Lạc Phong, ánh mắt nàng bỗng lóe lên tuyệt vọng. Chiếc nhẫn ấy, nàng biết, là thứ quý giá nhất đối với hắn, là kỷ vật của mẫu thân hắn.
Mộ Dung Tuyết bỗng nhiên bộc phát ý chí kiên cường không tưởng. Nàng không biết lấy đâu ra sức lực cuối cùng, tựa thiêu thân, nàng lao về phía Hắc Y Nhân, ôm chặt lấy chân hắn. “Buông ra! Buông Lạc huynh ra!” Nàng hét lên, giọng nói khản đặc vì đau đớn cùng tuyệt vọng.

Hắc Y Nhân bất ngờ trước hành động liều lĩnh này, hắn khẽ cau mày, đôi mắt sâu thẳm lóe lên tia khó chịu. Một luồng hắc khí mạnh mẽ bùng nổ từ cơ thể hắn, hất văng Mộ Dung Tuyết ra xa. Nàng đập mạnh vào thân cây cổ thụ, tiếng rắc khô khốc vang lên. Nàng ngất lịm ngay lập tức, thân thể mềm nhũn đổ gục xuống, máu vẫn chảy ra từ khóe môi cùng mũi, nhuộm đỏ một vệt trên nền đất.
“Mộ Dung cô nương!” Lạc Phong gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu tựa dã thú bị thương. Cơn phẫn nộ tột cùng khiến luồng sức mạnh hỗn loạn bùng lên trong cơ thể Lạc Phong. Hư Không Chi Lực cuồng bạo, không thể kiểm soát, xé rách một phần xiềng xích đen trói chặt hắn. Một vết nứt nhỏ, sâu hoắm xuất hiện trên mặt đất ngay dưới chân hắn, tựa vết sẹo trên linh hồn vũ trụ. Sức mạnh ấy quá mạnh, quá hỗn loạn, nó gây tổn thương cho chính hắn, nhưng cũng đủ để hắn thoát khỏi xiềng xích trong thoáng chốc.
Hắc Y Nhân nhìn thấy sự bộc phát này, ánh mắt hắn lóe lên hứng thú pha lẫn tính toán. “Ồ? Sức mạnh này… đúng là thứ ta cần. Nhưng chưa phải lúc.” Hắn không muốn giết Lạc Phong ngay lập tức. Hắn cần “nuôi dưỡng” tiềm năng này, để nó phát triển đến mức tối đa, rồi mới thu hoạch. Hắn vung tay, lực vô hình đánh mạnh vào gáy Lạc Phong, khiến hắn choáng váng, trước mắt tối sầm lại, ngã khuỵu xuống đất, bất tỉnh.
Hắc Y Nhân chậm rãi bước đến, nhặt lấy Mộ Dung Tuyết bất tỉnh, thân thể nàng mềm nhũn trong vòng tay hắn. Hắn liếc nhìn Lạc Phong vật vã trên mặt đất, khóe môi nhếch lên nụ cười khinh miệt, nhưng đầy ẩn ý. “Ngươi sẽ sớm gặp lại nàng thôi, ‘mầm họa’. Ngươi là chìa khóa… cùng con mồi chính của chúng ta.”
Hắn kích hoạt phù văn nhỏ trong lòng bàn tay, một luồng ánh sáng đen xẹt qua rồi tan biến vào đêm tối. Thân hình hắn cùng Mộ Dung Tuyết biến mất không để lại dấu vết, tựa chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ của con đường mòn, cùng Lạc Phong nằm đó, đơn độc giữa bóng tối.
Dần dần, Lạc Phong tỉnh lại trong cơn đau nhói thấu xương. Hắn cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng cơ thể dường như không còn chút sức lực. Mắt hắn nhìn về hướng Hắc Y Nhân biến mất, chỉ thấy khoảng không đen kịt. “Mộ Dung… cô nương…” Hắn phun ra ngụm máu, cảm nhận nỗi đau thể xác cùng tinh thần đang xé nát mình.
Nỗi đau đớn tột cùng, sự bất lực đến tuyệt vọng, cùng cơn phẫn nộ bùng cháy trong tâm trí Lạc Phong. Hắn tựa lưng vào thân cây cổ thụ, nhắm mắt, môi mấp máy. Lời thề khắc sâu vào huyết quản, hòa vào từng thớ thịt, từng tế bào hắn. Hắn sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà hắn đã yếu đuối đến mức không thể bảo vệ người mình quan tâm.
“Ta thề… ta sẽ tìm lại nàng. Ta sẽ khiến tất cả các ngươi… phải trả giá!” Giọng hắn khản đặc, nhưng ý chí kiên định tựa sắt đá. Vết thương lòng bàn tay phải hắn vẫn rỉ máu, chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út hắn khẽ phát sáng trong bóng tối, lam quang yếu ớt nhưng kiên định, tựa lời đáp lại cho ý chí sắt đá không thể lay chuyển của hắn. Hắn sẽ mạnh lên, mạnh hơn bất kỳ kẻ nào, để không còn phải bất lực đứng nhìn những người hắn yêu thương bị tổn thương. Con đường phía trước, dù hiểm nguy đến đâu, hắn cũng sẽ bước đi, cho đến khi vén màn mọi bí mật cùng đòi lại công bằng.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: