Hư Không Huyễn Đạo
Chương 3: Phế Vật Đạp Lên Luyện Thể

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:35 | Lượt xem: 8

“Phế vật! Ngươi chỉ là một con chó hoang sống trong cống rãnh! Cả đời này cũng đừng hòng ngóc đầu lên!”

Giọng nói the thé, đầy vẻ khinh bỉ của Lạc Bưu, cùng tiếng cười vang dội của Lạc Lâm và đám đệ tử Lạc thị, vẫn còn văng vẳng bên tai Lạc Phong, như một lưỡi dao sắc nhọn khắc sâu vào tâm khảm. Hắn nhớ như in cảm giác nhức nhối khi bị đạp ngã, khi những lời lẽ miệt thị ấy như những mũi tên độc đâm thẳng vào lòng tự tôn. Vết thương sâu hoắm nơi lòng bàn tay phải, nơi máu hắn đã thấm vào chiếc nhẫn ngọc, giờ đây đã biến mất không dấu vết, nhưng vết sẹo trong tâm hồn thì vẫn còn đó, âm ỉ nhức nhối.

Lạc Phong giật mình, tâm thần trở về thực tại. Hắn đang lơ lửng giữa một hư không vô tận, thăm thẳm, nơi không có nhật nguyệt tinh tú, chỉ có một vầng hào quang xanh lam dịu nhẹ tỏa ra từ chính bản thân hắn và chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay. Vết thương trên tay đã lành lặn như chưa từng tổn thương, không chỉ vậy, nhục thân hắn còn cảm thấy nhẹ bẫng, như thể mọi gánh nặng, mọi đau đớn từ phàm trần đã bị trút bỏ. Một luồng năng lượng lạ lẫm, tinh khiết và tràn đầy sức sống, đang chảy khắp kinh mạch, tưới nhuận từng tế bào, mang lại cảm giác sảng khoái khôn tả.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Phế Vật Đạp Lên Luyện Thể

Hắn nhìn quanh. Không gian này vô biên vô hạn. Những dòng linh khí thanh khiết, trong suốt tựa lưu ly, lững lờ trôi qua, mang theo khí vị nguyên thủy, của một vũ trụ chưa từng nhiễm bụi trần. Nó khác xa với thứ tạp khí ô trọc, ẩm thấp mà hắn đã hít thở suốt mười lăm năm cuộc đời. Nơi đây là một cảnh giới an bình tuyệt đối, một bức họa tĩnh mịch của vô tận, khiến tâm hồn hắn bỗng trở nên thanh thản khôn tả.

Ánh mắt Lạc Phong dừng lại trên cổ thạch đài lơ lửng giữa hư không, nơi quyển cổ tịch “Hư Không Huyễn Đạo” đang yên vị. Hắn nhớ lại dòng tri thức mênh mông tràn vào thức hải mình, về Đại Hồng Kiếp, về thiên địa sụp đổ, về Tạp Khí Thiên Kiếp và cả sứ mệnh “hàn gắn bầu trời”. Một sứ mệnh vĩ đại, tưởng chừng như chỉ dành cho những Tiên nhân thượng giới, chứ không phải một “phế vật” không linh căn như hắn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Phế Vật Đạp Lên Luyện Thể

“Sứ mệnh hàn gắn bầu trời… Ta, một phế vật, làm sao có thể?” Một tia hoài nghi chợt xẹt qua tâm thần Lạc Phong, như một làn gió lạnh thổi qua giữa hư không tịch mịch. Hắn đã quá quen với việc bị coi thường, bị gán danh “phế nhân” từ khi còn bé. Niềm tin vào bản thân hắn, dù kiên cường đến mấy, cũng đã bị bào mòn bởi tháng năm sống trong khinh miệt.

Nhưng rồi, một ngọn lửa khác bùng lên, mãnh liệt hơn, rực rỡ hơn. Đó là ngọn lửa của ý chí, của khát khao chứng tỏ bản thân, của lời hứa với mẫu thân đã khuất. Hắn nhớ lại ánh mắt dịu dàng của mẹ, lời dặn dò “Phong nhi của mẹ không phải phế vật, con tất sẽ tìm ra đạo lộ của riêng mình.” Chiếc nhẫn ngọc ấm áp trên tay hắn như đang thì thầm, củng cố niềm tin trong hắn.

Lạc Phong từ từ điều khiển thân thể lơ lửng, tiến lại gần cổ thạch đài và quyển cổ tịch. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bìa sách một lần nữa. Lần này, các cổ tự không truyền tải tri thức mới, mà chúng như đang củng cố những gì hắn đã lĩnh hội, đồng thời phát ra một luồng chấn động khẽ khàng, dẫn dắt hắn lật sang một trang cụ thể. Hắn cảm nhận được một sự thúc giục mãnh liệt, như thể quyển sách đang gọi mời hắn khám phá bí mật sâu hơn của nó.

***

Theo sự dẫn dắt vô hình của quyển cổ tịch, Lạc Phong lật mở những trang sách ố vàng. Hắn không cần phải đọc từng chữ, những cổ tự tựa tinh tú lấp lánh trên nền giấy, tự động khắc sâu vào thức hải hắn, mở ra một chương mới, một phần riêng biệt của bộ công pháp đồ sộ này. Tiêu đề hiện lên rõ ràng trong thức hải hắn: “Luyện Thể Cổ Tinh – Căn Bản Chi Đạo”.

Cùng lúc đó, một luồng tin tức mới, rõ ràng mạch lạc hơn, ùa vào thức hải Lạc Phong. Lần này, nó không chỉ là những tri thức khô khan, mà còn là một “tiếng nói” trầm ấm, cổ xưa, vang vọng từ sâu thẳm chiếc nhẫn ngọc, hoặc có lẽ là từ chính cổ tịch, tựa một vị đạo sư đang giải thích cặn kẽ mọi điều.

“Hỡi kẻ kế thừa, ‘Luyện Thể Cổ Tinh’ là phương pháp cường hóa nhục thân tới cực hạn, bằng cách hấp thụ và chuyển hóa ‘Tinh Thần Lực’ – nguyên lực vũ trụ, dồi dào trong hư không này.”

Lạc Phong lắng nghe, từng lời như khắc sâu vào tâm khảm. “Tinh Thần Lực… không cần Thiên Cốt, không cần linh căn…” Hắn hít thở dồn dập. Đây chính là điều hắn hằng mơ ước, con đường dành cho hắn, kẻ bị gán danh phế vật.

Tiếng nói tiếp tục, mang theo giọng điệu nghiêm trọng: “Tuy nhiên, Tinh Thần Lực cực kỳ hung bạo, khó hấp thụ. Nó là bản nguyên của vũ trụ, không phải thứ mà một nhục thân phàm nhân có thể dễ dàng dung nạp. Quá trình luyện thể sẽ cực kỳ đau đớn, như thể nhục thân ngươi bị xé rách rồi tái tạo, đòi hỏi ý chí sắt đá và sức chịu đựng phi thường.”

Lạc Phong không khỏi rùng mình khi nghe đến quá trình “xé rách tái tạo”. Hắn đã từng chịu đựng nhiều thể xác đau đớn, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng đến việc nhục thân mình sẽ bị giày vò đến mức độ đó.

“Nhục thân của ngươi phải được rèn luyện tới cực hạn, kiên cố tựa tinh cương, mới có thể dung nạp Tinh Thần Lực ổn định. Chỉ khi đó, ngươi mới có thể chịu đựng và điều khiển các phép tắc liên quan đến không gian và trọng lực của ‘Hư Không Huyễn Đạo’ ở những cảnh giới cao hơn.”

“Không có linh căn, lại có thể tu luyện? Thật sao?” Lạc Phong vẫn còn một tia hoài nghi cuối cùng. Mười lăm năm cuộc đời bị định nghĩa bởi sự thiếu linh căn đã ăn sâu vào tiềm thức. Hắn sợ đây chỉ là một giấc mơ, một ảo ảnh đẹp đẽ rồi sẽ tan biến.

Đúng lúc đó, hình ảnh Lạc Bưu và Lạc Lâm lại hiện lên trong thức hải hắn, cùng những lời sỉ nhục cay độc. “Phế vật! Ngươi chỉ là một con chó hoang!” Cơn phẫn nộ bùng lên, thiêu đốt mọi hoài nghi còn sót lại. Hắn còn nhớ rõ lời mẫu thân, ánh mắt đầy tin tưởng của người.

“Nếu đây là đạo lộ của ta, thì dù có phải chịu đựng đau đớn vạn lần, dù có phải trải qua trăm ngàn lần xé rách tái tạo, ta cũng sẽ đi!” Quyết tâm bùng cháy trong đôi mắt Lạc Phong, rực rỡ tựa tinh tú trong hư không. Hắn sẽ không bao giờ gục ngã nữa. Hắn sẽ chứng minh cho tất cả thấy, kẻ phế vật này không chỉ có thể tu luyện, mà còn có thể đạp lên đại đạo!

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Phế Vật Đạp Lên Luyện Thể

***

Lạc Phong không chần chừ. Hắn ngồi khoanh chân trên cổ thạch đài, theo hướng dẫn chi tiết từ “Luyện Thể Cổ Tinh”. Tâm pháp được truyền tải vào thức hải hắn không phải là những câu chú phức tạp, mà là một chuỗi ý niệm về cách dẫn dắt, hòa hợp với Tinh Thần Lực. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng làm trống rỗng thức hải, chỉ tập trung vào việc cảm nhận năng lượng quanh thân.

Ngay khi hắn vận dụng tâm pháp, một luồng năng lượng vô hình, nhưng sắc bén như hàng vạn mũi kim, lập tức ập vào nhục thân hắn. Cảm giác đầu tiên là một cơn lạnh buốt thấu xương, như thể hắn đang bị đóng băng từ nội đến ngoại. Rồi ngay lập tức, cơn lạnh đó chuyển hóa thành một sức nóng rực lửa, như thể nội tạng hắn đang bị nung chảy trong lò lửa vô hình.

“Aaa!” Lạc Phong không kìm được tiếng rên khẽ. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm ướt tóc mai và y phục. Nhục thân hắn run rẩy dữ dội, từng thớ cơ co rút, từng mạch máu như bị xé toạc dưới áp lực của Tinh Thần Lực. Hắn cảm thấy như có vạn kiến đang bò dưới da, cắn xé từng tế bào, rồi lại có một lực lượng vô hình kéo giãn xương cốt, muốn biến hắn thành dị dạng.

Cơn đau tột cùng, vượt xa bất cứ trận đòn roi nào hắn từng chịu đựng. Nó không chỉ là thể xác đau đớn, mà còn là tinh thần giày vò, một cảm giác như thể linh hồn hắn đang bị xé khỏi nhục thân. Hắn cắn chặt răng, hàm nghiến ken két, đến mức có thể cảm nhận được vị máu tanh trong khoang miệng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Phế Vật Đạp Lên Luyện Thể

“Không thể… chịu nổi…” Ý niệm yếu ớt thoáng qua. Hắn muốn bỏ cuộc, muốn buông xuôi, muốn trở về với sự an toàn của căn lều xiêu vẹo, dù có bị sỉ nhục đến mấy.

Nhưng rồi, giữa cơn đau đớn tột cùng đó, một tia sáng yếu ớt lóe lên. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng nhỏ bé, tinh khiết, đang thẩm thấu vào cốt tủy, vào từng tế bào cơ bắp. Đó là một cảm giác ấm áp và mạnh mẽ lạ thường, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn, xoa dịu phần nào cơn đau. Nó là Tinh Thần Lực, đang dần dần hòa nhập vào nhục thân hắn, dù chỉ là một phần rất nhỏ.

“Đây là… sức mạnh…” Ý chí kiên cường của Lạc Phong lại bùng cháy. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng hắn đã tìm thấy một điểm tựa, một mục tiêu. Mỗi lần Tinh Thần Lực xé rách nhục thân, hắn lại cảm nhận được sự tái tạo, một sự cứng cáp hơn một chút. Nó giống như một pho tượng đang được điêu khắc, mỗi nhát búa đều gây đau đớn, nhưng đồng thời cũng định hình nên một hình hài mạnh mẽ hơn.

Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ thức hải vào việc duy trì tâm pháp. Hắn không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Một khắc tựa thiên thu, một giờ tựa vạn kiếp. Hắn ngất đi rồi lại tỉnh lại, trong cơn đau đớn tột cùng, nhưng mỗi khi tỉnh lại, hắn lại tiếp tục, lặp đi lặp lại quá trình hấp thụ và chuyển hóa Tinh Thần Lực. Tiếng nói cổ xưa đã nói đúng: đây là con đường của ý chí sắt đá và sức chịu đựng phi thường.

***

Trong hư không vô tận, thời gian dường như không còn ý nghĩa. Đối với Lạc Phong, mỗi ngày là một cuộc chiến, mỗi giờ là một thử thách nghiệt ngã. Hắn miệt mài luyện tập theo các động tác và tâm pháp của “Luyện Thể Cổ Tinh”, quên đi đói khát, quên đi mệt mỏi, chỉ còn lại ý chí sắt đá và khát khao cường đại.

**Ngày thứ nhất:** Lạc Phong chỉ có thể ngồi thiền, cố gắng dẫn Tinh Thần Lực vào nhục thân. Mỗi lần như vậy, cơn đau lại ập đến như thủy triều. Hắn cắn chặt môi, mồ hôi vã ướt đẫm, nhục thân co giật kịch liệt. Hắn ngất đi không biết bao nhiêu lần, rồi lại tỉnh lại, mắt mở trừng trừng nhìn hư không vô định, trước khi lại kiên cường bắt đầu lại. Cảm giác từng thớ thịt bị xé toạc, từng sợi gân giãn ra đến cực hạn, rồi lại được hàn gắn bằng một năng lượng tinh khiết, dù chỉ là một chút, đã trở thành một phần của cuộc sống mới.

**Ngày thứ năm:** Lạc Phong không còn chỉ ngồi thiền. Hắn đã có thể chịu đựng cơn đau lâu hơn, và bắt đầu thực hiện các bài tập cường độ cao được ghi trong cổ tịch. Hắn tập cách nâng những khối đá nhỏ lơ lửng trong hư không, ban đầu chỉ là những viên đá to bằng nắm tay, sau đó là những tảng đá lớn hơn, nặng hơn. Mỗi lần nhấc lên, cơ bắp hắn lại gào thét, nhưng hắn cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào. Hắn chạy không ngừng nghỉ trong hư không vô tận, mỗi bước chạy đều như đang vượt qua một lực cản vô hình, rèn luyện tốc độ và sức bền. Hắn thực hiện các tư thế uốn dẻo khó tin, kéo giãn từng khớp xương, từng sợi gân, cảm nhận nhục thân mình đang trở nên mềm dẻo nhưng cũng cứng cáp hơn.

**Tuần thứ hai:** Những thay đổi rõ rệt bắt đầu xuất hiện. Lớp da dẻ vốn gầy gò, xanh xao của Lạc Phong giờ đây trở nên săn chắc hơn, mang một sắc đồng khỏe mạnh. Những đường nét cơ bắp ẩn mình dưới lớp áo cũ kỹ bắt đầu hiện rõ, không phải là cơ bắp đồ sộ mà là sự rắn chắc, tinh gọn. Vết sẹo cũ trên lòng bàn tay hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một làn da mịn màng, tựa chưa từng tổn thương. Hắn có thể chịu đựng cơn đau lâu hơn, và quá trình hấp thụ Tinh Thần Lực không còn quá kịch liệt như ban đầu. Hắn cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp, mạnh mẽ đang luân chuyển trong nhục thân, không còn là sự xé rách đau đớn mà là một dòng chảy sinh lực.

**Tháng thứ nhất (tương đương với vài ngày ở thế giới thực):** Lạc Phong giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Hắn đứng thẳng, nhục thân toát ra một khí chất mạnh mẽ, rắn rỏi, không còn vẻ gầy gò, yếu ớt của kẻ phế vật nữa. Hắn thử sức mạnh mới: đấm vào không khí, một tiếng “vút” khẽ vang lên, và một luồng khí lưu vô hình xoáy mạnh. Nắm đấm của hắn giờ cứng tựa sắt thép, mỗi cú đấm đều ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Hắn có thể di chuyển với tốc độ kinh người, nhảy vọt lên cao trăm trượng chỉ bằng một cú nhún chân, rồi lại lơ lửng nhẹ nhàng trong hư không.

Hắn cảm nhận được Tinh Thần Lực không chỉ bên ngoài, mà còn cuộn trào trong kinh mạch, củng cố nội tạng, cốt cách, khiến hắn trở nên bất phàm. Mỗi sợi tóc, mỗi tế bào đều như được tái sinh, mạnh mẽ hơn, bền bỉ hơn.

“Mỗi giọt mồ hôi, mỗi cơn đau đều là một bước tiến.” Lạc Phong tự nhủ. Hắn đã không bỏ cuộc. Hắn đã vượt qua cực hạn của bản thân.

***

Sau một thời gian dài khổ luyện không ngừng nghỉ, Lạc Phong đứng thẳng trong hư không, hít thở sâu. Nhục thân hắn giờ đây toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt. Không còn là thiếu niên gầy gò, u uất với ánh mắt tuyệt vọng. Thay vào đó, hắn là một thanh niên rắn rỏi, đường nét cơ bắp ẩn hiện dưới lớp y phục cũ kỹ nhưng giờ đây đã vừa vặn hơn, tựa hồ chúng được sinh ra để bao bọc một thân thể cường tráng. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ ảm đạm mà ánh lên sự tự tin, kiên định và ngọn lửa bất diệt.

Hắn đưa nắm đấm lên, nhẹ nhàng đấm vào hư không. Một tiếng “vút” xé gió vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo ra một luồng khí động xoáy tròn rồi tan biến vào hư vô. Hắn cảm nhận được Tinh Thần Lực đang cuộn trào trong từng thớ cơ, từng mạch máu, một cảm giác mạnh mẽ và tràn đầy sinh lực mà hắn chưa từng biết đến trước đây. Nó không phải là linh khí, nhưng lại tinh thuần và hùng vĩ hơn bất cứ năng lượng nào hắn từng tưởng tượng.

Lạc Phong nhìn xuống chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út, vật kỷ niệm duy nhất của mẫu thân, cũng là cánh cổng đã mở ra thế giới mới cho hắn. Một nụ cười mãn nguyện nhưng đầy quyết tâm nở trên môi hắn. Hắn đã làm được. Hắn đã không gục ngã.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8