Hư Không Huyễn ĐạoChương 4: Ánh Sáng Từ Vực Thẳm
Đột nhiên, ngọc giới trên ngón tay Lạc Phong rung động kịch liệt, một luồng sáng xanh lam mạnh mẽ bùng phát, bao phủ lấy thân thể hắn. Hư không mênh mông xung quanh hắn dường như cũng bắt đầu phai nhạt dần, những dải ánh sáng xanh lam thu lại, xoáy sâu vào trung tâm là chính chiếc nhẫn. Lạc Phong cảm thấy một lực hút vô hình nhưng không thể kháng cự, như thể hắn đang bị kéo ra khỏi một giấc mộng dài. Chỉ trong khoảnh khắc, một lực đẩy êm ái khẽ chạm vào lưng hắn, và Lạc Phong “tỉnh dậy”.
Hắn mở bừng mắt, tia sáng yếu ớt lọt qua khe hở trên vách lều xiêu vẹo rọi vào, khiến hắn phải khẽ nheo mắt. Mùi ẩm mốc, đất và rơm rạ mục nát quen thuộc của khu ổ chuột xộc thẳng vào khứu giác, đánh thức mọi giác quan đang đắm chìm trong hư không thuần khiết. Hắn nằm trên tấm chiếu cũ nát, cơ thể vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thiền từ khi bị ngọc giới hút vào. Đây là căn lều tồi tàn của hắn, nơi hắn đã sống những tháng ngày bị khinh rẻ.

Lạc Phong nhấc tay lên, ngắm nhìn lòng bàn tay phải. Vết cắt sâu hoắm do mảnh đá sắc nhọn gây ra, vết thương đã từng khiến hắn đau đớn khôn cùng, giờ đây đã lành lặn như cũ. Làn da non mềm, không chút tì vết, tựa hồ chưa từng bị thương tổn. Hắn đưa tay chạm vào bắp tay, cảm nhận sự săn chắc, cường tráng đến lạ thường. Đây không còn là thân thể gầy yếu của “phế nhân” Lạc Phong nữa. Mỗi thớ cơ như thép đúc, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.
Hắn đứng dậy, bước đi thanh thoát. Từng bước chân lướt đi nhẹ nhàng, hầu như không phát ra tiếng động, cảm giác như hắn có thể phi thân lên không trung bất cứ lúc nào. Sự mệt mỏi, đau nhức từ những trận đòn roi, những công việc nặng nhọc ngày nào đã hoàn toàn tiêu biến, thay vào đó là một nguồn năng lượng dồi dào, cuồn cuộn trong huyết mạch. Hắn cảm thấy mình tựa chim sổ lồng, tràn đầy khát khao được vút bay.
Lạc Phong nhìn ra ngoài qua khe cửa lều, ánh dương ban mai đã lên cao. Hắn nhẩm tính, nhận ra thế giới thực chỉ mới trôi qua vài ngày. Vậy mà trong không gian ngọc giới, hắn đã trải qua trọn một tháng khổ luyện. “Thời gian trôi chảy khác biệt,” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn hơn xưa. Điều này khiến hắn càng thêm kinh ngạc về ngọc giới và những bí ẩn nó ẩn chứa.
Hắn nhớ lại những lời lăng mạ của Lạc Bưu, Lạc Lâm, và đám đệ tử Lạc thị. “Phế vật! Chó hoang!” Những từ ngữ đó vẫn còn văng vẳng bên tai, tựa vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Nhưng giờ đây, vết sẹo đó không còn đau đớn, mà biến thành ngọn lửa kiên định, thiêu đốt mọi yếu hèn. Hắn siết chặt quyền, cảm nhận sức mạnh cuộn trào. Hắn không quên lời hứa với mẫu thân đã khuất: “Phong nhi của mẹ không phải phế nhân, con phải tìm ra đạo của riêng mình.” Ánh mắt hắn sắc lạnh, tràn đầy quyết tâm. Lạc Phong đã trở lại, và hắn sẽ không bao giờ là kẻ yếu hèn bị chà đạp nữa. Đạo của ta đã tìm thấy, và ta sẽ bước đi trên đạo đó, dẫu phải đối mặt với bất cứ phong ba nào.
***
Bầu trời xám bạc buổi sớm vẫn vương hơi lạnh ẩm ướt. Lạc Phong rời căn lều, bước đi trên con đường mòn quen thuộc dẫn đến mạch suối khô cạn. Con đường này, vốn là nỗi ám ảnh của hắn với những bước chân nặng nề và đôi vai như muốn gãy rời, giờ đây lại trở nên nhẹ bỗng. Hắn nhìn thấy hai chiếc thùng gỗ lớn, cũ kỹ, thường ngày hắn phải chật vật lắm mới nhấc lên nổi. Hôm nay, hắn cúi người, một tay nhấc bổng từng chiếc thùng một cách dễ dàng, tựa hồ chúng chỉ là lá khô.
“Vút!”
Hắn phóng đi. Tốc độ kinh người khiến bụi đất dưới chân chỉ kịp tung lên một làn khói mờ ảo rồi nhanh chóng lắng đọng. Hắn lướt đi như gió, không hề đổ một giọt nước hay lộ vẻ mệt mỏi. Phàm nhân và vài đệ tử cấp thấp đang lờ đờ làm việc sớm trên đường thoáng thấy một bóng người vụt qua, nhưng chỉ kịp chớp mắt rồi gạt đi, cho rằng mình hoa mắt. Một “phế nhân” như Lạc Phong làm sao có thể nhanh nhẹn đến thế?
Hắn trở về, đặt hai thùng nước đầy ắp xuống đất nhẹ nhàng như không. Công việc gánh nước, vốn tốn của hắn cả buổi sáng, nay chỉ mất chưa đầy một khắc. Tiếp đó là dọn dẹp linh thú xá cấp thấp. Mùi tạp khí nồng nặc và phân linh thú tanh tưởi vẫn còn vương, nhưng Lạc Phong không còn cảm thấy khó chịu như trước. Hắn di chuyển nhanh như chớp, dùng sức mạnh bùng nổ của nhục thân để dọn dẹp sạch sẽ từng linh xá một. Những tảng phân lớn, những đống rơm rạ ẩm ướt, hắn nhẹ nhàng nhấc bổng chúng lên, vứt vào xe đẩy rồi dọn đi. Công việc mà ba người làm mới xong trong nửa ngày, Lạc Phong hoàn thành chỉ trong chốc lát, gọn gàng không chút cẩu thả.
Trên đường trở về từ khu linh thú xá, Lạc Phong đi ngang qua Giảng Võ Trường. Đây là nơi hắn bị lăng mạ nhiều nhất, nơi hắn phải cúi thấp đầu, bước nhanh hơn để tránh ánh mắt khinh rẻ. Hôm nay, hắn không cúi đầu. Hắn bước đi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng phía trước.
Ngay lập tức, hắn nhìn thấy Lạc Bưu và Lạc Lâm. Chúng đang đứng cùng vài tên đệ tử khác, cười đùa ầm ĩ, vẻ mặt ngạo mạn. Lạc Bưu, thân hình to lớn, vẻ mặt hung tợn, liếc thấy Lạc Phong từ xa, khóe môi nhếch lên nụ cười khẩy đầy ác ý.
“Ha! Ai đây? Chẳng phải là con chó hoang Lạc Phong sao?” Lạc Bưu cất giọng mỉa mai, cố tình nói thật to để mọi người xung quanh đều nghe thấy. “Ngươi định chui vào hang chuột nào nữa đây, phế nhân?”
Lạc Lâm đứng cạnh Lạc Bưu, cười hùa theo, ánh mắt đầy khinh rẻ. “Hay là nó vừa dọn phân cho linh thú xong, mùi hôi thối bám đầy người nên không dám ngẩng mặt lên?”
Lạc Phong vẫn bước đi, không đáp lời, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên lạnh lẽo.
“Này, phế nhân! Ngươi điếc sao?” Lạc Bưu thấy Lạc Phong không phản ứng, càng thêm phẫn nộ. Hắn ra hiệu cho Lạc Lâm. “Ngáng chân nó!”
Lạc Lâm lập tức hiểu ý. Hắn nhanh chóng đưa chân ra, cố tình ngáng ngang đường đi của Lạc Phong, ý đồ khiến Lạc Phong vấp ngã thảm hại trước mặt mọi người. Một nụ cười đắc ý hiện rõ trên môi.
Nhưng, điều bất ngờ đã xảy ra.

Lạc Phong không né tránh thô bạo, cũng không dừng lại. Hắn tiếp tục bước đi, nhưng thân pháp của hắn đột nhiên trở nên uyển chuyển đến kinh ngạc. Hắn lướt qua Lạc Lâm như bóng ma, tựa hồ không chạm đất. Lạc Lâm ngáng hụt, chân hắn vướng vào khoảng không, và chính hắn mới là kẻ mất thăng bằng. Hắn loạng choạng, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
“Cái gì?!” Lạc Bưu trố mắt kinh ngạc. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa thấy. Kẻ phế nhân này lại có thể né tránh tinh vi đến vậy?
“Ngươi được lắm, phế nhân!” Lạc Bưu gầm lên, cơn phẫn nộ bùng lên. Hắn xông thẳng tới Lạc Phong, định dùng sức mạnh quen thuộc của mình để đẩy Lạc Phong ngã nhào, như hắn đã làm vô số lần.
Lạc Phong vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Khi Lạc Bưu xông tới, hắn không hề chống đỡ hay xuất chiêu. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay, hờ hững đặt vào vai Lạc Bưu.
“Rầm!”
Một luồng Tinh Thần Lực vô hình, mạnh mẽ và tinh thuần, đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay Lạc Phong, xuyên thấu y phục, thấm vào vai Lạc Bưu. Lạc Bưu cảm thấy như mình vừa bị một ngọn núi đâm thẳng vào người. Toàn thân hắn chấn động kịch liệt, cơn đau nhói lan tỏa khắp vai. Hắn không thể giữ vững trọng tâm, cả người bật ngược ra sau, bay văng một đoạn xa rồi ngã sấp mặt xuống đất thảm hại. Cú ngã mạnh đến mức đất đá văng tung tóe, khiến Lạc Bưu nôn khan vài tiếng, mặt mày tái mét.
“Bưu… Bưu ca!” Lạc Lâm và các đệ tử khác há hốc mồm, mắt trợn tròn. Chúng không tin vào mắt mình. Lạc Bưu, kẻ mạnh nhất trong đám, một đệ tử dù chỉ là cấp thấp nhưng cũng đã có chút tu vi, lại bị cái tên “phế nhân” Lạc Phong hất văng dễ dàng như vậy, chỉ bằng một cái chạm nhẹ? Không hề có linh khí, không hề có pháp thuật, chỉ là sức mạnh thuần túy, kinh hoàng.
Lạc Phong không nói một lời. Hắn chỉ liếc nhìn Lạc Bưu đang nằm rên rỉ dưới đất và Lạc Lâm đang đứng chết trân vì kinh hãi bằng ánh mắt sắc lạnh, đầy uy áp. Ánh mắt đó không còn là sự cam chịu, mà là sự cảnh cáo, là sự khinh rẻ ngược lại. Sau đó, hắn tiếp tục bước đi, dáng vẻ trầm tĩnh, ung dung, tựa hồ chuyện vừa xảy ra chỉ là cơn gió thoảng qua, không đáng để hắn bận tâm.
Lạc Bưu và Lạc Lâm nằm dưới đất, vừa đau đớn vừa hoảng sợ. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Kẻ phế nhân mà chúng khinh rẻ bấy lâu nay… đã thay đổi rồi. Hắn không còn là kẻ chúng có thể dễ dàng chà đạp nữa. Cảm giác bị lăng mạ tột độ dâng lên, nhưng chúng không dám hé răng nửa lời.

***
Tin tức về việc Lạc Phong “đánh bại” Lạc Bưu lan truyền với tốc độ chóng mặt trong Lạc thị gia tộc. Ban đầu chỉ là những lời xì xào, bàn tán trong khu ổ chuột, sau đó lan ra đến các đệ tử ngoại môn, rồi đến cả gia đinh trong khu nhà chính. Các lời đồn thổi được thêm thắt, phóng đại, khiến câu chuyện trở nên ly kỳ hơn: “Lạc Phong dùng một ngón tay hất văng Lạc Bưu!”, “Hắn có lẽ đã tìm được linh căn ẩn giấu!”, “Không, hắn chắc chắn đã ăn trộm linh dược quý hiếm!”. Dù thế nào, cái tên Lạc Phong, vốn gắn liền với sự khinh rẻ, giờ đây lại mang theo làn sóng kinh ngạc và nghi ngờ.
Trong phủ đệ của mình, Trưởng lão Lạc Viễn đang nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng. Hắn là một trong những trưởng lão có quyền lực và tầm nhìn xa trong gia tộc, người phụ trách giám sát tiềm năng của các đệ tử trẻ. Hắn vốn biết rõ về Lạc Phong, một “phế nhân” không có Thiên Cốt, không thể tu luyện, bị đẩy vào khu ổ chuột làm việc vặt. Hắn đã từng không ít lần nhìn thấy Lạc Phong bị Lạc Bưu bắt nạt, nhưng hắn chưa bao giờ bận tâm. Trong mắt hắn, Lạc Phong chỉ là một hạt cát vô dụng trong sa mạc rộng lớn của gia tộc.
Khi nghe một gia đinh báo cáo về sự việc ở Giảng Võ Trường, ban đầu Lạc Viễn chỉ cười khẩy. “Ngươi nói gì? Lạc Phong đánh bại Lạc Bưu? Ngươi có say rượu không? Một kẻ phế nhân sao có thể làm được điều đó?”
Nhưng khi gia đinh kia kiên quyết khẳng định, và các lời đồn khác cũng bắt đầu vọng đến tai hắn, sự tò mò và cảnh giác trong Lạc Viễn dần trỗi dậy. Hắn đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ chạm mặt bàn gỗ trầm vang lên khô khốc.
Lạc Viễn nhớ lại những lần Lạc Phong bị bắt nạt, dáng vẻ gầy yếu của hắn. Một kẻ như vậy, trong vòng vài ngày, lại có thể dễ dàng áp đảo Lạc Bưu – một đệ tử dù chỉ là cấp thấp nhưng cũng đã có chút tu vi, thân thể cường tráng hơn người thường. Sự thay đổi đột ngột này là quá bất thường, đến mức không thể lý giải bằng “ý chí kiên cường” hay “nỗ lực rèn luyện thân thể” đơn thuần.
“Một phế nhân lại có thể dễ dàng đánh bại một đệ tử đã có chút tu vi? Chắc chắn có ẩn tình.” Lạc Viễn lẩm bẩm, ánh mắt sắc lạnh lóe lên sự tính toán. “Nếu hắn thật sự tìm được cơ duyên, thì đó có thể là một vật báu, hoặc một công pháp cổ xưa nào đó. Gia tộc không thể để một thứ như vậy rơi vào tay một kẻ không rõ lai lịch, hay tệ hơn, bị hắn lợi dụng để gây họa.”
Hắn phẩy tay áo, ra lệnh cho gia đinh vừa báo cáo: “Ngươi hãy đi, triệu tập Lạc Phong đến đây. Nói với hắn ta có chuyện cần hỏi.”
Gia đinh nhanh chóng vâng lời rồi rời đi. Chỉ một lát sau, một bóng người trầm tĩnh xuất hiện trước cửa phòng Lạc Viễn. Lạc Phong vẫn mặc bộ y phục cũ kỹ, nhưng giờ đây nó đã được giặt sạch sẽ, không còn dính bùn đất hay vết máu. Hắn đứng thẳng, không cúi đầu, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào Lạc Viễn, hiện rõ sự kiên định và chút cảnh giác. Lạc Viễn không khỏi hơi bất ngờ. Khí chất của Lạc Phong đã thay đổi quá nhiều. Không còn vẻ u ám, hèn mọn của một “phế nhân” mà thay vào đó là sự rắn rỏi, tự tin ngầm, thậm chí còn toát ra uy áp vô hình khiến người đối diện phải dè chừng.

“Ngươi là Lạc Phong?” Trưởng lão Lạc Viễn cất giọng, âm điệu trầm thấp, mang theo nghi ngờ rõ rệt. Hắn không mời Lạc Phong ngồi, mà chỉ nhìn chằm chằm vào hắn, cố gắng đọc vị. “Nghe nói ngươi đã ‘ra tay’ với Lạc Bưu và Lạc Lâm ở Giảng Võ Trường?”
Lạc Phong cúi đầu nhẹ, không tỏ vẻ kiêu ngạo hay sợ hãi. “Khởi bẩm Trưởng lão, chỉ là Bưu ca và Lâm ca có chút hiểu lầm, vãn bối chỉ là không cố ý làm họ bị thương.” Hắn trả lời khéo léo, dùng từ ngữ mang tính hạ mình, nhưng giọng điệu lại vô cùng bình tĩnh, không chút run rẩy. Hắn không nói dối, nhưng cũng không tiết lộ sự thật về sức mạnh của mình.
Lạc Viễn nheo mắt. “Không cố ý? Nhưng Lạc Bưu nói ngươi đã dùng sức mạnh bất thường. Ngươi, một kẻ không có Thiên Cốt, bị liệt vào hàng phế nhân, làm sao có thể có được sức mạnh đó chỉ trong vài ngày? Chẳng lẽ ngươi đã tìm được cơ duyên gì? Hay có kẻ nào đó đứng sau chỉ điểm cho ngươi?” Hắn đặt câu hỏi dồn dập, cố gắng bắt bài Lạc Phong.
Lạc Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Hắn biết mình không thể tiết lộ về ngọc giới hay công pháp “Hư Không Huyễn Đạo”. “Vãn bối chỉ là cảm thấy không cam tâm với số phận, không muốn mãi mãi bị người khác chà đạp. Vì vậy, vãn bối đã nỗ lực rèn luyện thân thể mỗi ngày, ngày đêm không ngừng nghỉ, dù không có linh căn.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ chân thành. “Mẫu thân vãn bối từng dặn rằng, Phong nhi của mẹ không phải phế nhân, phải tìm ra đạo của riêng mình. Vãn bối chỉ là làm theo lời mẹ dạy, cố gắng hết sức mình. Có lẽ là do ý chí kiên cường đã khiến vãn bối có chút tiến bộ, may mắn đánh bại được Bưu ca và Lâm ca.”
Lạc Viễn im lặng. Hắn nhìn chằm chằm vào Lạc Phong, đôi mắt sắc bén như chim ưng cố gắng xuyên thủng vẻ ngoài trầm tĩnh đó để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu giả dối nào. Nhưng hắn không thể tìm thấy. Lạc Phong quá bình tĩnh, quá chân thành, và những lời hắn nói đều hợp lý, dựa trên chính những gì hắn đã trải qua và những lời đồn thổi về “ý chí” của hắn. Hắn thừa nhận mình “may mắn đánh bại” chứ không phải “dễ dàng đánh bại”, đó là một sự khiêm tốn giả tạo nhưng rất hiệu quả.
Dù vậy, Lạc Viễn vẫn không hoàn toàn tin. Hắn là một trưởng lão lão luyện, không dễ bị qua mặt. Hắn cảm nhận được một luồng khí chất đặc biệt từ Lạc Phong, một thứ không thể có được chỉ bằng “rèn luyện thân thể” thông thường. Nhưng hắn không có bằng chứng, và Lạc Phong cũng không để lộ sơ hở.
“Tốt.” Lạc Viễn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu có phần dịu đi, nhưng vẫn mang theo cảnh cáo. “Rèn luyện ý chí là điều đáng khen. Nhưng ngươi cần nhớ, trong Lạc thị gia tộc, không được gây rối, không được ỷ vào chút sức mạnh mà làm càn. Nếu còn có chuyện tương tự xảy ra, đừng trách ta không niệm tình!” Hắn cảnh cáo, nhưng cũng ngầm thừa nhận sự thay đổi của Lạc Phong, và rằng Lạc Phong giờ đây không còn là kẻ có thể bị bỏ qua.
“Vãn bối hiểu rõ. Xin cáo lui.” Lạc Phong cúi đầu một lần nữa, sau đó quay lưng rời đi, bước chân vẫn nhẹ nhàng và trầm tĩnh như lúc đến.
Sau khi Lạc Phong đi khỏi, Trưởng lão Lạc Viễn vẫn ngồi đó, ánh mắt suy tư. Hắn nhắm hờ mắt, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. “Ý chí kiên cường? Hay là có kẻ nào đó đứng sau? Hay hắn giấu diếm một bí mật nào đó quá lớn?” Hắn lắc đầu. “Lạc Phong… ngươi không còn là phế nhân nữa rồi.”
Hắn phẩy tay áo. Từ một góc khuất trong phòng, một bóng người đen kịt, cao gầy, lặng lẽ hiện ra như bóng ma. Đó là một gia đinh thân tín của Lạc Viễn, chuyên làm những việc bí mật.
“Ngươi nghe rõ chứ?” Lạc Viễn cất giọng trầm thấp. “Từ nay, hãy âm thầm theo dõi Lạc Phong. Mọi hành động của hắn, mọi nơi hắn đến, mọi người hắn tiếp xúc, đều phải báo cáo chi tiết cho ta. Đừng để hắn phát hiện ra.”
Bóng người đen kịt không nói một lời, chỉ khẽ cúi đầu rồi tan biến vào bóng tối, để lại Trưởng lão Lạc Viễn một mình trong căn phòng, ánh mắt vẫn đầy rẫy nghi ngờ và tính toán. Con đường của Lạc Phong, dù đã tìm thấy ánh sáng, nhưng cũng bắt đầu thu hút những ánh mắt dò xét nguy hiểm từ chính gia tộc của mình.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: